Nuông Chiều

Lượt đọc: 933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
giải vây

Hai người cách nhau một đoạn không xa, ánh mắt bất ngờ giao nhau. Tang Vãn nhìn thấy rõ sự thiếu kiên nhẫn trong mắt Thương Dục Hoành.

Thần sắc Thương Dục Hoành nghiêm nghị, chân mày nhíu chặt. Anh vừa định mở miệng nói điều gì đó, cuối cùng lại cố kìm nén.

Khi đi tới, Lê Hàm đưa tay khoác vai Tang Vãn, giọng nói mang theo ý cười: “Sau này nếu bộ phận chúng ta có hoạt động nghệ thuật gì, cứ giao cho Tiểu Vãn nhé?”

Giọng cô nói rất chậm giống như vẻ từ tốn và rụt rè của con người cô vậy.

Anh đứng dậy định rời khỏi phòng họp. Lúc đi ngang qua chỗ Tang Vãn, anh hiếm khi dừng lại vài giây, ánh mắt dán chặt vào cô.

Buổi đào tạo kết thúc, mọi người phần nào cũng hiểu sơ tính cách vị tổng giám đốc này, chỉ có Tang Vãn là biết rõ anh chỉ đơn thuần là ghét cô mà thôi.

Khi Tang Vãn và Sài Thanh Oánh đến nơi, trong phòng bao mọi người đang bàn tán sôi nổi nhưng biểu cảm ai nấy đều có vẻ kỳ lạ.

“Đang nhắc đến một đại lý cũ tên Tang Cảnh Tư.” Nam đồng nghiệp ngồi bên phải Sài Thanh Oánh đáp hờ hững.

“Tang Cảnh Tư?” Sài Thanh Oánh lặp lại cái tên, hiển nhiên là chưa từng nghe qua.

“Không phải nghe nói ông ta bán hàng quá hạn, bị khách hàng tố cáo sao?” Có người khác lên tiếng nghi ngờ.

Tang Vãn run rẩy cả người, mặt mũi trắng bệch không còn chút máu. Ngón tay cô siết chặt miệng ly, khẽ lẩm bẩm: “Không phải vậy… Ba không phải người như vậy… Không phải…”

Lồng ngực cô như có tảng đá đè nặng, cô nhắm mắt lại, chậm rãi lấy lại bình tĩnh.

Đúng lúc cuộc trò chuyện lắng xuống, cửa phòng bị đẩy ra, Lê Hàm bước vào, ánh mắt mang theo nụ cười: “Xin lỗi đã để mọi người chờ.”

Khi mọi người nhận ra người đi cùng là ai, ai nấy đều sững sờ.

Tang Vãn mở to mắt ngạc nhiên, không kìm được liền đẩy gọng kính lên.

Sau đó, Sài Thanh Oánh liền thấy Tang Vãn bất lực cất giọng hát. Rõ ràng là buổi tiệc phòng ban nhưng lại biến thành sân khấu biểu diễn của Tang Vãn.

“Ngu ngốc thật.” Anh khẽ nhếch môi nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt.

Tang Vãn hát liền mười bài, cổ họng khản đặc, vậy mà chẳng ai để ý. Chỉ có lúc chuyển bài, Lê Hàm mới liếc cô một cái, còn không quên dặn dò: “Cố lên nhé, Tiểu Vãn.”

Tang Vãn mặt đỏ bừng, khi tiếng nhạc dừng lại, cô khẽ ho một tiếng: “Vẫn cứ yêu anh, yêu anh…”

“Giám đốc Lê, micro hết pin rồi.” Giọng cô khản đặc, nói rất nhỏ.

Tang Vãn âm thầm trợn mắt trong lòng. Lúc này cô chỉ mong mình chưa từng nói mấy lời đó, giờ lại thành cái cớ để “biểu diễn miễn phí”.

“Giám đốc Lê, lâu lắm rồi em không múa, quên gần hết rồi.” Cô thử giải thích.

“Khốn nạn thật!” Sài Thanh Oánh nghiến răng, tức giận mắng một tiếng.

“Giám đốc Lê, em thấy em…”

“Giám đốc Lê quả thật rất biết tận dụng nhân tài.” Chưa kịp nói xong, giọng Thương Dục Hoành xen vào, nhẹ nhàng cười nhạt.

Lê Hàm cũng bất ngờ, cười gượng vài tiếng: “Thương tổng nói vậy là sai rồi, những điều này đều là sở trường của Tiểu Vãn, tôi thấy em ấy cũng rất vui vẻ mà.”

Sắc mặt Tang Vãn thay đổi, cứ tưởng anh đứng ra giúp mình, ai ngờ vẫn là đang mỉa mai cô.

Lúc này Tang Vãn mới thoát khỏi màn trình diễn bất đắc dĩ, cô thở phào nhẹ nhõm rồi quay lại ngồi xuống chỗ cũ.

Hai người cách nhau một đoạn không xa, ánh mắt bất ngờ giao nhau. Tang Vãn nhìn thấy rõ sự thiếu kiên nhẫn trong mắt Thương Dục Hoành.

Thần sắc Thương Dục Hoành nghiêm nghị, chân mày nhíu chặt. Anh vừa định mở miệng nói điều gì đó, cuối cùng lại cố kìm nén.

Khi đi tới, Lê Hàm đưa tay khoác vai Tang Vãn, giọng nói mang theo ý cười: “Sau này nếu bộ phận chúng ta có hoạt động nghệ thuật gì, cứ giao cho Tiểu Vãn nhé?”

Giọng cô nói rất chậm giống như vẻ từ tốn và rụt rè của con người cô vậy.

Anh đứng dậy định rời khỏi phòng họp. Lúc đi ngang qua chỗ Tang Vãn, anh hiếm khi dừng lại vài giây, ánh mắt dán chặt vào cô.

Buổi đào tạo kết thúc, mọi người phần nào cũng hiểu sơ tính cách vị tổng giám đốc này, chỉ có Tang Vãn là biết rõ anh chỉ đơn thuần là ghét cô mà thôi.

Khi Tang Vãn và Sài Thanh Oánh đến nơi, trong phòng bao mọi người đang bàn tán sôi nổi nhưng biểu cảm ai nấy đều có vẻ kỳ lạ.

“Đang nhắc đến một đại lý cũ tên Tang Cảnh Tư.” Nam đồng nghiệp ngồi bên phải Sài Thanh Oánh đáp hờ hững.

“Tang Cảnh Tư?” Sài Thanh Oánh lặp lại cái tên, hiển nhiên là chưa từng nghe qua.

“Không phải nghe nói ông ta bán hàng quá hạn, bị khách hàng tố cáo sao?” Có người khác lên tiếng nghi ngờ.

Tang Vãn run rẩy cả người, mặt mũi trắng bệch không còn chút máu. Ngón tay cô siết chặt miệng ly, khẽ lẩm bẩm: “Không phải vậy… Ba không phải người như vậy… Không phải…”

Lồng ngực cô như có tảng đá đè nặng, cô nhắm mắt lại, chậm rãi lấy lại bình tĩnh.

Đúng lúc cuộc trò chuyện lắng xuống, cửa phòng bị đẩy ra, Lê Hàm bước vào, ánh mắt mang theo nụ cười: “Xin lỗi đã để mọi người chờ.”

Khi mọi người nhận ra người đi cùng là ai, ai nấy đều sững sờ.

Tang Vãn mở to mắt ngạc nhiên, không kìm được liền đẩy gọng kính lên.

Sau đó, Sài Thanh Oánh liền thấy Tang Vãn bất lực cất giọng hát. Rõ ràng là buổi tiệc phòng ban nhưng lại biến thành sân khấu biểu diễn của Tang Vãn.

“Ngu ngốc thật.” Anh khẽ nhếch môi nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt.

Tang Vãn hát liền mười bài, cổ họng khản đặc, vậy mà chẳng ai để ý. Chỉ có lúc chuyển bài, Lê Hàm mới liếc cô một cái, còn không quên dặn dò: “Cố lên nhé, Tiểu Vãn.”

Tang Vãn mặt đỏ bừng, khi tiếng nhạc dừng lại, cô khẽ ho một tiếng: “Vẫn cứ yêu anh, yêu anh…”

“Giám đốc Lê, micro hết pin rồi.” Giọng cô khản đặc, nói rất nhỏ.

Tang Vãn âm thầm trợn mắt trong lòng. Lúc này cô chỉ mong mình chưa từng nói mấy lời đó, giờ lại thành cái cớ để “biểu diễn miễn phí”.

“Giám đốc Lê, lâu lắm rồi em không múa, quên gần hết rồi.” Cô thử giải thích.

“Khốn nạn thật!” Sài Thanh Oánh nghiến răng, tức giận mắng một tiếng.

“Giám đốc Lê, em thấy em…”

“Giám đốc Lê quả thật rất biết tận dụng nhân tài.” Chưa kịp nói xong, giọng Thương Dục Hoành xen vào, nhẹ nhàng cười nhạt.

Lê Hàm cũng bất ngờ, cười gượng vài tiếng: “Thương tổng nói vậy là sai rồi, những điều này đều là sở trường của Tiểu Vãn, tôi thấy em ấy cũng rất vui vẻ mà.”

Sắc mặt Tang Vãn thay đổi, cứ tưởng anh đứng ra giúp mình, ai ngờ vẫn là đang mỉa mai cô.

Lúc này Tang Vãn mới thoát khỏi màn trình diễn bất đắc dĩ, cô thở phào nhẹ nhõm rồi quay lại ngồi xuống chỗ cũ.

« Lùi
Tiến »