"Không ổn!" Tần Vân cảm thấy bất thường, không chút do dự lùi nhanh về phía sau.
Vừa lùi, hắn vừa nhanh chóng dùng kiếm ý phá hủy trận pháp mà Vu Thạch Kỳ đã bố trí trước đó. Bản thân Tần Vân bay vọt ra khỏi lòng núi, kéo dãn khoảng cách với Ma Thần.
Khi khoảng cách giữa hai người đạt đến hai, ba trăm trượng, lực hút đáng sợ kia suy yếu đi nhiều, Tần Vân đã có thể khống chế được huyết nhục của mình.
Đồng thời, kim đan pháp lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, thân thể Tần Vân dần dần "béo" ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được, làn da khô ráp cũng trở nên bóng loáng, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
"Hừ."
Trong lòng núi, Ma Thần đang lơ lửng trong bình ngọc, một phần thân thể đã thoát ra ngoài, hắn nghiến răng, đôi mắt lạnh băng liếc nhìn Tần Vân bên ngoài, tiếp tục vùng vẫy để thoát ra.
Ba vòng Càn Khôn và ba thanh phi kiếm vây công xung quanh, nhưng căn bản không thể ngăn cản được Ma Thần.
"Y tiền bối, ta phát hiện một Ma Thần, hắn bị nhốt trong bình ngọc, hiện đang vùng vẫy để thoát ra! Khí tức và uy áp của hắn rất mạnh, vượt xa ta, ta dốc toàn lực cũng không thể ngăn cản được. Hiện tại hơn nửa người hắn đã ra khỏi bình rồi." Tần Vân lập tức dùng Tuần Thiên Lệnh liên lạc với Y thị lão tổ, "Ta và Ma Thần đang ở Vấn Trà Sơn, Dương Lai quận, Lỗ Châu."
Gần như ngay lập tức, Y thị lão tổ hồi đáp: "Ma Thần bị nhốt trong bình ngọc? Uy áp vượt xa ngươi? Đây chắc chắn là một Ma Thần không tầm thường. Tần Vân, ngươi nhất định phải tìm cách cầm chân hắn. Ta đã báo cho sư tôn, người đã xuất phát và đang toàn lực chạy đến đây, dự kiến mất khoảng một chén trà nhỏ."
"Không thể nhanh hơn sao? Không có Nguyên Thần tiên nhân nào ở gần đó à?" Tần Vân lo lắng.
Một chén trà nhỏ?
Chuyện lớn rồi!
"Tốc độ của các Nguyên Thần tiên nhân bình thường chưa chắc đã nhanh bằng ngươi." Y thị lão tổ nói, "Trong thiên hạ, những người mạnh nhất như vị kia ở Linh Bảo Sơn thì đang ở tận Côn Lôn Châu, Nhân Hoàng bệ hạ thì ở Vương Đô Tần Châu phía Tây. Sư tôn ta ở Thần Tiêu Môn, Bà Châu, tính ra là gần Lỗ Châu nhất. Hơn nữa, sư tôn ta tu luyện Thần Tiêu lôi pháp, tốc độ thuộc hàng nhanh nhất thiên hạ! Một chén trà nhỏ là đến."
Tần Vân lo lắng, không còn cách nào khác.
Hắn là Kiếm Tiên, tu luyện Hóa Hồng Chi Thuật, đặc biệt sau khi ngưng tụ Tử Kim Kim Đan, tốc độ độn thuật của hắn thuộc hàng nhanh nhất trong thiên hạ, nhanh hơn cả nhiều Tiên Nhân Ma Thần. Lúc trước, khi Tần Vân và Y Tiêu rời khỏi động phủ Cảnh Dương, Y thị lão tổ từng dẫn bọn họ đi, Tần Vân đã chứng kiến tốc độ của Y thị lão tổ, nhanh hơn hắn hiện tại khoảng một, hai lần.
Tốc độ, vốn đĩ càng lên cao thì càng khó tăng.
Trương tổ sư lại đặc biệt giỏi về tốc độ, nhanh hơn Y thị lão tổ gấp mấy lần.
Tần Vân mất gần nửa canh giờ để đến Lỗ Châu, Dương Lai quận từ Thần Tiêu Môn, Bà Châu, trong khi Trương tổ sư chỉ cần một chén trà nhỏ.
Thời gian một chén trà, rất ngắn.
Nhưng so với tốc độ giao chiến của Tần Vân và Ma Thần, một chén trà vẫn là quá dài.
"Nhất định phải dựa vào chính mình." Tần Vân thầm nghĩ.
"Tần Vân, nghĩ cách ngăn chặn hắn, đừng để Ma Thần trốn thoát." Y thị lão tổ lo lắng, "Nhất định phải cầm chân hắn cho đến khi sư tôn ta đến. Nếu để Ma Thần chạy thoát, sẽ là đại họa khôn lường!"
Tần Vân cũng không còn cách nào khác.
Cầu cứu không kịp, chiêu thức bình thường vô dụng, chỉ còn một chiêu.
"Đi!" Trong mắt Tần Vân lóe lên vẻ kiên quyết.
Nói thì chậm, nhưng thực ra Tần Vân và Y thị lão tổ liên lạc bằng ý niệm, tốc độ cực nhanh.
Giờ phút này, Tần Vân không chút do dự thả ra bổn mạng phi kiếm. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, dường như thiêu đốt sinh mệnh, quyết một phen được ăn cả ngã về không, sinh tử bất phân, chứa đựng tình cảm đậm sâu, ngay cả Luân Hồi cũng không thể ngăn cản tình yêu của Tần Vân dành cho Y Tiêu. Chính bởi tình cảm sâu sắc ấy, hắn mới dốc hết sinh mệnh cho một kiếm này. Một kiếm mạnh nhất của Tần Vân:
Luân Hồi!
Tuy rằng Tần Vân nắm giữ ba đại cực cảnh, sau khi dung hợp ba đại cực cảnh, chiêu thức Luân Hồi càng thêm hoàn mỹ. Tuy rằng pháp lực Tử Kim Kim Đan nuôi dưỡng giúp hồn phách mạnh hơn, nhưng không hiểu vì sao, mỗi khi thi triển chiêu này, tinh thần tiêu hao vẫn rất lớn! Hai chiêu là giới hạn trong tình huống bình thường. Tần Vân không dám thi triển chiêu thứ ba, nếu không chắc chắn tổn thương căn bản hồn phách.
"Xoạt ——”
Kiếm quang xé toạc bầu trời, một Hắc Bạch Đồ khổng lồ hiện ra.
Kiếm quang chói mắt mang theo dị tượng Hắc Bạch Đồ, trực tiếp đánh về phía Ma Thần.
"Hử?" Ma Thần vốn đang kiệt lực vùng vẫy, chỉ dùng một tay đã ngăn cản được ba thanh phi kiếm và ba vòng Càn Khôn của Tần Vân. Nhưng khi Tần Vân thi triển tuyệt chiêu "Luân Hồi", Ma Thần cảm thấy lạnh sống lưng.
"Không ổn!"
Ma Thần cảm nhận được uy lực của chiêu này đã thay đổi so với trước.
Hắn lập tức dùng cả hai tay để ngăn cản.
"Ầm ầm ~~~"
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Dù đã kiệt lực ngăn cản, Ma Thần vẫn hoảng hốt: "Thảm rồi!"
Bởi vì ngay khi chạm vào, Ma Thần đã biết mình không thể ngăn cản. Dù trong khoảnh khắc đã thiêu đốt tỉnh huyết trong cơ thể, nhưng vẫn chậm một chút. Thân thể Ma Thần bị oanh kích mạnh mẽ chìm xuống. Vốn dĩ phần eo đã ra khỏi miệng bình, nhưng cú đánh dốc sức này của Tần Vân đã khiến thân thể Ma Thần chìm sâu vào trong bình, xuống tận ngực.
"Đáng chết, đáng chết!" Ma Thần khẩn trương.
"Tốt!" Bên ngoài lòng núi, Tần Vân nheo mắt nhìn vào trong, mắt sáng lên, "Thừa cơ hắn suy yếu, giết!"
Bổn mạng phi kiếm lại thi triển chiêu thứ hai.
Vẫn là chiêu đó.
Mang theo ngọn lửa sinh mệnh điên cuồng, kèm theo dị tượng Hắc Bạch Đồ, kiếm quang chói mắt ầm ầm trấn áp xuống.
"Cút!" Lúc này Ma Thần đã chuẩn bị, không tiếc thiêu đốt tinh huyết trong cơ thể, toàn thân khí tức bành trướng như sóng nhiệt cuồn cuộn. Ba thanh phi kiếm và vòng Càn Khôn kia không còn chút uy hiếp nào đối với hắn. Ma Thần dốc toàn lực ứng phó phi kiếm của Tần Vân.
Hai tay lại giận dữ vung ra.
Phi kiếm và bàn tay Ma Thần va chạm, "Bành ~~~" một tiếng nổ lớn vang lên!
Uy thế không thua gì chiêu trước.
Nhưng lần này hiệu quả rõ ràng yếu hơn nhiều. Ma Thần tuy vẫn hơi chìm xuống, nhưng chỉ một chút.
"Cái gì?" Tần Vân giờ phút này vô cùng mệt mỏi, nhưng hắn càng không cam lòng hơn khi Ma Thần còn cách việc bị nện hoàn toàn vào trong bình một khoảng khá xa.
Giờ phút này, Ma Thần càng phẫn nộ. Bị giam cầm từ thượng cổ đến nay, hắn vốn đã vô cùng suy yếu.
Bị ép thiêu đốt sinh mệnh căn bản để thoát ra, thương thế quá nặng.
Hiện tại, vì không bị Tần Vân trấn áp, hắn vẫn phải tiếp tục thiêu đốt sinh mệnh.
Một kẻ phàm tục mà thôi! Tuổi thọ chỉ còn ngắn ngủi năm trăm năm.
Khi còn ở đỉnh cao, hắn mạnh hơn Tần Vân không biết bao nhiêu lần. Vậy mà bây giờ lại bị khi dễ, bị bức bách thiêu đốt sinh mệnh.
"Ta còn lại quá ít lực lượng, mỗi một phần đều là hao tổn căn bản. Phải bao lâu mới có thể khôi phục?" Ma Thần lo lắng, phẫn nộ. Càng suy yếu, việc khôi phục lại đỉnh phong càng khó.
"Tần Vân!"
Ma Thần gào thét, "Ngươi cút xa ra cho ta! Nếu không, ta thề, nhất định sẽ diệt tộc Tần gia ngươi!"
Hắn không thể trực tiếp động thủ với phàm tục.
Nhưng hắn có thể dụ dỗ đám đại yêu ma! Tần Vân không có cách nào ngăn cản hắn. Sau năm trăm năm, hắn sẽ trảm thảo trừ căn Tần gia.
"Ta sợ ngươi uy hiếp sao?" Tần Vân chịu đựng cảm giác mệt mỏi, lấy từ trong túi Càn Khôn bên hông ra một bầu Hỏa Vân, mở nút, dốc ngược vào miệng một viên đan dược.
Đan dược trong truyền thuyết: Cửu Chuyển Linh Đan!
Cửu Chuyển Linh Đan, phàm nhân hay tiên nhân đều có thể dùng. Đối với phàm nhân, người vừa mới chết, nếu hồn phách chưa tan, có thể khởi tử hồi sinh. Với những người tu hành Kim Đan Tiên Thiên Nhập Đạo, muốn ngưng tụ Nguyên Thần nhưng thất bại, Kim Đan và hồn phách căn bản bị tổn hại, đều có thể dùng Cửu Chuyển Linh Đan để chữa trị.
Nguyên Thần tiên nhân cũng có thể dùng để trị liệu thương thế Nguyên Thần.
Cửu Chuyển Linh Đan... đặc biệt giỏi trị liệu sinh mệnh căn bản.
Mà Tần Vân hiện tại, thực tế không hề bị tổn thương căn bản. Chỉ là tinh thần tiêu hao quá lớn! Nhất thời không thể bổ sung. Đan dược bình thường bổ sung hồn phách tinh thần quá chậm, Tần Vân liền xa xỉ dùng một viên Cửu Chuyển Linh Đan.
"Vù vù vù." Dược lực thần kỳ, ôn nhu săn sóc hồn phách, giúp nó nhanh chóng khôi phục. Dù sao cũng không bị thương căn bản, không uổng phí bảo vật.
"Lại đến!"
Tần Vân không chút do dự thi triển tuyệt sát chiêu "Luân Hồi" một lần nữa.