Phu Quân Nóng Tính Thiếu Quản Giáo

Lượt đọc: 1943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 30
lòng người hoang mang (1)..

❊ ❊ ❊

Nam Cung Hi hồn bay lạc phách trở về phủ, Thuợng Quan Mân nhìn thấy hắn liền vội vàng ra nghênh đón, “Hi nhi, con đã đi đâu vậy? Bên ngoài mọi người đều nói con....Con vừa ý một cô nuơng ở kỹ viện.” Nam Cung Hi chỉ ngẩng đầu lên nhìn bà một cái, sau đó lại tiếp tục đi về phía truớc, lúc này Thuợng Quan Mân mới phát hiện ra có cái gì đó không đúng, “A! Hi nhi! Hi nhi!” Bà ở phía sau gọi to, nhưng Nam Cung Hi cũng không trả lời bà.

Lúc này Nam Cung Hạo cũng vừa đi ra, ông cản Nam Cung Hi lại, “Hi nhi, con làm sao vậy?” Ông bắt đuợc bờ vai của hắn, Nam Cung Hi ngẩng đầu lên nhìn ông, chưa bao giờ hắn căm hận cha mình cả, nhưng hiện tại hắn lại có thể bắt đầu hận ông. “Đều tại nguời! Đều là do người cả!” Hắn đẩy ông ra, Nam Cung Hạo sững sờ nhìn theo bóng lưng của hắn, vì sao mới vừa rồi ông lại nhìn thấy hận ý trong mắt HI nhi?

"Lão gia, Hi nhi thế nào?" Thượng Quan Mân tiến lên hỏi, Nam Cung Hạo lắc đầu một cái, "Mới vừa rồi ta lại có thể nhìn thấy được hận ý dành cho ta trong ánh mắt của Hi nhi.” Ông thở dài, Thuợng Quan Mân nhìn ông, điều này làm sao có thể chứ? Chẳng lẽ có liên quan đến nữ nhân ở kỹ viện đó? Nhưng bọn họ còn chưa đi tìm người ta mà! Xem ra bà phải đi gặp mới đựoc.

"Lâm Nhược Tịch,vừa rồi tỷ mới nói lung tung gì đấy?” Quý Tinh nhìn nàng, nói như vậy sẽ làm tổn thuơng đến lòng tự tôn của hắn, nàng nhún vai một cái, “Không phải muội muốn hắn sẽ không làm phiền đến muội nữa sao? Nói như vậy chính là biện pháp hiệu quả nhất.” Lâm Nhuợc Tịch không cảm thấy rằng mình có lỗi, lại còn....”Chẳng lẽ ban nãy là muội hờn giận sao?” nếu là như vậy thì nàng thật sự sai rồi.

"Không có." Nàng thở dài, cứ như thế vậy, nàng tiếp tục đi về phía trước, Lâm Nhược Tịch sờ sờ cái mũi của mình rồi đuổi theo , hai người tới trước cửa Gấm Nghệ phường, "Oa! Nơi này buôn bán lại tốt đến vậy ư?" Bên trong chỉ thấy đầy ắp người, hai người phải vất vả lắm mới chen vào đuợc, liền nhìn thấy ông chủ Tiền bận rộn đến nỗi đầu đầy mồ hôi.

"Lão bản." Quý Tinh vừa mở miệng, ông chủ Tiền lại đang choáng váng đầu về các khoản thu chi nên không kịp phản ứng, “Nếu cô nuơng muốn mua quần áo thì xin mời xếp hàng, từ từ từng người một.”. Ông không ngẩng đầu lên mà nói, thấy Lâm Nhuợc Tịch không làm theo, có phải người này đổi ý hay không?”Này!Cái ngừơi này làm sao vậy? Có phải đổi ý rồi hay không?” Nghe được âm thanh này, Tiền lão bản mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt lập tức biến sắc, “Hai vị, mời vào bên trong.” Ông vội vã buông công việc trên tay xuống, giao cho người làm ở bên.

"Này, hai người kia tại sao lại chen ngang." Đột nhiên ngừơi kêu lên, Lâm Nhược Tịch tức giận xoay người, "Chen vào cái gì chen! Nàng là bà chủ của nơi này, y phục mà ngươi mua cũng chính là do chính nàng thiết kế!" Gào xong, nàng liền bước vào không thèm quay đầu lại, bên ngoài tất cả đều ngẩn người tại chỗ. Cái gì? Là do nàng thiết kế? Mọi người dùng ánh mắt sùng bái nhìn về phía các nàng vừa đi vào.

"Ông chủ Tiền, hình như buôn bán cũng không tệ?" Ông chủ Tiền cười một tiếng rồi cúi người, "Vâng, vâng, đều là nhờ vị cô nương này có bản lãnh, đây là thu hoạch của một ngày." Nói xong liền lấy sổ sách ra, "Chẳng lẽ ông muốn nuốt riêng ư?" Lời nói của Lâm Nhược Tịch vừa xuất ra khỏi miệng, sắc mặt ông chủ Tiền liền biến đổi, "Không , sẽ không như vậy! Ta không phải hạng người đó." Nói xong lời này thì vội liếc nhìn Quý Tinh, hi vọng nàng đừng nghe Nhựơc Tịch nói lung tung.

"Ừ, sổ sách đúng không có vấn đề, nhưng số tiền này ta không có ý định thu lại, ông đi chẩn bị mở thêm vài cửa hàng chi nhánh đi, tuyển thêm mấy lão bản, ông cũng cất mấy thứ này đi." Quý Tinh đưa sổ sách cho Tiền lão bản, ông chủ Tiền bội phục nhìn nàng, quả nhiên ông không tin lầm người, mà hai mắt Lâm Nhược Tịch lại tỏa sáng, "Tinh nhi, muội nhìn xem tỷ có thích hợp làm lão bản hay không?" Nhìn thấy nét mặt của nàng nổi lên một tia phấn khích, Quý Tinh liền gõ lên đầu nàng một cái.

"Không thích hợp, tỷ chỉ thích hợp làm má mì, muội đã nói sẽ chia một phần cho tỷ, tỷ gấp cái gì!” Hiện tại chỉ có hai người bọn họ, Tiền lão bản đã lui xuống đi làm việc."Ai nha! Tại sao lại như vậy chứ!" Nàng quệt mồm, "Tốt lắm! muội cũng sẽ giúp tỷ mở thêm vài chi nhánh cho Ám Huơng Các nữa tỷ thấy thế nào?” Quý Tinh nhéo cái miệng của nàng, Lâm Nhuợc Tịch liền nở nụ cừơi, “Là thật ư? Muội không gạt ta chứ!”

Hai người ở Gấm Nghệ phường ngồi một lúc, rồi cũng đứng dậy ra về, buớc qua cửa của Ám Hương Các, họ liền đụng phải một người kỳ lạ, mà Quý Tinh nhìn thấy ngừoi nọ đến cũng không tự chủ đuợc mà nhíu mày, vi sao nàng lại tới đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »