Lão già béo chưa từng thấy mình bị xúc phạm đến thế, dù gì ông ta cũng là một Thủ Đạo Nhân, sao cứ hở tí là bị "bạo kích" thế này? Chẳng lẽ chuyển kiếp của lão Hỏa Thần lại đần độn đến vậy sao? Chắc chắn là do cái Thiên Đạo chết tiệt này giở trò!
Ông ta cũng chẳng buồn so đo, liền đưa ra câu hỏi đầu tiên: "Ngươi thấy lão phu có đẹp trai không? Chỉ được trả lời là đẹp trai và đưa ra lý do."
Vân Tri Ngôn hoàn toàn buông xuôi: "Ông trông giống quả trứng gà biến dị, tôi sắp cho ông ăn hai quả đắng rồi đấy!"
Lão già béo gật đầu qua loa: "Câu này coi như ngươi qua, từ trước đến nay ngươi có từng hối hận điều gì chưa?"
Vân Tri Ngôn cũng chẳng giãy giụa nữa, lập tức trở nên nghiêm túc: "Gặp được nam thần của tôi là phúc phận ba đời, gương mặt đẹp trai đó đúng là cả cuộc đời của tôi."
"Cho dù có bắt tôi ăn một tấn phân vàng, tôi cũng không hối hận! Hu hu hu, nam thần của tôi thật sự quá quyến rũ, lão già tà ác, ông nhất định không được bám lấy anh ấy, biết chưa?"
Lão già béo lại không so đo: "Ngươi thấy những khốn khổ trong đời là trắc trở hay là cảnh đẹp?"
Đầu óc Vân Tri Ngôn lại được "nạp tiền": "Ông nhìn nó thế nào, nó sẽ đối xử với ông như thế ấy. Có người cho rằng khốn khổ là ngọn núi cao không thể vượt qua, thì sẽ bước đi khó khăn. Có người cho rằng khốn khổ là cơ hội để niết bàn tái sinh, thì sẽ ôm quyết tâm tất thắng để vượt qua thử thách, bay đến nơi cao hơn."
"Đại vương nhà ta nói hối hận chính là phủ nhận quá khứ của bản thân, nam thần của ta cũng nói, quân cờ đã hạ là không hối, chẳng có gì phải hối hận cả."
Lão già béo gật đầu: "Câu cuối cùng, yêu Đại vương hay yêu nam thần của ngươi?"
Vân Tri Ngôn mặt mày như bị táo bón: "Tôi có thể từ chối trả lời không?"
Lão già béo tà ác lắc đầu: "Ngươi bắt buộc phải trả lời!"
Vân Tri Ngôn cân nhắc trái phải, nam thần ra tay không nặng, sẽ không đánh chết mình; còn Đại vương ra tay không biết nặng nhẹ, rất có thể sẽ đánh chết mình. Cậu hét lớn: "Yêu Đại vương! Vì Đại vương ra tay không biết nặng nhẹ, rất có thể sẽ đánh chết tôi, còn nữa, ông đúng là một lão già tà ác hôi hám!"
Trông lão như quả đào mật, sau này gọi lão là "Quả đào mật tà ác" vậy.
Lão già béo cười bất lực: "Vân Tri Ngôn, ngươi trưởng thành rất tốt, muốn chống lại cái thiên đạo này, ta sẽ giúp ngươi một tay!"
Vân Tri Ngôn còn chưa kịp phản ứng, "Quả đào mật tà ác" đã bắt đầu niệm chú.
"Ta nhân danh Thủ Đạo Nhân của Tiêu Dao Đạo, mượn ngươi chút sức mạnh, hãy đi làm điều ngươi muốn. Cho dù kết cục tốt hay xấu, cũng đừng phủ nhận nỗ lực của bản thân."
"Dùng lệnh của ta mượn lực cho người kế thừa Tiêu Dao Đạo - Vân Tri Ngôn, dù có bị Đại Đạo chế tài ta cũng cam lòng."
Ông ta búng tay một cái, nửa người Vân Tri Ngôn cũng được nâng cấp lên bản "plus". Ai bảo quả đào mật tà ác này xấu chứ? Quả đào mật này quá tuyệt vời!
Vân Tri Ngôn khóc lóc sướt mướt sám hối: "Lão già béo, ông là một ông lão rất tốt, tôi rút lại những lời đã nói với ông trước đó."
Đại vương, nam thần, tôi tới đây!
Các đệ tử khác đang chống lại tiểu Thiên Đạo đều ngã xuống trong vô vọng, nhưng người chắn trước mặt mọi người lại chính là Ứng Bất Nhiễm, vị hòa thượng tu Sát Lục Đạo kia.
Anh không ngừng dùng thiên phú của mình để chống lại các đòn tấn công, dù cho linh lực đã cạn kiệt vẫn đang tranh thủ thời gian hồi phục cho những người khác. Quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ai mà ngờ được kẻ tu Sát Lục Đạo lại có tấm lòng tốt đến thế.
Các đệ tử khác lập tức tự kiểm điểm: "Ai nói Sát Lục Đạo là thứ chó cũng không tu? Sau này chó không tu thì tôi tu!"
"Anh đúng là một vị hòa thượng tốt, sau này tôi sẽ không bao giờ gọi anh là tên trọc chết tiệt sau lưng nữa."
"Hu hu hu, trước khi chết tôi còn muốn được nữ thần đá cho hai cái, Xuân Cẩm đại vương, kiếp sau tiểu nhân vẫn nguyện theo người!"
Tống Phù Quang chỉ biết cười trừ, sao fan của sư muội mình lại cuồng nhiệt thế nhỉ? Anh cũng không xong rồi, tên trọc kia ráng trụ vững, anh tới cứu cậu đây!
Ứng Bất Nhiễm có chút ngạc nhiên: "Tôi thật không ngờ cậu lại tới giúp tôi, cậu đúng là người tốt." Anh luôn nghĩ mình là người ngoài, vậy nói như thế, có phải anh cũng đã trở thành một thành viên của đội ngũ "mất dạy" rồi không?
Tống Phù Quang bất lực đỡ trán: "Cái tên trọc thối nhà cậu, đã tới rồi thì đương nhiên phải đưa cậu về nguyên vẹn." Anh có một linh cảm, sư đệ sư muội tuyệt đối chưa có "ngỏm".
Hoài Mặc cũng chỉ còn một nửa, đừng hỏi tại sao, hỏi là bị "chế tài". Chết tiệt, Thanh Nhan Tịch lớn lên cùng mình đúng là xui tám đời, lần nào con nhỏ này gây họa mà chẳng phải mình đứng ra chịu tội thay?
Hu hu hu, Thanh Nhan Tịch chết tiệt, mình chết rồi cậu cũng phải sống cho tốt đấy, không có ai chịu tội thay cậu cũng đừng buồn. Cậu như ôm quyết tâm chịu chết, đẩy Thanh Nhan Tịch ra xa hơn: "Hu hu hu, Tiểu Tịch, sau này không có ai chịu tội thay cậu, cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt! Cậu theo Đại vương, sau này tuyệt đối không ai bắt nạt cậu được. Tôi không xong rồi, đi trước một bước, xuống địa phủ thám thính đường cho cậu đây!"
Thanh Nhan Tịch còn chưa kịp phản ứng thì hồn phách Hoài Mặc đã bị đánh tan, cô sững người tại chỗ. Rõ ràng họ đã né được bao nhiêu đòn, rõ ràng chỉ còn một đòn cuối cùng thôi mà! Đồ ngốc Hoài Mặc, rõ ràng có thể tự chạy, tại sao không ích kỷ một chút chứ?
Cô ngẩn ngơ tại chỗ: "Hoài Mặc! Tôi không cho phép cậu chết, sau này tôi sẽ không bao giờ bắt cậu chịu tội thay nữa." Tất cả là tại cô, nếu cô không mắng Thiên Đạo thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra. Tại sao người chết không phải là cô? Loại người tệ hại như cô sao xứng đáng để người khác chết thay chứ? Tại sao người chết không phải là cô cơ chứ!
Cổ Kim Hòa và Diệp Mộc Khê nhìn nhau, kéo Thanh Nhan Tịch đang mất hồn mất vía ra sau lưng. Cái Thiên Đạo chết tiệt này, ngày nào cũng coi họ là người Nhật Bản (bị làm nhục) hay sao?
Đại vương sống chết không rõ, Tiểu Diêm Vương và Tiểu Vân Tử hồn phách không biết bay đi đâu. Thậm chí bây giờ cả hồn phách Hoài Mặc cũng tan biến, họ lấy gì để thắng? Hu hu hu, Đại vương yêu dấu, có thể cứu họ thêm một lần nữa không?
Đạo tâm của Thanh Nhan Tịch lúc này đã hơi sụp đổ: "Tại sao mỗi lần người chết không phải là tôi? Tại sao không thể để tôi chết thay họ!"
Cổ Kim Hòa dù cũng rất suy sụp nhưng vẫn ôm lấy cô: "Đại vương hiện giờ sống chết không rõ, cậu càng phải vực dậy, bên cạnh Đại vương chỉ còn cậu thôi!"
Thanh Nhan Tịch như bừng tỉnh: "Tôi không thể chết, tôi mà chết thì Đại vương sẽ thực sự cô độc một mình." Đúng rồi, cô tuyệt đối không thể chết, rõ ràng đã hứa sẽ chia sẻ gánh nặng với Đại vương, cô không thể ích kỷ như vậy. Không được bỏ lại Đại vương một mình!
Hoài Mặc xuống tới địa phủ lại bị người ta ném trả về, còn tại sao thì mời xem băng ghi hình.
14 vị Diêm La điện khi nghe tin ai xuống đều kinh hãi, lần lượt vây lấy Hoài Mặc. Họ giờ có thể khẳng định Xuân Cẩm tuyệt đối có liên quan đến người kế thừa Quỷ Đế, dù hiện tại vẫn chưa thể xác định cô bé này rốt cuộc có phải hay không. Nhưng kết minh vẫn tốt hơn là đối đầu với người ta, họ đều đã chứng kiến bản lĩnh của cô bé này. Nếu người kế thừa Quỷ Đế thực sự là cô, đắc tội với người ta thì mấy kẻ như họ chắc chắn sẽ không xong đời. Minh giới đã nhiều năm không có chủ, các tộc bên ngoài lại đang hổ rình mồi. Có thể nói, Xuân Cẩm hiện là cọng rơm cứu mạng duy nhất của họ. Bạn hỏi tại sao họ không tự mình xưng vương xưng bá? Là do họ không muốn sao? Chẳng phải vì bị nhân quả hạn chế đó sao, ai có thể khiến bảo vật truyền thừa của Minh giới nhận chủ, thì cả Minh giới phải nghe theo lệnh kẻ đó.