Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 5159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Vô Thường bản địa cũng đã bày sẵn trận địa rồi nhìn chăm chú vào trong biệt thự, cô ta lấy cuốn sổ từ trong ống tay áo ra rồi điên cuồng lật từng trang, cuối cùng cô ta cũng dừng lại.

"Âm hồn Dư Uyển... ơ, cô ta đến để trả thù, đây là..."

Trong cuốn sổ ghi chép trên tay của Vô Thường, chỉ có những người dẫn dắt con người luân hồi mới có tư cách kiểm tra cẩn thận những tai họa, vận may, tài lộc và tuổi thọ mà những linh hồn phải trải qua. Có người muốn trốn khỏi Âm Dương Ký Lục của Thành Hoàng nhưng rất ít người thành công. Trước mắt phải bắt được lệ quỷ thì toàn bộ tài liệu sẽ hiển thị đầy đủ. Vô Thường hơi khó xử.

"Theo lý mà nói thì chỉ cần cô ta không giếc người đã hại mình thì địa phủ sẽ mặc kệ việc trả thù của lệ quỷ. Nhưng lệ quỷ luôn xuống tay không phân nặng nhẹ, cho nên tốt hơn hết là phải bắt cô ta vê sớm. Hơn nữa bây giờ chuyện của người sống đã có Cục quản lý lo liệu cho nên địa phủ không nên nhúng tay vào.”

Đại khái Cổ Chi Dao đã đoán được có chuyện gì xảy ra rồi, cô ấy lôi kéo Vô Thường bản địa.

"Đừng vội, Diệp đại nhân đang ở đây nên sẽ có phương pháp giải quyết." "Diệp đại nhân? Là vị Diệp đại nhân nào?”

Vô Thường bản địa ngây người.

"Chẳng lẽ là vị đã luân hồi trở về..."

"Đúng."

Cổ Chi Dao chỉ huy Vô Thường bản địa tiến lên phía trước, Diệp Tuyền hạ cửa xe xuống, cô biết ý đồ của họ nên chỉ nói một câu.

"Nhân quả luân hồi, quả báo thích đáng."

Cổ Chi Dao bất lực.

"Nhưng Cục quản lý..."

"Yên tâm đi.”

Vẻ mặt của Diệp Tuyên nhàn nhạt nhìn mây đen cuồn cuộn đang kéo đến biệt thự.

"Không c.h.ế.t được."

Xe cảnh sát hú còi suốt cả chặng đường rồi lao vào trong biệt thự, họ dừng lại ở bên ngoài cửa biệt thự.

"Ai đã báo cảnh sát?"

Cổ Chi Dao bối rối nhìn, cô ấy không hiểu tại sao Diệp Tuyển không liên lạc cho Cục quản lý mà lại gọi cho cảnh sát bình thường đến để làm gì. Diệp Tuyền chủ động bước tới kéo Dư Thiền.

"Tôi đi cùng cô ấy đến gặp anh rể nhưng trong nhà không có ai mở cửa mà lại có tiếng la hét. Sau đó tôi mới gọi cảnh sát."...

Bên trong biệt thự, khuôn mặt của Dư Uyển chảy m.á.u để lộ ra dấu hiệu c.h.ế.t chóc, sự dày vò này cũng không làm cho cô ta hả giận, mái tóc đen điên cuồng lao về phía Thạch Bân.

Chết đi! Đột nhiên mái tóc đen lơ lửng giữa không trung, có thứ ánh sáng vàng bao quanh âm khí đang mất kiểm soát rồi từng chút một ép nó trở vê nguyên trạng. "Không thể chết."

Dư Uyển liên tục lẩm bẩm yêu cầu của Diệp Tuyền.

Thạch Bân còn chưa biết mình đã bò trở lại từ bờ vực của tử thần, trong bóng tối hỗn độn hắn không biết đã trôi qua bao lâu.

Tiếng cười khúc khích của trẻ sơ sinh đã biến mất từ lâu mà chỉ còn tiếng động mà hắn tạo ra vang lên trong bóng tối tĩnh mịch. Thậm chí hắn còn không biết đang có ác quỷ đuổi theo sau lưng hắn và rốt cuộc còn cách hắn bao xa. Đau quá...

Thạch Bân lảo đảo đá bay món đồ nội thất đắt tiền, hắn từ bỏ những món ngon và những món đồ xa xỉ đã dày công chuẩn bị mà chỉ biết tiếp tục bò về phía trước.

Xương cốt khắp người hắn đều bị gãy rồi lại liền lại, hắn chịu đựng nỗi như vậy lặp lại liên tiếp, nỗi đau đớn đó vẫn còn in sâu trong tâm trí hắn. Trong đầu hắn bây giờ chỉ có một chuyện.

Là không thể dừng lại! Sau lưng, sau lưng có ác quỷ!!!

Đột nhiên trong bóng tối xuất hiện ánh sáng, ánh sáng mờ ảo xuyên qua đám mây đen đang che phủ mọi vật. Đối với Thạch Bân mà nói thì ánh sáng này cũng đặc biệt soi sáng hắn.

Trong ánh sáng có giọng nói phảng phất của người nào đó đã chọc thủng sự im lặng c.h.ế.t chóc rồi truyền đến tai của Thạch Bân.

Suýt nữa Thạch Bân đã bật khóc vì sung sướng. Có người có thể cứu hắn rồi! Hắn bò lại gân ánh sáng đó, càng đến gần thì sự âm u lạnh lẽo càng giảm đi khiến Thạch Bân càng chắc chắn hơn, hắn chắc chắn đây là ma quỷ đang sợ người ở bên ngoài cửa sổ.

"Cứu tôi! Cứu tôi với. Có ma quỷ muốn giếc tôi, tôi đang ở đây!" Thạch Bân hét lớn, vừa hét hắn vừa bò nhanh hơn.

Khi hắn bò đến trước nguồn sáng thì phát hiện ra đây là một cửa sổ. Hắn không có thời gian nghĩ ngợi xem cửa sổ này có ý gì mà chỉ có cảm giác có một luồng khí âm u lạnh lẽo đang đuổi theo mình.

Không, hắn không muốn chất...

Đám mây đen chưa tan biến hoàn toàn, tất cả những gì hắn có thể nhìn thấy là bóng người mờ ảo ở bên ngoài.

Thạch Bân gấp gáp mở cửa sổ.

"Cứu tôi với! Tôi cho anh tiền, tôi có rất nhiều tiền..."

Thạch Bân nhảy từ cửa sổ tầng ba rơi phịch xuống đất, hắn ngã xuống chỗ đất mềm trong hoa viên nhỏ, cảm giác đau đớn vẫn khiến mặt mũi của hắn trở nên méo mó.

Trong lòng hắn nguội lạnh.... Hoàn toàn giống nhau.

Giống hệt như cái c.h.ế.t của Dư Uyển.

Ma quỷ cố tình làm như thế, cô ta chưa hề rời đi! Thậm chí Thạch Bân còn không biết mình đã leo lên tầng ba khi nào, lần này hắn rơi xuống mảnh đất ở hoa viên nên may mắn sống sót nhưng lần sau thì thế nào?

“Giúp tôi với! Có mat”

Thạch Bân thống khổ vùi mặt vào giữa hai chân, chỉ đến khi hắn ngước mặt lên thì mới nhìn rõ có đèn đỏ của xe cảnh sát đang nhấp nháy.

Là cảnh sát.

Đúng rồi, ma quỷ sợ dương khí uy nghiêm của cảnh sát!

Vốn dĩ Thach Bân muốn dựa vào tiền của của mình và đại sư nhưng tất cả đều vô dụng.

Bây giờ hắn không quan tâm đến bất cứ thứ gì hết mà chỉ mong muốn có thể sống sót thoát khỏi sự tra tấn của ác quỷ, hắn liều mạng bò về phía xe cảnh sát."Cứu tôi với! Tôi giếc người rồi, tôi giếc hai mạng người rồi. Nhanh lên, nhanh bắt giữ tôi đi! Ma quỷ đang đuổi theo tôi, cầu xin mọi người mau bắt tôi đi!!!" Cảnh sát vừa đến thì đã bị hắn làm cho nghẹn lời.

Họ đã bắt rất nhiều nghi phạm nhưng chưa từng gặp ai lại chủ động cầu xin cảnh sát bắt mình đi.

Nhìn thấy không có ai đến đây nên Thạch Bân cố hết sức bò về phía trước, hắn lại cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo quen thuộc đang đuổi theo mình thì kích động hét toáng lên.

"Tôi vì số tiền bảo hiểm khổng lồ và vì nửa đời sau được sống trong vinh hoa phú quý mà tính kế khiến họ nhảy lầu, tôi đã giếc vợ và con gái của mình rồi! Tôi còn tìm đại sư đến đóng đinh lên vợ tôi để cô ấy không đầu thai tố oan được, tôi đã biến con gái mình thành tiểu quỷ. Tiểu quỷ đã giúp tôi giếc ông chủ của công ty sản xuất thức ăn vặt ở bên cạnh rồi hút lấy tài vận của ông ta. Tôi trốn thuế nên lợi dụng cái c.h.ế.t của vợ con để phát sóng trực tiếp nhằm lừa cư dân mạng tặng quà cho tôi... Tôi không phải con người, tôi đã phạm tội nên các anh mau bắt tôi đi!!!"

Giọng nói điên cuồng của hắn lấn át cả tiếng còi báo động rồi truyền đi rất xa. Kể từ giây phút này trở đi Thạch Bân đã tự hủy hoại chính mình, hắn hoàn toàn gánh chịu cái c.h.ế.t xã hội.

Đã hơn mười một giờ đêm rồi, những người hàng xóm bị đánh thức kinh ngạc vây xem, họ không nhịn được mà quay video lại.

Sau cái c.h.ế.t của vợ và con gái thì hắn nổi tiếng trên mạng với cái danh thánh tình sâu đậm phong độ ngời ngời, nhưng bây giờ hắn đang bò trên mặt đất với khuôn mặt méo mó và hét lên những thứ xấu xa mà hắn đã làm giống như một kẻ điên gian ác.

Cuối cùng hắn cũng bò ra đến cổng, sau khi bị cảnh sát kéo lên và còng tay lại thì Thạch Bân đã mỉm cười nhẹ nhõm.

Hắn đã thoát ra... thật sự hắn đã thoát ra rồi, ma quỷ không còn đuổi theo hắn nữa! Hắn đã giải thoát rồi!

Cảnh sát đưa hắn lên xe rồi khẽ gật đầu với Diệp Tuyền và Dư Thiền đang canh giữa phía ngoài cổng biệt thự.

"May mà các cô đã gọi cảnh sát, có thể vụ án này cần phải điều tra lại." Ai cũng có thể nghĩ rằng cảnh sát đến hiện trường là vì nghi ngờ rằng có tranh chấp gia đình hoặc là bị bệnh tâm thần, nhưng ai ngờ lại có thể đào được một quả dưa lớn như vậy.

"Chỉ là... anh ta cứ hét lên thảm thiết rằng có ma, chẳng lẽ anh ta nhìn thấy ma thật sao?"

Cảnh sát buột miệng nói.

Diệp Tuyền đối mặt với mây đen cuồn cuộn bao phủ lấy biệt thự nhưng sắc mặt không đổi mà vẫn mỉm cười trả lời.

"Làm gì có ma, rõ ràng là anh ta có tật giật mình nên mới tự mình dọa mình thôi." "Cô nói có lý."

Vị cảnh sát vui vẻ giữ người đưa lên xe rồi rời đi.

Vô Thường và đương sự Dư Thiền cảm kích nhìn vẻ mặt hơi phức tạp đang mở mắt nói dối của Diệp Tuyền nhưng cũng không có ai vạch trần cô. Đột nhiên có tiếng phanh xe gấp rồi có một chiếc xe dừng ở cửa, sau đó một nhóm người bước xuống xe. Có người mắc áo đạo sĩ và cũng có người đeo tràng hạt, thoạt nhìn qua giống như đang ở hiện trường cosplay.

Người của Cục quản lý đã đến.

Họ nhìn thấy Diệp Tuyền và những người khác đang trao đổi với cảnh sát, họ chỉ nghĩ là người dân bình thường nên không quan tâm, tất cả họ đều nhỏ một giọt thuốc vào mắt rồi ngẩng đầu lên nhìn.

"Ôi trời! Lệ quỷ đáng sợ như vậy nhưng tại sao Vô Thường không đến?" Huyền học suy tàn nên rất hiếm khi nhìn thấy ma quỷ hung hãn như vậy, bất cứ khi nào có chuyện xảy ra thì Đội hành động của Cục quản lý và âm thần của địa phủ đểu ra mặt giải quyết. Hôm nay người lãnh đạo đã nhận được thông tin lệ quỷ cuồng nộ đột ngột xảy ra mà không kịp chuẩn bị. Mọi người vội vàng đến đây, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này thì chân ai cũng run rẩy."Tôi tôi tôi tiến lên trước, nếu không thấy tôi đi ra thì hãy báo với lão đại của đội hành động để chăm sóc bố mẹ tôi ô ô ô."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »