Kể từ khi bắt đầu tranh luận, hắn đã luôn ở thế hạ phong, giờ đây chỉ có thể dùng đến những thủ đoạn vô lại, bám riết lấy luận điểm "Trung y không khoa học" để công kích, nếu không hôm nay hắn sẽ thua tan tác.
Tần Hạo Đông cười lạnh một tiếng, ngón trỏ tay trái khẽ búng, một luồng kình phong vô hình bắn ra. Chỉ nghe "rắc" một tiếng, chân trái của Lâu Chí Bình đột ngột gãy làm hai đoạn.
"Á..."
Gã này lập tức hét lên xé lòng, nhìn cẳng chân đã biến thành hình chữ V, hắn liền chỉ vào Tần Hạo Đông mà quát: "Mày dám đánh tao! Tranh luận không lại nên giở trò vũ phu sao? Đây chính là tác phong của lũ Trung y các người à?"
Mặc dù hiện tại đau đớn không chịu nổi, nhưng vì khoản tiền thưởng 20 triệu kia, hắn vẫn tung ra đòn chí mạng cuối cùng.
Tần Hạo Đông dang hai tay nói: "Ông Lâu, ông oan uổng cho tôi rồi. Tôi ngồi yên ở đây, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, tôi đã động tay động chân với ông khi nào chứ? Theo lời ông nói thì chuyện này hoàn toàn không khoa học."
Cùng lúc đó, lại một tiếng "rắc" vang lên, cẳng chân còn lại của Lâu Chí Bình cũng biến thành hình chữ V.
Các phóng viên và học viên dưới đài hoàn toàn hỗn loạn, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, Lâu Chí Bình ngồi một mình trên đài tranh luận, bên cạnh không có lấy một bóng người, Tần Hạo Đông cũng chẳng có hành động gì đặc biệt, vậy chân hắn gãy bằng cách nào?
"Tôi nhìn ra rồi, chắc chắn là thiên khiển! Gã này làm việc trái lương tâm nên đã bị ông trời trừng phạt..."
"Nói quá đúng! Thằng nhãi này vốn dĩ đã thích ăn nói bậy bạ, tôi vốn đã ngứa mắt từ lâu, ông trời đã giúp tôi trút giận..."
Lúc này trên đài, Lâu Chí Bình không thể chịu đựng nổi cơn đau đớn, điên cuồng gào thét: "Bác sĩ đâu? Mau cứu tôi với!"
Chứng kiến một buổi tranh luận tốt đẹp bỗng chốc trở thành thế này, Vạn Thái Tùng đứng dậy từ hàng ghế khán giả, nói với hai bác sĩ bên cạnh: "Đưa hắn đi, chuyển đến bệnh viện trung tâm!"
Nghe thấy phải đưa mình đến bệnh viện trung tâm cách xa mấy chục cây số, Lâu Chí Bình lập tức kêu lên: "Ở đây chẳng phải có bệnh viện Trung y sao? Ở đây chẳng phải có bác sĩ Trung y biết nối xương sao? Mau nối chân cho tôi, tôi đau chết mất!"
Vạn Thái Tùng cười lạnh: "Ông Lâu Chí Bình, vừa rồi chính ông nói Trung y đều là thuật phù thủy, đều không khoa học, chúng tôi làm sao dám chữa bệnh cho ông? Nhỡ chữa chết ông thì sao, Trung y chúng tôi không gánh nổi trách nhiệm này đâu."
Nói xong, ông phất tay, hai nhân viên y tế của trường khiêng cáng lên đài, khiêng Lâu Chí Bình đi.
Thấy một bên tranh luận bị thương kỳ quái rồi rời sân, buổi tranh luận sắp kết thúc, các phóng viên lục tục thu máy ảnh, máy quay, các học viên khác cũng chuẩn bị rời đi.
"Đợi chút đã."
Đúng lúc này Tần Hạo Đông gọi mọi người lại. Giữa bao ánh mắt ngạc nhiên, anh lấy từ trong túi ra một chiếc điều khiển từ xa, bật sáng màn hình lớn trong hội trường.
Màn hình lớn từ từ mở ra, tiếp đó một cuộc gọi video xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Đoạn video không quá dài, chỉ khoảng một phút, nội dung chính là cuộc đối thoại giữa Lâu Chí Bình và Mora.
Sau khi xem xong nội dung bên trong, người có mặt tại hiện trường đều hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, sự phẫn nộ lập tức bao trùm cả hội trường.
Hóa ra Lâu Chí Bình, kẻ luôn tự xưng là "vệ sĩ của khoa học", lại chính là con chó được người phương Tây nuôi dưỡng, buổi tranh luận hôm nay cũng chỉ vì khoản tiền thưởng 20 triệu mà thôi.
Ngay sau đó, Tần Hạo Đông lại cho phát những tài liệu được chọn lọc từ tối qua lên màn hình lớn, lật tẩy toàn bộ những việc làm của Lâu Chí Bình trong những năm qua.
Buổi tranh luận không có kết quả khiến các phóng viên khá thất vọng, nhưng khi nhìn thấy những tài liệu này, họ lập tức phấn khích như được tiêm thuốc kích thích, máy ảnh, máy quay đều hướng về màn hình lớn, liên tục ghi hình.
Phát xong, Tần Hạo Đông tắt màn hình, nói với mọi người: "Mọi người đều thấy cả rồi đấy. Nói thật, khi nhận được những tài liệu này, tâm trạng tôi cũng rất nặng nề, không vì gì khác, chỉ vì môi trường sinh tồn khó khăn của Trung y chúng ta mà thôi.
Hôm nay là buổi tranh luận thứ ba tôi tham gia vì Trung y. Lần đầu tiên là tại buổi giao lưu giữa Hoa Hạ và Oa Quốc, khi đó người Oa Quốc nói y thuật của họ học từ Hoa Hạ nhưng lại mạnh hơn Hoa Hạ, Trung y Hoa Hạ đã suy tàn.
Lần thứ hai là tại Đại học Y khoa Ma Đô, đối phương là Hàn y của nước Bổng Bổng, họ nói Trung y Hoa Hạ bắt nguồn từ Hàn y, một trong những lý do quan trọng cũng là vì Trung y suy yếu, không thịnh vượng bằng Hàn y.
Lần thứ ba là hôm nay, đối mặt với một đồng bào ra sức phỉ báng Trung y, một kẻ Hán gian bị đồng tiền mua chuộc.
Từ ba cuộc tranh luận này đủ thấy, Trung y hiện nay có thể nói là nội ưu ngoại hoạn, vô cùng gian nan.
Tại sao những kẻ đứng sau lại bỏ tiền mua chuộc Lâu Chí Bình để bôi nhọ Trung y? Chúng đương nhiên sẽ không làm việc gì không có lợi, mục đích cuối cùng là xâm chiếm thị trường y tế khổng lồ của Hoa Hạ chúng ta.
Chỉ cần người dân nước ta bớt uống thuốc Trung y, thì sẽ phải uống thêm thuốc Tây y, chúng sẽ thu được lợi nhuận vô tận.
Lý tưởng của chúng là một ngày nào đó xóa sổ hoàn toàn Trung y khỏi Hoa Hạ. Khi đó, nơi đây sẽ trở thành thiên hạ của Tây y, chúng có thể tùy ý nâng giá thuốc, thông qua kênh ngành dược phẩm để cướp bóc tiền bạc của chúng ta một cách hợp pháp, hút máu người Hoa Hạ chúng ta.
Thực ra buổi tranh luận hôm nay không có người thắng cuộc, chỉ có hồi chuông cảnh tỉnh cho chúng ta.
Với tư cách là một bác sĩ Trung y, tôi hy vọng từ hôm nay, toàn thể người Hoa Hạ hãy ủng hộ y thuật của chính mình, đừng tùy tiện tin vào những lời đồn thổi có mục đích xấu. Chỉ khi Trung y phát triển, mới có thể cứu chữa được nhiều đồng bào hơn, mới có thể mang lại phúc lợi tốt hơn cho người Hoa Hạ chúng ta!"
"Hay! Nói hay lắm, thầy Tần, chúng tôi ủng hộ anh!"
"Trung y là quốc túy của chúng ta! Trung y vạn tuế! Chúng tôi ủng hộ Trung y!"
"Thầy Tần cố lên! Trung y cố lên! Hoa Hạ cố lên..."
Nhất thời hội trường bùng nổ nhiệt huyết, tất cả mọi người đều hò reo vì Tần Hạo Đông, vì Trung y.
Cùng lúc đó trên Internet, sau khi xem xong livestream, mọi người đồng loạt chửi bới Lâu Chí Bình. Hơn 10 triệu người hâm mộ ban đầu giờ đã hoàn toàn quay lưng, biến thành hơn 10 triệu "anti-fan", chửi rủa kẻ bán nước này.
Cơ quan công an lập tức hành động, dựa vào tài liệu Tần Hạo Đông cung cấp để bắt giữ Lâu Chí Bình.
Đến đây, buổi tranh luận về Trung y đã kết thúc viên mãn với thắng lợi vang dội của Trung y, còn Tần Hạo Đông trở thành người hùng của Đại học Y khoa Đế Đô, trở thành người hùng trong lòng hàng triệu người Hoa Hạ.
Tranh luận xong, Tần Hạo Đông dạy thêm một tiết học rồi rời khỏi Đại học Y khoa Đế Đô.
Đến phòng khám của Tô Tuệ, buổi trưa hai người ăn một bữa cơm đơn giản rồi chiều cùng nhau ngồi khám bệnh.
Vì mỗi lần xuất hiện trước ống kính, anh đều dùng ảo thuật lên gương mặt mình nên không ai nhận ra vị bác sĩ trẻ đang ngồi khám kia chính là người hùng Trung y đang nổi đình đám trên mạng. Mọi người đều trật tự xếp hàng khám bệnh.
Khoảng hơn hai giờ chiều, khi hai người đã khám gần hết bệnh nhân, một người đàn ông trung niên tầm 40 tuổi bước vào.
Người này ăn mặc quê mùa, trông khá chất phác thật thà, dáng vẻ chuẩn một người nông dân.
Tay hắn cầm một cái túi vải, sau khi vào cửa liền hỏi: "Xin hỏi ai là chủ phòng khám ạ?"
Tô Tuệ lần đầu bước ra khỏi cổng trường, không hiểu rõ những mánh khóe bẩn thỉu ngoài xã hội, nhìn thấy trang phục của người đàn ông liền nảy sinh thiện cảm, nói: "Anh trai, anh muốn khám bệnh ạ?"
Người đàn ông trung niên nói: "Cô gái, cô là chủ ạ? Tôi không khám bệnh."
Tô Tuệ ngạc nhiên hỏi: "Không khám bệnh, xin hỏi anh có việc gì ạ?"
"Là thế này cô gái, nhà tôi ở Đông Bắc, quanh năm sống bằng nghề hái thuốc. Mấy hôm trước tôi đào được một củ nhân sâm trăm năm, sợ ở quê bán rẻ quá nên đến Đế Đô thử vận may.
Cô xem giúp tôi củ sâm này đáng giá bao nhiêu, mua hay không không quan trọng, cô ước chừng giá cho tôi thôi. Cô cũng thấy đấy, tôi là người không có học thức, sợ bị người ta lừa."
Người đàn ông trung niên vừa nói vừa lấy từ trong túi vải ra một gói vải đỏ.
Tần Hạo Đông vẫn luôn quan sát bên cạnh, anh sớm đã nhìn ra người này có vấn đề. Tuy vẻ ngoài chất phác, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại lóe lên vẻ gian xảo.
Tô Tuệ không nhìn ra, nhưng không thể qua mắt được anh. Có anh ở đây, cũng không sợ gã này giở trò gì.
"Thật ạ? Nhân sâm núi trăm năm sao? Ở đây tôi đang thiếu hàng, nếu đúng là sâm núi trăm năm, tôi có thể đưa ra một cái giá hợp lý cho anh."
Tô Tuệ vừa nói vừa đưa tay nhận lấy gói vải, cẩn thận mở ra.
Sau khi mở, cô nhìn thấy bên trong có một vật giống như nhân sâm, trông rất giống thật. Nhưng vì lớn lên bên cạnh Tô Hồng Bác, cô cũng từng thấy qua vài củ sâm núi trăm năm, khả năng nhận biết dược liệu vẫn rất tốt.
Cô cầm củ "nhân sâm trăm năm" này lên, trước tiên xem xét màu sắc cẩn thận, lại đưa lên mũi ngửi, sau đó đặt xuống bàn rồi nói: "Xin lỗi anh, củ sâm này tôi không thể lấy."
Trước khi ra ngoài, Tô Hồng Bác đã dạy cô vài quy tắc mua dược liệu, cho dù nhìn ra dược liệu của đối phương có vấn đề cũng không nên chỉ ra tại chỗ, mình không mua là được.
Tần Hạo Đông thầm gật đầu. Đây vốn dĩ không phải nhân sâm gì cả, mà là thứ được đẽo từ rễ cây, chỉ là ngoại hình làm cực kỳ chân thực, nhìn là biết xuất thân từ tay nghề của cao thủ.
Người đàn ông trung niên nói: "Cô gái, nhân sâm của tôi tuy hình dáng không bắt mắt lắm, nhưng là sâm núi chính gốc đấy, do chính tay tôi đào trong núi. Thấy cô cũng là người thật thà, thế này đi, 20 vạn bán cho cô nhé?"
Tô Tuệ lắc đầu nói: "Xin lỗi anh, đồ của anh tôi không thể lấy."
"Cô gái, đừng thế mà. Cô xem, tôi đến Đế Đô một chuyến cũng không dễ dàng gì, bớt chút đi, 15 vạn bán cho cô được không?"
Thấy Tô Tuệ vẫn lắc đầu, hắn nghiến răng, làm ra vẻ như đang chịu thiệt thòi lớn: "Thế này đi, 10 vạn! Chỉ cần cô đưa tôi 10 vạn, củ nhân sâm trăm năm này là của cô.
Cô gái, tin tôi đi, chắc chắn chỉ có lãi không lỗ, quay tay bán lại cô còn được giá cao hơn."
"Anh trai, anh cứ mang đến chỗ khác hỏi thử xem."
Tô Tuệ nói xong liền gói lại củ nhân sâm làm từ rễ cây kia, đưa lại trước mặt người đàn ông trung niên.
Lúc này người đàn ông trung niên đâu còn không biết Tô Tuệ đã nhìn ra đây là hàng giả, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Đã không mua thì thôi, tôi mang bán cho người khác, chắc chắn bán được giá cao hơn."
Hắn vừa nói vừa làm bộ mở gói vải ra kiểm tra sâm của mình, tiếp đó hét lên đầy khoa trương: "Nhân sâm của tôi đâu? Đây không phải sâm của tôi!"
Hắn đặt gói vải xuống, chỉ thẳng vào mũi Tô Tuệ quát: "Con nhóc kia, nhìn mặt mũi cũng tử tế mà sao dám tráo đổi nhân sâm trăm năm của tao? Mau lấy ra đây, nếu không hôm nay ông đây không xong với mày đâu!"
Tô Tuệ giật mình, sau đó lo lắng nói: "Tôi... tôi không hề đụng vào đồ của anh, tôi tráo sâm của anh lúc nào chứ? Hơn nữa đây vốn dĩ không phải nhân sâm, bản thân nó là hàng giả lừa người..."
"Vớ vẩn! Rõ ràng là mày bắt nạt tao người nông dân từ núi xuống! Sâm này do chính tay tao đào, sao có thể là giả được!"
Nghe thấy tiếng cãi vã, vài bệnh nhân vừa vào khám và người đi đường tò mò tụ tập lại. Người đàn ông trung niên thấy có người đến, lập tức khóc lóc sướt mướt.