Tần Hạo Đông mỉm cười: "Tôi tu luyện một loại pháp môn đặc biệt, có thể nhìn thấu tu vi của người khác. Nếu tôi không nhìn nhầm, chị đã dừng chân ở cảnh giới Tông Sư lục phẩm rất lâu rồi."
"Tiểu đệ đệ, cậu thật sự rất lợi hại. Đã bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên chị gặp một người có thể nhìn thấu tu vi của người khác đấy!"
Diệp Thanh liếc nhìn cậu đầy quyến rũ, tiện tay mở chiếc bình ngọc trong tay, bên trong là ba viên thuốc màu đen trong suốt như pha lê.
"Chị đã bị mắc kẹt ở đây quá lâu rồi, ba viên thuốc này thật sự có tác dụng sao?"
Tần Hạo Đông nói: "Tuyệt đối không vấn đề gì. Bình thường chỉ cần một viên Quy Nguyên Đan là đủ để chị đột phá, nhưng để an toàn, tôi đã đưa cho chị hẳn ba viên."
"Suýt nữa quên mất cậu là đại y thánh, chị cảm ơn cậu nhé!"
Diệp Thanh vui mừng khôn xiết cất bình ngọc nhỏ vào túi. Cô đã bị kẹt ở cảnh giới này quá lâu, giờ đây cuối cùng cũng có hy vọng đột phá, sao có thể không vui cho được.
Sau khi cất Quy Nguyên Đan, cô lại nói: "Đại y thánh, chị còn một chuyện muốn nhờ cậu."
Tần Hạo Đông đáp: "Chị cứ nói đi. Chị đã chiếu cố tôi như vậy, chỉ cần tôi giúp được, nhất định sẽ dốc hết sức."
Diệp Thanh nói: "Chuyện là thế này, chị gái của chị, cũng chính là người đứng đầu tập đoàn Hạo Đông - Sở Huyền Nguyệt đang bị bệnh. Ở Đế Đô đã tìm rất nhiều bác sĩ nhưng vẫn không chữa khỏi. Y thuật của cậu giỏi như vậy, chị muốn mời cậu qua đó xem giúp chị ấy."
"Ồ? Ra là vậy!"
Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút rồi nói: "Chữa bệnh thì không vấn đề gì, nhưng đến Đế Đô thì hơi phiền phức. Không biết có thể để cô ấy đến Ma Đô không?"
Diệp Thanh nói: "Chị gái chị bệnh rất nặng, không tiện di chuyển. Hơn nữa, tập đoàn Hạo Đông cũng cần người quán xuyến, chị đang ở đây nên chị ấy không tiện rời đi. Vì vậy chị muốn tiểu đệ đệ đi cùng chị một chuyến đến Đế Đô. Thực ra Đế Đô cách Ma Đô cũng không quá xa, lái xe nửa ngày là tới, sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của cậu đâu."
Tần Hạo Đông do dự một chút. Từ lúc gặp mặt, Diệp Thanh luôn giúp đỡ mình, giờ người ta đã mở lời, từ chối thì không hay lắm. Hơn nữa, tạo mối quan hệ tốt với tập đoàn Hạo Đông cũng rất có lợi cho sự phát triển của tập đoàn Lâm Thị.
Nghĩ đến đây, cậu nói: "Vậy thì tôi đi cùng chị một chuyến, nhưng không thể ở lại Đế Đô quá lâu, khám xong là phải về ngay."
Diệp Thanh thầm cười, đợi đến khi hai mẹ con gặp nhau, lúc đó sợ rằng có đuổi cậu cũng không chịu đi.
"Không vấn đề gì, chỉ cần cậu xem bệnh cho chị gái chị, lúc nào muốn đi cũng được."
Sau khi bàn bạc xong, Tần Hạo Đông giao toàn bộ công việc của trang sức Lâm Thị cho Lâm Mạt Mạt, dặn dò Lý Mỹ Ngư một tiếng rồi cùng Diệp Thanh lên xe, hướng thẳng về phía Đế Đô.
Xe là của Diệp Thanh, một chiếc xe việt dã có hiệu năng cực tốt. Cô ngồi ghế phụ, còn Tần Hạo Đông cầm lái.
Tại Đế Đô, Hàn Tái Hưng chắp tay sau lưng, hỏi quản gia đang đứng trước mặt: "Tình hình bên Ma Đô thế nào rồi?"
Quản gia đáp: "Tình hình rất tệ. Kể từ khi hai người đó rơi vào tay tiểu ma nữ, nhân lực chúng ta bố trí ở Ma Đô gần như đã bị quét sạch."
"Diệp Thanh, sớm muộn gì tao cũng giết mày." Một vẻ hung ác thoáng qua trên mặt Hàn Tái Hưng, sau đó hắn lại hỏi: "Đã nghe ngóng rõ chưa? Sở Huyền Nguyệt có thực sự bị bệnh không?"
Quản gia nói: "Bệnh tình cụ thể thì chưa rõ, nhưng cô ta đúng là đã khám rất nhiều bác sĩ. Nghe nói bị chóng mặt dữ dội, hai ngày liền không thể ngủ được, hiện tại bệnh tình ngày càng nặng, đã nằm liệt giường rồi. Tôi có hỏi bác sĩ thần kinh từng khám cho cô ta, họ nói thần kinh não bộ của Sở Huyền Nguyệt hưng phấn bất thường, duy trì trạng thái không ổn định trong thời gian dài."
"Vậy là bệnh thật rồi." Mặt Hàn Tái Hưng hiện lên vẻ mừng rỡ: "Đây là cơ hội tốt cho chúng ta."
Quản gia là tâm phúc thân cận, không nhịn được hỏi: "Ông chủ, ngài định làm thế nào?"
Hàn Tái Hưng nói: "Con nhỏ Diệp Thanh đó chính là hòn đá cản đường chúng ta. Mấy năm nay nếu không phải nó nhúng tay vào, tao đã đưa được Sở Huyền Nguyệt lên giường từ lâu rồi. Lần này Sở Huyền Nguyệt bị bệnh, chắc chắn nó sẽ từ Ma Đô quay về thăm. Chúng ta sắp xếp nhân lực, xử lý nó trên đường đi một cách không dấu vết. Không còn Diệp Thanh, Sở Huyền Nguyệt chẳng khác nào miếng thịt trên thớt, muốn chém thế nào thì chém, muốn chơi thế nào thì chơi."
Quản gia nói: "Ông chủ, giết Diệp Thanh thì đơn giản, nhưng dù sao Sở Huyền Nguyệt cũng là người nhà họ Sở. Chúng ta làm vậy liệu có khiến nhà họ Sở phản công không?"
Hàn Tái Hưng nói: "Cái này mày không cần lo. Những năm nay, vì chuyện đứa con mà Sở Huyền Nguyệt và nhà họ Sở đã xảy ra mâu thuẫn lớn, hai bên không còn qua lại nhiều. Chỉ cần tao không giết Sở Huyền Nguyệt thì nhà họ Sở sẽ không nhúng tay vào đâu."
"Rõ rồi ông chủ, tôi đi làm ngay đây."
Quản gia nói xong liền quay người rời khỏi phòng.
Tần Hạo Đông lái xe, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Rời khỏi nội thành không bao lâu, cậu nói: "Chị đúng là thiên tài võ đạo, tu vi đã đạt tới Tông Sư lục phẩm nhanh đến vậy."
Diệp Thanh nói: "Thiên tài gì chứ, không giấu gì cậu, tu vi này của chị không phải do tu luyện mà có."
Tần Hạo Đông tưởng cô nói đùa, cười bảo: "Không phải tu luyện mà có, chẳng lẽ là nhặt được à?"
Sắc mặt Diệp Thanh thay đổi, thở dài nói: "Chuyện này nói ra thì dài lắm. Thực ra mệnh của chị rất khổ. Khi còn nhỏ cha mẹ đều mất, tám tuổi đã thành trẻ mồ côi, lang thang đầu đường xó chợ. Sau đó là chị Sở Huyền Nguyệt đã cưu mang chị."
Tần Hạo Đông nói: "Đã là tổng giám đốc Sở cưu mang chị, theo lý mà nói, chị nên gọi cô ấy là mẹ chứ, sao lại gọi là chị?"
Diệp Thanh nói: "Lúc đầu chị ấy sợ chị gọi là mẹ sẽ làm chị ấy trông già đi, nên bảo chị gọi là chị. Sau này mới biết, chị ấy vốn có một đứa con trai, nhưng vừa sinh ra không lâu đã bị mất tích. Chị ấy sợ chị gọi là mẹ sẽ chạm vào nỗi đau cũ, nên mới bắt chị gọi là chị."
"Ồ!" Tần Hạo Đông nói: "Trên đời có quá nhiều chuyện không như ý. Tôi cũng là trẻ mồ côi, đến tận bây giờ vẫn không biết cha mẹ mình là ai."
"Chị ấy chính là cha mẹ tái sinh của chị. Nếu không nhờ chị ấy cưu mang, chị hoặc là vẫn đang lang thang ngoài đường, hoặc là đã chết nơi đất khách quê người rồi."
Diệp Thanh thở dài lần nữa: "Đời chị gặp được hai quý nhân, một là chị ấy, người còn lại chính là sư phụ. Sau khi được chị ấy cưu mang không lâu, chị gặp sư phụ. Sư phụ là cao nhân thế ngoại, pháp hiệu là Tuệ Năng sư thái. Bà nói chị là người có duyên với bà nên đã thu nhận chị làm đệ tử, và cùng chị sống ở Đế Đô suốt mười năm. Trong mười năm đó, sư phụ truyền dạy cho chị tất cả những gì bà học được. Tuy tư chất của chị cũng tạm ổn, nhưng đến năm mười tám tuổi cũng chỉ mới miễn cưỡng đạt tới cảnh giới bán bộ Tông Sư. Khi đó sư phụ biết mình đã tận số, trước khi viên tịch đã dùng bí pháp của sư môn truyền toàn bộ tu vi cả đời cho chị, nhờ đó chị mới đạt tới cảnh giới Tông Sư lục phẩm."
Tần Hạo Đông lúc này mới hiểu, thảo nào Diệp Thanh còn trẻ như vậy đã đạt tới tu vi cao cường, hóa ra là nhờ truyền thừa từ sư môn.
Diệp Thanh tiếp tục: "Tính ra, sư phụ viên tịch đến nay cũng đã mười năm rồi. Nhưng vì tu vi này không phải do khổ luyện mà có nên căn cơ yếu kém, vì thế mười năm qua chị vẫn dậm chân tại chỗ, luôn duy trì ở cảnh giới hiện tại."
Tần Hạo Đông nói: "Chị yên tâm, mười năm qua chị đã củng cố tu vi vững chắc, chỉ còn thiếu một bước nữa là đột phá. Chỉ cần uống viên Quy Nguyên Đan tôi đưa, chị sẽ tiến thêm một bậc."
Diệp Thanh lấy bình ngọc nhỏ ra, lấy một viên thuốc, sốt sắng hỏi: "Bây giờ chị thử luôn được không?"
Cô đã mười năm dậm chân tại chỗ, khát khao đột phá vô cùng mãnh liệt.
Tần Hạo Đông suy nghĩ, có mình hộ pháp bên cạnh chắc không vấn đề gì. Cậu nói: "Được, chị cứ yên tâm đột phá, mọi chuyện khác cứ giao cho tôi."
Nghe vậy, Diệp Thanh hạ ghế xuống, ngồi xếp bằng, hít sâu một hơi rồi nuốt viên Quy Nguyên Đan, bắt đầu toàn tâm toàn ý đột phá.
Tần Hạo Đông giảm tốc độ xe, cố gắng lái thật êm ái. Cứ thế, một người đột phá, một người lái xe, chậm rãi tiến về phía trước.
Lúc này đã rời xa thành phố, trời cũng đã muộn, trên đường không có mấy xe cộ nên không ai làm phiền họ.
Một giờ sau, khí thế trên người Diệp Thanh ngày càng mạnh mẽ, linh khí trời đất xung quanh như xoáy nước cuộn về phía cô.
Tần Hạo Đông biết cô sắp đột phá, liền chọn một nơi bằng phẳng bên đường đỗ xe lại để Diệp Thanh toàn lực đột phá.
Khoảng mười phút sau, Diệp Thanh cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng nổ lớn, ngay sau đó chân khí trong cơ thể bùng nổ, cuồn cuộn như sông dài chảy mãi không dứt.
Thành công rồi, Tông Sư thất phẩm, mình cuối cùng cũng đột phá!
Trầm lặng mười năm, cuối cùng cũng vượt qua được ngưỡng cửa này, khiến cô vui mừng phát điên.
Phải biết rằng Tông Sư thất phẩm có ý nghĩa hoàn toàn khác biệt với các cảnh giới khác, vượt qua ngưỡng cửa này tương đương với việc đạt tới Kim Đan hậu kỳ của người tu chân, mạnh hơn Tông Sư lục phẩm rất nhiều.
Ổn định lại tu vi, cô từ từ mở mắt.
Tần Hạo Đông cười nói: "Chị, chúc mừng chị, cuối cùng cũng đột phá rồi."
"Tiểu đệ đệ, chị thực sự phải cảm ơn cậu nhiều lắm. Nếu không có đan dược của cậu, không biết đến năm nào tháng nào chị mới đột phá được. Nào, để cảm ơn, cho chị hôn một cái nhé."
Sau khi đột phá, tâm trạng cô cực kỳ phấn khích, cô định trêu chọc cậu em trai này một chút nên làm bộ hôn tới.
Không ngờ Tần Hạo Đông không hề né tránh, ôm chặt lấy cô vào lòng. Ngay khi cô còn chưa kịp phản ứng, một tia kim quang lóe lên trong tay cậu, chẻ đôi cánh cửa xe việt dã, rồi ôm cô lao ra ngoài như một viên đạn.
Ngay khoảnh khắc họ lao ra, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai, một luồng hàn quang như tia chớp chém vào chiếc xe việt dã, chiếc xe vốn vô cùng kiên cố lại bị cắt làm đôi như cắt đậu phụ.
Diệp Thanh kinh ngạc, sau đó giận dữ tột độ. Không ngờ lúc này lại có kẻ đánh lén mình, may mà cô đã đột phá xong, nếu không dù không bị chém làm đôi thì cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Cô đứng dậy từ trong lòng Tần Hạo Đông, giận dữ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai bóng đen đang đứng trong màn đêm, một người cao lớn, một người nhỏ bé, mỗi người cầm một thanh trường kiếm bạc lấp lánh.
"Lăng Sơn Song Kiếm, lại là các ngươi?"
Lăng Sơn Song Kiếm trong giới võ đạo cũng là những cường giả cấp Tông Sư nổi danh từ lâu. Hai người họ là vợ chồng tu sĩ, chồng là Cốc Ngọc Thanh, vợ là Lăng Thúy Thúy, giống như Diệp Thanh lúc trước, đều đã đạt tới cảnh giới Tông Sư lục phẩm.
Cốc Ngọc Thanh cười ha hả: "Tiểu ma nữ, không ngờ cô lại có thể sống sót dưới kiếm của lão phu, cũng coi như có chút bản lĩnh."
Lăng Thúy Thúy nói: "Nhưng thì đã sao, vợ chồng chúng ta cùng ra tay, sớm muộn gì cô cũng là ma dưới kiếm thôi. Chi bằng ngoan ngoãn quỳ xuống chịu chết, đỡ cho vợ chồng ta phải tốn công."
Cả hai đều là những cao thủ Tông Sư lục phẩm kỳ cựu, có một bộ kiếm pháp hợp kích, phối hợp ăn ý bao năm nay nên chẳng hề coi Diệp Thanh ra gì.
Họ nằm mơ cũng không ngờ rằng, ngay giây phút vừa rồi, Diệp Thanh đã đột phá thành công lên Tông Sư thất phẩm.
Diệp Thanh không phải kẻ lỗ mãng, cô nén giận, lạnh lùng hỏi: "Là ai bảo các ngươi đến? Là ý của nhà họ Hàn? Hay là đích thân Hàn Tái Hưng?"
Lăng Sơn Song Kiếm từ nhiều năm trước đã trở thành cung phụng trưởng lão của nhà họ Hàn ở Đế Đô, nay cùng lúc ra tay, đây tuyệt đối không phải là sự trùng hợp.