Nhật Nguyệt Đương Không

Lượt đọc: 21676 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »
Chương 239
lời nguyền của quỷ tôn (thượng)

❊ ❊ ❊

Quyển 5 – Chương 239: Lời nguyền của quỷ tôn (thượng).

Ăn cá Nhĩ Ban nướng, ba người dựa vào bàn nhìn về phía xa, ngắm cảnh sắc ngoài thành. Không như Nhĩ Tây, nơi đây núi nhiều, đất bằng ít. Địa thế trập trùng, trên đỉnh núi cách khoảng một dặm bên phải có rừng cây rậm rạp. Trên sườn núi là ruộng bậc thang, trồng ngô và ngải đắng, mọc nối nhau từ chân núi lên đến đỉnh núi, giống như từng nấc thang dẫn lên trời vậy. Trong những khu rừng rậm trên đỉnh núi ẩn hiện bóng dáng con người.

Sông ngòi chằng chịt, phần lớn đều ẩn trong những cánh rừng chọc trời. Sắc trời dần tối, những nơi tránh được mưa gió ở giữa các cánh đồi, ngọn núi chỉ có một vài ngọn đèn lẻ tẻ, cho thấy những nạn dân Nhĩ Tây chạy loạn đến đây đã không còn cách nào, hoặc là họ nghe được tin về chiến tranh, nên đã bỏ đi gần hết.

Ở gần thành, thứ bắt mắt nhất vẫn là cây cầu đá lớn nối giữa sơn thành và bên ngoài.

Tiểu Phúc Tử không biết chui ra từ đâu, không hề khách sáo bê thêm một chiếc ghế tới. Thấy thức ăn ngon vẫn còn, gã bèn ngồi uống ăn uống nhồm nhoàm.

Ba người đương nhiên không so đo cùng gã.

Tiểu Phúc Tử thấy ba người để ý tới chiếc cầu đá, bèn nói:

- Chiếc cầu này là biểu tượng của Phong Thành, vì vậy có người gọi Phong Thành là Thạch Kiều Thành. Ừm! Hình như cái tên này là do người Hán các vị đặt đấy.

Thấy ba người không nói gì, gã thấp giọng:

- Bao giờ các vị về Trung Thổ, có thể dẫn ta đi theo không? Ta rất biết cách hầu hạ các đại gia, có ta làm chân sai vặt, các vị có thể đỡ mất công.

Vạn Nhận Vũ bật cười:

- Cuối cùng cũng lộ đuôi cáo rồi. Chẳng phải ngươi đã nói Phong Thành vững như Thương Sơn sao?

Tiểu Phúc Tử nói:

- Con người ta phải nhìn về hướng cao, chỉ nước mới chảy xuống chỗ trũng. Được ba vị đại gia chiếu cố, Tiểu Phúc Tử đương nhiên là muốn tới Trung Nguyên, về sau áo gấm vinh quy, hiển hách dường nào.

Vạn Nhận Vũ đang định mắng gã, thì Long Ưng nói:

- Mẹ ơi! Kia là cái gì?

Ba người nhìn theo ánh mắt hắn. Ở chân trời phía đông, mây đen che kín. Từng đám mây đen lớn cuồn cuộn bay tới. Ngay sau đó, cuồng phong nổi lên. Cây cối trong và ngoài thành nghiêng ngả dữ dội, những cành lá gãy bị hất văng lên nền trời, âm thanh rất hãi hùng.

Long Ưng nhảy lên nói:

- Bão rồi, mau thu dọn đồ đi.

Thấy Tiểu Phúc Tử mặt cắt không còn giọt máu, hai môi run rẩy, ngớ người ở đó nhìn đám mây đen đang ầm ầm kéo tới, che kín cả nửa bầu trời, hắn hét:

- Chưa từng thấy bão à?

Ba người không để ý đến gã nữa, nhấc cả chiếc bàn dậy, dọn vào trong phòng.

Bốn cô gái chạy ra giúp họ dọn đồ.

Mưa bắt đầu rơi xuống.

Đinh Na duyên dáng nói:

- Tiểu Phúc Tử, ngươi mất hồn rồi à? Mau vào nhà đi.

Ba người liếc mắt với nhau, và đều biết có chuyện bất thường xảy ra đối với tên lưu manh bình thường vốn lanh lợi hoạt bát, thấy tiền sáng mắt này. Người mắng Tiểu Phúc Tử nhiều nhất là Vạn Nhận Vũ, nhưng cũng là người quan tâm đến gã nhất. Vạn Nhận Vũ xông ra bên ngoài căn nhà đã đầy mưa gió tối mịt, kéo mạnh gã vào trong.

Trong phòng.

Long Ưng nói:

- Tiểu tử này bị dọa sợ chết khiếp rồi.

Rồi vỗ tay lên trán Tiểu Phúc Tử đang ngồi thừ ở góc tường.

Trong ánh sáng đèn dầu, ánh mắt Tiểu Phúc Tử dần ngưng tụ lại, sau đó nhìn khắp lượt mọi người như vừa tỉnh cơn mơ. Khi ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ đang ầm ầm mưa gió, gã hoảng loạn nói:

- Hết rồi! Hết rồi!

Đinh Na lo lắng hỏi:

- Cái gì hết rồi?

Tiểu Phúc Tử rên rỉ như không còn chút niềm tin nào:

- Phong Thành của chúng ta hết rồi.

Vạn Nhận Vũ tức giận nói:

- Không sao cũng là ngươi nói, giờ xong đời cũng là ngươi nói. Mau nói rõ ra, đừng dọa bốn vị cô nương.

Long Ưng nói:

- Ngươi nhận được tin gì? Có liên quan gì đến trận bão này?

Tiểu Phúc Tử cố gắng trấn tĩnh, nói:

- Vừa rồi ta nghe được một thông tin từ thành vệ sở, lúc đó còn xì mũi coi thường, giờ mới biết là thật, Phong Thành bị nguyền rủa rồi.

Phong Quá Đình mỉm cười:

- Ta còn tưởng có chuyện gì. Có phải ngươi nhận được tin Tông Mật Trí muốn khai đàn làm phép, nguyền rủa Phong Thành không?

Tiểu Phúc Tử ngạc nhiên:

- Sao Phong gia đoán trúng phóc vậy? Nghe nói nơi bị nguyền rủa, sẽ đột nhiên nổi trận mưa lớn, ứng nghiệm như thần. Đúng như tình hình hiện tại, pháp lực của Tông Mật Trí thật quá cao siêu. Chúng ta sao đấu được với y?

Bốn cô gái mặt biến sắc.

Long Ưng ung dung nói:

- Tông Mật Trí thực sự là có chút đạo hạnh, nhưng trận bão thì nhất định không liên quan tới y. Chỉ là vì y cảm nhận được thời tiết thay đổi, nên mới có thể dựa vào thời tiết mà tạo thế, khiến kẻ địch chưa đánh đã bại. Mẹ kiếp, đợi ông đây chặt đứt cái đầu thối của hắn, xem có phải chỉ để lại cái sẹo to như cái bát, hay mọc được cái đầu khác ra hay không?

Tiểu Phúc Tử và bốn cô gái ngớ người nhìn Long Ưng. Lần đầu tiên họ cảm thấy rằng ba người không chỉ đơn giản là những người khách lạ lắm tiền. Cần phải biết rằng Tông Mật Trí là một nhân vật mà ai cũng khiếp sợ ở khu Nhĩ Điền, mọi người đều coi y như quỷ thần, ngay cả cái tên của y cũng không ai dám nói ra. Nhưng nghe Long Ưng nói về y, không những thấy hắn biết rõ về người này, mà còn không coi y ra gì.

Đinh Lệ không nhịn được bèn hỏi:

- Ba vị đại gia có thù với người hung hãn đáng sợ đó sao?

Phong Quá Đình điềm đạm nói:

- Y là kẻ địch tiền kiếp của chúng ta. Từ thời khắc chúng ta đến Nhĩ Hải, cuộc chiến với y đã bắt đầu.

Vạn Nhận Vũ nhìn Tiểu Phúc Tử, nói:

- Hèn gì tiểu tử ngươi đột nhiên xin chúng ta dẫn ngươi tới Trung Thổ. Cảm giác phải rời xa quê hương không dễ chịu chút nào, giống như cây bèo không nơi nương tựa vậy. Yên tâm đi! Chỉ cần giết chết Tông Mật Trí, sáu nước sẽ trở lại thế lực lượng cân bằng trước đó, người Nhĩ Hải sẽ lại có ngày tháng thái bình.

Phong Quá Đình nói:

- Nhưng không phải là ngày mai. Tông Mật Trí đang tập trung đại quân ở bình nguyên Lục Cốt, có thể tiến công sơn thành bất kỳ lúc nào.

Tiểu Phúc Tử chua chát:

- Các vị thực sự có thể... Ôi, không ai có thể giết y đâu. Mông Tây Chiếu và Việt Tích Chiếu, từ trước đến giờ luôn nhiều binh lắm đất. Ngài có biết binh lực của Phong Thành chúng ta không? Lúc nhiều nhất, binh lực vẫn chưa được bốn nghìn người. Tiểu tử biết rất rõ về họ, ai nấy đều chìm trong tửu sắc, từ đại vương, cho tới sĩ tốt trông cửa, đều như vậy cả. Đâu thể là đối thủ của kẻ địch chứ?

Vạn Nhận Vũ cười nói:

- Cuối cùng đã chịu nói thật rồi.

Tiểu Phúc Tử vẻ mặt như đưa đám:

- Phong Thành không còn hi vọng gì rồi, xin ba vị đại gia hãy đưa ta đi! Ngày mai khi mở cửa thành, chúng ta sẽ lập tức rời đi. Ba vị tỷ tỷ sẽ đi cùng chúng ta.

Đinh Na nói kiên quyết:

- Các ngài dẫn Tiểu Phúc Tử đi đi! Chúng ta đã đi một lần, lần này quyết không rời đi.

Đinh Tuệ, Đinh Lệ và Đinh Linh cùng gật đầu, thể hiện ủng hộ quyết định của Đinh Na, đồng thời ánh mắt phát ra sự thù hận sâu sắc.

Long Ưng thong dong nói:

- Lần này chúng ta đến Phong Thành, là bởi biết rằng liên quân Mông – Việt sẽ tấn công Phong Thành, và chuẩn bị khai đại sát giới. Ngươi nói xem, chẳng lẽ chúng ta sẽ không đánh mà chạy sao? Muộn rồi! Chúng ta nghỉ ngơi trước đã, có chuyện gì ngày mai tính sau.

Đinh Na hỏi chân thành:

- Các vị thực sự là kẻ thù không đội trời chung với Quỷ tôn sao?

Long Ưng nói:

- Sự thực trong tương lai sẽ chứng minh lời của chúng ta. Giờ đây dù có nói gì, cũng chỉ là nói suông mà thôi.

Vạn Nhận Vũ thấy ánh mắt bốn cô gát toát lên vẻ sùng bái, thầm ngạc nhiên, quay người bước về phía phòng ngủ của mình trong mười ngày tới, rồi nói:

- Tha lỗi ta không tiếp nữa, tối nay ta chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Nhìn gã mở cửa, đóng cửa, biến mất trong tầm mắt, Đinh Linh – người nhỏ tuổi nhất cười phì ra, rồi nói:

- Có phải vợ Vạn gia là “sư tử Hà Đông” không? Nên dù có đi xa, vẫn rất ngay ngắn đàng hoàng, không dám liếc ngang liếc dọc.

Phong Quá Đình giơ tay vỗ lên đầu Tiểu Phúc Tử rồi nói:

- Không chịu nổi sóng gió, sao có thể là anh hùng hảo hán? Phải coi sinh tử như không, mới có thể chiến thắng sinh tử. Ta cũng muốn ngủ một mình cho ngon lành.

Nói đoạn, y bèn trở về phòng ngư chạy trốn.

Bốn đôi mắt đẹp cùng nhìn về phía Long Ưng, không khí đột nhiên trở nên khác thường.

Trận bão bên ngoài dần ngớt, trở thành cơn mưa tầm tã.

Đinh Tuệ nói với Tiểu Phúc Tử:

- Mau đi tắm rửa thay quần áo khô. Ướt nhẹp thế này rất dễ ốm. Chúng ta đã đun nước rồi. Vốn là để cho ba vị đại gia, nhưng Vạn gia và Phong gia đều không thích tắm thì phải!

Tiểu Phúc Tử ủ rũ đi về phòng tắm như đã mất hết mọi niềm vui trong cuộc sống.

Long Ưng thoải mái ngồi dựa vào chiếc gối bên tường, giơ thẳng hai chân, nói với bốn cô gái đang vây lấy hắn:

- Các nàng nói không rời đi, là không rời khỏi Nhĩ Hải, chứ không phải là không rời khỏi Phong Thành, đúng không?

Đinh Na ngồi bên trái hắn, dựa vào hắn nói:

- Nữ chiến sĩ tộc Lõa Hình chúng ta, đều là những xạ thủ có thể trèo đèo lội suối, bách phát bách trúng. Đàn ông thì không được vậy, chỉ giống đám binh sĩ Phong Thành thôi.

Đinh Lệ nói tiếp:

- Chúng ta có thù tất phải báo, luôn đợi cơ hội báo thù, có thể giết bao nhiêu người thì giết bấy nhiêu, đến tận hơi thở cuối cùng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »