Chỉ có thể nói Xuân Hàn Ôn vốn dĩ là kẻ chín chắn trầm ổn nhất, giờ cũng dần trở nên thiếu đức. Xin hỏi trên đời này người tử tế nào lại đi làm bia mộ bằng thép không gỉ chứ?
Thứ đồ chơi thiếu đức thế này chỉ có "Đại vương thiếu đức" mới nghĩ ra được. Chúng ta đều biết thép không gỉ có tính dẫn điện nhất định.
Thế nên cứ gặp ngày sấm sét, thì khả năng cao là nó sẽ "lách tách đùng đoàng" như đốt pháo vậy.
Vân Tri Ngôn ngập ngừng lên tiếng: "Như vậy có ổn không?"
Xuân Hàn Ôn nhìn cái bia mộ bị sét đánh hết lần này đến lần khác, lúng túng mím môi.
Ai mà biết hôm nay trời sẽ mưa, rồi ai mà biết cái bia mộ này lại bị sét đánh trúng chứ.
Tên này đúng là bắt kịp dịp lễ tết đốt pháo rồi, "lách tách đùng đoàng" thế này thì cũng chẳng cần lo Thanh Nhan Nguyệt sẽ biến thành cương thi nghìn năm nữa.
Thằng cha này trực tiếp được hỏa táng tự động, nhất thời không biết nên nói Thanh Nhan Nguyệt quá xui xẻo hay nên chửi Xuân Cẩm ngày nào cũng thiếu đức trầm trọng.
Bảo cô thiếu tâm trí thì cô còn cất công dựng cho người ta cái bia mộ, bảo cô không thiếu thì ai đời lại dùng thép không gỉ? Mà khoan, cái thép không gỉ này có phải là nhầm kịch bản không thế?
Điểm này Ma tôn chắc cũng phải tự thấy không bằng.
Hai người cùng lúc lúng túng đưa tay gãi mũi, rồi coi như không nhìn thấy cảnh tượng này, khoác vai nhau rời đi.
Trước khi đi, Xuân Hàn Ôn còn cúi chào một cái: "Kiếp sau nhất định sẽ đổi cho ngươi cái bia mộ khác."
Mà ở một phía khác, Xuân Cẩm hoàn toàn không hay biết chuyện này, vẫn đang cùng Cổ Thiên Ninh bàn bạc chi tiết việc dung hợp Kiếm Cốt và Linh Lung Tâm.
Đầu tiên là phải lắp Kiếm Cốt vào xem có phản ứng đào thải hay không, sau đó phải luyện hóa Linh Lung Tâm rồi đặt vào đúng vị trí trái tim.
Chỉ nghe thôi đã thấy da đầu tê dại, giữa chừng mà xảy ra sai sót thì hậu quả đều là không thể cứu vãn.
Thanh Nhan Tịch thở dài một hơi: "Năm đó là do ta bị ma xui quỷ khiến, ngày hôm nay phải chịu đựng tất cả cũng là đáng đời."
Nếu như cô không ôm hy vọng đi tìm người thân bỏ nhà đi bụi, thì cũng sẽ không tạo ra cảnh tượng ngày hôm nay.
Xuân Cẩm lắc đầu: "Lo cho hiện tại đi, chuyện đã qua thì cho nó qua đi."
Cô hiểu rất rõ sự mềm lòng không đáng có sớm muộn gì cũng sẽ gây họa cho đồng đội, cũng chẳng cần nói lời an ủi nào. Càng không cần phải trách móc thêm, nhận ra sai lầm là tốt nhất, nếu không kịp thời tỉnh ngộ thì lần sau kẻ gặp họa không biết là ai.
Nói cô lạnh lùng vô tình cũng được, nói cô ích kỷ cũng xong, thiên hạ tấp nập người qua kẻ lại, ai chẳng vì lợi mà đến?
Lòng dạ lương thiện tất nhiên là quan trọng, nhưng khi đe dọa đến tính mạng bản thân thì nên tỉnh táo kịp thời, lần này coi như là một bài học.
Cổ Kim Hòa thay đổi dáng vẻ kiêu kỳ thường ngày: "Cũng không cần quá trách móc bản thân, có thể tỉnh táo kịp thời đã là hiếm có rồi."
Tiếp theo không phải là chuyện bọn họ có thể tham gia, Tĩnh Minh trực tiếp hóa thân thành camera giám sát thao tác của Cổ Thiên Ninh.
Ông cũng không quên ném Đại ma vương cùng với nữ thần của gã kia ra ngoài, người không phận sự miễn vào.
Nói xem có trùng hợp không, Hoài Mặc đang cố nhịn cái mông đau nhức đến thăm, vừa hay lại trở thành tấm đệm thịt người.
Lịch sử luôn có sự trùng hợp đáng kinh ngạc, thế giới này không bao giờ thiếu kẻ xui xẻo.
Hoài Mặc chịu đòn chí mạng phát ra tiếng hét chói tai: "Á á á! Nhất định phải lấy ta làm người Ma tộc à?"
Hắn chỉ ra ngoài tản bộ thôi, đắc tội ai chứ? Hắn đứng đây hít thở thôi cũng là sai sao!
Xuân Cẩm không chút hối lỗi đứng dậy, nhanh chóng chuyển chủ đề: "Có ai muốn giàu sau một đêm không? Có muốn trở thành người giàu nhất giới tu tiên không? Có muốn ngồi mát ăn bát vàng không?"
Hoài Mặc lập tức hào hứng: "Muốn! Ta cực kỳ muốn!"
Cổ Kim Hòa cũng gật đầu: "Thật không giấu gì, ta cũng muốn giàu sau một đêm."
Hai người cứ tưởng "Tiểu ma vương thiếu đức" có chiêu gì hay, kết quả Xuân Cẩm mở miệng là: "Thế thì tuyệt quá, ba chúng ta cùng nhau mơ đi."
Hoài Mặc suýt chút nữa tức đến bật cười: "Đại vương, chúng ta có chiêu trò gì thì đừng dùng lên người nhà chứ!"
Xuân Cẩm lập tức nghiêm túc lại: "Ta còn một chiêu, các ngươi có muốn thử không?"
Một lát sau, cả ba cùng hô lớn: "Phát tài phát tài phát tài phát tài phát tài phát tài phát tài."
Tĩnh Minh nghe thấy cái âm thanh quái đản này thì đầu đau như búa bổ: "Ba đứa bây cứ như tổ chức tà giáo ấy! Phát tài cái khỉ gì, ta đánh cho ba đứa bây thành 'phát tài' luôn bây giờ."
Bị đánh cho một trận, cả ba nằm liệt tại chỗ, thậm chí ngay cả con Hoàng Kim vô tội nhất cũng bị đánh lây.
Hoài Mặc lặng lẽ giơ ngón giữa lên: "Đại vương, người không có trái tim! Người thật sự có chiêu trò gì cũng dùng lên người nhà."
Cổ Kim Hòa rất không đồng tình: "Chưa bỏ pháo vào quần hai đứa mình, cũng không tính là chiêu gì quá hiểm độc đâu."
Xuân Cẩm không biết có phải bị đánh nhiều quá nên ngốc rồi không, trực tiếp hưng phấn leo cây chạy nhảy biến thành con khỉ.
Xuân Hàn Ôn thấy cảnh này thì như đã thành thói quen: "Muội muội biến thành khỉ thì chậm thôi, có cần ca ca chơi cùng không?"
Vân Tri Ngôn rất ủng hộ, tôn trọng, thấu hiểu và tham gia cùng, chỉ có thể nói là không có điên nhất, chỉ có điên hơn.
Năm vị "Điên vương" hôm nay coi như tụ họp đông đủ. Người ta là thiên tài nổi danh nhờ thiên phú thực lực, còn 5 tên này thuần túy dựa vào độ điên và mặt dày vô đối, thậm chí đến cả chút tử tế đáng thương cũng không có mà thành danh.
Người người cười bọn họ là đồ ngốc, nhưng trớ trêu thay mấy tên này đứa nào đứa nấy đều rất biết phấn đấu.
Trong căn phòng khác.
Kiếm Cốt của Thanh Nhan Tịch đã được lắp lại rất thuận lợi, cứ tưởng mọi chuyện có thể tiến hành trôi chảy.
Nhưng khi luyện hóa Linh Lung Tâm lại xuất hiện vấn đề, Cổ Thiên Ninh nhíu chặt mày, muốn cưỡng ép luyện hóa.
Không ngờ lại trực tiếp bị phản phệ. Chủ nhân ban đầu của Linh Lung Tâm này cũng là đi đào của người khác à?
Mọi người có thể hiểu Linh Lung Tâm là hàng cũ, tình huống này thì không dễ xử lý.
Đồng thời chứa đựng năng lượng của hai người, muốn luyện hóa nó bắt buộc phải loại bỏ sức mạnh của chủ nhân cũ.
Nhưng thân phận và lai lịch của chủ nhân cũ chắc chắn không đơn giản, không biết tại sao sức mạnh của nguyên chủ lại vô cùng khổng lồ. Chắc chắn không thể chỉ dừng ở mức Trúc Cơ hay Kim Đan, tu vi trên Nguyên Anh sao có thể bị người ta cướp mất Linh Lung Tâm?
Cách đơn giản nhất bây giờ là rút luồng sức mạnh này ra, nhưng làm sao lại có người nghịch thiên như thế tồn tại được chứ? Hoặc là chỉ có thể cưỡng ép xóa bỏ nó.
Xuân Cẩm bỗng có linh cảm chẳng lành, tất cả chuyện này có phải quá thuận lợi rồi không?
Với thực lực "đại phi châu" xui xẻo này của cô, lão già Thiên Đạo không chừng lại muốn giở trò quỷ. Nếu vấn đề không xuất phát từ cô, thì đồng đội của cô sắp gặp họa lớn rồi.
Cô cảm nhận được điều gì đó, một cước đạp cửa xông vào: "Chuyện gì thế này?"
Tĩnh Minh cũng bị giật mình: "Con nhóc thối, ngươi lại định làm gì? Không lo hô 'phát tài' của ngươi đi, chạy đến đây làm cái gì?"
Xuân Cẩm nói nhảm: "Đến xào cho các người hai món, có cần thêm chút rượu không?"
Tĩnh Minh bất lực ôm trán: "Đi đi đi, làm con khỉ của ngươi đi."
Cổ Thiên Ninh vẫn nhíu chặt mày: "Tĩnh Minh Tiên tôn có thể giúp ta một tay không?"
Xuân Cẩm lại bị một cước đá bay ra ngoài, trước khi bị đá còn không quên bồi thêm một câu: "Nếu thực sự có tình huống đột xuất, gọi ta ngay."
Quả nhiên đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Lão già Thiên Đạo dạo này bị sao vậy?
Sao lại tấn công loạn xạ không phân biệt thế này? Não bộ chắc chắn là có chỗ bị chập mạch rồi, quay đầu nhất định phải tìm thợ sửa chữa đến sửa cho lão.
Quay đầu xem có thể mua sỉ chút vận khí không, ngươi nói xem con người sao có thể xui xẻo đến mức này chứ?
Hai đồng mua sỉ một cân, không được nữa thì ba đồng cũng được mà.