Phu Quân Nóng Tính Thiếu Quản Giáo

Lượt đọc: 1953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 2
phủ nam cung quỷ dị..

❊ ❊ ❊

Sau khi Quý Tinh được thả xuống, nàng liền trừng mắt với người đã vác nàng, rồi xoa xoa bả vai mình, xương cốt như muốn rơi từng mảnh. Sau đó, nàng mới nhìn xung quanh.

"Cô nương, đây chính là phủ Nam Cung. Cô nương hãy nghỉ ngơi một chút, chúng tôi sẽ đi thông báo với lão gia và phu nhân." Nói xong, người nọ lập tức rời đi, chỉ để lại một người, có lẽ là sợ nàng chạy trốn?

♣ ♣ ♣

"Phu nhân, nàng xem một chút, đã lâu như thế này rồi mà không có ai bóc bảng. Tiếp tục như thế, không ổn đâu." Nam Cung Hạo lo lắng, đi đi lại lại.

"Ai da, chàng cho rằng, chỉ có chàng gấp, thiếp không gấp sao?"

Bà cũng không biết, con trai bà giống ai nữa. Trong nhà, không có ai có thể kiềm chế được tính tình của hắn, đây chẳng phải là do vết sẹo trên mặt của hắn gây ra sao?!

"Đều tại chàng! Nếu không phải chàng dẫn con trai của thiếp ra ngoài, thì con trai thiếp có biến thành như bây giờ sao? Mặt bị phá hủy còn chưa tính, ngay cả tính khí cũng như bò nóng." Thượng Quan Mân lảm nhảm mắng Nam Cung Hạo, nhưng ông cũng chỉ có thể đuối lý. Đúng vậy, nếu như khi con trai còn nhỏ, ông không dẫn nó ra ngoài cũng sẽ không xảy ra chuyện đó. Hơn nữa, từ khi trên mặt có nhiều sẹo, nên những nữ nhân vừa thấy ở xa là nhanh chóng tránh đi, cho nên, tính tình của hắn ngày càng nóng nảy.

"Lão gia! Phu nhân! Tin tức tốt! Tin tức vô cùng tốt!" Ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người đàn ông cao lớn.

"Kêu la cái gì! Bây giờ thì còn có tin tức tốt nào hả?" Thượng Quan Mân quay đầu nhìn hắn rống to.

"Phu....Phu nhân, có.....có người bóc cáo thị rồi." Hắn run rẩy, nói. Trong phủ, ai chẳng biết phu nhân mới chính là đương gia. Mà lão gia, hắn liếc mắt nhìn người đang đứng yên một bên, cúi thấp đầu xuống.

"Cái gì! Ngươi. . . Ngươi nói có người gỡ báo rồi hả?" Nàng kêu to, chắp tay trước ngực, cảm tạ Bồ Tát, "Là ai? Có tới không?" Thái độ nàng khác thường.

"Dạ, ở đây...Ở vườn hoa." Hắn vừa nói xong, thì đã không thấy bóng hai người, gãi gãi đầu, hắn lập tức xoay người bỏ đi.

Ở trong vườn hoa, Quý Tinh ngồi nhìn ngắm xung quanh. Nói thật, thì nơi này nhìn qua rất tốt, lầu các đình đài, cầu nhỏ, nước chảy róc rách. Chẳng qua khi nàng nhìn thấy phía xa có hai người đang hối hả chạy đến, thì lập tức đứng dậy, lui về sau hai bước.

"Đây.....Vị cô nương là người đã bóc cáo thị?" Thượng Quan Mân hài lòng nhìn nàng, xinh đẹp, xinh đẹp, chẳng qua, bộ y phục này....Thật kỳ quái, bà chưa bao giờ thấy qua, nhưng khi nàng đứng lên lại vô cùng.....hiên ngang mạnh mẽ.

Quý Tinh nhìn người phụ nữ trước mắt. Đó là một nữ nhân trang điểmxinh đẹp, nếu như ngay từ lúc đầu, bà không có mở miệng nói chuyện, nàng còn tưởng là má mì của một kỹ viện nào đó chứ.

"Ặc, phải . . Bà là. . ." Thấy bộ dạng vui vẻ của nữ nhân này, nàng cũng không nói là do mình vô ý bóc cáo thị. Dù sao, đối với nơi này, nàng còn chưa quen thuộc, nếu có một nơi an thân là chuyện tốt rồi.

"Cô nương, cô thật nguyện ý làm phu nhân của Hi nhi chúng ta?" Mặt Nam Cung Hạo kích động tiến lên. (c|ienc|anlequyc|on.com-Venus Thần)

Nàng chỉ kém là chưa có quỳ xuống, đột nhiên ở đâu xuất hiện một người, làm cho Quý Tinh sợ hết hồn, "Ể...Ể....." Bộ nàng giống như chưa nói phải lập gia đình chứ? Chẳng lẽ là vì bóc cáo thị, nên làm họ hiểu lầm?

"Đi đi đi! Đừng có dọa người ta!" Thượng Quan Mân đẩy Nam Cung Hạo ra, thật vất vả mới có người bóc cáo thị, hơn nữa đối tượng còn là một cô nương xinh đẹp như thế, nàng cũng không muốn đến rồi lại đi. Nhìn ánh mắt kỳ quái của hai người trước mắt, trong lúc nhất thời, Quý Tinh im lặng, cứ như vậy mà nhìn họ.

"Mẫu thân, phụ thân, con đã trở về. Mà hai người ở đây làm gì thế?" Nghe được âm thanh này, Thượng Quan Mân và Nam Cung Hạo hành động vô cùng ăn ý. Quý Tinh còn chưa rõ chân tướng đã bị Thượng Quan Mân kéo đi, mà Nam Cung Hạo thì ngăn người trước mắt.

"Phụ thân, người làm cái gì thế?"

Con ngươi Nam Cung Hạo đảo vòng, "Không có gì, chỉ là ta muốn tìm con để tâm sự một chút thôi, ha...ha...ha."

Dù nói như thế nào, cũng ngàn vạn lần không thể hai người gặp mặt nhau, ít nhất là trước khi hôn lễ hoàn tất. Nếu không, ông rất sợ cô nương người ta sẽ chạy mất khi thấy mặt con trai ông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »