Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 5111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Sau đó, nhà trường đã sửa đổi hệ thống và cố gắng hết sức để ngăn chặn những học sinh có thành tích kém bị các học sinh khác xa lánh và cười nhạo. Hằng năm đều tuyên truyền về an toàn giáo dục bờ đê cho các học sinh, năm nay có các công ty xí nghiệp quay trở về đây đầu tư, người ta ước tính được rằng độ an toàn của sông Thanh Giang khi thủy triều lên có thể được cải thiện hơn nữa."Cô cảm thấy trường học hiện tại như thế nào?"

"Cô... Cô sống có tốt không?"

Cái c.h.ế.t của Phương Vọng Đệ đã trở thành trở ngại mà trường trung học số ba Thanh Giang không thể vượt qua.

Chỉ có người trong cuộc mới có thể đưa ra câu trả lời cho sự tiếc nuối, chút tội lỗi đó và tháo gỡ nút thắt đã kéo dài hơn chục năm.

Ngay cả bản thân hiệu trưởng Tằng cũng không thể biết được bà ấy muốn nghe đáp án như thế nào.

"Trường học rất tốt, tôi cũng vậy." Phương Vọng Đệ nói. Cô ấy nhéo b.í.m tóc, bối rối suy nghĩ một lúc: "Tôi... không nhớ mình đã c.h.ế.t như thế nào. Có lẽ là tự sát. Thật xin lỗi, tôi đã không nghe lời mà đi tới bờ sông, làm cho mọi người sợ hãi rồi."

Nghe được chữ "có lẽ", ông mày của Diệp Tuyên khẽ động, cô liếc nhìn cô ấy một cái.

Nếu Phương Vọng Đệ tức giận, như vậy thì ngược lại trong lòng của hiệu trưởng Tằng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Cô ấy ngoan ngoãn như vậy, biết suy nghĩ cho người khác như vậy, thật sự làm cho mọi người cảm thấy khó chịu."Không phải là lỗi của cô." Hiệu trưởng Tằng an ủi cô ấy: "Khi đó tất mọi người đều không hiểu, cũng không ai ngờ rằng sẽ xảy ra chuyện. Nhưng là giáo viên, chúng tôi có trách nhiệm bảo vệ cô, chúng tôi có lỗi với cô. Phương Vọng Đệ, hy vọng lần sau cô đầu thai, tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp nhất." "Được rồi." Thanh Tĩnh chủ trì đốt cuốn sách giáo khoa cuối cùng. Phương Vọng Đệ ôm một chồng sách dày cộp, sờ sờ lên mặt bìa: "Cảm ơn." Thanh Tĩnh đưa cho Đồng Tử Hiên một lá bùa khác, trước đó hai bên có quan hệ khế ước, cho dù không rời khỏi trường học, Phương Vọng Đệ vẫn có thể làm ảnh hưởng đến những học sinh khác. Hiện tại khế ước đã được giải trừ, cho nên cần phải bổ sung năng lượng cho cơ thể bằng cách loại bỏ âm khí, như vậy sẽ không có việc gì nữa.

Đồng Lị kéo kéo con trai của mình liên tục nói lời cảm ơn: "Chúng tôi vội vàng tới đây, không mang theo tiền mặt, ngày mai chúng tôi sẽ đến chùa Bạch Vân để nói lời cảm ơn, cũng cảm ơn bà chủ Diệp đã ra tay giúp đỡ." Lần trước đài truyên hình phát sóng một chương trình, Đồng Lị đã lưu mã thanh toán của Quán Ăn Khuya.

Điện thoại của Diệp Tuyền rung lên, khi lấy ra thì thấy mình đã nhận được 8888 tệ.

Diệp Tuyền cũng không khách sáo với cô ấy, cô đang nghĩ tới việc tìm một dự án từ thiện đáng tin cậy, khi có thời gian sẽ quyên góp số tiên này. Cất điện thoại di động, Diệp Tuyên nhìn cơ thể nhợt nhạt của quỷ hồn rồi nói: "Cô đã ở trần gian này quá lâu rồi, đầu óc hỗn loạn, hồn phách bị phân tán, nên rời đi sớm."

Thanh Tĩnh tò mò nói: "Phương Vọng Đệ, cô có chấp niệm gì không?" Phương Vọng Đệ ngơ ngác lắc đầu, Thanh Tĩnh thở dài một tiếng: "Vậy tại sao cô lại ở lại đây lâu như vậy? Thường xuyên có quỷ sai đi tuần tra để đưa những linh hồn về, cơ thể không đầy đủ cũng không phải là vấn đề gì lớn." "Tôi, tôi cũng không biết. Lúc tôi tỉnh lại là chuyện đã như vậy rồi." Phương Vọng Đệ mờ mịt nói. Vị đạo sĩ nhỏ vừa xuống núi không lâu cho nên thấy cái gì cũng đều tò mò muốn tìm hiểu thêm mà dò hỏi cho tới cùng.

Diệp Tuyên cắt ngang cuộc trò chuyện của họ: "Đi thôi, đi tìm thi thể. Tìm được xác rồi thì sẽ không có vấn đề gì nữa."

"Đúng đúng đúng." Hiệu trưởng Tằng vui vẻ đồng ý. Mặc dù đã tìm nhiều năm như vậy rồi nhưng cũng chưa tìm được, nhưng bây giờ không phải đã có chính chủ của t.h.i t.h.ể đó đang ở đây sao? Còn sợ không tìm thấy t.h.i t.h.ể của mình à? Có thể tìm ra được đương nhiên chính là một chuyện tốt.

Phương Vọng Đệ vô cùng xin lỗi: "Tôi cũng không biết đang ở nơi nào..." "Cô đã ở trên này lâu như vậy rồi, đương nhiên sẽ như vậy."

Thanh Tĩnh nhìn la bàn với vẻ lo lắng, la bàn dường như bị nam châm hút chặt, chỉ thẳng về hướng hồn ma của Phương Vọng Đệ. Âm khí vừa rồi d.a.o động quá kịch liệt, sau khi la bàn bị va chạm mạnh cho tới bây giờ vẫn chưa khôi phục lại được cho nên không thể dùng để tính toán chính xác vị trí.

"Tôi phải bói một ít quẻ, nhưng phải mất rất nhiều thời gian, phương hướng phạm vi có khả năng quá lớn, trời cũng đã khuya rồi, không bằng thì ngày mai chúng ta đi đi?" Thanh Tĩnh vừa nói vừa nhìn Diệp Tuyền, cô ấy luôn cảm thấy nếu như Diệp Tuyền nói muốn tìm thì chắc chắn sẽ có cách tìm ra.

Diệp Tuyền giơ tay ấn lên trán của quỷ hồn: "Phương, Vọng, Đệ." Âm thanh bình thản giống như biến thành một chiếc búa nặng nề, cả người của Phương Vọng Đệ giật lên một cái, hai mắt trợn tròn.

Diệp Tuyền vỗ một cái, âm khí của quỷ hồn liền chấn động, để lộ ra một cái dây nhỏ.

"Đuổi theo." Diệp Tuyên xách theo quỷ hồn đi ra khỏi cổng trường. "Diệp đạo hữu, chờ eml" Lần này hai mắt của Thanh Tĩnh mở to, nhưng cô ấy vẫn không hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Nếu không phải cô ấy nhìn thấy được quỷ hồn, thì có lẽ tất cả hành động của Diệp Tuyền gần như giống với lừa gạt người, bởi vì bình thường vẫn có những người làm cho có lệ giống như thế này.

Thanh Tĩnh không quên mục đích mình đến trường, trên đường đi cô ấy đưa ra một số lời khuyên về phong thủy: "Sau này khi xây dựng lại trường học thì không cần phải đổi cánh cổng, tốt nhất là nên giữ nguyên vị trí của cây hòe và khu giảng dạy, nhưng cụ thể là khi xây dựng lại thì tốt nhất nên xem lại bản thiết kế"

Hiệu trưởng Tằng gật đầu liên tục.

Đồng Lị do dự một chút, sau đó dẫn bọn họ đi theo dưới hai cặp mắt háo hức của hai đứa học sinh. Nếu lại xảy ra chuyện gì, ở một mình nguy hiểm hơn nhiều so với đi cùng với đại sư.

Diệp Tuyền xách theo Phương Vọng Đệ đi cả một đoạn đường, sau đó đi thẳng tới bên bờ sông.

Về đêm, nước sông dâng trào, phản chiếu ánh đèn đường và những tòa nhà cao tầng, lung linh và đẹp mắt.

Trong dòng nước lạnh lẽo, có một cô gái mười sáu tuổi đã ngủ say gần hai mươi năm.

Diệp Tuyên buông Phương Vọng Đệ ra, ánh mắt của cô nhìn chăm chú, chỉ dựa vào lực kéo giữa linh hồn và thể xác của Phương Vọng Đệ, bắt đầu xoay vòng quanh thành một mảnh nước nhỏ.

Thanh Tĩnh tung đồng tiền xu ra, chúng rơi xuống nước phát ra những tiếng kêu leng keng, sau đó lại nổi trên mặt nước và quay thành một vòng tròn. Với việc Diệp Tuyền nhờ quỷ hồn dẫn đường và hỗ trợ bói toán, kết quả càng chính xác hơn nhiều: "Quả nhiên là ở đây."

Hiệu trưởng Tằng khó có thể tin được: "Sao có thể chứ?" Đoạn bờ kè sông này ngày xưa là nơi các học sinh ưa thích đến hóng gió. Mặt nước hình tròn chỉ cách bờ kè sông vài mét, cách tường trường chỉ hơn mười mét. Vào mùa khô, nước ở đây rất cạn, cho nên trẻ em thường xuyên xuống nước để chơi đùa.

Hiệu trưởng Tằng không tận mắt nhìn thấy hiện trường vụ tai nạn, nhưng bà ấy cũng biết cảnh sát đã đi xuống hạ lưu con sông tìm, nhất định là đã cẩn thận tìm kiếm dấu vết.

Khoảng cách gần như vậy, Thanh Giang cũng không phải là một vùng nước cực sâu như hồ Vỗ Tiên, nhiều năm như vậy sao có thể không phát hiện ra được chứ?

Thanh Tĩnh cũng không thể nghĩ ra, có rất nhiêu chuyện thần bí không giải thích được. Nhưng cô ấy không quan tâm đến chuyện đó nữa: "Đợi một chút, em gọi điện tìm người tới giải quyết."

"Không cần phiền phức như vậy." Diệp Tuyên nhìn mặt nước, giống như cô có thể nhìn xuyên qua dòng nước, nhìn thấy đến tận bùn đất dưới đáy sông. Diệp Tuyền võ tay một cái vê phía dòng sông, thoạt nhìn trông có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng còn chưa kịp vẫy tay đủ sức thì cơn gió do cô tạo ra đột nhiên trở nên mạnh mẽ.

Mặt nước sông lấp lánh như bị một sức mạnh vô hình ngăn cách, lộ ra lớp bùn sâu mấy mét dưới nước sông, trong làn nước bùn lơ lửng với tảo trôi nổi, đầu lâu hiện ra phản chiếu ánh trăng nhợt nhạt.

Chỉ bằng một cái vỗ tay đã có thể điều khiển một dòng sông? Đây là sức mạnh hoàn toàn không thể tưởng tượng được!

Ngay cả người xuất thân từ huyền môn như Thanh Tĩnh cũng phải trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Cô ấy đã từng nghe nói có người có thể điều khiển nước, nhưng đó nhờ vào linh lực và ma thuật, tiêu tốn cũng rất nhiều. Nhưng cô không hề có một chút linh lực nào mà có thể dễ dàng làm ra được chuyện này không cần bất kỳ linh lực nào!

Một số người đi theo đều sửng sốt, nhưng Phương Vọng Đệ đang đi vòng quanh sông lại dừng lại, cô ấy ngơ ngác nhìn những bộ xương bên dưới, âm khí đột nhiên bắt đầu rung động.

Âm khí tàn ác đang dâng trào như nước sôi, Phương Vọng Đệ há miệng, giọng nói thống khổ dần dần biến thành tiếng kêu thét chói tai: "A—" Thanh Tĩnh cảm thấy phía sau mình lạnh toát: "Không xong rồi, sao đột nhiên cô ấy lại mất kiểm soát như vậy?! Không đúng, sát khí vẫn đang tăng lên, cô ấy muốn biến thành lệ quỷ..."

Mặc dù không đồng tình với việc làm của nữ quỷ, nhưng con quỷ hung hăng sẽ không nói lý với con người được, vẫn là việc bảo vệ người sống quan trọng hơn. Thanh Tĩnh quyết định rất nhanh chóng, cô ấy bước tới che chắn trước mặt mọi người, trong một hơi đã ném ra hơn chục lá bùa màu vàng như nữ thân rải hoa. Cô ấy rút thanh kiếm gỗ đào sau lưng ra rồi hét lớn: "Thái Thượng Lão Quân dạy tôi cách diệt quỷ, cùng Thân Phương tôi, gọi Thượng Hô Ngọc Nữ ra để bắt điềm xấu..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »