Nuông Chiều

Lượt đọc: 983 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
anh bị bệnh à

Giọng nói lạnh như ngâm qua nước đá vang vọng khắp sảnh lớn, đôi tai của Tang Vãn lập tức đỏ ửng, biểu cảm trên mặt cũng hoàn toàn mất kiểm soát.

Sảnh thương mại lúc này không có nhiều người, giọng của Thương Dục Hoành vì thế mà trở nên đặc biệt chói tai.

Gì cơ?

Trên màn hình đang sáng, biểu tượng micro vẫn còn nhấp nháy. Cô hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống, mình vừa làm cái gì vậy trời?

Lúc đó, luồng bình luận trên livestream bùng nổ, đủ kiểu nhận xét hiện lên. Tang Vãn coi như đã hoàn toàn nổi tiếng trong giới làm đẹp Mỹ Ích.

[Thương tổng, vừa rồi bị ma nhập ấy ạ.]

Đinh một tiếng.

[Ra khỏi người cô ấy.]

Đây… thật sự là lời mà Thương Dục Hoành sẽ nói sao?

Bất chợt, một nhân viên nữ đeo thẻ công tác trên ngực, mang giày cao gót vội vã chạy tới: “Quản lý Vương! Người dẫn chương trình cho sự kiện ngày mai không đến được rồi! Giờ làm sao ạ?”

Anh ấy mặc một bộ đồ giản dị, nghe xong liền cau mày: “Sao lại không đến? Xảy ra chuyện gì?”

Mọi người xung quanh đều không biết phải làm thế nào, cứ đứng ngơ ra suy nghĩ cách giải quyết. Thấy vậy, Tang Vãn cũng đặt công việc trong tay xuống rồi bước đến gần.

Nhân viên nữ lắc đầu: “Những hoạt động thế này thường là giao cho bên ngoài lo trọn gói, kết thúc xong họ gửi hóa đơn cho mình thanh toán.”

Nhắc đến chuyện này, nhân viên kia càng tức, trán nổi cả gân xanh: “Cái đội đó chẳng chuyên nghiệp gì hết, nhận cọc xong là lơ luôn! Chị đã gọi điện thúc rồi, nói là sẽ cử người qua nhưng giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Ngày mai bắt đầu rồi còn gì.”

Quản lý Vương nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ như muốn hỏi: Liệu cô có làm được không?

Nhân viên nữ nhìn quản lý Vương, thấy anh ấy khẽ gật đầu mới đưa số liên lạc cho Tang Vãn.

Nhạc chờ vang lên rất lâu, đến khi tự động tắt máy. Tang Vãn vẫn không bỏ cuộc, gọi đi gọi lại đến lần thứ mười thì bên kia mới lười nhác nhấc máy.

Tang Vãn nén cảm giác căng thẳng, đọc bài nói đã chuẩn bị từ trước: “Chào anh, xin hỏi đây có phải là studio Thanh Đồ không ạ? Chúng tôi từ bên Mỹ Ích, về người dẫn chương trình cho sự kiện thương mại ngày mai ở Vân Thành…”

Tim Tang Vãn như bị bóp nghẹt, môi cắn chặt, giọng cô cũng vô thức lớn hơn: “Nếu bên các anh không cử người dẫn chương trình theo đúng hợp đồng, chúng tôi sẽ không thanh toán khoản còn lại đâu!”

“Xì, ai thèm cái khoản tiền lẻ đó của mấy cô? Bọn tôi ăn chơi cũng đủ rồi. Với lại, đâu phải không có người tới? Cô ấy tự ốm chứ có ai bắt? Không được thì để cô ấy lên sân khấu luôn đi, bọn tôi đâu có ý kiến.” Hắn nhả khói thuốc, giọng đầy ngông nghênh.

Bên kia im lặng vài giây, rồi lại vang lên những tiếng cười trêu tức: “Ồ, cá tính ghê ta~ Hay là qua studio của bọn anh, mình nói chuyện trực tiếp nhé?”

Tut… tut…

Cô dần bình tâm lại, cô biết không thể ngồi yên chờ đợi. Lập tức mở điện thoại đăng một trạng thái lên vòng bạn bè.

Đăng xong, cô thoát khỏi WeChat, mở Weibo, tải lên bản phác thảo manga cô đã vẽ đêm qua.

Mạc Đạo Tang Dư Vãn: [Ngày đầu tiên con người thuần hóa chó dữ.]

Gần đây tiếp xúc quá nhiều với Thương Dục Hoành, bị anh chọc tức không ít, Tang Vãn chỉ có thể trút giận bằng cách này.

Thương Dục Hoành sau cuộc họp trở về phòng, bước đến ghế ngồi một cách lười biếng, chân dài khẽ móc vào ghế.

Tang Vãn thấy có thông báo, cứ tưởng có người nhắn tin, liền mở ra xem, kết quả chỉ thấy cái “like” của Thương Dục Hoành.

Bỗng dưng, một ý tưởng vụt qua đầu, cô nhanh chóng mở lại điện thoại, nhắn cho Thương Dục Hoành:

Thương Dục Hoành: [Không rõ.]

Giọng nói lạnh như ngâm qua nước đá vang vọng khắp sảnh lớn, đôi tai của Tang Vãn lập tức đỏ ửng, biểu cảm trên mặt cũng hoàn toàn mất kiểm soát.

Sảnh thương mại lúc này không có nhiều người, giọng của Thương Dục Hoành vì thế mà trở nên đặc biệt chói tai.

Gì cơ?

Trên màn hình đang sáng, biểu tượng micro vẫn còn nhấp nháy. Cô hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống, mình vừa làm cái gì vậy trời?

Lúc đó, luồng bình luận trên livestream bùng nổ, đủ kiểu nhận xét hiện lên. Tang Vãn coi như đã hoàn toàn nổi tiếng trong giới làm đẹp Mỹ Ích.

[Thương tổng, vừa rồi bị ma nhập ấy ạ.]

Đinh một tiếng.

[Ra khỏi người cô ấy.]

Đây… thật sự là lời mà Thương Dục Hoành sẽ nói sao?

Bất chợt, một nhân viên nữ đeo thẻ công tác trên ngực, mang giày cao gót vội vã chạy tới: “Quản lý Vương! Người dẫn chương trình cho sự kiện ngày mai không đến được rồi! Giờ làm sao ạ?”

Anh ấy mặc một bộ đồ giản dị, nghe xong liền cau mày: “Sao lại không đến? Xảy ra chuyện gì?”

Mọi người xung quanh đều không biết phải làm thế nào, cứ đứng ngơ ra suy nghĩ cách giải quyết. Thấy vậy, Tang Vãn cũng đặt công việc trong tay xuống rồi bước đến gần.

Nhân viên nữ lắc đầu: “Những hoạt động thế này thường là giao cho bên ngoài lo trọn gói, kết thúc xong họ gửi hóa đơn cho mình thanh toán.”

Nhắc đến chuyện này, nhân viên kia càng tức, trán nổi cả gân xanh: “Cái đội đó chẳng chuyên nghiệp gì hết, nhận cọc xong là lơ luôn! Chị đã gọi điện thúc rồi, nói là sẽ cử người qua nhưng giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Ngày mai bắt đầu rồi còn gì.”

Quản lý Vương nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ như muốn hỏi: Liệu cô có làm được không?

Nhân viên nữ nhìn quản lý Vương, thấy anh ấy khẽ gật đầu mới đưa số liên lạc cho Tang Vãn.

Nhạc chờ vang lên rất lâu, đến khi tự động tắt máy. Tang Vãn vẫn không bỏ cuộc, gọi đi gọi lại đến lần thứ mười thì bên kia mới lười nhác nhấc máy.

Tang Vãn nén cảm giác căng thẳng, đọc bài nói đã chuẩn bị từ trước: “Chào anh, xin hỏi đây có phải là studio Thanh Đồ không ạ? Chúng tôi từ bên Mỹ Ích, về người dẫn chương trình cho sự kiện thương mại ngày mai ở Vân Thành…”

Tim Tang Vãn như bị bóp nghẹt, môi cắn chặt, giọng cô cũng vô thức lớn hơn: “Nếu bên các anh không cử người dẫn chương trình theo đúng hợp đồng, chúng tôi sẽ không thanh toán khoản còn lại đâu!”

“Xì, ai thèm cái khoản tiền lẻ đó của mấy cô? Bọn tôi ăn chơi cũng đủ rồi. Với lại, đâu phải không có người tới? Cô ấy tự ốm chứ có ai bắt? Không được thì để cô ấy lên sân khấu luôn đi, bọn tôi đâu có ý kiến.” Hắn nhả khói thuốc, giọng đầy ngông nghênh.

Bên kia im lặng vài giây, rồi lại vang lên những tiếng cười trêu tức: “Ồ, cá tính ghê ta~ Hay là qua studio của bọn anh, mình nói chuyện trực tiếp nhé?”

Tut… tut…

Cô dần bình tâm lại, cô biết không thể ngồi yên chờ đợi. Lập tức mở điện thoại đăng một trạng thái lên vòng bạn bè.

Đăng xong, cô thoát khỏi WeChat, mở Weibo, tải lên bản phác thảo manga cô đã vẽ đêm qua.

Mạc Đạo Tang Dư Vãn: [Ngày đầu tiên con người thuần hóa chó dữ.]

Gần đây tiếp xúc quá nhiều với Thương Dục Hoành, bị anh chọc tức không ít, Tang Vãn chỉ có thể trút giận bằng cách này.

Thương Dục Hoành sau cuộc họp trở về phòng, bước đến ghế ngồi một cách lười biếng, chân dài khẽ móc vào ghế.

Tang Vãn thấy có thông báo, cứ tưởng có người nhắn tin, liền mở ra xem, kết quả chỉ thấy cái “like” của Thương Dục Hoành.

Bỗng dưng, một ý tưởng vụt qua đầu, cô nhanh chóng mở lại điện thoại, nhắn cho Thương Dục Hoành:

Thương Dục Hoành: [Không rõ.]

« Lùi
Tiến »