Nuông Chiều

Lượt đọc: 929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
ôn thần

Hiển nhiên giám đốc nhân sự không lường trước được việc người phụ trách mới nhậm chức sẽ nghiêm khắc quản lý chuyện chấm công. Cô ấy chỉ có thể cười gượng hai tiếng: “Tổng giám đốc Thương nói rất đúng.” rồi không nói thêm gì nữa.

Đầu ngón tay giấu sau lưng của Tang Vãn gần như sắp bấm rách lòng bàn tay: không đến mức vậy chứ? Cô chỉ ra ngoài một lát thôi cũng không được sao?

Thấy hai người chuẩn bị rời đi, ánh mắt Thương Dục Hoành sâu thẳm nhìn theo bóng lưng Tang Vãn. Anh thản nhiên bước lên phía trước, lạnh lùng buông một câu: “Toàn bộ tiền thưởng chuyên cần, cắt hết.”

Giám đốc nhân sự cũng không tiện nói thêm gì. Người đàn ông trước mắt chính là lãnh đạo tạm thời của Mĩ Ích, được tổng công ty cử tới, ai dám nghi ngờ quyết định của anh chứ?

Thương Dục Hoành liếc sang, giọng lạnh tanh: “Cô thấy nhiều thì cô bù cho họ đi.”

Đinh!

Nhân viên còn lại đứng sững trong sảnh, nhìn nhau rồi lại nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều dấy lên một nỗi kính sợ. Sau lưng, mọi người râm ran bàn tán: Mĩ Ích này tới một Ôn Thần thật sự rồi.

Chỉ trễ một lần thôi, thưởng chuyên cần bị cắt sạch. Đi khảo sát bên ngoài thì cứ mười phút phải gửi ảnh có dấu thời gian, nếu không tính là vắng mặt không phép.

Nếu nói những người khác chỉ đơn giản là khó chịu, không muốn đối mặt với vị ôn thần này. Thì với Tang Vãn, đó là cơn ác mộng địa ngục thực sự.

Mỗi lần chạm mặt với Thương Dục Hoành trong công ty, Tang Vãn đều giả vờ cúi đầu buộc dây giày hoặc là quay đầu bỏ chạy.

Nào ngờ ông trời hoàn toàn không có ý định buông tha cho cô.

Sài Thanh Oánh tiện tay cầm theo cuốn sổ, khoác vai Tang Vãn lười biếng thì thầm: “Lát nữa tụi mình ngồi hàng cuối cùng nhé, trưa nay tôi chưa ngủ, tranh thủ chợp mắt một tí.”

Sài Thanh Oánh lườm cô, vỗ nhẹ vai cô hai cái: “Anh ta rảnh đến vậy sao?”

Hai người vừa bước vào cửa đã thấy ở hàng cuối cùng là một người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, mắt mày sắc sảo không biểu cảm.

Từ nhỏ tới lớn Tang Vãn rất ít khi thốt ra lời thô tục, nhưng giây phút ấy cô không nhịn được mà mắng thầm một câu: “Mẹ nó, anh ta cố tình đối đầu với mình rồi.”

Cả người Tang Vãn đều phản kháng, cô không muốn ngồi gần “ôn thần”, kẻo bị “vạ lây”.

Thương Dục Hoành nhắn tin xong, cất điện thoại, đứng dậy đi về phía trước. Khi đi ngang qua Tang Vãn, vai anh vô tình sượt nhẹ qua người cô nhưng không hề dừng lại.

Anh đứng ở đầu phòng, ngón tay gõ bàn theo nhịp, ánh mắt sắc lạnh, trông chẳng khác nào giảng viên đại học nghiêm khắc.

Vừa ngồi xuống, cô liếc nhìn Tang Vãn, nghi hoặc hỏi nhỏ: “Cậu từng đắc tội với anh ta à?”

May mà màn hình lớn đã bắt đầu chiếu phim tài liệu, Sài Thanh Oánh cũng thôi không hỏi thêm.

“Quê mùa thật đấy, thời nào rồi mà còn bắt giới thiệu trước đám đông.” Sài Thanh Oánh làu bàu một câu.

Thương Dục Hoành ngồi thẳng tắp ở hàng đầu tiên, cách cô một khoảng, từ đầu đến giờ không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Rất nhanh đã tới lượt cô. Cô đứng dậy, hít sâu một hơi. Có lẽ động tác hơi mạnh nên giám đốc nhân sự mỉm cười trấn an: “Đừng căng thẳng quá, chỉ là giới thiệu đơn giản thôi, nói thoải mái là được.”

Thương Dục Hoành trong chiếc sơ mi đen mỏng manh, cổ áo khẽ mở, tiện tay khép cửa lại, ánh mắt xa cách lạnh lùng trở về chỗ ngồi cũ.

“Công ty còn thiếu chi hội trưởng văn nghệ à?”

Được rồi, giờ thì cô biết rồi, vị sếp này cực kỳ ghét cô. Xem ra thật sự sắp phải thu dọn đồ đạc mà rời đi rồi.

Thương Dục Hoành hơi nheo mắt, lúc này mới nhìn thẳng lên cô gái đang bối rối trên bục: “Công ty tuyển cô vào không phải để nghe cô tấu nhạc, múa may.”

Thương Dục Hoành trầm mặc một lúc, ánh mắt chợt tối đi: “Tôi đâu nói cô sai.”

Hiển nhiên giám đốc nhân sự không lường trước được việc người phụ trách mới nhậm chức sẽ nghiêm khắc quản lý chuyện chấm công. Cô ấy chỉ có thể cười gượng hai tiếng: “Tổng giám đốc Thương nói rất đúng.” rồi không nói thêm gì nữa.

Đầu ngón tay giấu sau lưng của Tang Vãn gần như sắp bấm rách lòng bàn tay: không đến mức vậy chứ? Cô chỉ ra ngoài một lát thôi cũng không được sao?

Thấy hai người chuẩn bị rời đi, ánh mắt Thương Dục Hoành sâu thẳm nhìn theo bóng lưng Tang Vãn. Anh thản nhiên bước lên phía trước, lạnh lùng buông một câu: “Toàn bộ tiền thưởng chuyên cần, cắt hết.”

Giám đốc nhân sự cũng không tiện nói thêm gì. Người đàn ông trước mắt chính là lãnh đạo tạm thời của Mĩ Ích, được tổng công ty cử tới, ai dám nghi ngờ quyết định của anh chứ?

Thương Dục Hoành liếc sang, giọng lạnh tanh: “Cô thấy nhiều thì cô bù cho họ đi.”

Đinh!

Nhân viên còn lại đứng sững trong sảnh, nhìn nhau rồi lại nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều dấy lên một nỗi kính sợ. Sau lưng, mọi người râm ran bàn tán: Mĩ Ích này tới một Ôn Thần thật sự rồi.

Chỉ trễ một lần thôi, thưởng chuyên cần bị cắt sạch. Đi khảo sát bên ngoài thì cứ mười phút phải gửi ảnh có dấu thời gian, nếu không tính là vắng mặt không phép.

Nếu nói những người khác chỉ đơn giản là khó chịu, không muốn đối mặt với vị ôn thần này. Thì với Tang Vãn, đó là cơn ác mộng địa ngục thực sự.

Mỗi lần chạm mặt với Thương Dục Hoành trong công ty, Tang Vãn đều giả vờ cúi đầu buộc dây giày hoặc là quay đầu bỏ chạy.

Nào ngờ ông trời hoàn toàn không có ý định buông tha cho cô.

Sài Thanh Oánh tiện tay cầm theo cuốn sổ, khoác vai Tang Vãn lười biếng thì thầm: “Lát nữa tụi mình ngồi hàng cuối cùng nhé, trưa nay tôi chưa ngủ, tranh thủ chợp mắt một tí.”

Sài Thanh Oánh lườm cô, vỗ nhẹ vai cô hai cái: “Anh ta rảnh đến vậy sao?”

Hai người vừa bước vào cửa đã thấy ở hàng cuối cùng là một người đàn ông với gương mặt lạnh lùng, mắt mày sắc sảo không biểu cảm.

Từ nhỏ tới lớn Tang Vãn rất ít khi thốt ra lời thô tục, nhưng giây phút ấy cô không nhịn được mà mắng thầm một câu: “Mẹ nó, anh ta cố tình đối đầu với mình rồi.”

Cả người Tang Vãn đều phản kháng, cô không muốn ngồi gần “ôn thần”, kẻo bị “vạ lây”.

Thương Dục Hoành nhắn tin xong, cất điện thoại, đứng dậy đi về phía trước. Khi đi ngang qua Tang Vãn, vai anh vô tình sượt nhẹ qua người cô nhưng không hề dừng lại.

Anh đứng ở đầu phòng, ngón tay gõ bàn theo nhịp, ánh mắt sắc lạnh, trông chẳng khác nào giảng viên đại học nghiêm khắc.

Vừa ngồi xuống, cô liếc nhìn Tang Vãn, nghi hoặc hỏi nhỏ: “Cậu từng đắc tội với anh ta à?”

May mà màn hình lớn đã bắt đầu chiếu phim tài liệu, Sài Thanh Oánh cũng thôi không hỏi thêm.

“Quê mùa thật đấy, thời nào rồi mà còn bắt giới thiệu trước đám đông.” Sài Thanh Oánh làu bàu một câu.

Thương Dục Hoành ngồi thẳng tắp ở hàng đầu tiên, cách cô một khoảng, từ đầu đến giờ không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Rất nhanh đã tới lượt cô. Cô đứng dậy, hít sâu một hơi. Có lẽ động tác hơi mạnh nên giám đốc nhân sự mỉm cười trấn an: “Đừng căng thẳng quá, chỉ là giới thiệu đơn giản thôi, nói thoải mái là được.”

Thương Dục Hoành trong chiếc sơ mi đen mỏng manh, cổ áo khẽ mở, tiện tay khép cửa lại, ánh mắt xa cách lạnh lùng trở về chỗ ngồi cũ.

“Công ty còn thiếu chi hội trưởng văn nghệ à?”

Được rồi, giờ thì cô biết rồi, vị sếp này cực kỳ ghét cô. Xem ra thật sự sắp phải thu dọn đồ đạc mà rời đi rồi.

Thương Dục Hoành hơi nheo mắt, lúc này mới nhìn thẳng lên cô gái đang bối rối trên bục: “Công ty tuyển cô vào không phải để nghe cô tấu nhạc, múa may.”

Thương Dục Hoành trầm mặc một lúc, ánh mắt chợt tối đi: “Tôi đâu nói cô sai.”

« Lùi
Tiến »