Các thư viện còn lại đồng lòng liên thủ cô lập Tru Tiên Thư Viện, suy cho cùng có một đạo lý gọi là không có được thì phá hủy.
Thư viện nào mà chẳng có đệ tử át chủ bài? Tại sao đệ tử của ngươi lại trâu bò đến thế, dựa vào đâu mà họ không có? Nếu muốn trách thì chỉ có thể trách Tru Tiên Thư Viện mùa giải này quá mạnh, vẫn là câu nói đó, nếu tiểu đội "đức thiếu" này không bị giảm sức mạnh thì người khác căn bản không chơi nổi.
Có mấy tên đệ tử không có mắt, trước khi vào bí cảnh đã va chạm Xuân Cẩm vài cái. Ngồi trên khán đài, Vô Lượng nhắm mắt lại, xong đời, xong đời thật rồi.
Ngươi chọn quả hồng mềm mà nặn không được sao, sao lần nào cũng nhắm chuẩn miếng sắt mà đá thế?
Đệ tử khóa này vẫn còn quá kiêu ngạo, đến cả tiểu ma đầu cũng dám trêu chọc. Ngươi chọn Xuân Hàn Ôn mà va chạm không được sao! Quên mất cặp anh em này một đứa gọi là Ma Vương, một đứa gọi là Diêm Vương rồi à, đệ tử còn lại cách việc bị ăn đòn nhừ tử chẳng còn xa đâu.
Xuân Cẩm không bắt được mấy tên trước đó, liền túm lấy tóc hai tên chưa kịp vào bí cảnh, "Ta đã nói là ta ghét nhất bị người khác va vào chưa? Hôm nay không đánh cho hai người ra cứt thì ta xóa game!"
Nàng ấn đầu hai tên đang ngơ ngác xuống đất mà đập, lại còn tát cho mấy cái bạt tai đau điếng.
Tiện tay tặng thêm hai túi nước thối, các vị trưởng lão trên khán đài đều ngơ ngác.
Hóa ra ngoại hiệu Ma Vương của ngươi là từ đây mà ra à? Chỉ vì va chạm một chút mà đã hành hạ người ta đến chết, tàn nhẫn thế này người nhà ngươi có biết không?
Viện trưởng Vấn Tâm Thư Viện đập bàn đứng dậy, "Hồng Anh Lạc, ngươi dạy đệ tử như vậy đấy à?"
Lời chất vấn còn chưa kịp nói hết, một túi nước thối đã ập thẳng vào mặt. Ông ta không ngờ Xuân Cẩm lại to gan đến mức đại năng cũng không tha.
Hồng Anh Lạc cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, "Ta không cười, ta sinh ra đã có môi cười rồi, chúng ta lớn cả rồi đừng so đo với trẻ con làm gì."
Trước khi vào bí cảnh, Xuân Cẩm còn không quên giơ ngón giữa lên, "Ngươi đừng có mà gào thét! Quên chưa mắng ngươi đúng không? Nước thối đó, chị ban cho ngươi đấy, nhớ nói cảm ơn nhé."
Ngay giây trước khi đòn tấn công đánh tới, nàng lập tức chui tọt vào bí cảnh.
Quản ngươi là đại năng cấp bậc gì? Dù sao nàng cũng bị đồn là tiền ma tôn chuyển thế rồi, xấu xa thêm chút nữa thì đã sao?
Hai đệ tử Kim Đan bò dậy, tức giận đến run rẩy cả người nhưng vẫn đứng ngây ra tại chỗ, không biết làm sao.
Đây là Trúc Cơ hậu kỳ á? Đây mà là Trúc Cơ hậu kỳ á! Nếu đây là Trúc Cơ hậu kỳ thì bọn họ cũng xin xóa game cho rồi!
Đến cả sức để giãy giụa cũng không có, tên ma đầu thối tha chết tiệt kia, chẳng qua chỉ va vào một cái thôi mà! Bọn họ hình như cũng đâu có làm gì quá đáng lắm đâu!
Với tâm thái này sớm muộn gì cũng nhập ma, tin đồn về phía Ma tộc quả nhiên không sai.
Xuân Cẩm hiện tại cũng đang ở trong trạng thái rất khó xử, nếu không nhờ nhiều đại năng đứng ra bảo vệ thì có lẽ tài khoản đã bay màu từ lâu rồi.
Thiên phẩm ám linh căn tuy khó có được, nhưng nếu là tiền ma tôn chuyển thế thì dù thiên phú ngươi có cao đến đâu cũng phải chết.
Nhưng nếu cô bé này thực sự là tiền ma tôn chuyển thế, Thiên Đạo chắc hẳn đã sớm phát hiện, bây giờ chưa tới lượt đám đại năng này ra tay.
Phía Ma tộc thì khỏi phải nói, vui mừng khôn xiết: "Tốt quá rồi, là tiền ma tôn, chúng ta được cứu rồi!"
Có thể nói hiện tại không ít Ma tộc đang mong chờ Xuân Cẩm nhập ma, ám linh căn vốn dĩ là loại linh căn gây tranh cãi.
Có người thích thì cũng có người ghét, nhưng không thể phủ nhận người sở hữu ám linh căn có điểm xuất phát cao hơn hẳn những linh căn khác.
Viện trưởng Vấn Tâm Thư Viện lên tiếng, "Thế này mà không trừ điểm thì đợi cái gì? Đã vô lễ đến mức này rồi, ít nhất cũng phải có hình phạt chứ!"
Vua lý lẽ Vô Lượng xuất hiện, "Thế lúc đọc quy tắc sao không nói là trước khi vào bí cảnh không được đánh người? Hơn nữa mắt ngươi là đi thuê à? Ai bảo đệ tử nhà ngươi tự chuốc lấy đòn."
"Hai tên đại ngốc đó nếu không lao vào thì có chuyện gì không? Ngay cả quả hồng mềm cũng không biết chọn, đá trúng miếng sắt thì oán trách ai?"
Hỗ trợ mạnh nhất Tĩnh Minh cũng bồi thêm, "Bảo ngươi xuống dưới trầm tĩnh lại mà không nghe, thôi thì luyện thêm vài cái nick phụ đi."
Viện trưởng Vấn Tâm Thư Viện lại chấn động, hai lão già này từ khi nào mà ăn nói sắc bén thế? Rốt cuộc là ai dạy, ai dạy cơ chứ!
Ông ta thậm chí không thốt ra nổi một câu phản bác, mặt đỏ gay gắt, chỉ kịp đáp lại một câu: "Các người đừng có mà ức hiếp người quá đáng! Để xem cái con bé này kiêu ngạo được đến bao giờ!"
Xuân Cẩm mùa giải này quả thật quá xui xẻo, nghi ngờ là đã cộng hết điểm kỹ năng vào thiên phú rồi.
Vừa tiếp đất đã gặp ngay ba tên Kim Đan trung kỳ, "Oa chà~ vận may của mình tốt thật đấy! Ông anh vận may ơi, sao không tặng thêm hai tên Kim Đan nữa đi?"
Cái vận may mặt dày này đúng là cầu được ước thấy, vừa khéo lại tới thêm hai tên Kim Đan nữa.
Xuân Cẩm hoàn toàn hết cách, "Nếu hôm nay bị đánh tàn phế thì đó là do ta không có bản lĩnh! Tương tự, nếu các ngươi bị ta đánh tàn phế thì cũng không cần oán trách ai, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo!"
Lời lẽ đầy hào khí này làm cả năm tên ngơ ngác, chưa từng nghe danh thánh nữ Cẩm lừng lẫy là một đứa thiểu năng bao giờ? Chẳng lẽ bị ai hack nick rồi?
Bên ngoài có không ít trưởng lão nảy sinh lòng ngưỡng mộ với cô bé này, "Bình tĩnh trước nguy nan, đây mới là thiếu niên thiên kiêu chân chính!"
"Thiên kiêu cái khỉ gì, thiếu niên thiểu năng thì có, lúc này không cầu xin tha mạng còn nói lời hung ác. Theo ta thì chi bằng trực tiếp bóp nát lệnh bài đệ tử để tự bảo vệ, đứng đó chờ bị đánh tàn phế à?"
Dũng khí tuy đáng quý nhưng hành vi này có chút ngốc nghếch, tuy nhiên cũng có người tin rằng thiếu nữ này sẽ thoát khỏi hiểm cảnh và phản sát cực hạn.
Cũng không ít khán giả cảm thấy lo lắng cho cô bé này, "Chị ơi, không cần phải làm đến mức này đâu!"
Xuân Cẩm đứng đó, tay cầm kiếm, ngay khi mọi người tưởng nàng sẽ chiến đấu khô máu thì nàng lập tức dùng trận pháp truyền tống bỏ chạy.
Ai thèm thoát khỏi hiểm cảnh chứ, chạy trốn cũng coi là một loại bản lĩnh mà? Không chạy thì đợi bị đánh thành đống đồ chơi lắp ghép à?
5 tên Kim Đan còn chưa kịp bắt đầu chiến đấu thì người đã chạy mất, sao con người có thể mặt dày đến mức độ này chứ?
Chiêu này quá hiểm, đây là thứ người bình thường có thể nghĩ ra sao?
Vô Lượng trên hàng ghế trưởng lão suýt chút nữa cười bay cả người, cứ tưởng cô bé nghiêm túc được một lần, ai ngờ hóa ra là đang mưu tính chuyện bỏ chạy.
Vân Vô Nhai và mấy người đang xem đại hội suýt nữa thì cười điên đảo, cứ tưởng là đang ủ mưu lớn, ai ngờ là đang "xả" một bãi lớn.
Tống Duẫn Xuyên sinh ra đã có môi cười, "Mới vài tháng không gặp, cái thói xấu đức thiếu này sao lại càng nghiêm trọng hơn rồi? Thằng cha Vô Lượng kia dạy dỗ kiểu gì thế?"
Vân Vô Nhai đá cho hắn một cái, "Chẳng phải giống hệt ngươi hồi trẻ sao? Hơn nữa đây không gọi là đức thiếu, đây gọi là dùng trí." Không hổ là đồ đệ của ông, đúng là có não!
Ngay khi mọi người thở phào nhẹ nhõm, Xuân Cẩm - kẻ xui xẻo đại tài này - trực tiếp bị truyền tống thẳng vào ổ của yêu thú Nguyên Anh kỳ.
May mà còn có hai kẻ xui xẻo hơn là Xuân Hàn Ôn, cậu nhìn cô em gái từ trên trời rơi xuống với vẻ không thể tin nổi, chuyện xui xẻo thế này mà cũng phải tham gia vào sao?
Vân Tri Ngôn cũng xui xẻo không kém, mặt mày ủ rũ, "Nếu mệnh khổ là một loại thiên phú, thì ba chúng ta chắc chắn là thiên phú dị bẩm." Người nhà ơi, ai hiểu cho tôi không? Mới bắt đầu đã được tặng ngay yêu thú Nguyên Anh kỳ, cái phúc phần này có ai muốn không?
Yêu thú Nguyên Anh kỳ đó đã có thể mở miệng nói tiếng người, "Ba đứa các ngươi đúng là những kẻ xui xẻo nhất mà ta từng gặp, muốn chết thế nào thì nói đi."
Xuân Cẩm không làm thì thôi, đã làm là làm tới cùng, trực tiếp tiến hành "tẩy não", "Ngươi là yêu thú xinh đẹp nhất mà ta từng gặp, bờ vai vĩ đại của ngươi khiến ta chìm đắm! Ngươi đúng là mặt trời, chói lóa đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng!"
"Vốn tưởng những vì sao đã đủ chói mắt rồi, không ngờ sau khi gặp ngươi ta mới biết ngay cả những vì sao cũng sẽ phải lu mờ."
Nếu nói nàng may mắn thì vừa bắt đầu đã bị tặng ngay Kim Đan, chạy trốn lại truyền tống thẳng vào ổ yêu thú Nguyên Anh; nếu nói nàng xui xẻo thì lần nào nàng cũng hóa giải mọi chuyện một cách vô cùng ngoạn mục.
Đừng nói chứ, đừng nói chứ, con yêu thú đó thực sự ăn chiêu này, sắp bị nịnh nọt đến mức mềm nhũn cả người rồi.