Bom nổ tạo thành luồng khí áp cực lớn, cuốn theo cát đá và lá cây xung quanh bay vút lên không trung, để lại một làn khói dày đặc tại chỗ.
Nhìn cảnh tượng bên dưới, Trịnh Hoành Lượng trên trực thăng cười ha hả.
"Tên mặt trắng này đúng là không có não, lại ôm bom chạy cùng, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Giờ thì hay rồi, bị nổ thành mảnh vụn cả lũ!"
Thế nhưng, hắn không nhìn thấy khoảnh khắc bom nổ, trên người Âu Dương San San chợt lóe lên một luồng sáng đỏ, ngăn cản toàn bộ xung lực từ vụ nổ ra bên ngoài, bảo vệ cơ thể cô không hề hấn gì.
Đó là Huyền Vũ Ngọc Bội, loại pháp bảo phòng ngự cực mạnh này được mệnh danh có thể chống lại mọi đòn tấn công của cao thủ dưới cấp Tông Sư. Hơn nữa, quả bom này không phải loại nổ mạnh, sát thương có hạn, hoàn toàn nằm trong phạm vi bảo hộ của Huyền Vũ Ngọc Bội.
Còn Tần Hạo Đông, là một cường giả Kim Đan sơ kỳ, hộ thể chân khí đã đạt đến một mức độ cứng rắn nhất định. Tuy chưa đến mức đao thương bất nhập, nhưng cũng không phải loại bom nhỏ này có thể gây tổn thương.
Vì vậy, bom đúng là đã nổ, nhưng không kích nổ được số thuốc nổ chôn dưới núi, thế nên cả hai người Tần Hạo Đông đều bình an vô sự.
Vừa nãy lúc bom nổ, Âu Dương San San thực sự đã rất hoảng sợ, tưởng rằng mình sắp từ biệt thế giới này.
Khi thấy mình vẫn bình yên vô sự, cô như vừa nhặt lại được một cái mạng, nằm trong lòng Tần Hạo Đông òa khóc nức nở.
"Em cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa!"
Tần Hạo Đông ôm cô an ủi: "Đã bảo là có anh ở đây, một quả bom chẳng là gì cả."
Âu Dương San San không nói gì nữa, đột nhiên ôm lấy Tần Hạo Đông hôn lấy hôn để.
Trịnh Hoành Lượng trên máy bay vô cùng đắc ý, lắc đầu nói: "Thật không ngờ tên này lại dễ đối phó thế, làm ta tốn bao nhiêu chiêu dự phòng mà chẳng dùng đến."
Ngay khi hắn định bảo phi công bay về, đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng sau khi khói bụi tan đi. Chỉ thấy Tần Hạo Đông và Âu Dương San San chẳng những không sao, mà hai người còn đang ôm nhau hôn hít nồng nhiệt.
"Mẹ kiếp, chuyện này là sao?"
Hắn cố dụi mắt, nhưng nhận ra đó không phải ảo giác mà là sự thật. Dù mặt đất bị nổ thành một cái hố sâu, cây cối xung quanh tan hoang, nhưng hai người Tần Hạo Đông vẫn đứng đó nguyên vẹn, đang hôn nhau rất say sưa.
"Đáng chết!"
Hắn đấm mạnh vào vách cabin trực thăng, sau đó chộp lấy bộ đàm bên cạnh, gào lớn: "Thực hiện theo kế hoạch ban đầu, khai hỏa cho tao!"
Tần Hạo Đông đang hôn Âu Dương San San rất "đã", đột nhiên một cảm giác nguy hiểm cực độ ập đến. Anh vội ôm lấy Âu Dương San San, lao nhanh lên đỉnh núi với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc đến.
Họ vừa rời đi, hàng loạt viên đạn dày đặc như mưa đã bao phủ hoàn toàn vị trí họ vừa đứng, khiến cát đá bay tung tóe.
Trở lại đỉnh núi, cảm giác nguy hiểm biến mất, Tần Hạo Đông mới thở phào một hơi. Hóa ra cái gọi là "tử cục" mà Trịnh Hoành Lượng nói không đơn giản như vậy, hắn đã bố trí lượng lớn tay súng xung quanh ngọn núi nhỏ này.
Ngay lúc này, điện thoại anh lại reo lên. Nhấn nút nghe, Trịnh Hoành Lượng nói: "Thằng nhãi, không ngờ mày đúng là quái vật, bom mà cũng không giết được mày!"
Tần Hạo Đông cười ha hả đáp: "Mày còn chưa đủ tư cách giết tao, kể cả mày chết thì tao cũng không chết được!"
Trịnh Hoành Lượng nghiến răng nghiến lợi: "Thằng nhãi, đừng có đắc ý quá sớm. Mày vừa đến đây là tao đã phục kích một trăm tay súng quanh đỉnh núi rồi. Dù mày có là tu vi Tông Sư thì sao? Chẳng lẽ mày còn lợi hại hơn súng đạn?"
Tần Hạo Đông nói: "Một trăm tay súng, nhà họ Trịnh các người đúng là chịu chơi, thật sự coi trọng tôi quá."
"Mày phải chết, chỉ cần mày còn sống thì sẽ là mối đe dọa cực lớn đối với nhà họ Trịnh chúng tao."
Tần Hạo Đông cười lạnh: "Tao không chết được, còn mày hôm nay thì chắc chắn phải chết!"
"Nực cười!" Trịnh Hoành Lượng lại cười lớn, như thể vừa nghe thấy câu chuyện hài hước nhất thế gian, "Mày tưởng cái đầu của đại thiếu gia đây là để làm cảnh à? Tao đã tính trước là mày khó đối phó nên mới ngồi trực thăng xem kịch, chẳng lẽ mày còn có bản lĩnh bay lên đây giết tao sao?"
Tần Hạo Đông cười: "Có lẽ có đấy!"
"Thằng họ Tần kia, đừng tưởng tao không biết võ đạo, mày nghĩ mày là Thánh giả chắc? Lên đây giết tao đi, tao đang đợi mày ở đây này."
Sau khi cười xong, Trịnh Hoành Lượng lại cầm bộ đàm ra lệnh cho đám tay súng dưới núi: "Lập tức lên đỉnh núi bao vây, bắn thằng nhãi này thành cái sàng cho tao."
Nhưng ngay khi hắn vừa bỏ bộ đàm xuống, lại kinh ngạc phát hiện bóng dáng Tần Hạo Đông và Âu Dương San San đã biến mất khỏi đỉnh núi.
"Chuyện gì thế này? Người đâu? Sao người lại mất tích rồi?"
Trịnh Hoành Lượng hoảng sợ biến sắc. Nếu không phải lúc này trời đã hửng sáng, hắn thật sự tưởng mình gặp quỷ rồi.
Phi công trực thăng bên cạnh nói: "Tôi cũng không rõ, đột nhiên hai người đó biến mất khỏi tầm mắt."
"Ảo thuật! Chắc chắn là ảo thuật! Tao không tin nó còn có thể bay ra khỏi đây."
Trịnh Hoành Lượng chộp lấy bộ đàm, điên cuồng hét lên: "Xả súng, mau xả súng cho tao, bắn không phân biệt mục tiêu!"
Trên núi Màn Thầu, đông đảo tay súng tràn lên, đạn bắn dày đặc như mưa bao phủ khắp đỉnh núi.
"Đồ khốn, tao không tin thế mà vẫn không bắn chết được mày!"
Trịnh Hoành Lượng nắm chặt hai tay, đang điên cuồng gào thét thì đột nhiên một luồng sáng vàng lóe lên dưới bụng trực thăng, cắt đứt cánh quạt đang xoay tít.
Chiếc trực thăng đang lơ lửng lập tức như con ruồi đứt cánh, lao thẳng xuống dưới chân núi, ầm một tiếng đâm sầm vào đỉnh núi.
Vì tốc độ quá nhanh, cả phi công lẫn Trịnh Hoành Lượng đều không kịp phản ứng, hoàn toàn không có thời gian nhảy dù, cùng chiếc trực thăng đâm sầm vào núi Màn Thầu.
Cú va chạm dữ dội làm nổ tung nhiên liệu trong bình xăng trực thăng, sau một tiếng nổ lớn, ngọn lửa bùng lên cao ngút trời.
Chưa hết, vụ nổ trực thăng kích nổ luôn số thuốc nổ chôn dưới chân núi. 20 cân thuốc nổ bùng nổ, lực nổ kinh hoàng thổi bay toàn bộ đỉnh núi Màn Thầu.
Luồng khí mạnh mẽ từ vụ nổ cuốn theo cát đá quét ra xung quanh, một trăm tay súng vừa xông lên không một ai thoát nạn, tất cả đều trở thành vong hồn dưới vụ nổ.
Âu Dương San San nằm trong lòng Tần Hạo Đông, nhìn tất cả những gì diễn ra trước mắt, kinh ngạc đến mức như một bức tượng gỗ. Cảnh tượng này còn chấn động hơn cả phim điện ảnh Mỹ.
Chỉ trong một nhịp thở, một chiếc trực thăng, một trăm tay súng vũ trang đầy đủ, cứ thế mà tan biến.
Điều khiến cô kinh ngạc hơn nữa là Tần Hạo Đông đã bay lên bằng cách nào? Hai người họ cứ như đang giẫm lên bậc thang mà bay thẳng đến dưới bụng trực thăng.
Vừa nãy Trịnh Hoành Lượng còn gọi điện thách thức bảo Tần Hạo Đông lên đây, kết quả người ta lên thật, trong chớp mắt đã đánh cho không còn mảnh vụn.
Tần Hạo Đông rất hài lòng với hiệu quả mình tạo ra, trước khi hiệu lực của Đăng Thiên Phù biến mất, anh từ từ hạ xuống chân núi.
Anh vừa nãy đã dùng Ẩn Thân Phù để che giấu thân hình hai người, sau đó dùng Đăng Thiên Phù bay đến dưới trực thăng, dùng Hiên Viên Kiếm cắt đứt cánh quạt.
Mọi chuyện nói ra thì đơn giản, nhưng lại là thao tác thần thánh. Nhìn khắp Hoa Hạ, e rằng chỉ có mình anh làm được.
Điều duy nhất đáng tiếc là dưới sức nổ kinh khủng đó, chiếc xe SUV Mercedes cũng biến thành một đống phế liệu. May mà 30 triệu tệ đó là do anh dùng ảo thuật ngụy tạo ra, nếu không thì tổn thất còn lớn hơn.
Nhìn Âu Dương San San vẫn còn ngẩn ngơ, Tần Hạo Đông đưa tay vỗ vỗ má cô: "Sao rồi? Em không sao chứ?"
"Kh-không... không... không sao!"
Nếu không phải mặt trời đang treo cao trên đỉnh đầu, Âu Dương San San thực sự tưởng mình đang nằm mơ. Một quả bom hẹn giờ không làm cô bị thương đã là ngoài sức tưởng tượng, không ngờ sau đó lại xảy ra bao nhiêu chuyện hoang đường đến thế.
Hôm nay Tần Hạo Đông mang đến cho cô quá nhiều cú sốc. Vốn tưởng mình chắc chắn phải chết ở đây, cuối cùng lại bình an vô sự. Cô thật không biết còn chuyện gì mà người đàn ông này không làm được.
Sự chấn động này cũng mang lại cho cô cảm giác hụt hẫng mạnh mẽ. Người đàn ông này quá ưu tú, định sẵn là không cùng một thế giới với cô.
"Không sao là tốt rồi."
Tần Hạo Đông lấy điện thoại xem, đã là tám giờ sáng.
Nghĩ đến việc Âu Dương San San hôm nay phải bay đi Hong Kong, anh hỏi: "Em bay chuyến mấy giờ? Còn kịp không?"
"Chuyến 10 giờ sáng, nếu có xe thì vẫn kịp, nhưng bây giờ..."
Âu Dương San San vừa nói vừa nhìn chiếc SUV đã biến thành đống phế liệu bên cạnh.
"Không sao, vẫn kịp, sẽ có người đến ngay thôi."
Tần Hạo Đông vừa dứt lời, tiếng động cơ gầm rú vang lên, một hàng xe thương vụ lao đến.
Là người của công ty bảo an Daddy. Lúc Tần Hạo Đông đến, để phòng ngừa bất trắc anh đã gọi một cuộc điện thoại cho Mã Văn Trác. Chỉ là tốc độ của anh quá nhanh, vị trí lại không chính xác lắm nên người của công ty Daddy mới đến muộn một chút.
"Đại ca, anh không sao chứ?"
Mã Văn Trác nhảy xuống xe, vội vàng chạy đến trước mặt Tần Hạo Đông, đưa tay sờ soạng khắp người anh.
Tần Hạo Đông vội đẩy hắn ra: "Đồ bê đê, mày làm cái gì đấy?"
"Thôi đi, có làm gay em cũng không chọn anh đâu, em chỉ xem anh có thiếu bộ phận nào không thôi!"
Mã Văn Trác nói rồi quay đầu nhìn về phía núi Màn Thầu. Lúc này núi Màn Thầu đã bị san phẳng bởi thuốc nổ, thi thoảng còn thấy vài mẩu thịt đỏ sẫm, khiến người ta rùng mình.
Hắn sát khí đùng đùng hỏi: "Đại ca, rốt cuộc chuyện này là sao? Là kẻ nào to gan như vậy, dám ra tay với anh?"
Xét về thực lực, công ty Daddy hiện nay chính là trùm số một ở Ma Đô, vậy mà giờ có kẻ dám động đến anh em tốt của mình, điều này khiến hắn vô cùng tức giận.
"Là nhà họ Trịnh!"
Tần Hạo Đông kể lại chuyện Trịnh Hoành Lượng giăng bẫy giết mình từ đầu đến cuối, nghe mà Mã Văn Trác cũng phải rùng mình.
"Đại ca, đây chính là tử cục đấy. Nếu là em chắc đã chết một trăm lần rồi. Anh sống sót kiểu gì vậy? Không phải là hồn ma đấy chứ?"
Nói rồi, hắn lại định đưa tay sờ mặt Tần Hạo Đông.
"Cút ngay, tao vẫn khỏe re đây!"
Tần Hạo Đông gạt tay hắn ra, nói: "Sắp xếp người của mày đi, chia một chiếc xe đưa San San ra sân bay, số còn lại đi cùng tao đến nhà họ Chu."