Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

Lượt đọc: 2640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 151
151: ăn miếng trả miếng

❊ ❊ ❊

Rơi vào tay Tống Hân Lộ, Hàn Thiên Nhã đủ thảm.

Tống Hân Lộ không lấy mạng cô ta, nhưng đổi lại dùng tất cả cách thức tàn nhẫn nhất khiến Hàn Thiên Nhã phải hiểu được đau khổ trong năm năm nay cô phải chịu đựng.

Hành hạ cả một ngày dài, cơ thể Hàn Thiên Nhã "biến dạng".

Khắp nơi đều là máu tươi, gương mặt nhếch nhác, thảm thương vô cùng.

Tống Hân Lộ biết Hàn Thiên Nhã chú trọng vào gương mặt của mình.

Cô ta luôn tự hào bản thân là một nữ diễn viên có nhan sắc, vì thế sự báo thù của Tống Hân Lộ cũng chỉ nhằm vào điều này.

Hàn Thiên Nhã ngất đi, tỉnh lại không biết bao nhiêu lần.

Lần cuối cùng mơ mơ hồ hồ mở mắt, mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt xông thẳng vào mũi cô ta.

Lúc này cô ta mới biết bản thân đang ở bệnh viện, là bệnh viện thật sự.

Còn về Tống Hân Lộ, không đợi người của Hàn gia tới tìm cô.

Sau khi đưa Hàn Thiên Nhã đến trước cửa Hàn gia, Tống Hân Lộ đã tới cục cảnh sát đầu thú.

Người tiếp nhận vụ án vừa hay có quen biết với Trần Điềm Kiệt, quan hệ rất mật thiết.

Trần Điềm Kiệt nhận được tin, vội vàng chạy tới.

Hắn đến nơi, Tống Hân Lộ đang ngồi đối diện với cảnh sát.

Cô không nói gì, rất tĩnh lặng.

Không lo lắng cũng chẳng sợ hãi, ngược lại tâm tình lại rất tốt.

Trên người cô có dính máu tươi, nhưng không phải máu của Tống Hân Lộ mà là máu của Hàn Thiên Nhã.

"Anh đã tới rồi, nói chuyện với cô ấy một chút đi!" Cảnh sát nhìn thấy Trần Điềm Kiệt, có lòng tốt tạo cơ hội cho hắn nói chuyện với Tống Hân Lộ.

Thú thực, từ khi vào nghề tới nay, hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng này.

Tống Hân Lộ có vai vế, nhưng cô động vào người có vai vế lớn hơn...!Bộ dạng bình thản này khiến người ngoài cảm thấy lo lắng thay.

Trần Điềm Kiệt gật đầu với cảnh sát.

Hắn và Tống Hân Lộ được đưa vào phòng riêng.

"Hân Lộ!" Trần Điềm Kiệt gọi tên cô.

Lúc này, Tống Hân Lộ mới ngẩng đầu, tầm mắt rơi chuẩn xác trên gương mặt của Trần Điềm Kiệt.

Cô nở nụ cười rạng rỡ, nói với hắn: "Điềm Kiệt, mình đã chuộc lỗi rồi!"

Trần Điềm Kiệt không hiểu, hắn hơi nhíu mày: "Cậu nói gì cơ?"

"Không phải cậu luôn nói mình trách sai Noãn Chanh sao? Phải, mình đã sai! Năm năm nay mình hận sai người.

Nhưng bây giờ không như vậy nữa.

Mình đã chuộc lỗi bằng cách hành hạ Hàn Thiên Nhã.

Cậu yên tâm, mình không gi ết chết cô ta, cùng lắm bị huỷ dung và ở trong bệnh viện vài ngày mà thôi!" Nhớ lại dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng của Hàn Thiên Nhã, trong lòng Tống Hân Lộ thoải mái hơn hẳn.

Năm năm nay, Tống Hân Lộ sống không tốt.

Mỗi đêm cô đều mơ đến đứa bé đã mất, nhớ lại quãng thời gian cô từng hạnh phúc bên cạnh Trang Vũ Trạch.

Có người từng nói, chấp niệm quá sâu sẽ biến quá khứ trở thành lưỡi dao, từng nhát đâm vào trái tim, làm tổn thương con người.

Tống Hân Lộ không buông bỏ được chấp niệm, năm năm nay bị nó hành hạ đến bán sống bán chết.

Nhưng giây phút bước đến cục cảnh sát, cô thấy lòng mình nhẹ hẳn.

Trần Điềm Kiệt cuối cùng đã hiểu Tống Hân Lộ nói gì.

Hắn không hề trách cô vì hành động thiếu suy nghĩ, ngược lại còn cảm thấy thương cô hơn.

Hắn biết Tống Hân Lộ đã trải qua những gì, bị người mình yêu nhất phản bội, mất đi đứa con đầu lòng...!còn gì đau đớn hơn thế nữa?

"Hân Lộ, mình sẽ không để cậu có chuyện gì!" Trần Điềm Kiệt kích động nắm lấy tay cô, chắc nịch nói.

Hắn sẽ thuê luật sư giỏi nhất bào chữa cho Tống Hân Lộ.

Cho dù phải một mình chống đối với nhà họ Hàn, Trần Điềm Kiệt cũng sẽ làm.

Tống Hân Lộ nói, trên miệng vẫn là nụ cười rạng rỡ: "Mình tin cậu!"

[...!]

Màn đêm buông xuống, Giang Noãn Chanh hôm nay lại mất ngủ.

Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, rón rén đi ra ngoài ban công.

Ban nãy, cô nhận được điện thoại của Trần Điềm Kiệt, hắn nói với cô những gì Tống Hân Lộ đã làm.

Giang Noãn Chanh nghe xong, tâm trạng lại càng phức tạp.

Kỳ thực, cô chưa từng oán trách Tống Hân Lộ vì Giang Noãn Chanh biết, cô ta bị Hàn Thiên Nhã lợi dụng.

Cô từng nghĩ chỉ cần cô thành công lật đổ Hàn gia, tới khi đó Giang Noãn Chanh sẽ dành thời gian để nói chuyện riêng với cô ấy.

Trong lòng cô luôn có niềm tin, tình bạn của hai người có thể bắt đầu lại.

"Không ngủ được à?" Không có Giang Noãn Chanh ở bên cạnh, Lệ Mạc Tây cũng tỉnh ngủ.

Hắn từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa lên bả vai cô.

Giang Noãn Chanh nói: "Hân Lộ đã huỷ dung Hàn Thiên Nhã, là vì chuộc lỗi với em, cũng là vì muốn báo thù cho bản thân!"

Hiển nhiên Lệ Mạc Tây cũng kinh ngạc.

Cô lại nói thêm: "Sau khi làm xong cô ấy đã nhận lỗi.

Hiện tại đang phối hợp với cảnh sát để điều tra!"

Lệ Mạc Tây đáp: "Anh sẽ giúp cô ấy, em không cần lo lắng!"

[...!]

Hơn nửa tháng sau, cơ thể Hàn Thiên Nhã đang hồi phục, chỉ riêng gương mặt là không thể.

Trong một khoảng thời gian ngắn, cô ta thực hiện rất nhiều phẫu thuật thế nhưng cũng không thể xóa đi vết sẹo trên mặt mình.

Chính vì thế, cô ta như kẻ điên, ngày ngày đập phá đồ đạc.

Cô ta hận Tống Hân Lộ, càng hận Giang Noãn Chanh.

Hàn Chính Nhân chỉ có duy nhất một cô con gái, hiện tại cô ta lại thành bộ dạng này, tâm tình ông ta cũng không tốt là bao.

Hàn Chính Nhân đứng bên ngoài phòng bệnh, đợi tới khi Hàn Thiên Nhã phát điên xong, ông mới mở cửa bước vào.

"Nếu đã không có được, vậy thì huỷ diệt hết đi!" Với bộ dạng của Hàn Thiên Nhã hiện tại, dù có cố đấm ăn xôi cũng không có cách để bước chân vào nhà họ Lệ.

Hơn nữa, mọi chuyện chỉ là một vở kịch, nhà họ Lệ căn bản không muốn dính dáng đến Hàn gia.

Hàn Thiên Nhã từ từ xoay lưng.

Thấy người tới là Hàn Chính Nhân, dù có muốn phát ti3t thêm, cô ta cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Nếu Hàn Thiên Nhã điên một, Hàn Chính Nhân có thể điên mười.

"Sao? Lúc này con vẫn nghĩ mình và Lệ Mạc Tây còn có cơ hội à?" Không thấy Hàn Thiên Nhã trả lời, Hàn Chính Nhân dùng lời nói kích động cô ta.

Hàn Chính Nhân không còn suy nghĩ muốn hợp tác với nhà họ Lệ.

Nếu Lệ gia không tôn trọng ông, không coi sự tồn tại của Hàn gia ra gì thì Hàn Chính Nhân cũng không cần phải nể mặt nể mũi bất kỳ ai.

Hàn Thiên Nhã là con của ông, trong người chảy trong một dòng máu, là máu của kẻ tàn nhẫn.

Hàn Thiên Nhã biết cô ta và Lệ Mạc Tây không còn cơ hội, nhưng cô ta quá yêu Lệ Mạc Tây, không nỡ làm tổn thương hắn dù chỉ một chút.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Lệ Mạc Tây luôn vì người phụ nữ khác mà tổn thương cô ta.

Mọi chuyện ngày hôm nay cô ta phải chịu đựng đều là vì Giang Noãn Chanh, cô ta là sự khởi nguồn cho tất cả.

Nếu không có sự xuất hiện của cô ta, Lệ Mạc Tây sẽ không đối xử quá tàn nhẫn với Hàn Thiên Nhã.

Im lặng rất lâu, cuối cùng Hàn Thiên Nhã lên tiếng: "Ba, con muốn trả thù! Con muốn tất cả những người dẫm đạp lên con phải trả giá!"

Hàn Chính Nhân nói: "Ba đã cho người bắt Giang Noãn Chanh, việc tiếp theo con cần phải làm gì, không cần ba phải nói đúng không?"

Cơn tức lần này không thể nuốt xuống, Lệ Mạc Tây, Giang Noãn Chanh đã làm nhục nhà họ Hàn như thế nào, hai cha con Hàn Thiên Nhã sẽ trả lại gấp trăm, gấp vạn lần..

Rơi vào tay Tống Hân Lộ, Hàn Thiên Nhã đủ thảm.

Tống Hân Lộ không lấy mạng cô ta, nhưng đổi lại dùng tất cả cách thức tàn nhẫn nhất khiến Hàn Thiên Nhã phải hiểu được đau khổ trong năm năm nay cô phải chịu đựng.

Hành hạ cả một ngày dài, cơ thể Hàn Thiên Nhã "biến dạng".

Khắp nơi đều là máu tươi, gương mặt nhếch nhác, thảm thương vô cùng.

Tống Hân Lộ biết Hàn Thiên Nhã chú trọng vào gương mặt của mình.

Cô ta luôn tự hào bản thân là một nữ diễn viên có nhan sắc, vì thế sự báo thù của Tống Hân Lộ cũng chỉ nhằm vào điều này.

Hàn Thiên Nhã ngất đi, tỉnh lại không biết bao nhiêu lần.

Lần cuối cùng mơ mơ hồ hồ mở mắt, mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt xông thẳng vào mũi cô ta.

Lúc này cô ta mới biết bản thân đang ở bệnh viện, là bệnh viện thật sự.

Còn về Tống Hân Lộ, không đợi người của Hàn gia tới tìm cô.

Sau khi đưa Hàn Thiên Nhã đến trước cửa Hàn gia, Tống Hân Lộ đã tới cục cảnh sát đầu thú.

Người tiếp nhận vụ án vừa hay có quen biết với Trần Điềm Kiệt, quan hệ rất mật thiết.

Trần Điềm Kiệt nhận được tin, vội vàng chạy tới.

Hắn đến nơi, Tống Hân Lộ đang ngồi đối diện với cảnh sát.

Cô không nói gì, rất tĩnh lặng.

Không lo lắng cũng chẳng sợ hãi, ngược lại tâm tình lại rất tốt.

Trên người cô có dính máu tươi, nhưng không phải máu của Tống Hân Lộ mà là máu của Hàn Thiên Nhã.

"Anh đã tới rồi, nói chuyện với cô ấy một chút đi!" Cảnh sát nhìn thấy Trần Điềm Kiệt, có lòng tốt tạo cơ hội cho hắn nói chuyện với Tống Hân Lộ.

Thú thực, từ khi vào nghề tới nay, hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng này.

Tống Hân Lộ có vai vế, nhưng cô động vào người có vai vế lớn hơn...!Bộ dạng bình thản này khiến người ngoài cảm thấy lo lắng thay.

Trần Điềm Kiệt gật đầu với cảnh sát.

Hắn và Tống Hân Lộ được đưa vào phòng riêng.

"Hân Lộ!" Trần Điềm Kiệt gọi tên cô.

Lúc này, Tống Hân Lộ mới ngẩng đầu, tầm mắt rơi chuẩn xác trên gương mặt của Trần Điềm Kiệt.

Cô nở nụ cười rạng rỡ, nói với hắn: "Điềm Kiệt, mình đã chuộc lỗi rồi!"

Trần Điềm Kiệt không hiểu, hắn hơi nhíu mày: "Cậu nói gì cơ?"

"Không phải cậu luôn nói mình trách sai Noãn Chanh sao? Phải, mình đã sai! Năm năm nay mình hận sai người.

Nhưng bây giờ không như vậy nữa.

Mình đã chuộc lỗi bằng cách hành hạ Hàn Thiên Nhã.

Cậu yên tâm, mình không gi ết chết cô ta, cùng lắm bị huỷ dung và ở trong bệnh viện vài ngày mà thôi!" Nhớ lại dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng của Hàn Thiên Nhã, trong lòng Tống Hân Lộ thoải mái hơn hẳn.

Năm năm nay, Tống Hân Lộ sống không tốt.

Mỗi đêm cô đều mơ đến đứa bé đã mất, nhớ lại quãng thời gian cô từng hạnh phúc bên cạnh Trang Vũ Trạch.

Có người từng nói, chấp niệm quá sâu sẽ biến quá khứ trở thành lưỡi dao, từng nhát đâm vào trái tim, làm tổn thương con người.

Tống Hân Lộ không buông bỏ được chấp niệm, năm năm nay bị nó hành hạ đến bán sống bán chết.

Nhưng giây phút bước đến cục cảnh sát, cô thấy lòng mình nhẹ hẳn.

Trần Điềm Kiệt cuối cùng đã hiểu Tống Hân Lộ nói gì.

Hắn không hề trách cô vì hành động thiếu suy nghĩ, ngược lại còn cảm thấy thương cô hơn.

Hắn biết Tống Hân Lộ đã trải qua những gì, bị người mình yêu nhất phản bội, mất đi đứa con đầu lòng...!còn gì đau đớn hơn thế nữa?

"Hân Lộ, mình sẽ không để cậu có chuyện gì!" Trần Điềm Kiệt kích động nắm lấy tay cô, chắc nịch nói.

Hắn sẽ thuê luật sư giỏi nhất bào chữa cho Tống Hân Lộ.

Cho dù phải một mình chống đối với nhà họ Hàn, Trần Điềm Kiệt cũng sẽ làm.

Tống Hân Lộ nói, trên miệng vẫn là nụ cười rạng rỡ: "Mình tin cậu!"

[...!]

Màn đêm buông xuống, Giang Noãn Chanh hôm nay lại mất ngủ.

Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, rón rén đi ra ngoài ban công.

Ban nãy, cô nhận được điện thoại của Trần Điềm Kiệt, hắn nói với cô những gì Tống Hân Lộ đã làm.

Giang Noãn Chanh nghe xong, tâm trạng lại càng phức tạp.

Kỳ thực, cô chưa từng oán trách Tống Hân Lộ vì Giang Noãn Chanh biết, cô ta bị Hàn Thiên Nhã lợi dụng.

Cô từng nghĩ chỉ cần cô thành công lật đổ Hàn gia, tới khi đó Giang Noãn Chanh sẽ dành thời gian để nói chuyện riêng với cô ấy.

Trong lòng cô luôn có niềm tin, tình bạn của hai người có thể bắt đầu lại.

"Không ngủ được à?" Không có Giang Noãn Chanh ở bên cạnh, Lệ Mạc Tây cũng tỉnh ngủ.

Hắn từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa lên bả vai cô.

Giang Noãn Chanh nói: "Hân Lộ đã huỷ dung Hàn Thiên Nhã, là vì chuộc lỗi với em, cũng là vì muốn báo thù cho bản thân!"

Hiển nhiên Lệ Mạc Tây cũng kinh ngạc.

Cô lại nói thêm: "Sau khi làm xong cô ấy đã nhận lỗi.

Hiện tại đang phối hợp với cảnh sát để điều tra!"

Lệ Mạc Tây đáp: "Anh sẽ giúp cô ấy, em không cần lo lắng!"

[...!]

Hơn nửa tháng sau, cơ thể Hàn Thiên Nhã đang hồi phục, chỉ riêng gương mặt là không thể.

Trong một khoảng thời gian ngắn, cô ta thực hiện rất nhiều phẫu thuật thế nhưng cũng không thể xóa đi vết sẹo trên mặt mình.

Chính vì thế, cô ta như kẻ điên, ngày ngày đập phá đồ đạc.

Cô ta hận Tống Hân Lộ, càng hận Giang Noãn Chanh.

Hàn Chính Nhân chỉ có duy nhất một cô con gái, hiện tại cô ta lại thành bộ dạng này, tâm tình ông ta cũng không tốt là bao.

Hàn Chính Nhân đứng bên ngoài phòng bệnh, đợi tới khi Hàn Thiên Nhã phát điên xong, ông mới mở cửa bước vào.

"Nếu đã không có được, vậy thì huỷ diệt hết đi!" Với bộ dạng của Hàn Thiên Nhã hiện tại, dù có cố đấm ăn xôi cũng không có cách để bước chân vào nhà họ Lệ.

Hơn nữa, mọi chuyện chỉ là một vở kịch, nhà họ Lệ căn bản không muốn dính dáng đến Hàn gia.

Hàn Thiên Nhã từ từ xoay lưng.

Thấy người tới là Hàn Chính Nhân, dù có muốn phát ti3t thêm, cô ta cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Nếu Hàn Thiên Nhã điên một, Hàn Chính Nhân có thể điên mười.

"Sao? Lúc này con vẫn nghĩ mình và Lệ Mạc Tây còn có cơ hội à?" Không thấy Hàn Thiên Nhã trả lời, Hàn Chính Nhân dùng lời nói kích động cô ta.

Hàn Chính Nhân không còn suy nghĩ muốn hợp tác với nhà họ Lệ.

Nếu Lệ gia không tôn trọng ông, không coi sự tồn tại của Hàn gia ra gì thì Hàn Chính Nhân cũng không cần phải nể mặt nể mũi bất kỳ ai.

Hàn Thiên Nhã là con của ông, trong người chảy trong một dòng máu, là máu của kẻ tàn nhẫn.

Hàn Thiên Nhã biết cô ta và Lệ Mạc Tây không còn cơ hội, nhưng cô ta quá yêu Lệ Mạc Tây, không nỡ làm tổn thương hắn dù chỉ một chút.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Lệ Mạc Tây luôn vì người phụ nữ khác mà tổn thương cô ta.

Mọi chuyện ngày hôm nay cô ta phải chịu đựng đều là vì Giang Noãn Chanh, cô ta là sự khởi nguồn cho tất cả.

Nếu không có sự xuất hiện của cô ta, Lệ Mạc Tây sẽ không đối xử quá tàn nhẫn với Hàn Thiên Nhã.

Im lặng rất lâu, cuối cùng Hàn Thiên Nhã lên tiếng: "Ba, con muốn trả thù! Con muốn tất cả những người dẫm đạp lên con phải trả giá!"

Hàn Chính Nhân nói: "Ba đã cho người bắt Giang Noãn Chanh, việc tiếp theo con cần phải làm gì, không cần ba phải nói đúng không?"

Cơn tức lần này không thể nuốt xuống, Lệ Mạc Tây, Giang Noãn Chanh đã làm nhục nhà họ Hàn như thế nào, hai cha con Hàn Thiên Nhã sẽ trả lại gấp trăm, gấp vạn lần..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »