Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4996 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 99

❊ ❊ ❊

Lượt xem: 15

Chương 99:

Giữa đám mây đen có bóng dáng một người mặc trang phục màu đỏ cứng đờ bước ra. Mái tóc dài của Dư Uyển rối tung, trong tay cô ta ôm một đứa trẻ sơ sinh trắng nõn nhìn thẳng vào người đang đứng trước cổng.

Các đội viên của Cục quản lý bị ác ý của cô ta dọa sợ, trong tay họ đều cầm kiếm gỗ đào rồi nơm nớp lo sợ tiến lên từng bước

“Thái, Thái Thượng Lão Quân..."

Ngay khi vừa thi triển thuật pháp thì họ nhìn thấy ma nữ càng lúc càng tiến gân hơn rồi sau đó lướt qua họ trôi vê một hướng khác.

Dư Uyển nhẹ nhàng đánh thức đứa bé, cô ta và đứa bé cùng nhìn Diệp Tuyền rồi cúi người chào.

"Cảm ơn đại sư”"

Cô ta vừa tra tấn Thạch Bân bằng âm khí của mình nhưng không tự tay đánh gãy tay chân của hắn. Cô ta cố tình làm vậy để chừa lại lỗ hổng cho hắn đi tìm cảnh sát cầu cứu.

Thạch Bân rơi từ lâu cao xuống nên bị gãy một tay và một chân, hắn sẽ bị âm khí xâm nhập vào cơ thể nên sẽ bị bệnh tật hoành hành, hắn sẽ chỉ có thể sống cuộc sống thoi thóp chút hơi tàn.

Sau khi hắn tự hủy hoại bản thân thì tiền tài danh vọng đều không còn nữa, đợi cho đến khi hắn tỉnh táo lại sẽ cảm thấy cuộc sống này còn khổ hơn là chết. Cho dù hắn đã bị pháp luật trừng phạt xong rồi thì vẫn còn hình phạt khác đang đợi hắn dưới địa phủ.

Mặc dù oán hận đã biến cô ta thành lệ quỷ nhưng nó vẫn thôi thúc cô ta giếc người, nhưng Dư Uyển biết đây mới cách tốt nhất để giải quyết mọi việc. Đám mây đen theo Dư Uyển bay ra ngoài rồi dần tan biến, cứ như vậy âm khí hỗn loạn ngút trời cũng biến mất không chút dấu vất.

"Ma quỷ vì người mà chết, vậy đáng sợ nhất là lòng người hay là quỷ thần đây?"

Diệp Tuyền khẽ thở dài, cô cong ngón tay búng nhẹ vào con búp bê bằng rơm. Sợi dây âm khí kết nối búp bê rơm với Dư Uyển vừa hiện rõ ra thì đã vỡ tan thành từng centimet trên tay của Diệp Tuyền.

Hồn ma của hai mẹ con họ ẩn náu trong búp bê rơm đã biến thành bột vụn, năm chiếc đinh đóng vào đỉnh đầu và tứ chi văng tung tóe rơi vào trong hộp gỗ phát ra tiếng leng keng.

"Phù...

Ở trong một căn phòng phía xa có một người đàn ông trung niên mập mạp ngồi khoanh chân trước một con búp bê rơm khác, ông ta vừa háo hức vừa kích động chờ đợi kim đồng hồ nhích dần vê không giờ. Nhưng giây tiếp theo ông ta lại bị cắn trả đến mức phun ra một ngụm m.á.u đen.

"Hồn ma hai mẹ con cắn xé giếc c.h.ế.t người thân ruột thịt và biến thành đại hung sát, chỉ một bước nữa thôi, chỉ một bước! Ai đã hủy hoại việc tốt của tôi!?" Ông ta ôm n.g.ự.c che đi đau đớn rồi thở hổn hển xoay la bàn, ông ta đang cố bấm đốt ngón tay để tìm ra ai là người đã nhúng tay vào.

La bàn xoay càng lúc càng nhanh, người đàn ông trung niên dữ tợn nhìn nó rồi tiếp tục bấm đốt ngón tay.

Đột nhiên có tiếng răng rắc vang lên. Giữa la bàn bị tách ra.

“Thiên cơ... không tính được?” Vẻ mặt của ông ta hoảng hốt rồi phun ra một làn sương máu, sau đó thì ngất đi.

Hoàn toàn đối lập với ông ta, Dư Uyển cử động tay chân, tứ chỉ cứng ngắc dần dần trở lại bình thường. Âm khí dần dần hấp thụ lên khuôn mặt tái nhợt của cô ta. Bỏ qua đôi mắt đỏ như m.á.u thì vết sẹo đã hoàn toàn biến mất, thoạt nhìn cô ta chỉ giống như một người phụ nữ với khuôn mặt tái nhợt.

À... ngoại trừ việc thiếu hai lọn tóc.

Cô ta không còn là hồn phách ẩn giấu và bị trói buộc nữa. Cô ta có thể xuống địa phủ để đầu thai.

Vô Thường bản địa cầm câu hồn trong tay xuống xe, liếc nhìn đứa bé trong tay Dư Uyển rồi nói: "Âm hôn Dư Uyển, đã đến giờ lên đường rồi."

Dư Uyển ôm chặt đứa bé trong tay, nhẹ nhàng lướt bay không để lại dấu vết gì: "Thưa ngài, tôi và con tôi có chuyện gì sao? Dù con bé đã giếc người nhưng con bé không cố ý, là Thạch Bân đã ép con bé làm việc đó."

Không hổ là chị em, cô ta giống hệt Dư Thiền khi cầu xin sự thương xót.

Vì Diệp Tuyền, Vô Thường bản địa đồng ý giải thích với âm hồn thêm mấy câu: "Địa phủ cho phép âm hồn báo thù. Hiện tại cô đã tự mình báo thù được, lẽ đương nhiên phải rời khỏi nhân gian. Âm hồn Thạch Mộ mặc dù không có ý định giếc người, nhưng cô bé lại bị nhiễm nghiệt duyên nhân quả và sẽ không được đầu thai. Tốt nhất là tìm một đại sư có năng lực, luôn hỗ trợ bên mình và từ từ loại bỏ nghiệt duyên..."

Dư Uyển phản ứng ngay lập tức, ôm con gái quỳ xuống đối mặt với Diệp Tuyên.

Vừa lúc cô ta chuẩn bị quỳ lạy khẩn cầu thì Diệp Tuyền đã ấn vào vai Dư Uyển, kéo quỷ đến.

Diệp Tuyền lạnh lùng nhìn thoáng qua Vô Thường bản địa nhưng cũng không tức giận chút nào, chỉ hỏi Dư Uyển: "Tiểu quỷ và cô đã phân cách hai giới, trăm năm cô có lẽ sẽ không gặp được con gái, cô có bằng lòng không?”

Trong cửa hàng đã có nhân viên quỷ, tiện thể thu nhận thêm một tiểu quỷ cũng được, thêm một con quỷ cũng không sao mà thiếu một con quỷ cũng không phải vấn đề lớn.

Dù sao thì ai có thể sử dụng âm khí để làm việc thì vẫn phải làm. Dư Uyển chạm vào mặt cô bé, cô bé nắm lấy tay cô ta và háo hức nhìn.

"Cứ coi đó là điêu cuối cùng tôi làm cho con bé. Con bé không thích tên thật của mình là Thạch Mộ, biệt danh của con bé là An An. Tuy con bé chưa biết nói nhưng vật điều khiển âm khí vẫn có thể làm được điều gì đó giúp cho ngài. Con bé sẽ ở lại với ngài sau này, phiền ngài chiếu cố con bé."

Dư Uyển đã đưa ra quyết định rồi rút từng ngón tay ra khỏi tay đứa bé. Ý thức của An An tuy đơn giản nhưng cô bé cũng nhận ra có gì đó không đúng, rên rỉ đưa tay ôm lấy cô ta.

Dư Uyển áp trán vào trán An An: "Mẹ sẽ đi đầu thai trước. Nếu may mắn, kiếp sau chúng ta vẫn là mẹ con, được không?”

"Ư..." Đứa bé dịu dàng ngừng khóc với hai dòng nước mắt đầm đìa.

An An rời khỏi vòng tay mẹ, bay lên, co lại thành một quả bóng nhỏ bò đến dưới chân Diệp Tuyền. Cô bé không đưa tay kéo cô mà ngồi dưới chân cô, như thể trên chân cô có thêm một chiếc mặt dây chuyền.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Dư Uyển hiện lên một tia dịu dàng. Dư Thiền đang đợi bên cạnh vội vàng bước tới, muốn nói gì đó để thuyết phục cô ta ở lại, nhưng cô ấy không dám nói.

Vô Thường bản địa có chút xấu hổ liếc nhìn Diệp Tuyên, Diệp Tuyền hất cằm về phía Nghiêm Yên vừa mới gửi tin nhắn cách đây không lâu: [Quản lý đang ở đây, những quỷ hồn ở xung quanh vụ án này cần phải hợp tác điều tra. Sẽ không có vấn đề gì nếu chúng ta đợi thêm vài giờ nữa phải không?]

Cô đã sắp xếp rõ ràng mọi thứi

"... Đúng vậy." Vô Thường bản địa bất lực mỉm cười và xua tay để Dư Thiền và Dư Uyển hòa hợp.

Dư Thiền với mái tóc dài rối bù, đứng thờ ơ. Nhưng nước mắt của Dư Thiền đã rơi trước khi cô ta kịp nói.

"Chính sự kiên trì của Tiểu Thiền đã giúp chị tìm ra sự thật. Có gì phải khóc?" Dư Uyển thở dài: "Em không cần phải lo lắng cho An An. Nếu lại gặp quỷ, chỉ cần gọi cảnh sát. Quỷ có thể gạt người bằng những cách khác nhau. Nhưng hãy nhớ giữ liên lạc với bà chủ Diệp, dù sao thì cô ấy cũng đã cứu mạng em.

Mặc dù chị của Dư Thiền trông có vẻ lạnh lùng nhưng những lời dạy dỗ và giáo dục của cô ta vẫn giống hệt như xưa.

Dư Thiên càng khóc to hơn.

Cô ấy luôn cảm thấy mình luôn là đứa trẻ đuổi theo chị gái.

Anh đào và dâu tây là những món ăn đặc sản ở bản địa và thực sự không đắt ở nơi đây. Nhưng khi còn nhỏ họ không được ăn món này nên chỉ có thể nhìn các bạn cùng lớp ăn với ánh mắt ghen ti.

Khi lớn lên, Dư Uyển học lấy bằng tiến sĩ và vào học viện nghiên cứu, nơi cô ta nghiên cứu về thực phẩm nông nghiệp.

Dư Thiền không có tinh thân nghiên cứu mạnh mẽ như vậy nên cô ấy đã theo chân chị gái mình và từng bước tiến về phía trước. Sau khi học xong đại học, cô ấy dành dụm tiền và bắt đầu quy hoạch một vườn cây ăn quả.

Từ nay về sau, cô ấy sẽ là người duy nhất bước đi trên con đường này. -

Đây là lần đầu tiên đội trưởng đội hành động Nghiêm Yên và Diệp Tuyền gặp mặt chính thức. Khi đội của Cục Giám sát nhìn thấy Nghiêm Yên, họ đều vây quanh cô ấy như thể gà con đang nhìn thấy gà mẹ.

Phải rất lâu sau Nghiêm Yên mới rời đi.

"Bà chủ Diệp, vụ án đã được đội điều tra đặc biệt tiếp quản. Cuộc thẩm vấn hiện tại đã có manh mối. Người ta nghi ngờ các tà thuật sư đến từ Đông Nam Á đang cấu kết với cặn bã nhân sĩ huyền học.

Sau khi Thạch Bân trở nên tham lam với số tiên bảo hiểm khổng lồ, đại sư mà hắn tìm được đã đề nghị giúp đỡ. Hắn đã tác động vào sinh thân bát tự của mình để biến Thạch Mộ là người mang vận mệnh đã c.h.ế.t thành Ngôi sao may mắn. Hắn tin vào lời của tà thuật sư rằng việc biến những người có quan hệ huyết thống thành tiểu quỷ sẽ mang lại cho hắn sự giàu có. Hắn cũng tin lời đối phương nói, trấn áp lệ quỷ một năm thì linh hồn của lệ quỷ sẽ hồn bay phách tán, cho nên mới nhờ một người họ hàng xa mua căn nhà bên cạnh, dựng một cái lồng giam..."

Đội hành động được cử đi với hiệu quả cực kỳ cao.

"Hắn thấy sau này đại sư không để ý, càng thêm lớn gan, bắt đầu sử dụng tiểu quỷ này đi gây chuyện." Nghiên Yên chặc lưỡi: "Tiểu quỷ này chính là mặt trái của tà thuật, trộm đồ giếc người gì cũng làm được. Bản thân tiểu quỷ còn không có nhiều vận khí, làm sao có thể làm cho hắn vượng lên được? Tên tiểu quỷ buộc phải cướp đi mạng sống và vận khí của hắn, mọi nghiệt duyên của hắn đều là quả báo. Chịu quả báo xong rồi, hắn còn bị trừng phạt và bị tà thuật sư bỏ rơi vì đã nuôi dưỡng những lệ quỷ và cho chúng ăn."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »