Trước đây Tần Vân cũng có chút bực bội vì mãi không tìm được đối thủ xứng tầm
Trong toàn bộ Hỏa Phượng thành, sáu vị trưởng lão Nhất Trọng Thiên khác đều quá yếu, còn Tiên Thiên Thần Ma 'Hỏa Phượng' thì lại quá mạnh! Chỉ có Du Hư trưởng lão miễn cưỡng đủ sức, nhưng lại không tạo đủ áp lực. Hơn nữa người một nhà thì không thể ra tay tàn độc! Khi luận bàn đều phải dè dặt, còn phải cân nhắc đến tuổi tác mà dần dần bại lộ thực lực, khiến thực lực của mình trông có vẻ bình thường.
Thiên tài, cũng cần có quá trình trưởng thành hợp lý.
Ví dụ như lễ thành niên nhập Thần Ma cảnh, mười lăm tuổi đạt ý cảnh cấp lĩnh vực! Hai mươi tuổi, tiến vào Cực Cảnh!
Du Hư trưởng lão biết rõ Tần Vân rất mạnh, nhưng Tần Vân chỉ mới thể hiện hai loại thần thông, một loại 'Vô hạn quang', một loại 'Thiên Địa Đại Ma Bàn'.
“Đành phải nhịn vậy.”
"Dù sao cảnh giới tăng lên đều cần từng bước một. Không thể nào 'ý cảnh lĩnh vực' còn chưa tới mà đã nắm giữ Cực Cảnh được? Đến kẻ ngốc cũng cảm thấy có vấn đề. Có khi nào bị Ma Thần ngoại vực đoạt xá rồi không?" Tần Vân âm thầm cảm khái: "Ta bốn năm trước đã lộ ra việc đạt đến Cực Cảnh, thần thông vô hạn quang đạt đến tam trọng. Giờ coi như có bộc phát thêm một hai loại thần thông thì cũng chỉ là biểu hiện ta là thiên tài thôi."
Thiên tài là như vậy.
Vào Cực Cảnh, ba năm năm sau nhập đạo, đều rất bình thường.
"Hôm nay chiến đấu, mới chính thức toàn lực ứng phó."
"Đem tất cả chiêu số thủ đoạn thi triển hết, ta muốn hai người bọn chúng chết, và chúng cũng muốn ta chết." Tần Vân toàn lực thi triển kiếm thuật.
Mười năm qua.
Hắn nắm giữ ngũ đại Cực Cảnh, cảm giác chúng đều có thể hòa làm một thể. Nhưng chỉ thiếu một chút như vậy!
Trước đây đều là khổ sở tìm hiểu.
Hôm nay, trong chém giết sinh tử, đem hết thảy cảm ngộ thi triển toàn bộ! Tự mình cảm ngộ có sai lầm gì? Dùng chiến đấu để chứng minh! Sự phòng thủ, phản kích của địch nhân sẽ giúp mình nhận ra kẽ hở, chỗ thiếu hụt trong kiếm thuật.
"Thì ra chiêu này vẫn còn thiếu sót, quả thực chưa đủ tự nhiên."
Tần Vân càng đánh càng thấy thích thú.
Thậm chí thà liều mạng bị thương, cũng muốn thi triển sát chiêu nghiệm chứng một phen, để hai vị Ma Thần kia không dám khinh thường.
"Cái tên Kỳ Vũ * Tần Vân này mới hai mươi tư tuổi mà thực lực đã tương đương chúng ta. Nếu hắn tiếp tục trưởng thành, có khi lại là một vị Thần Ma cảnh Tam Trọng Thiên. Hai ta phải diệt trừ hắn khi còn nhỏ yếu, nhân cơ hội hôm nay.”
"Một chọi một, chúng ta không giết được hắn. Nhưng hai đánh một... Hắn thủ không nổi đâu."
Hắc Thủy đầm huynh đệ tin tưởng mười phần.
Nhưng càng chém giết, hai người bọn chúng dần dần trợn tròn mắt.
Kiếm thuật của Tần Vân thủ quá kín kẽ! Cẩn thận, chặt chẽ! Dù thỉnh thoảng lộ ra chút kẽ hở, hắn cũng dựa vào thần thông 'Bất diệt chi thể' để ngăn cản, thậm chí phản công liên tục, khiến hai người họ thỉnh thoảng luống cuống tay chân.
"Ác Thần, hai người các ngươi làm sao vậy? Toàn lực ứng phó, giết tên Kỳ Vũ ” Tần Vân này! Lần này dù công thành thất bại, cũng phải diệt trừ hắn." Ma Thần Ô Tứ Vưu khôi ngô trong bộ lân giáp đỏ lo lắng truyền âm. Hắn là thủ lĩnh đám Ma Thần lần này, cũng là Ma Thần duy nhất Tam Trọng Thiên ở đây! Hắn biết rõ muốn đạt tới Tam Trọng Thiên khó khăn cỡ nào.
Giá trị của một Tam Trọng Thiên có thể so sánh cả một tòa thành.
Ví dụ như bọn chúng có thể diệt sạch Hỏa Phượng thành, nhưng lại rất khó giết chết Tiên Thiên Thần Ma 'Hỏa Phượng'! Vì vậy, khi phát hiện tiềm lực của Tần Vân, Ô Tứ Vưu rất gấp.
"Chỉ cần giết Tần Vân, ta bảo đảm hai ngươi mỗi người có ba khối thiên ma tinh." Ô Tứ Vưu lại truyền âm.
"Yên tâm, hai huynh đệ chúng ta nhất định sẽ giết hắn." Hắc Thủy đầm huynh đệ lập tức đỏ mắt.
"Liều mạng."
"Vì thiên ma tinh, liều mạng, dù trọng thương cũng phải trừ khử hắn."
Hắc Thủy đầm hai huynh đệ ôm ý định bị trọng thương, ví dụ như dù bị kiếm đâm thủng bụng, cũng muốn thừa cơ bóp nát đầu Tần Vân! Với lối đánh lưỡng bại câu thương, bọn chúng dù sao cũng là hai Ma Thần, có thể phối hợp lẫn nhau. Thân thể Nhị Trọng Thiên Ma Thần lại rất mạnh... Chỉ cần phối hợp, Tần Vân rất khó thực sự giết chết bọn chúng.
"Ồ? Bắt đầu điên cuồng?"
"Tốt, như vậy mới hay. Càng nguy hiểm, càng ác liệt."
Tần Vân lúc này không kinh sợ mà còn mừng rỡ.
Cảm giác nguy hiểm tăng lên, khiến Tần Vân khi thi triển kiếm thuật càng có thêm đủ loại cảm ngộ mãnh liệt. Các tìm hiểu trong mười năm qua, thông qua thực chiến tiến hành nghiệm chứng từng cái, những cảm ngộ mới không ngừng hiện ra.
Ngũ đại Cực Cảnh, kết hợp ngày càng tốt hơn.
Kiếm thuật của Tần Vân càng thêm có cảm giác thống nhất, tùy ý một trảm, một gọt, chấn động, một vòng, bất kỳ chiêu kiếm đơn giản nào cũng mang cảm giác 'Đại Đạo chí giản'. Nhìn như đơn giản đến cực điểm, nhưng lại ẩn chứa vô tận ảo diệu. Hắc Thủy đầm huynh đệ điên cuồng, thậm chí ôm lối đánh lưỡng bại câu thương, kiếm thuật của Tần Vân vẫn hoàn toàn ngăn lại được, vừa làm bị thương địch nhân, vừa dễ dàng ngăn cản sát chiêu của chúng.
Cảm giác này rất mỹ diệu.
Ngũ đại Cực Cảnh đường như hình thành một chỉnh thể hoàn mỹ. Tựa như Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Ngũ Hành có thể hóa thành nhất thể, ngũ đại Cực Cảnh của Tần Vân... cũng bắt đầu tạo thành một kiếm đạo hoàn chỉnh.
Thời gian dần trôi qua...
Tần Vân kìm lòng không được đắm chìm trong kiếm thuật, thậm chí quên mất địch nhân. Hắc Thủy đầm huynh đệ tấn công, Tần Vân chỉ bản năng ngăn cản.
"Đây là kiếm đạo của ta sao?"
"Bất kể là thủ hộ, sát lục, hắc bạch, vô hạn, hay Cực Tình. Cũng chỉ là một phần của kiếm đạo. Thiếu bất kỳ phần nào, kiếm đạo của ta đều không hoàn chỉnh." Tần Vân thầm nói. Hắn cảm giác ý cảnh lĩnh vực xung quanh đang biến đổi kịch liệt, từ phạm vi trăm trượng nhanh chóng khuếch trương, thậm chí hồn phách cũng bắt đầu biến đổi.
"Chuyện gì vậy?"
"Chúng ta liều lưỡng bại câu thương cũng muốn giết hắn, vừa bắt đầu còn làm hắn bị thương, sao giờ lại thành hai ta bị thương?"
Hắc Thủy đầm huynh đệ nhìn nhau, đều thấy hoảng sợ.
Thậm chí Tần Vân giờ phút này, trạng thái rất không đúng.
Rõ ràng đứng đó bị vây công, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, tay cầm Thần Kiếm tùy ý ngăn cản hết thảy sát chiêu, nhìn như tùy ý, nhưng lại thống nhất, không có kẽ hở.
"Xoẹt."
Tần Vân lại tùy ý vung kiếm, Kiếm Nhất chợt lóe, tốc độ nhanh như chớp xẻ bụng em trai của Hắc Thủy đầm huynh đệ, 'Ác Lang'. Thân thể Ma Thần cường đại của Ác Lang lại dễ dàng bị rạch một vết thương lớn, khiến Ác Lang kinh hãi lùi nhanh, vội truyền âm: "Đại ca, kiếm vừa rồi của hắn quá nhanh, uy lực cũng lớn hơn trước nhiều."
"Cái gì?" Ác Thần cũng kinh hãi.
Nhưng chiêu kiếm của Tần Vân lại khôi phục bình thường.
Chỉ lát sau, lại đột nhiên bộc phát ra một chiêu thức khủng bố, khiến đại ca 'Ác Thần' bị oanh kích liên tục lảo đảo lui về phía sau.
"Chuyện gì vậy?"
Ác Thần, Ác Lang hai Ma Thần huynh đệ dừng lại, đứng ở đàng xa, nhìn nhau, đều cảm thấy không ổn.
"Hai lần rồi, hai lần chiêu số đều rất lợi hại, nhưng các chiêu khác lại rất bình thường." Hai người bọn chúng có chút kiêng kỵ.
Bọn chúng ngừng ở phía xa bất động.
Tần Vân cũng đứng tại chỗ không động thủ nữa. Bỗng nhiên khóe miệng Tần Vân nở nụ cười, trên trời dưới đất xung quanh đều hiện lên từng sợi kiếm quang, vô số kiếm quang lưu chuyển, Tần Vân phảng phất như Thần Linh duy nhất bị vô số kiếm quang vây quanh. Lúc này, ánh mắt Tần Vân đần khôi phục thần thái, đuỗi tay trái nhẹ nhàng chạm vào kiếm quang xung quanh.
"Kiếm đạo, đây chính là kiếm đạo của ta." Tần Vân khẽ nói: "Thuộc về Tần Vân ta."
"Nhập đạo? Đi mau!" Nơi xa, Ma Thần Ô Tứ Vưu trong bộ lân giáp đỏ thấy kiếm quang xuất hiện từ xa, cảm ứng được đó là 'Đạo' hiển hóa, không khỏi khẩn trương truyền âm gầm lên.
"Nhập đạo?"
Ác Thần, Ác Lang hai huynh đệ sắc mặt đại biến, không chút do dự lùi nhanh.
"Hai người các ngươi trốn thoát sao?” Giọng Tần Vân vang lên, vừa cất bước, ánh sáng lóe lên, thân thể đã xuất hiện bên cạnh hai Ma Thần, tùy ý vưng kiếm.
"Nhập đạo thì sao? Có thể mạnh hơn ta bao nhiêu?" Ác Thần Ma Thần thấy không trốn thoát, liền quay người hai móng gào thét muốn ngăn cản.
Nhưng Tần Vân vung kiếm vô cùng đơn giản, kiếm nhanh chậm bất định, cặp móng vuốt kia không thể chạm vào kiếm của Tần Vân, kiếm ảnh dễ dàng lướt qua cổ Ác Thần Ma Thần, đầu lâu trực tiếp văng lên! Đáng sợ, thân thể không đầu của Ma Thần ở cổ lập tức tái tạo đầu lâu, hắn hoảng sợ: "Nhị đệ, tách ra trốn, chúng ta không ngăn được!"