Tề Uyển Nhi nói: "Tập đoàn Hạo Đông ở Đế Đô nổi danh lẫy lừng, trước đây tôi cũng từng nghe qua. Đặc biệt là tổng giám đốc điều hành Diệp Thanh, người phụ nữ này vừa xinh đẹp lại có bản lĩnh, nhưng lại là một "tiểu ma nữ" chính hiệu. Công tử bột của các đại gia tộc ở Đế Đô đều đã bị cô ta dạy dỗ một lượt, rất nhiều kẻ nghe đến tên cô ta thôi đã run cầm cập."
Nghe cô nói vậy, Tần Hạo Đông chợt nhớ tới người phụ nữ gặp ở trước cửa trung tâm hội nghị. Cô ta xinh đẹp, kiêu ngạo, lại còn là một tông sư lục phẩm mạnh mẽ. Giờ nghĩ lại, rất có khả năng chính là "tiểu ma nữ" Diệp Thanh mà Tề Uyển Nhi nhắc đến.
Lúc này, Giả Thi Hàm nói: "Lợi hại vậy sao? Đúng là hai người phụ nữ phi thường, có cơ hội thật muốn được gặp họ."
Lâm Mạt Mạt thở dài: "Chuyện đó quá khó. Đừng nói tới Sở Huyền Nguyệt, ngay cả Diệp Thanh muốn gặp một lần cũng khó càng thêm khó. Ví dụ như hội nghị tài chính ở Ma Đô lần này là do tập đoàn Hạo Đông một tay tổ chức, nhưng ngưỡng cửa đặt ra cực kỳ cao. Doanh nghiệp muốn tham gia phải có tài sản ít nhất từ mười tỷ trở lên, nếu không thì tư cách bước vào cửa cũng không có. Lâm thị Châu Bảo của chúng ta vừa đến Đế Đô, chưa hình thành quy mô công nghiệp, mấy ngày nay tôi đã thử tìm vài mối quan hệ nhưng căn bản không cách nào lấy được thư mời."
Nói đến đây, cô lộ vẻ mặt buồn bã. Nghĩ mà xem, tập đoàn Lâm thị của cô ở thành phố Giang Nam vốn dĩ làm mưa làm gió, có sức ảnh hưởng lớn, nhưng đến Ma Đô lại ngay cả một tấm thư mời cũng không lấy được, quả thực rất dễ khiến người ta nản lòng.
Tần Hạo Đông hỏi: "Hội nghị tài chính này quan trọng với chúng ta đến vậy sao?"
Lâm Mạt Mạt đáp: "Tất nhiên rồi. Lâm thị Châu Bảo và công ty dược phẩm Đường Môn vừa đến Ma Đô, tuy dựa vào quan hệ của công ty "Bố Bỉm Sữa" mà đứng vững gót chân, nhưng trong tầng lớp thượng lưu lại không có bất kỳ mối quan hệ nào. Những người tham gia hội nghị lần này đều là các tập đoàn lớn, các đại tài phiệt. Nếu có thể tạo dựng mối quan hệ tốt với họ thì sẽ có lợi cho sự phát triển sau này của Lâm thị Châu Bảo và Đường Môn. Đặc biệt là Lâm thị Châu Bảo, những người giàu có này chính là khách hàng lớn mà chúng ta cần tranh thủ. Nếu không thể giành được sự công nhận của họ, muốn đánh bại Tiết thị Châu Bảo là chuyện không thể nào."
Tần Hạo Đông hỏi: "Sao không để Mã Văn Trác nghĩ cách?"
Lâm Mạt Mạt lắc đầu: "Tôi đã hỏi rồi, Văn Trác cũng không có cách nào. Hội nghị tài chính lần này do tập đoàn Hạo Đông thao túng, tất cả thư mời đều do một mình Diệp Thanh phát ra, kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, không đạt điều kiện thì tuyệt đối không thể vào."
"Ra là vậy!"
Tần Hạo Đông suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra gọi cho Chu Hinh Trúc, đi thẳng vào vấn đề: "Cô có thể giúp chúng tôi lấy thư mời tham gia hội nghị tài chính lần này không?"
Nghe thấy anh vì chuyện này, Chu Hinh Trúc cười khổ: "Cái này thật sự không được, nhà họ Chu chúng tôi cũng chỉ nhận được đúng một tấm thư mời thôi."
Tần Hạo Đông hỏi: "Với thực lực của nhà họ Chu các cô, cũng không còn cách nào khác sao?"
"Không có." Chu Hinh Trúc đáp dứt khoát: "Đơn vị tổ chức hội nghị tài chính lần này là tập đoàn Hạo Đông ở Đế Đô, người đến tham gia không thiếu những đại tài phiệt quốc tế có quy mô hàng trăm tỷ. Ví dụ như nhà họ Liễu Sinh của nước Oa, nhà họ Kim của nước Bổng, hay tiểu Maldini của nước M. So với họ, nhà họ Chu chúng tôi chỉ là một thành viên bình thường, căn bản không có đặc quyền gì cả."
"Được rồi, vậy thôi vậy."
Tần Hạo Đông đành bất lực cúp máy.
"Không có cách nào sao?" Lâm Mạt Mạt hỏi.
Tần Hạo Đông lắc đầu. Đúng lúc này, Trường Đao đi vào: "Ông chủ, bên ngoài có một người phụ nữ nói muốn tìm ngài."
Lý Mỹ Ngư lập tức bất mãn nói: "Đã muộn thế này rồi còn có phụ nữ tìm đến tận cửa, anh rốt cuộc đã trêu chọc bao nhiêu người phụ nữ bên ngoài rồi?"
Tần Hạo Đông giang tay: "Đừng có chụp mũ lung tung được không? Tôi còn không biết người tới là ai đây, để cô ta đi chẳng phải xong rồi sao."
Lý Mỹ Ngư nói: "Không được, không cho vào chính là anh chột dạ."
"Có gì mà chột dạ!" Tần Hạo Đông nói với Trường Đao: "Cho cô ta vào đi."
Anh cũng thấy rất kỳ lạ, muộn thế này rồi còn ai tìm tới tận nhà mình?
Diệp Thanh đứng trước cửa nhà Tần Hạo Đông, đánh giá căn biệt thự xinh đẹp, trong lòng khá cảm khái. Cô vừa lấy được tài liệu về Tần Hạo Đông, là một đứa trẻ được một thầy thuốc Đông y già ở thành phố Giang Nam nhặt được. Nhìn từ ngày tháng năm sinh, lại càng khớp với đứa con trai đã mất tích của Sở Huyền Nguyệt.
Đồng thời, thành tựu của Tần Hạo Đông khiến cô càng thêm kinh ngạc. Mới 20 tuổi đã trở thành Y Thánh nổi danh Giang Nam, đồng thời mở một công ty bảo an, một công ty dược phẩm, còn nắm giữ lượng lớn cổ phần của tập đoàn Lâm thị. Sau khi đến Ma Đô chưa đầy một tháng đã quét sạch nhà họ Tôn, nhanh chóng trở thành sự tồn tại đứng trên cả ba đại gia tộc. Đây tuyệt đối không phải chuyện người bình thường có thể làm được.
Cô tới đây muộn như vậy, một mặt là để xác nhận xem Tần Hạo Đông có phải đứa con trai đã mất của Sở Huyền Nguyệt hay không, mặt khác cũng muốn xem chàng trai này rốt cuộc có gì thần kỳ.
Lúc này Trường Đao quay lại, lịch sự nói với cô: "Cô nương, mời đi theo tôi."
Cô theo Trường Đao bước vào phòng khách biệt thự. Sau khi vào cửa, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, trong chốc lát, trên mặt tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Diệp Thanh kinh ngạc vì cô không ngờ trong nhà Tần Hạo Đông lại có nhiều phụ nữ đến thế, hơn nữa nhan sắc người nào người nấy đều xuất sắc, tùy tiện chọn một người cũng không thua kém gì mình. Lâm Mạt Mạt, Tề Uyển Nhi, Lý Mỹ Ngư thì kinh ngạc vì họ đều nhận ra thân phận của Diệp Thanh. Họ nằm mơ cũng không ngờ người tới thăm vào nửa đêm lại chính là Diệp Thanh, tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Hạo Đông thường xuyên xuất hiện trên trang bìa tạp chí tài chính.
Tần Hạo Đông cũng không ngờ Diệp Thanh lại tìm đến tận nhà nhanh như vậy, chẳng lẽ cô ta vẫn muốn mình đền chiếc xe hơi kia?
"Dì ơi, dì đẹp quá!"
Cô bé nhìn thấy Diệp Thanh thì không hề có chút cảm giác xa lạ, ngược lại còn rất thân thiện chạy tới.
"Cô bé à, con cũng đẹp quá!"
Diệp Thanh nhìn cô bé đáng yêu như búp bê, lập tức cũng yêu thích vô cùng.
Lúc này, Lâm Mạt Mạt bước lên nói: "Tổng giám đốc Diệp, thật không ngờ ngài lại đích thân ghé thăm, mời ngồi."
Diệp Thanh nói: "Đừng khách sáo thế, cứ gọi tôi là Diệp Thanh hoặc chị Thanh là được."
Tần Hạo Đông thầm nghĩ, quả nhiên không ngoài dự đoán, người phụ nữ này đúng là Diệp Thanh.
Diệp Thanh nói với anh: "Thật không ngờ nhà các người lại có nhiều mỹ nữ như vậy, đúng là một trại tập trung mỹ nữ, có thể giới thiệu cho tôi không?"
Giới thiệu? Giới thiệu thế nào? Tần Hạo Đông tất nhiên sẽ không làm theo lời cô ta, trong phòng nhiều phụ nữ thế này, rất nhiều mối quan hệ còn chưa rõ ràng, không thể nói cho người ngoài nghe được.
Anh nói: "Cô Diệp, tôi nói cho cô biết, chiếc xe đó muốn trách thì chỉ có thể trách tài xế của cô, không liên quan gì đến tôi cả. May mà hôm nay gặp tôi, nếu là người khác thì đã bị anh ta đâm chết rồi, lúc đó cô còn rước lấy phiền phức lớn hơn."
Diệp Thanh hơi ngẩn người, sau đó cười nói: "Anh hiểu lầm rồi, tôi không phải đến tìm anh đòi bồi thường, ngược lại tôi đến để xin lỗi anh thay cho tài xế của mình. Chuyện hôm nay đều là lỗi của tài xế, tôi đã sa thải anh ta rồi."
Tần Hạo Đông nói: "Ồ, xin lỗi thì không cần đâu, dù sao tôi cũng không bị thương."
Diệp Thanh nói: "Nhưng chuyện này chính là lỗi của tài xế tôi, tôi cũng có trách nhiệm. Để bày tỏ sự áy náy, tôi muốn mời anh ngày mai đến tham dự buổi tiệc rượu khai mạc hội nghị tài chính do tập đoàn Hạo Đông chúng tôi tổ chức, hy vọng anh có thể chấp nhận lời xin lỗi của tôi."
Nói đoạn, cô lấy một tấm thư mời màu vàng đưa ra trước mặt Tần Hạo Đông.
Vừa rồi họ còn đang lo lắng vì tấm thư mời hội nghị tài chính, không ngờ nó lại được đưa đến trước mặt nhanh như vậy. Tần Hạo Đông tất nhiên sẽ không khách sáo, nhận lấy rồi chuyển tay đưa cho Lâm Mạt Mạt.
"Vậy cảm ơn cô Diệp."
"Muộn quá rồi, tôi không làm phiền các người nghỉ ngơi nữa. Hẹn gặp lại ở buổi tiệc tối mai, nhớ nhất định phải đến nhé!"
Diệp Thanh nói xong liền quay người đi ra cửa. Tần Hạo Đông vừa nhận thư mời của người ta, phép lịch sự cơ bản vẫn phải có nên đi theo tiễn ra ngoài.
Đến cửa lớn, Diệp Thanh quay đầu lại nói: "Em trai à, nhiều phụ nữ xinh đẹp thế này, đều là bạn gái của em sao?"
Câu hỏi có chút đột ngột, Tần Hạo Đông lúng túng đáp: "Ừm... cái này, cũng không hẳn là tất cả..."
Diệp Thanh cười: "Nói vậy là vẫn có vài người rồi..."
Cô đang định trêu chọc vài câu thì sắc mặt Tần Hạo Đông thay đổi, ra hiệu cho Trường Đao và Lợi Kiếm đang đi theo phía sau: "Hướng 11 giờ, hướng 1 giờ, cách khoảng một trăm mét."
Chưa đợi Diệp Thanh hiểu ý anh, đã thấy Trường Đao và Lợi Kiếm phóng như bay về hai hướng đó. Một lát sau, họ đi bộ trở về, trong tay mỗi người xách theo một gã áo đen.
Diệp Thanh giật mình, cô hoàn toàn không cảm nhận được gì, vậy mà Tần Hạo Đông lại phát hiện có người rình mò. Đây là tu vi gì vậy? Phải biết rằng cô là tông sư lục phẩm đấy.
Trường Đao và Lợi Kiếm ném hai gã áo đen trước mặt Tần Hạo Đông. Hai kẻ đó kêu lên: "Tôi chỉ đi dạo thôi, dựa vào cái gì mà bắt tôi."
"Đúng đấy, có tiền thì ghê gớm lắm sao? Không thả tôi ra là tôi báo cảnh sát đấy!"
Tần Hạo Đông nhìn hai người với vẻ thú vị, cười nói: "Nghe giọng thì các người là người Đế Đô à?"
Một gã áo đen nói: "Phải, chúng tôi là người Đế Đô, thì sao?"
Tần Hạo Đông nói: "Không sao, chỉ là thấy các người quá ghê gớm, đi dạo từ Đế Đô dạo tận tới Ma Đô, không sợ gãy chân à? Hơn nữa đây là khu dân cư khép kín, các người không phải cư dân ở đây thì lẻn vào bằng cách nào?"
"Tôi..."
Hai gã áo đen lập tức cứng họng, không nói được lời nào. Lúc này trong lòng họ đều đầy rẫy nghi vấn, theo dõi nhiều ngày như vậy không bị phát hiện, sao mới chốc lát đã bị lôi ra rồi?
Tần Hạo Đông quay đầu nhìn Diệp Thanh: "Những người này hình như nhắm vào cô, tặng cho cô đấy."
Diệp Thanh là tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Hạo Đông, nhân vật số 2 nắm thực quyền, có người theo dõi cũng không có gì lạ. Anh trực tiếp giao hai gã áo đen cho cô.
Diệp Thanh vẫy tay với một chiếc xe nhà di động đang đỗ gần đó, đội trưởng vệ sĩ nhảy xuống.
"Đưa bọn chúng lên xe, thẩm vấn nghiêm ngặt, moi hết mọi thứ trong miệng chúng ra!"
"Rõ!"
Thấy chủ nhân bị người ta theo dõi mà mình lại không hề hay biết, đội trưởng vệ sĩ lập tức cảm thấy mất mặt, hung hăng túm cổ áo hai kẻ đó lôi lên xe.
Diệp Thanh quay đầu lại nói với Tần Hạo Đông: "Dạo gần đây tôi luôn cảm thấy có người theo dõi mình, nhưng thử mấy lần vẫn không tìm được bóng dáng họ, không ngờ lại bị bắt được ở chỗ anh. Tôi rất tò mò, rốt cuộc anh có tu vi gì? Tại sao người mà tôi không phát hiện ra lại bị anh tìm thấy?"
Cô thực sự rất tò mò, với tu vi tông sư lục phẩm của mình mà lại không nhìn thấu được thực lực của Tần Hạo Đông.
Tần Hạo Đông cười nói: "Tu vi của tôi không cao, chỉ là từ nhỏ nhạy cảm hơn người khác một chút. Ra ngoài thấy có người rình mò nên tiện tay bắt ra thôi."
Tuy cảm thấy Diệp Thanh không tệ, nhưng anh cũng sẽ không nói ra bí mật về Nguyên thần của mình.
"Được rồi, cảm ơn anh!"
Diệp Thanh nói xong liền lên xe rời đi.
Tần Hạo Đông quay lại phòng, các cô gái lập tức vây quanh. Lý Mỹ Ngư nói: "Bản lĩnh của anh tăng tiến thật đấy, đến cả Diệp Thanh của tập đoàn Hạo Đông mà cũng câu dẫn được."
Tần Hạo Đông đầy vạch đen trên trán: "Cái gì mà câu dẫn? Hôm nay chúng tôi cũng mới gặp lần đầu thôi có được không?"
Lý Mỹ Ngư nói: "Không thể nào, làm gì có chuyện lần đầu gặp mặt đã tìm đến tận cửa tặng thư mời, chuyện này nhất định có uẩn khúc."