Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

Lượt đọc: 2891 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 119
119: đối diện sự thật

❊ ❊ ❊

Khi Giang Noãn Chanh tỉnh táo trở lại, trời đã tối và cô cũng đã trở về nhà.

Mở mắt ra, sự trống rỗng vô hình khiến Giang Noãn Chanh khó chịu vô cùng.

Cô ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường, ánh mắt xa xăm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Chỉ trong chốc lát, trong đầu Giang Noãn Chanh đã tái hiện cảnh tượng trong hôn lễ.

Những lời bàn tán, lời nói của Lệ Mạc Tây và Bách Huệ, còn có Hàn Thiên Nhã cứ lặp đi lặp lại bên tai cô.

Giang Noãn Chanh thống khổ hét lên một tiếng.

Lúc này, cửa phòng ngủ được đẩy ra.

Giang Noãn Chanh lắc đầu.

Nhìn thấy Thẩm Dịch, không cần nghĩ cũng biết là hắn đưa cô từ hôn lễ về đây.

Giang Noãn Chanh rất cảm ơn Thẩm Dịch vì đã tới.

Nếu không có hắn, cô chắc chắn không thoát khỏi địa ngục.

Hôn lễ ngày hôm nay đối với Giang Noãn Chanh chính là một ác mộng.

"Noãn Chanh, tôi phải nói với cô chuyện này" Thẩm Dịch chợt nghiêm túc.

Hắn đứng dậy, bật đèn trong phòng.

Ánh đèn sáng chói khiến mắt Giang Noãn Chanh không kịp thích ứng, cô đưa tay cản lại ánh sáng.

"Hôn lễ ngày hôm nay thế nào, cô cũng biết rồi.

Cô và Lệ Mạc Tây không thể thành được đâu.

Vậy nên, đứa bé cô có muốn giữ lại không?" Thẩm Dịch đã tới tham dự hôn lễ rất muộn.

Hắn nghĩ nếu hắn tới sớm hơn, Giang Noãn Chanh cũng không chịu nhiều đả kích như thế này.

Bác sĩ nói cái thai trong bụng cô được một tháng.

Cô không biết sao?"

Bàn tay đang bấu chặt lấy cánh tay của Thẩm Dịch lặng lẽ buông xuống.

Ông trời đúng là biết trêu chọc cô, vào lúc này lại mang đứa bé đến bên cạnh cô.

Vô thức, Giang Noãn Chanh đưa tay chạm lên bụng của mình, xoa xoa nhẹ.

Là đứa bé của cô và Lệ Mạc Tây, nếu không xảy ra chuyện ngày hôm nay cô sẽ vui vẻ đón nhận.

Nhưng mọi thứ đều đã phát sinh, cô biết đối diện với nó như thế nào?

Thẩm Dịch biết ép Giang Noãn Chanh đưa ra lựa chọn vào lúc này rất khó.

Hắn nhìn ra tình cảm của cô dành cho Lệ Mạc Tây, chính vì thế hắn càng hận chính mình hơn.

Thực ra, Lệ Mạc Tây đoán không sai, hắn động lòng với Giang Noãn Chanh.

Thân là một đạo diễn, hắn lại có suy nghĩ riêng với diễn viên của mình.

Nhưng vì luôn sợ bản thân không xứng, không phù hợp với cô mà bỏ lỡ cơ hội.

"Đạo diễn Thẩm, tôi không sao rồi.

Anh có thể về nhà rồi.

Tôi muốn...!Ở một mình!" Giang Noãn Chanh biết Thẩm Dịch lo lắng cho bản thân nên vô cùng cảm kích hắn.

Chỉ là hiện tại cô không cần bất kỳ ai ở bên cạnh mình, chỉ muốn một mình suy nghĩ.

Suy nghĩ xem cô nên dùng thái độ thế nào để đối mặt với chuyện ngày hôm nay.

Suy nghĩ xem, cô nên đưa ra lựa chọn gì cho đứa bé của cô và Lệ Mạc Tây, là cần hay không cần...

[...!]

Bẫng cái đã trôi đi hai ngày, Giang Noãn Chanh cuối cùng cũng gặp được Giang Kiến Thành.

Hai ngày nay cô suy nghĩ rất lơ đễnh, chỉ có ở trong nhà, không dám lộ diện ra ngoài.

Nếu không phải Giang Kiến Thành tự mình đến tìm cô, Giang Noãn Chanh cũng lười đi về phía cửa.

Mọi chuyện phát sinh trong hôn lễ Giang Kiến Thành đều biết cả.

Ông lấy lý do bận việc nên không thể tới nhưng thực tế lại lén lút quan sát Giang Noãn Chanh từ xa.

Nhìn thấy con gái bị bọn họ dằn vặt, đau khổ trên lễ đường, Giang Kiến Thành xót xa vô cùng.

Ông cảm thấy bản thân có lỗi với cô.

Ngay khi gặp mặt Giang Noãn Chanh, câu đầu tiên Giang Kiến Thành nói: "Tiểu Chanh, ba thật sự xin lỗi con!"

Giang Noãn Chanh vừa muốn gặp Giang Kiến Thành lại vừa không muốn nhìn thấy ông.

Cô muốn hỏi cho rõ mọi chuyện nhưng lại sợ câu trả lời của ông khiến cô thất vọng.

Nhưng Giang Noãn Chanh biết rất rõ, cô không thể trốn tránh mọi chuyện.

Dù trước dù sau, những chuyện này cũng cần phải được nói ra.

Giang Noãn Chanh nhanh chóng lấy lại tâm trạng của mình.

Cô ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn Giang Kiến Thành: "Ba, mọi chuyện mà con biết, có phải sự thật không?"

Giang Kiến Thành không giấu giếm: "Phải.

Tất cả những gì con biết đều là sự thật!"

"Tiểu Chanh, bao nhiêu năm nay con đi tìm mẹ, ba đều biết.

Biết vị trí của mẹ con ở đâu nhưng lại không nói ra.

Đã nhiều lần ba muốn khuyên con không phải tìm nữa vì tìm cũng vô tích sự mà thôi, nhưng lại không biết mở lại như thế nào.

Tiểu Chanh, là ba có lỗi với con, cũng có lỗi với mẹ con!" Giang Kiến Thành không dám nhìn thẳng vào mặt cô.

Từ hôm tổ chức hôn lễ tới giờ, ông không ăn uống được gì, ngủ cũng không xong, chỉ lo lắng Giang Noãn Chanh sẽ nghĩ khuẩn.

Đến hôm nay, ông mới có dũng khí tới gặp cô.

Giang Noãn Chanh nén bi thương trong lòng, khó khăn hỏi tiếp: "Nếu thật sự là như vậy, mẹ vốn là phu nhân nhà họ Hàn nhưng vì sao khi sinh con ra, mẹ là ở Giang gia?" Đại ý của Giang Noãn Chanh không phải cô nên sinh ra và lớn lên ở Hàn gia, họ cũng mang họ Hàn luôn sao?

Giang Kiến Thành đáp: "Sau khi phát hiện bà ấy có thai, Hàn Chính Nhân, cũng chính là ba Hàn Thiên Nhã đã đuổi bà ấy đi.

Ba đưa bà ấy về Giang gia, cùng nhau sinh sống.

Bẫng một thời gian, ba cứ tưởng mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua cho tới cuối đời, hai nhà Giang - Hàn nước sông không phạm nước giếng, mạch ai làm việc người đó.

Nhưng rồi ngày đó cũng tới, ngày mà Giang thị sụp đổ..."

Bỗng dưng cổ họng Giang Kiến Thành nghẹn lại, những lời muốn nói lại không có cách nào nói ra.

Giang Noãn Chanh thấy vật liền lấy cho ông một ly nước.

Giang Kiến Thành nhìn cô mỉm cười, tiếp lời: "Nguyên nhân Giang thị sụp đổ là mẹ con đã lấy tư liệu mật của tập đoàn đưa cho Hàn Chính Nhân.

Cũng vì điều này, Hàn Chính Nhân mới chấp thuận cho bà ấy quay trở lại Hàn gia, tiếp tục làm Hàn phu nhân."

Chẳng trách ngày Giang thị sụp đổ, ba không làm gì cả, chỉ biết cắm đầu vào rượu.

Giang Noãn Chanh vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó.

Vừa trở về nhà đã thấy toàn bộ gia tài bị niêm phong, Giang Kiến Thành nắm lấy tay cô, dắt cô tới căn nhà cũ kỹ mà trước đó ông đã lấy danh nghĩa của người khác mua, cũng chính là căn nhà thi thoảng cô và Tống Hân Lộ sống.

Ở được một thời gian, ông nói không khí thành phố quá khắc nghiệt, không chịu nổi nên đã dọn về thôn Điềm An.

Giang Noãn Chanh chán nản: "Nếu ngay từ đầu ba nói với con toàn bộ.

Con và Lệ Mạc Tây sẽ không kết hôn."

Vì sao lại không cương quyết ngăn cản cô đến cùng? Vì sao lại không nói tất cả từ ban đầu? Khi mọi chuyện đã vươn mầm chồi lá, muốn kết thúc không phải khó khăn hơn sao?

Đứng trước lời trách móc của Giang Noãn Chanh, Giang Kiến Thành chỉ biết khóc lóc xin lỗi cô: "Xin lỗi con.

Ba thành thật xin lỗi con! Là ba có lỗi với gia đình này, con lỗi với con!"

Ông thừa nhận mình là người đàn ông hèn nhát.

Khi biết Giang Noãn Chanh có quan hệ với Lệ Mạc Tây, khi Bách Huệ đích thân cảnh cáo ông những hai lần, Giang Kiến Thành đã mường tượng được tất cả những gì có thể xảy ra trong hôn lễ.

Nhưng ông vẫn không đủ dũng cảm để nói thẳng với cô, bảo cô vì lý do này đừng kết hôn với Lệ Mạc Tây nữa.

"Ba đừng tự về, để con gọi xe đưa ba về!" Nói xong, cô với lấy điện thoại..

Khi Giang Noãn Chanh tỉnh táo trở lại, trời đã tối và cô cũng đã trở về nhà.

Mở mắt ra, sự trống rỗng vô hình khiến Giang Noãn Chanh khó chịu vô cùng.

Cô ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường, ánh mắt xa xăm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Chỉ trong chốc lát, trong đầu Giang Noãn Chanh đã tái hiện cảnh tượng trong hôn lễ.

Những lời bàn tán, lời nói của Lệ Mạc Tây và Bách Huệ, còn có Hàn Thiên Nhã cứ lặp đi lặp lại bên tai cô.

Giang Noãn Chanh thống khổ hét lên một tiếng.

Lúc này, cửa phòng ngủ được đẩy ra.

Giang Noãn Chanh lắc đầu.

Nhìn thấy Thẩm Dịch, không cần nghĩ cũng biết là hắn đưa cô từ hôn lễ về đây.

Giang Noãn Chanh rất cảm ơn Thẩm Dịch vì đã tới.

Nếu không có hắn, cô chắc chắn không thoát khỏi địa ngục.

Hôn lễ ngày hôm nay đối với Giang Noãn Chanh chính là một ác mộng.

"Noãn Chanh, tôi phải nói với cô chuyện này" Thẩm Dịch chợt nghiêm túc.

Hắn đứng dậy, bật đèn trong phòng.

Ánh đèn sáng chói khiến mắt Giang Noãn Chanh không kịp thích ứng, cô đưa tay cản lại ánh sáng.

"Hôn lễ ngày hôm nay thế nào, cô cũng biết rồi.

Cô và Lệ Mạc Tây không thể thành được đâu.

Vậy nên, đứa bé cô có muốn giữ lại không?" Thẩm Dịch đã tới tham dự hôn lễ rất muộn.

Hắn nghĩ nếu hắn tới sớm hơn, Giang Noãn Chanh cũng không chịu nhiều đả kích như thế này.

Bác sĩ nói cái thai trong bụng cô được một tháng.

Cô không biết sao?"

Bàn tay đang bấu chặt lấy cánh tay của Thẩm Dịch lặng lẽ buông xuống.

Ông trời đúng là biết trêu chọc cô, vào lúc này lại mang đứa bé đến bên cạnh cô.

Vô thức, Giang Noãn Chanh đưa tay chạm lên bụng của mình, xoa xoa nhẹ.

Là đứa bé của cô và Lệ Mạc Tây, nếu không xảy ra chuyện ngày hôm nay cô sẽ vui vẻ đón nhận.

Nhưng mọi thứ đều đã phát sinh, cô biết đối diện với nó như thế nào?

Thẩm Dịch biết ép Giang Noãn Chanh đưa ra lựa chọn vào lúc này rất khó.

Hắn nhìn ra tình cảm của cô dành cho Lệ Mạc Tây, chính vì thế hắn càng hận chính mình hơn.

Thực ra, Lệ Mạc Tây đoán không sai, hắn động lòng với Giang Noãn Chanh.

Thân là một đạo diễn, hắn lại có suy nghĩ riêng với diễn viên của mình.

Nhưng vì luôn sợ bản thân không xứng, không phù hợp với cô mà bỏ lỡ cơ hội.

"Đạo diễn Thẩm, tôi không sao rồi.

Anh có thể về nhà rồi.

Tôi muốn...!Ở một mình!" Giang Noãn Chanh biết Thẩm Dịch lo lắng cho bản thân nên vô cùng cảm kích hắn.

Chỉ là hiện tại cô không cần bất kỳ ai ở bên cạnh mình, chỉ muốn một mình suy nghĩ.

Suy nghĩ xem cô nên dùng thái độ thế nào để đối mặt với chuyện ngày hôm nay.

Suy nghĩ xem, cô nên đưa ra lựa chọn gì cho đứa bé của cô và Lệ Mạc Tây, là cần hay không cần...

[...!]

Bẫng cái đã trôi đi hai ngày, Giang Noãn Chanh cuối cùng cũng gặp được Giang Kiến Thành.

Hai ngày nay cô suy nghĩ rất lơ đễnh, chỉ có ở trong nhà, không dám lộ diện ra ngoài.

Nếu không phải Giang Kiến Thành tự mình đến tìm cô, Giang Noãn Chanh cũng lười đi về phía cửa.

Mọi chuyện phát sinh trong hôn lễ Giang Kiến Thành đều biết cả.

Ông lấy lý do bận việc nên không thể tới nhưng thực tế lại lén lút quan sát Giang Noãn Chanh từ xa.

Nhìn thấy con gái bị bọn họ dằn vặt, đau khổ trên lễ đường, Giang Kiến Thành xót xa vô cùng.

Ông cảm thấy bản thân có lỗi với cô.

Ngay khi gặp mặt Giang Noãn Chanh, câu đầu tiên Giang Kiến Thành nói: "Tiểu Chanh, ba thật sự xin lỗi con!"

Giang Noãn Chanh vừa muốn gặp Giang Kiến Thành lại vừa không muốn nhìn thấy ông.

Cô muốn hỏi cho rõ mọi chuyện nhưng lại sợ câu trả lời của ông khiến cô thất vọng.

Nhưng Giang Noãn Chanh biết rất rõ, cô không thể trốn tránh mọi chuyện.

Dù trước dù sau, những chuyện này cũng cần phải được nói ra.

Giang Noãn Chanh nhanh chóng lấy lại tâm trạng của mình.

Cô ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn Giang Kiến Thành: "Ba, mọi chuyện mà con biết, có phải sự thật không?"

Giang Kiến Thành không giấu giếm: "Phải.

Tất cả những gì con biết đều là sự thật!"

"Tiểu Chanh, bao nhiêu năm nay con đi tìm mẹ, ba đều biết.

Biết vị trí của mẹ con ở đâu nhưng lại không nói ra.

Đã nhiều lần ba muốn khuyên con không phải tìm nữa vì tìm cũng vô tích sự mà thôi, nhưng lại không biết mở lại như thế nào.

Tiểu Chanh, là ba có lỗi với con, cũng có lỗi với mẹ con!" Giang Kiến Thành không dám nhìn thẳng vào mặt cô.

Từ hôm tổ chức hôn lễ tới giờ, ông không ăn uống được gì, ngủ cũng không xong, chỉ lo lắng Giang Noãn Chanh sẽ nghĩ khuẩn.

Đến hôm nay, ông mới có dũng khí tới gặp cô.

Giang Noãn Chanh nén bi thương trong lòng, khó khăn hỏi tiếp: "Nếu thật sự là như vậy, mẹ vốn là phu nhân nhà họ Hàn nhưng vì sao khi sinh con ra, mẹ là ở Giang gia?" Đại ý của Giang Noãn Chanh không phải cô nên sinh ra và lớn lên ở Hàn gia, họ cũng mang họ Hàn luôn sao?

Giang Kiến Thành đáp: "Sau khi phát hiện bà ấy có thai, Hàn Chính Nhân, cũng chính là ba Hàn Thiên Nhã đã đuổi bà ấy đi.

Ba đưa bà ấy về Giang gia, cùng nhau sinh sống.

Bẫng một thời gian, ba cứ tưởng mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua cho tới cuối đời, hai nhà Giang - Hàn nước sông không phạm nước giếng, mạch ai làm việc người đó.

Nhưng rồi ngày đó cũng tới, ngày mà Giang thị sụp đổ..."

Bỗng dưng cổ họng Giang Kiến Thành nghẹn lại, những lời muốn nói lại không có cách nào nói ra.

Giang Noãn Chanh thấy vật liền lấy cho ông một ly nước.

Giang Kiến Thành nhìn cô mỉm cười, tiếp lời: "Nguyên nhân Giang thị sụp đổ là mẹ con đã lấy tư liệu mật của tập đoàn đưa cho Hàn Chính Nhân.

Cũng vì điều này, Hàn Chính Nhân mới chấp thuận cho bà ấy quay trở lại Hàn gia, tiếp tục làm Hàn phu nhân."

Chẳng trách ngày Giang thị sụp đổ, ba không làm gì cả, chỉ biết cắm đầu vào rượu.

Giang Noãn Chanh vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó.

Vừa trở về nhà đã thấy toàn bộ gia tài bị niêm phong, Giang Kiến Thành nắm lấy tay cô, dắt cô tới căn nhà cũ kỹ mà trước đó ông đã lấy danh nghĩa của người khác mua, cũng chính là căn nhà thi thoảng cô và Tống Hân Lộ sống.

Ở được một thời gian, ông nói không khí thành phố quá khắc nghiệt, không chịu nổi nên đã dọn về thôn Điềm An.

Giang Noãn Chanh chán nản: "Nếu ngay từ đầu ba nói với con toàn bộ.

Con và Lệ Mạc Tây sẽ không kết hôn."

Vì sao lại không cương quyết ngăn cản cô đến cùng? Vì sao lại không nói tất cả từ ban đầu? Khi mọi chuyện đã vươn mầm chồi lá, muốn kết thúc không phải khó khăn hơn sao?

Đứng trước lời trách móc của Giang Noãn Chanh, Giang Kiến Thành chỉ biết khóc lóc xin lỗi cô: "Xin lỗi con.

Ba thành thật xin lỗi con! Là ba có lỗi với gia đình này, con lỗi với con!"

Ông thừa nhận mình là người đàn ông hèn nhát.

Khi biết Giang Noãn Chanh có quan hệ với Lệ Mạc Tây, khi Bách Huệ đích thân cảnh cáo ông những hai lần, Giang Kiến Thành đã mường tượng được tất cả những gì có thể xảy ra trong hôn lễ.

Nhưng ông vẫn không đủ dũng cảm để nói thẳng với cô, bảo cô vì lý do này đừng kết hôn với Lệ Mạc Tây nữa.

"Ba đừng tự về, để con gọi xe đưa ba về!" Nói xong, cô với lấy điện thoại..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »