Trong lúc trò chuyện, Lý Mỹ Ngư cúi đầu xuống. Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên cô nói những lời như vậy với một người đàn ông, đôi gò má ửng hồng, trông như quả táo chín mọng.
Tần Hạo Đông đưa tay nâng gương mặt cô lên, hôn nhẹ lên trán rồi nói: "Em hà tất phải làm khổ mình như vậy? Đợi khi nào em thực sự quyết định xong hãy nói."
Lý Mỹ Ngư không đáp. Cô hiểu rõ khoảng cách giữa hai người, dù cho bản thân có thật sự buông bỏ, có thể chấp nhận những người bạn gái khác của anh, thì đã sao chứ?
Tần Hạo Đông không phải người bình thường, không thể vì cô mà mãi ở lại Cảng Đảo. Mà giờ đây cô lại đang gánh vác trách nhiệm của cả nhà họ Lý, cũng không thể cứ mãi kề cận bên cạnh anh.
Việc ở Cảng Đảo đã giải quyết xong xuôi, ngày hôm sau, Tần Hạo Đông cùng Nạp Lan Vô Song và Phượng Vũ lên máy bay trở về Hoa Hạ.
Sau khi xuống máy bay, Tần Hạo Đông để Nạp Lan Vô Song và Phượng Vũ về nhà trước, còn mình thì một mình đến Lâm Thị Châu Bảo.
Chớp mắt một cái anh đã rời Ma Đô mười ngày, lòng đầy ắp nỗi nhớ nhung Lâm Mạt Mạt. Anh không gọi điện cho cô mà lặng lẽ tìm đến tận nơi.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, trong tòa nhà văn phòng không có quá nhiều người qua lại. Anh đi đến trước cửa văn phòng tổng giám đốc, nhẹ nhàng mở cửa, lặng lẽ bước vào.
Lâm Mạt Mạt không hề nghỉ ngơi mà đang đứng trước tủ tài liệu tìm kiếm thứ gì đó.
Tần Hạo Đông vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô từ phía sau, hôn mạnh lên má cô một cái.
"Cô nàng ơi, giữa trưa rồi mà không chịu nghỉ ngơi, cố gắng làm gì cho khổ vậy?"
Cơ thể Lâm Mạt Mạt hơi cứng đờ vì bất ngờ, sau đó cảm nhận được hơi thở quen thuộc của người đàn ông này liền thả lỏng. Cô xoay người lại, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên nói với Tần Hạo Đông: "Anh về rồi à? Sao không gọi điện báo trước cho em một tiếng?"
Tần Hạo Đông vẫn ôm chặt eo cô, trán tựa vào trán cô, cười nói: "Anh muốn đánh úp một cái, xem thử em có lén lút tìm tiểu bạch kiểm sau lưng anh không."
"Anh chính là tiểu bạch kiểm rồi, em còn tìm ai được nữa."
Bị Tần Hạo Đông ôm chặt, cộng thêm nghe thấy ba chữ "người đàn ông của em", Lâm Mạt Mạt cảm thấy máu trong người nóng dần lên, đôi má càng thêm đỏ ửng.
"Nếu không có thì phải thưởng cho anh một chút mới được."
Tần Hạo Đông nói xong liền hôn mạnh lên, hai bàn tay cũng bắt đầu cuộc tấn công cuồng nhiệt. Tính ra vì nhiều lý do khác nhau, anh và Lâm Mạt Mạt đã lâu không làm chuyện ân ái này, cả hai như củi khô gặp lửa, chỉ cần một tia lửa nhỏ là bắt đầu bùng cháy dữ dội.
Hồi lâu sau, Lâm Mạt Mạt dùng chút lý trí cuối cùng đẩy anh ra, hổn hển nói: "Đừng làm bậy, đây là văn phòng đấy."
Thế nhưng, điều Tần Hạo Đông muốn chính là văn phòng. Thời gian này Lâm Mạt Mạt bận rộn công việc, hai người không có thời gian đi thuê khách sạn, ở nhà lại luôn có cô nhóc tinh nghịch, giờ ở văn phòng là hợp lý nhất.
Hơn nữa, thay đổi địa điểm cho chuyện này còn mang lại những kích thích khác lạ.
Anh quay tay khóa trái cửa văn phòng lại, rồi bế thốc Lâm Mạt Mạt lao về phía phòng nghỉ bên trong.
Dưới sự tấn công mãnh liệt của người đàn ông của mình, Lâm Mạt Mạt không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể chống đỡ, mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.
Trên đường đi, quần áo trên người cả hai ngày một ít đi, khi ngã xuống giường thì đã chẳng còn mảnh vải che thân.
Suốt cả buổi chiều, hai người bận rộn trên giường. Đầu tiên là giải tỏa nỗi tương tư, sau đó Tần Hạo Đông lại bày ra cấm chế trong phòng để giúp Lâm Mạt Mạt nâng cao tu vi.
Nhờ có công pháp thần kỳ như "Song tu quán đỉnh thuật", hai tiếng sau, Lâm Mạt Mạt cũng đạt đến cảnh giới Cửu phẩm Tông sư.
Đối với kết quả này, Tần Hạo Đông vô cùng hài lòng. Các thế gia hàng đầu ở Đế Đô cũng chỉ có hai cao thủ cấp Cửu phẩm Tông sư, mà hiện tại bên phía anh đã có tới bốn người, hơn nữa đây chưa phải là điểm dừng, sẽ còn nhiều hơn nữa.
Nếu tính thêm cả Hồ Tiểu Tiên, Nạp Lan Vô Hà và Liễu Sinh Tuyết Cơ của Oa Quốc, anh có thể tập hợp được bảy vị Cửu phẩm Tông sư, thực lực này đủ để anh ngạo thị bảy đại thế gia Đế Đô.
Nghĩ đến Hồ Tiểu Tiên, người phụ nữ tựa hồ ly này gần đây đột nhiên mất liên lạc, điện thoại không gọi được, cũng chẳng biết đã đi đâu.
Gần đến giờ tan tầm, cửa văn phòng của Lâm Mạt Mạt mở ra, Tần Hạo Đông bước từ trong đó đi ra.
Lâm Mạt Mạt không rời đi cùng anh, vì lỡ mất công việc cả buổi chiều, có rất nhiều việc phải xử lý ngay trong ngày, cô phải tranh thủ thời gian quay lại làm nốt.
Sau khi rời khỏi Lâm Thị Châu Bảo, Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút rồi bắt taxi đến Đại học Y khoa Ma Đô.
Trước đó vì vội vã đến Cảng Đảo, tuy Lâm Mạt Mạt đã làm thủ tục thôi học cho anh, nhưng đám người Chi Phụ Bảo vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Dù sao anh em một thời, vẫn nên chào hỏi một tiếng thì hơn.
Đến Đại học Y khoa Ma Đô, xuống xe, anh thong thả bước về phía lớp học.
Tiếng chuông tan học vang lên, đám người Chi Phụ Bảo lao ra khỏi lớp trước tiên. Khi nhìn thấy Tần Hạo Đông, mấy người ngẩn người một lát rồi nhào về phía anh.
Chi Phụ Bảo ôm chầm lấy Tần Hạo Đông, cái môi dày cộm hôn chụt một cái lên má anh: "Đại ca, mấy ngày nay cậu chạy đi đâu rồi? Sao chẳng chào hỏi tiếng nào? Tớ còn tưởng cậu bị người ta bắt cóc bán sang Thái Lan làm nghề đặc biệt rồi chứ."
Tần Hạo Đông đẩy cậu ta ra, lau nước bọt trên má: "Đồ béo chết tiệt, tránh xa tao ra, muốn "giao lưu" thì tìm Điền Bá Quang ấy."
Điền Bá Quang nắm lấy cánh tay Tần Hạo Đông kêu lên: "Đúng thế, đại ca, mấy ngày nay cậu đi đâu vậy? Sau khi cậu đi, mấy đại hoa khôi của lớp mình cũng biến mất tăm, không phải cậu mang họ đi tư bôn cùng rồi đấy chứ?"
Trong ký túc xá bốn người, chỉ có Đới Hồng Binh biểu hiện còn bình thường, đứng bên cạnh cười khờ khạo.
Tần Hạo Đông nói: "Chưa ăn cơm đúng không? Tìm chỗ nào đó vừa ăn vừa nói chuyện, hôm nay tao mời, mọi người cứ thoải mái gọi món."
Chi Phụ Bảo reo lên: "Tuyệt quá, mấy ngày nay đại ca không có nhà, tớ ăn cơm chẳng thấy ngon miệng gì cả, hôm nay phải ăn một bữa thật đã đời."
Mấy người vào một quán ăn gần cổng trường, gọi một bàn rượu thịt rồi bắt đầu ăn uống.
Sau vài chén rượu, Chi Phụ Bảo hỏi: "Đại ca, mấy ngày nay rốt cuộc cậu đi đâu?"
Tần Hạo Đông nói: "Đi Cảng Đảo một chuyến."
Điền Bá Quang nhìn anh hỏi: "Đại ca, tại sao cậu vừa đi là ba đại hoa khôi của lớp mình đều biến mất, không phải thực sự bị cậu mang đi tư bôn rồi đấy chứ?"
Sự tình đã đến nước này, Tần Hạo Đông cũng không muốn giấu họ nữa, kể sơ qua tình hình của mình với Nạp Lan Vô Song và Tề Uyển Nhi, đồng thời nói rõ Lý Mỹ Ngư đã về Cảng Đảo, các cô gái sẽ không quay lại nữa.
Nghe xong, Điền Bá Quang kinh ngạc nói: "Đại ca, cậu quá mất nhân tính rồi, hóa ra hoa khôi của lớp mình đều bị cậu "cuỗm" đi hết thật."
Chi Phụ Bảo nói: "May là còn để lại Tô Tuệ cho chúng ta, chỉ là sau khi cậu đi, tâm trạng Tô Tuệ khi học hình như không tốt lắm, thường xuyên nghỉ học, hôm nay cũng không đến."
Nhắc đến Tô Tuệ, Tần Hạo Đông chỉ biết thở dài. Anh biết cô gái này có ý với mình, nhưng "nhược thủy tam thiên", mình không thể uống hết được, đôi khi giữ khoảng cách một chút lại tốt cho cả hai.
Điền Bá Quang nói tiếp: "Dạo này anh em "thợ săn" sống khổ sở quá, từ sau lần giao lưu với nước Bổng Tử, hoa khôi số một Phượng Vũ cũng chẳng biết đi đâu, top 5 hoa khôi giờ chỉ còn lại duy nhất "nữ sinh gợi cảm" Lê Cửu Muội."
Tần Hạo Đông nói: "Mày quan tâm nhiều thế làm gì? Có hay không cũng chẳng liên quan gì đến mày."
"Đại ca, cậu nói thế là không đúng rồi." Chi Phụ Bảo nghiêm nghị nói, "Cậu là người no không biết kẻ đói khổ thế nào, tuy anh em không có khả năng tìm được bạn gái cấp hoa khôi, nhưng ngắm nhìn cũng tốt chán, kết quả giờ thì hay rồi, đến cơ hội "rửa mắt" cũng chẳng còn."
Về chủ đề này, Tần Hạo Đông thật sự không biết nói gì cho phải, chẳng lẽ lại bảo hoa khôi số một Phượng Vũ đang ở trong nhà mình.
Đới Hồng Binh nãy giờ không nói gì lên tiếng: "Thôi thôi, hiếm khi bốn anh em mình tụ họp, mọi người uống đi."
Sau đó mấy người vừa ăn vừa nói chuyện, Tần Hạo Đông cũng kể rõ tình hình của mình và nói lời từ biệt. Khi nghe tin đại ca sẽ không đến trường học nữa, mấy người đều khá buồn bã.
Vì cảm xúc dâng trào, Chi Phụ Bảo và Điền Bá Quang cuối cùng đều say mèm, phải nhờ Tần Hạo Đông và Đới Hồng Binh cõng về ký túc xá.
Khi ra khỏi ký túc xá, trăng đã treo đầu cành. Tần Hạo Đông đang đi trên đường thì đột nhiên một mùi hương thơm ngát ập đến, một giọng nói đầy quyến rũ vang lên bên tai: "Soái ca, hẹn không?"
Tần Hạo Đông quay đầu lại nhìn, đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, người này chính là "nữ sinh gợi cảm" Lê Cửu Muội mà Điền Bá Quang vừa nhắc tới.
"Thật là trùng hợp, không ngờ lại gặp cô ở đây."
Lê Cửu Muội cười khúc khích, vòng một đầy đặn phập phồng kịch liệt: "Tiểu soái ca, người ta nói là đang tìm cậu, cậu có tin không?"
Tần Hạo Đông nói: "Tôi không tin, cô tìm tôi làm gì?"
"Tìm cậu đương nhiên là muốn làm chút chuyện người lớn nên làm rồi." Lê Cửu Muội ghé vào tai anh nói, "Thế nào? Có muốn cùng tôi đi lăn giường không?"
Tần Hạo Đông đen mặt, thực sự không biết người phụ nữ này muốn làm gì, lần nào gặp cũng trêu chọc mình, mà trớ trêu là cơ thể anh lại có phản ứng.
Anh cười khổ nói: "Nói đi, rốt cuộc cô muốn làm gì?"
"Chẳng có gì, lần trước hẹn hò cậu "leo cây" tôi, lần này phải bù lại cho tôi."
Lê Cửu Muội nói xong liền ôm chặt lấy cánh tay anh, cơ thể gợi cảm áp sát vào, cười duyên nói: "Nếu cậu không quen trực tiếp quá, vậy chúng ta đi xem phim trước, từ từ bồi đắp tình cảm."
Tần Hạo Đông nói: "Chúng ta không thân lắm, hơn nữa tôi còn có việc phải làm, thật sự không có thời gian đi xem phim với cô."
Lê Cửu Muội lườm anh, giọng điệu oán trách nói: "Không thân là tại ai? Nếu không phải tại cậu "leo cây" tôi, thì có khi chúng ta đã tiến triển rất sâu đậm rồi. Thế nên hôm nay cậu bắt buộc phải đi xem phim với người ta, nếu không tôi sẽ kiện cậu quấy rối."
Tần Hạo Đông liếc nhìn cô, người phụ nữ này tuy lời lẽ có vẻ phóng khoáng, nhưng thực chất vẫn còn là xử nữ, tiếp cận mình thế này chắc chắn có mục đích khác.
Vì tò mò, anh nói: "Vậy được rồi, tôi sẽ đi xem phim với cô."