Tây Hải.
Tần Vân hóa thành một đạo hồng quang, bay đến chỗ của Ô Triều lão quái.
"Soạt."
Xuống nước biển, Tần Vân đi thẳng đến "Ô Triều Uyên". Đây là một hạp cốc sâu hun hút dưới đáy biển, tối tăm không thấy đáy. Ô Triều lão quái chiếm cứ nơi sâu nhất của hạp cốc này.
Xung quanh có rất nhiều yêu quái Thủy tộc, động phủ của chúng được xây dựng san sát bên vách hạp cốc, lại còn giăng đầy trận pháp.
"Ô Triều lão quái!" Tần Vân quát lớn, giọng nói truyền đi nhờ kiếm ý lĩnh vực, cưỡng ép truyền vào bên trong trận pháp, vang vọng giữa hạp cốc, khiến lũ tiểu yêu Thủy tộc giật mình kinh hãi.
"Có người tu hành."
"Là nhân tộc."
"Dám xông vào Ô Triều Uyên của chúng ta." Bọn yêu quái Thủy tộc túm lấy đao, thương, côn, bổng các loại binh khí, cũng có con đi bẩm báo.
Rất nhanh.
Giữa hàng trăm hàng ngàn yêu quái Thủy tộc vây quanh, một con chương ngư yêu khổng lồ bay ra từ sâu trong hạp cốc. Thân hình nó to lớn đến bốn năm dặm, tựa như một hòn đảo nhỏ, những xúc tư dài ngoằn khiến người ta kinh sợ. Lúc này, đôi mắt đen láy của con đại yêu chương ngư nhìn chằm chằm Tần Vân, rồi giật mình: "Là hắn?”
Sau trận chiến ở Lam Bà Sơn, danh tiếng của Tần Vân đã lan truyền khắp giới yêu ma. Ô Triều lão quái là một đại yêu ma lợi hại, tự nhiên phải kiêng kỵ Tần Vân vài phần.
"Ngươi là Kiếm Tiên Tần Vân? Ta và ngươi vốn không thù oán, ngươi đến Ô Triều Uyên của ta làm gì?" Ô Triều lão quái gầm giọng.
"Ta đến đây có một chuyện muốn hỏi thăm." Tần Vân nói.
"Nói đi, lão tổ ta nghe xem." Ô Triều lão quái đáp.
"Hơn trăm năm trước, người tu hành Tiên Thiên Thực Đan Cảnh của Bạch gia ta, Bạch Quân Thần, có phải chết dưới tay ngươi?” Tần Vân hỏi.
Ô Triều lão quái nhíu mày: "Đúng! Chính ta giết Bạch Quân Thần. Các ngươi nhân tộc rốt cuộc muốn gì? Yêu ma giết người tu hành chẳng phải chuyện thường sao? Sao hơn trăm năm rồi, hết người này đến người khác tìm ta hỏi chuyện này? Lúc trước còn có kẻ tìm ta đòi thi thể Bạch Quân Thần đấy. Đã chết trong tay lão tổ ta thì sớm hóa thành tro rồi!"
Tần Vân gật đầu: "Ta không tìm ngươi đòi thi thể Bạch Quân Thần. Ngươi giết Bạch Quân Thần, pháp bảo của hắn hẳn là rơi vào tay ngươi. Ngươi có thể đưa ra một kiện pháp bảo của Bạch Quân Thần, 'Nguyệt Trúc Tiêu' không?"
"Lúc trước, Bạch gia đã mua lại 'Trọng Sơn Ấn' của Bạch Quân Thần từ chỗ ta rồi. Trọng Sơn Ấn cũng là pháp bảo của hắn, ngươi còn muốn Nguyệt Trúc Tiêu làm gì?" Ô Triều lão quái tức giận nói.
"Trọng Sơn Ấn là pháp bảo đánh xa, bị đoạt không có nghĩa là đã chết." Tần Vân hỏi, "Bổn mạng phù lục hoặc Nguyệt Trúc Tiêu của hắn, ta nguyện dùng bảo vật để đổi."
"Không có, không có. Mấy thứ đó hỏng hết rồi, ta vứt đi rồi." Ô Triều lão quái nói.
"Không có?" Tần Vân nhíu mày.
Pháp bảo không dễ hỏng như vậy.
"Trận chiến đó lão tổ ta không lưu thủ, đánh chết tươi hắn, cũng làm hỏng Nguyệt Trúc Tiêu. Bổn mạng phù lục các thứ cũng nát hết, ta chỉ còn cách vứt đi thôi." Ô Triều lão quái nói, "Được rồi, lão tổ nể mặt ngươi, nói nhiều với ngươi như vậy. Nếu không có việc gì thì ngươi đi đi."
"Nguyệt Trúc Tiêu, bổn mạng phù lục, pháp bảo áo bào, đồ vật tùy thân ngươi không lấy ra được một món nào?" Tần Vân nhíu mày.
"Hừ, giết một người tu hành, lão tổ ta có cần phải nói dối không? Thôi được, ngươi cứ cho là ta không siết, tự đi tìm hung thủ khác đi." Ô Triều lão quái nói xong, trận pháp xung quanh lập tức bùng nổ, ầm ầm. Trong khoảnh khắc, nước biển xung quanh cuộn trào, tầng tầng lớp lớp trận pháp bao phủ khu vực Ô Triều Uyên. Lập tức, Ô Triều lão quái quay đầu bay vào sâu trong Ô Triều Uyên.
Tần Vân quát: "Chậm đã."
Nhưng Ô Triều lão quái không hề quay đầu lại, lao thẳng vào sâu trong Ô Triều Uyên.
"Hử?" Tần Vân nhướng mày, vung tay lên.
Một dải mưa bụi kiếm quang, mang theo hơn mười đạo kiếm quang, trong nháy mắt tung hoành xuyên thẳng qua trong trận pháp phía trước. Phi kiếm tiến vào trận pháp như lọt vào vũng bùn, bị trói buộc trùng trùng điệp điệp. Hơn mười đạo kiếm quang đều bị tiêu diệt. Còn bổn mạng phi kiếm thì tung hoành qua lại vài hiệp, khiến lũ yêu quái Thủy tộc ở đằng xa kinh hồn bạt vía, vội vàng trốn vào sâu trong hạp cốc.
"Chạy mau, người tu hành kia quá lợi hại." "Phi kiếm kia thật đáng sợ." "Kiếm Tiên thật lợi hại."
Lũ tiểu yêu nhao nhao kêu la.
Tần Vân không để ý đến chúng, chỉ nghiệm chứng uy lực của trận pháp.
"Trong nước biển, uy lực phi kiếm của ta vốn đã suy yếu ba thành! Mà trong trận pháp, uy lực phi kiếm lại giảm đi hơn một nửa." Tần Vân thầm lắc đầu, "Ô Triều lão quái này đạt Cực Cảnh trong nước, thân thể lại rất mạnh. Nếu hắn một lòng trốn trong trận pháp, ta thật sự không làm gì được hắn."
"Tuy rằng không lấy ra được đồ tùy thân thì có chút kỳ quái, nhưng chắc không cần phải nói dối." Tần Vân khẽ lắc đầu, rồi quay người rời đi.
Sâu trong Ô Triều Uyên, có một thủy phủ.
Hô.
Ô Triều lão quái hóa thành hình người, tiến vào trong thủy phủ. Trên đường đi, lũ nữ yêu nịnh nọt nói: "Lão tổ." "Lão tổ." "Lão tổ đã về."
"Tất cả lui ra." Ô Triều lão quái phẩy tay, tiến vào một tĩnh thất của mình.
Trong tĩnh thất.
Ô Triều lão quái cung kính nhìn về phía trước. Phía trước hiện ra một hình ảnh hư ảo, đối diện là một nam tử yêu dị tóc đỏ, trên mặt có hoa văn. Tuy là nam tử, nhưng hắn còn yêu dị hơn nhiều nữ tử, có một sức quyến rũ lạ thường.
"Ma Thần." Ô Triều lão quái cung kính nói.
"Có chuyện gì tìm ta?" Nam tử yêu dị tóc đỏ cau mày hỏi.
"Ma Thần, ngài bảo ta nhận tội giết Bạch Quân Thần. Nhân tộc vẫn không bỏ qua chuyện này. Hôm nay, Giang Châu Quảng Lăng Kiếm Tiên Tần Vân cũng đến chỗ ta, hỏi về chuyện Bạch Quân Thần. Còn bắt ta giao ra Nguyệt Trúc Tiêu, bổn mạng phù lục các thứ. Ta chỉ có thể nói là trận chiến đó ta đã làm hỏng hết, vứt đi rồi." Ô Triều lão quái cung kính nói.
Trong hình ảnh, nam tử yêu dị tóc đỏ khẽ nhíu mày: "Ồ? Giang Châu Quảng Lăng Tần Vân?”
"Ta nghi là do Bạch Quân Nguyệt." Ô Triều lão quái nói, "Bạch Quân Nguyệt này, hơn trăm năm nay không bỏ qua chuyện này, dùng đủ mọi cách để điều tra sống chết của Bạch Quân Thần."
"Bạch Quân Nguyệt... Thật là một kẻ si tình." Nam tử yêu dị tóc đỏ gật đầu, "Được rồi, chuyện của Bạch Quân Thần có liên quan đến một vài bí mật. Ngươi cứ làm theo lời ta dặn, những chuyện khác không cần quản."
"Vâng." Ô Triều lão quái cung kính đáp.
******
Trên không Tây Hải, Tần Vân cưỡi mây bay, cũng gửi tin báo cho Bạch Quân Nguyệt.
"Ô Triều lão quái trốn trong hang ổ, có trận pháp bảo vệ. Hắn không ra, ta cũng không làm gì được hắn." Tần Vân nói.
"Nguyệt Trúc Tiêu, bổn mạng phù lục, pháp bảo áo bào các loại đồ vật tùy thân, hắn không lấy ra được một món nào?" Bạch Quân Nguyệt hỏi.
"Hắn nói, trong trận chiến đó đều hư hỏng rồi." Tần Vân nói.
Trong hình ảnh, Bạch Quân Nguyệt có chút kích động: "Đều hư hỏng? Sao lại trùng hợp như vậy? Ca ca ta nhất định còn sống, nhất định còn sống. Ta có thể cảm giác được hắn ở đâu đó trên thế gian này, chỉ là hắn không có cách nào nói cho ta biết."
"Ta chỉ có thể làm được việc này." Tần Vân nói.
"Ta đã rất cảm kích rồi. Nếu thực lực yếu, Ô Triều lão quái đã trực tiếp ra tay giết chết. Thực lực tương đương hắn cũng lười để ý. Hắn kiêng kỵ Tần Vân ngươi, nên mới chịu nói nhiều như vậy." Bạch Quân Nguyệt nói.
Tần Vân gật đầu.
Hai người nhanh chóng kết thúc liên lạc.
Nhưng không lâu sau.
"Hữ?" Tần Vân cầm lấy Tuần Thiên Lệnh, trước mắt hiện ra hình ảnh, là Y thị lão tổ.
"Tiền bối." Tần Vân nói.
"Lần này cảm ơn ngươi đã cứu tộc nhân Y thị ta." Y thị lão tổ cười nói, "Còn nữa, cũng chúc mừng ngươi tìm được cửa vào trận pháp đã được làm mới hoàn toàn của thượng cổ Thiên Long cung."
Tần Vân hơi nhướng mày.
"Yên tâm, ta chỉ đoán thôi, nhưng ta sẽ không nói ra đâu." Y thị lão tổ mỉm cười nói, "Nếu là hạng người lòng dạ độc ác, vì giữ bí mật, chỉ sợ đã trực tiếp giết chết Y Phong Lai hai người bọn họ rồi."
"Ta còn khinh thường làm những chuyện như vậy." Tần Vân nói.
"Ta nhớ kỹ một phần nhân tình này." Y thị lão tổ lại nói, "Nếu ngươi tìm được bảo bối gì từ trong thượng cổ Thiên Long cung, ví dụ như 'Thiên Long Huyết Tinh', đừng vội bán cho Tứ Hải Long Tộc. Trước tiên có thể báo cho ta biết, ta có thể giúp ngươi đổi lấy thêm nhiều lợi ích! Mỗi một viên 'Thiên Long Huyết Tinh' đều khiến đám lão già Tứ Hải Long Tộc kia phát điên đấy."
Tần Vân đương nhiên hiểu.
Vì một viên Thiên Long Huyết Tinh, Tây Hải Long tộc có thể không để ý đến tộc quy, phá lệ thả Ngao Tuyết, đủ thấy sức hấp dẫn của Thiên Long Huyết Tinh rồi.
Cái gọi là không có quy củ thì sao thành được vuông tròn! Phàm tục có luật pháp phàm tục! Người tu hành cũng có Tuần Thiên Minh với rất nhiều quy định ước thúc. Long tộc cũng có tộc quy! Ngay cả Thiên Đạo vận hành cũng có quy tắc! Quy củ đã định ra, vi phạm sẽ bị trừng phạt. Muốn phá lệ? Vô cùng khó khăn.
"Tiền bối, thượng cổ Thiên Long mạnh đến mức nào?" Tần Vân hiếu kỳ, bởi vì so với thượng cổ Thiên Long, ngoại vực Ma Thần sau khi chết, một đoạn cánh tay sinh ra ma quái đã đáng sợ như vậy rồi.
"Tóm lại mạnh hơn ta." Y thị lão tổ cười, "Còn nữa, tuy rằng ta sẽ giúp ngươi giữ bí mật, nhưng nếu Y Phong Lai hai người bọn họ còn sống đi ra, Thần Tiêu Môn có thể sẽ có suy đoán, có thể sẽ có người tu hành Tiên Thiên Kim Đan Cảnh đến thử."
"Giúp ta nói với bọn họ một câu." Tần Vân nói, "Nếu đi vào, Cực Cảnh tồn tại cũng rất có thể bỏ mạng."
"Cái gì!" Y thị lão tổ kinh hãi.