Nghe thấy lời này, Tần Hạo Đông thầm gật đầu, vị lão gia tử này quả không hổ danh là truyền nhân của Dược Vương, thật sự có phong thái của một bậc thầy y thuật.
Những người khác cũng thầm kính phục, phẩm cách mà hai vị bác sĩ Đông y, một già một trẻ này thể hiện ra đã chinh phục tất cả mọi người. So sánh mà nói, kẻ tiểu nhân đê tiện như Trác Bất Phàm thật sự trở nên quá đỗi nhỏ bé.
Tần Hạo Đông nói: "Được thôi lão gia tử Tôn, chúng ta cùng nhau vào trong."
Diệp Lệ Dĩnh nói: "Hai vị, để đảm bảo an toàn, hai người vẫn nên mặc đồ bảo hộ hóa học vào đi ạ."
Tần Hạo Đông xua tay: "Tôi không cần."
Tôn Phụng Thanh nói: "Loại bệnh này đã xác định là lây truyền qua đường máu, không cần phải căng thẳng thái quá thế đâu, lão già này cũng không cần mặc."
Nói xong, hai người mở cửa phòng cách ly rồi bước vào. Nói cũng lạ, Ngưu Nhị Oa vốn đang cuồng loạn bất an, sau khi nhìn thấy Tần Hạo Đông lại lộ ra vẻ sợ hãi, chậm rãi lùi lại phía sau, co rúc ở góc tường.
Tần Hạo Đông chộp lấy sợi dây thừng trên người hắn, trực tiếp nhấc bổng lên rồi ném lên giường.
Ngưu Nhị Oa tuy cuồng bạo nhưng bản năng cảm nhận được luồng khí thế mạnh mẽ trên người Tần Hạo Đông, nên vẫn không dám nhúc nhích, ngoan ngoãn nằm trên giường như một khúc gỗ.
Tần Hạo Đông và Tôn Phụng Thanh mỗi người một bên bắt đầu bắt mạch cho Ngưu Nhị Oa, chốc lát sau hai người đổi tay, lại bắt mạch lần nữa.
Năm phút sau, hai người nhìn nhau, dường như đều đã có thu hoạch.
Sau đó họ rời khỏi phòng cách ly này, bảo Lý Lão Căn khóa kỹ lại, rồi mở phòng cách ly của Trương Đại Tráng ra.
Khoảng nửa tiếng sau, họ đã kiểm tra xong tất cả bệnh nhân trong bảy phòng cách ly rồi cùng đi ra ngoài.
Lúc này trời đã tối muộn, nhưng cả hai không quay về lều mà đi tới một tảng đá lớn phía trước thôn ngồi xuống.
Tần Hạo Đông lên tiếng trước: "Lão gia tử, ông thấy bệnh tình của mấy người này thế nào?"
“Cậu đang khảo sát lão già tôi đấy à?” Tôn Phụng Thanh cười rồi nói: “Đông y chúng ta không bàn về virus, từ mạch tượng vừa rồi mà xem, những người này đều thuộc dạng ngoại tà xâm nhập."
"Bệnh tình của Ngưu Nhị Oa đã đạt đến mức bệnh nhập cao hoang, tiếp đó là Trương Đại Tráng, cũng là ngoại tà xâm nhập vào tận xương tủy, hai người này thì lão già tôi chịu, không có cách nào cả."
Tần Hạo Đông gật đầu nói: "Lời Tôn lão nói không sai, những người này đều bị ngoại tà xâm nhập, cũng chính là cái mà Tây y gọi là virus."
"Trương Đại Tráng là người đầu tiên nhiễm bệnh, virus đã thấm sâu vào xương tủy. Loại virus này ngoài việc khiến người ta biểu hiện như cương thi, còn kích thích cực độ tiềm năng con người, đó chính là lý do tại sao họ nhiều ngày không ăn không uống mà vẫn có sức mạnh phi thường."
"Kích thích quá mức tiềm năng cơ thể chính là tiêu hao sinh mệnh lực của con người. Theo tình trạng hiện nay mà suy đoán, nhiều nhất chỉ còn sống được mười ngày nữa. Tình trạng của Trương Đại Tráng có khá hơn chút ít, nhưng đã bước vào giai đoạn thứ hai của bệnh, cũng vô phương cứu chữa rồi."
Tôn Phụng Thanh cảm thán: "Đều tại Trác Bất Phàm và đám người đó coi trời bằng vung, tham công tiến thủ, mới hại chết Trương Đại Tráng, nếu không thì cậu ta vẫn còn cơ hội cứu vãn."
Tần Hạo Đông nói: "Ý của lão gia tử là?"
Tôn Phụng Thanh nói: "Những người khác nhiễm ngoại tà chưa lâu, độc chưa sâu, nếu dùng thuốc đúng cách thì vẫn còn cơ hội cứu chữa."
Tần Hạo Đông thầm gật đầu, xem ra danh bất hư truyền, danh tiếng Dược Vương không phải tự nhiên mà có.
Tôn Phụng Thanh nói: "Tiểu Tần, cậu đừng úp mở với lão già tôi nữa, tôi không tin cậu không nhìn ra những điều này."
Tần Hạo Đông cười nói: "Tôn lão nói đúng, ngoài Ngưu Nhị Oa và Trương Đại Tráng ra, những người khác độc không quá sâu, nếu dùng phương thuốc phù chính khu tà, thanh tẩy huyết mạch thì quả thật có thể chữa khỏi."
Tôn Phụng Thanh nói: "Xem ra hai ông cháu mình nghĩ cùng một hướng rồi. Hay là mỗi người chúng ta viết ra một phương thuốc, rồi so sánh với nhau nhé?"
"Được."
Tần Hạo Đông nói xong liền quay về lều lấy giấy bút, mỗi người đều viết ra phương thuốc mình nghĩ tới.
Tôn Phụng Thanh đặt bút xuống, cầm phương thuốc của mình lên nói: "Để xem cái của lão già tôi trước đi, đây là phương thuốc tổ tiên để lại, chuyên trị loại bệnh này."
Tần Hạo Đông nhìn vào phương thuốc, thấy trên đó viết: "Bạch chỉ 3 gram, Độc hoạt 5 gram, Song hoa 6 gram..."
Cậu tổng hợp tính chất các vị thuốc này lại suy nghĩ một chút rồi nói: "Phương thuốc của lão gia tử quả thực không tệ, nếu dùng thuốc theo đơn này, bảy ngày sau đúng là có thể chữa khỏi bệnh cho họ."
Tôn Phụng Thanh kinh ngạc nói: "Tiểu Tần quả nhiên lợi hại, ngay cả thời gian phát huy tác dụng của phương thuốc này mà cậu cũng nhìn ra được."
Tần Hạo Đông nói: "Lão gia tử, phương thuốc của ông quả thực có chỗ độc đáo. Chỉ tiếc là Vương sảnh trưởng chỉ cho chúng ta có một ngày, dùng phương thuốc của ông thì không kịp thời gian rồi."
Tôn Phụng Thanh nói: "Xem ra Tiểu Tần đã nắm chắc phần thắng, phương thuốc của cậu chắc chắn có kỳ hiệu?"
Miệng nói vậy nhưng trong lòng ông vẫn có chút không phục, dù sao phương thuốc trong tay ông cũng là cổ phương do Dược Vương Tôn Tư Mạc truyền lại, thật khó tin có người lại có phương thuốc xuất sắc hơn mình.
"Phương thuốc này của tôi gọi là Tam Bảo Tịnh Huyết Đan, xin lão gia tử xem qua giúp."
Tần Hạo Đông nói rồi đưa phương thuốc đã viết cho Tôn Phụng Thanh.
Tôn Phụng Thanh nhận lấy, trầm tư suốt mười phút đồng hồ, lúc này mới đầy vẻ khâm phục nói: "Tiểu Tần, lão già tôi phục rồi, phương thuốc này của cậu quả thực tốt hơn của tôi rất nhiều."
"Tuy nhiên theo lão hủ thấy, e rằng cũng phải mất ba ngày mới thấy hiệu quả, một ngày vẫn không kịp..."
Tần Hạo Đông cười nói: "Lão gia tử, ông xem thường phương thuốc của tôi rồi, Tam Bảo Tịnh Huyết Đan này chỉ cần nửa tiếng là có thể khiến bệnh nhân hồi phục."
Tôn Phụng Thanh nói: "Điều này không thể nào, tuy phương thuốc của cậu tinh diệu thật, nhưng ít nhất cũng phải ba ngày trở lên mới có hiệu quả."
"Lão gia tử, ông không biết đó thôi, ông có biết tại sao phương thuốc của tôi lại gọi là Tam Bảo Tịnh Huyết Đan không?"
Tôn Phụng Thanh nghi hoặc nói: "Theo phương thuốc này của cậu, hơn mười vị dược liệu mỗi loại có công dụng riêng, không nhìn ra ý nghĩa của chữ 'Tam Bảo' là gì."
Tần Hạo Đông nói: "Ba vị chủ dược trong phương thuốc này của tôi là Nhân sâm, Thủ ô, Tam thất. Nếu muốn luyện thành Tam Bảo Tịnh Huyết Đan thực thụ, cần cả ba vị chủ dược này đều đạt niên đại trên ngàn năm mới có thể gọi là Tam Bảo, dược hiệu sẽ tăng lên gấp mười lần trở lên."
"Tiểu Tần, cậu đang nói đùa đấy à? Hiện nay dược liệu trăm năm đã cực kỳ hiếm gặp, làm gì còn loại ngàn năm, huống hồ còn cần tới ba loại một lúc."
Tần Hạo Đông cười nói: "Lão gia tử, vừa hay trong tay tôi có đủ, nên mới dám nói trong vòng nửa tiếng sẽ chữa khỏi cho những dân làng này."
Dược liệu trong tay cậu đều là hái từ Dược viên Si Vưu, niên đại đều trên 5000 năm, chỉ là cậu không dám nói với Tôn Phụng Thanh, sợ dọa chết lão gia tử này.
Thực ra cậu còn một điểm chưa nói, đó là Tam Bảo Tịnh Huyết Đan này phải dùng thủ pháp tu chân để luyện chế thì đan dược mới đạt được hiệu quả tốt nhất, cũng chỉ có như vậy mới có thể khiến dân làng nhiễm virus hồi phục trong nửa tiếng.
"Trời ạ, dược liệu ngàn năm, Tiểu Tần, cậu thực sự làm lão già tôi kinh ngạc quá."
Sau khi chấn động, ánh mắt Tôn Phụng Thanh nhìn Tần Hạo Đông tràn đầy kính sợ. Phải biết rằng dược liệu trăm năm, tùy tiện lấy ra một gốc cũng đáng giá hàng triệu trở lên, chưa nói đến dược liệu ngàn năm.
Có thể lấy dược liệu trân quý của mình ra chữa bệnh cho dân làng, đủ thấy phong thái của cậu cao thượng đến nhường nào.
Tần Hạo Đông nói: "Lão gia tử, chỉ là chút dược liệu thôi mà, sao có thể quý bằng mạng người, không đáng là gì cả."
"Y giả chi tâm, đây mới là y giả chi tâm thực thụ!"
Tôn Phụng Thanh cảm thán xong dường như có điều muốn nói, nhưng lại ngại ngùng không dám mở lời.
Tần Hạo Đông nói: "Lão gia tử, ông có điều gì cứ nói thẳng."
Tôn Phụng Thanh cười hơi ngượng ngùng nói: "Tiểu Tần, phương thuốc Tam Bảo Tịnh Huyết Đan này của cậu, dù không có dược liệu ngàn năm làm chủ dược thì cũng tốt hơn phương thuốc trong tay tôi rất nhiều. Chỉ là không biết có thể truyền ra ngoài không, nếu được, tôi nguyện bỏ tiền ra mua."
Tần Hạo Đông cười sảng khoái, hóa ra lão già này để ý tới phương thuốc của mình.
"Tôn lão, nếu đã ưng phương thuốc này thì ông cứ lấy đi."
Thấy Tần Hạo Đông sảng khoái đồng ý, Tôn Phụng Thanh mừng rỡ, cổ phương như thế này tuyệt đối là ngàn vàng khó cầu.
"Tiểu Tần, cậu nói phương thuốc này cần bao nhiêu tiền? Tôi chuyển khoản cho cậu ngay."
Tần Hạo Đông xua tay nói: "Lão gia tử, đây là thứ để cứu người, còn nhắc tới tiền nong làm gì. Tin rằng trong tay ông nó có thể cứu được nhiều người hơn, cứ cầm lấy mà dùng đi."
Thấy Tần Hạo Đông sảng khoái, Tôn Phụng Thanh cũng không câu nệ nữa: "Bác sĩ Tần, vậy tôi xin cảm ơn, sau này có việc gì cần đến Dược Vương Y Quán của chúng tôi, cứ việc mở lời, lão già tôi dù có phải chết cũng không từ nan."
Chuyện hôm nay coi như xong, Tần Hạo Đông nói: "Tôn lão, ông về nghỉ ngơi trước đi, tôi phải tìm một nơi yên tĩnh để luyện thuốc, nhằm sớm chữa khỏi cho những dân làng này."
Tôn Phụng Thanh nói: "Trong lều của chúng ta không được sao? Cùng lắm thì bảo người khác ra ngoài là được."
"Phương pháp luyện thuốc của tôi có chút đặc biệt, cần sự yên tĩnh tuyệt đối mới được."
Tần Hạo Đông sao dám luyện thuốc trong lều, e là vừa lấy Thần Nông Đỉnh ra, những người khác đều sẽ sợ chết khiếp.
Từ biệt Tôn Phụng Thanh, cậu đi về phía một cái hang núi không xa. Đây là nơi cậu đã quan sát từ ban ngày, hang không lớn nhưng dùng để luyện thuốc là đủ, hơn nữa bên trong khô ráo, thông gió, còn khá sạch sẽ.
Cậu thiết lập cấm chế bên ngoài cửa hang, sau đó lấy Thần Nông Đỉnh ra, bắt đầu luyện chế Tam Bảo Tịnh Huyết Đan.
Đêm đã về khuya, những người khác trong lều không có việc gì làm, đều đã chìm vào giấc mộng.
Lúc này, hai bóng người từ hai chiếc lều đi ra, lén lút tụ lại với nhau, chính là Đổng An Na và Triệu Mãnh.
Vốn dĩ sau sự kiện rắn Kim Hoàn, Đổng An Na không thèm để ý đến Triệu Mãnh nữa, nhưng hiện giờ thấy mông Quách Đào bị thương, tuy không phải vết thương quá nghiêm trọng nhưng làm chuyện đó chắc chắn là không được.
Nhìn khắp tổ chuyên gia, ngoài Triệu Mãnh ra không còn ai thích hợp để quyến rũ, vì quá cô đơn trống trải nên chỉ còn cách nhắn tin hẹn Triệu Mãnh ra gặp mặt.
Triệu Mãnh này cũng là kẻ háo sắc, thấy Đổng An Na hẹn mình, tự nhiên là cầu còn không được, lập tức chạy ra khỏi lều.
Hắn ôm Đổng An Na vào lòng, hôn mạnh một cái rồi nói: "Chúng ta đi đâu đây?"
Đổng An Na suy nghĩ một chút, sau sự kiện báo hoa mai, chân núi là nơi không dám bén mảng tới, nhỡ đâu lại chiêu dụ thêm mãnh thú khác, mất mặt là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn.
"Đến đó đi, ở đó an toàn."
Cô nói rồi chỉ vào một nhà kho bên cạnh trụ sở chính quyền xã.
Trụ sở chính quyền xã Vọng Sơn vốn có tám gian phòng, hiện tại bảy gian đã làm phòng cách ly, gian cuối cùng để lại làm nhà kho, các dụng cụ văn phòng vốn có đều chất đống ở đây.
Ban ngày Đổng An Na đã để ý, thấy nơi này làm "pháo phòng" là thích hợp nhất, thế là kéo Triệu Mãnh đi về phía đó.
Hai người vào nhà kho, lén đóng cửa lại, như kẻ đói khát nhiều năm, bắt đầu điên cuồng cởi quần áo đối phương, rất nhanh đã mây mưa cuồng nhiệt.
Qua vài phút, Triệu Mãnh cảm thấy có gì đó không ổn, nói: "An Na, 'bà dì' của em vẫn chưa đi, thế này không ổn lắm đâu nhỉ?"
Đổng An Na thở dốc nói: "Nhanh lên, đừng dừng lại, em còn không sợ thì anh sợ cái gì? Đàn ông con trai vượt đèn đỏ thì có gì ghê gớm đâu."
Thấy cô không để ý, Triệu Mãnh cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục cuộc vận động người lớn, một mùi tanh nồng nặc từ trong nhà kho bay ra.