Nhật Nguyệt Đương Không

Lượt đọc: 21667 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »
Chương 208
tộc thợ săn ở thiên sơn

❊ ❊ ❊

Dãy Thiên Sơn hùng cứ Cao Xương, Yên Kỳ và phía bắc Quy Tư theo hướng tây bắc đông nam, đi ngang qua cả lãnh thổ bao la của Đột Kỵ Thi, Hồi Hột, Đột Quyết, hình thành nhiều địa thế biến đổi phức tạp, cũng là bức bình phong thiên nhiên che chở và ngăn cách các quốc gia, các sa mạc, ốc đảo, thảo nguyên, đồi núi, sông suối, ao hồ ở trong đó, trở thành nơi các dân tộc du mục lớn nhỏ tranh giành nhau, từ xưa đến giờ vẫn không thay đổi.

Thiên Sơn vắt ngang qua phía bắc sa mạc Taklimakan với hơn ba ngàn dặm, rộng hơn ba trăm dặm, tạo thành những nếp đứt gãy uốn khúc, hình thành nên những lòng chảo và hang sâu, trong núi chằng chịt những sông băng, sườn núi phía bắc là những rừng vân sam chạy dài, mặt phía nam là đất của Quy Tư, còn lại là thảo nguyên và đồi núi.

Từ Quy Tư đến thành Toái Diệp, đường không dễ đi, phải đi dọc theo chân núi Thiên Sơn đi về phía tây, lướt qua nhánh sông Quy Tư, sau khi đến bờ đông sông Bát Hoán, rẽ về phía bắc, lướt qua vùng núi lại đi về phía tây bắc, đến hồ Nhiệt Hải – hồ nước lớn nhất trong vùng.

Thành Toái Diệp ở về phía tây bắc hồ Nhiệt Hải hơn trăm dặm.

Hoang Nguyên Vũ dẫn Long Ưng dong ruổi trên thảo nguyên, những thung lũng lớn, ở mạn bắc Thiên Sơn, trùng điệp những ngọn núi đầy tuyết, cây rừng xanh tốt, có xanh như tấm đệm, những ngọn tùng cao vút chĩa lên trời xanh, rải rác đây đó lều và dê bò của dân du mục.

Long Ưng mờ mịt không biết Hoang Nguyên Vũ muốn dẫn hắn đi đâu, nhưng đây là địa bàn của y, đương nhiên Long Ưng phải tin vào cái nhìn của y. Ở một nơi rộng lớn và địa hình phức tạp như thế này, muốn tìm mấy ngàn tên mã tặc, giống như mò kim đáy bể.

Lúc hoàng hôn, hai người đến bờ đông một dòng sông. Nơi này đã thuộc khu vực chân núi Thiên Sơn, đồi núi chập trùng, dòng sông phát xuất từ một thung lũng trên Thiên Sơn, trong bóng chiều tà, ánh nắng chiều rơi xuống dòng sông, nước sông phản chiếu ánh vàng óng ánh, đẹp không thể tả.

Nhìn dòng nước cuồn cuộn, Long Ưng thở ra, giọng thán phục:

- Sau khi trải qua cuộc hành trình đến Taklimakan, nhìn thấy nước là ta lại mừng như điên, nước chảy xiết như vậy, ẩn chứa năng lực phi thường có thể chống lại khô hạn.

Hoang Nguyên Vũ chỉ vào phía bắc đỉnh núi băng, nói:

- Huynh còn chưa thấy cảnh đông hàn ở đây. Bây giờ đầu xuân, ánh mặt trời khiến tuyết đọng trên sông băng tan rã, nước tuyết từ núi cao chảy qua hẻm núi, thung lũng, đổ xuống từ phía bắc, khiến các dòng sông lớn nhỏ trên rừng núi và thảo nguyên hồi phục sinh khí, thảo nguyên cũng tỉnh lại từ giấc ngủ say, hoa nở khắp nơi, khắp nơi đầy sức sống. Giữa hè là lúc chúng tôi vui sướng nhất, nước sông Điền lại xuyên qua sa mạc, đổ vào sông Tháp Lý Mộc (sông Tarim).

Long Ưng thầm nghĩ phải nhanh chóng quay về cao nguyên, nếu không, không có cách nào kịp được nhìn thấy con của mình ra đời. Hắn hỏi:

- Chúng ta sẽ đi đâu?

Hoang Nguyên Vũ đáp:

- Muốn nắm được hành tung của Biên Ngao, chỉ với hai chúng ta, chắc chắn không làm được điều đó, cần tìm người đến hỗ trợ. Đến đây đi!

Hai người quất ngựa, đi vào vùng núi. Lúc này sắc trời dần tối, càng lúc càng khó đi. Hai người dắt ngựa mà đi, may mắn là Hoang Nguyên Vũ thuộc nằm lòng đối với vùng này, lại có vầng trăng soi đường, rốt cuộc nửa đêm đã tới một lòng chảo ẩn sâu trong núi.

Tới trước miệng hang, từ chỗ cao vọng tới tiếng huýt sáo lảnh lót, Hoang Nguyên Vũ dừng lại, chúm môi huýt sáo. Tiểu tử này không hổ là người giỏi ca múa, ngay cả tiếng huýt sáo cũng êm tai, dễ nghe hơn người khác.

Bỗng nhiên một bóng đen từ trên cao đáp xuống, hóa ra là gã trẻ tuổi mặc đồ thợ săn. Nhìn thấy Hoang Nguyên Vũ, gã liền ôm lấy y.

Hai người thân mật nói chuyện bằng tiếng Quy Tư, Long Ưng không hiểu gì hết, hắn thấy hai người gặp nhau rất vui mừng, biết là họ có quan hệ rất thân thiết.

Hoang Nguyên Vũ lại giới thiệu gã thợ săn với Long Ưng bằng tiếng Đột Quyết. Gã trẻ tuổi này thuộc tộc Thiên Sơn, tộc này ở rải rác trong vùng núi Thiên Sơn, sinh sống bằng nghề săn bắn, là những thợ săn tài giỏi, ai cũng có bản lĩnh cao cường. Đến lúc này, Long Ưng mới biết vì sao Hoang Nguyên Vũ lại dẫn hắn tới đây.

Gã thợ săn tên là Đạt Đạt, bản lĩnh cao cường, là một trong những thợ săn xuất sắc nhất của tộc Thiên Sơn. Tiếng Đột Quyết của gã không thạo, bập bõm nói chuyện với Long Ưng, nhưng thái độ hết sức nhiệt tình.

Bọn Long Ưng tới thăm, khiến gần hai trăm người trong cốc choàng tỉnh. Họ không lập lều trại mà làm nhà trên cây để ở, khiến Long Ưng mở rộng tầm mắt.

Sau khi chào đón nồng nhiệt, tộc trưởng dẫn bọn hắn leo lên nhà ông ta ở trên cây. Tộc trưởng tên là Khách Lâm Gia Định, tuổi hơn bốn mươi, nhưng vẫn rất cường tráng nhanh nhẹn.

Nhìn từ phía dưới lên, dường như nhà trên cây rất nhỏ, nhưng bước vào nhà rồi, mới thấy nó khá rộng rãi, có một tấm màn ngăn giữa phòng ngủ và phòng khách. Tộc trưởng Khách Lâm Gia Định có hai vợ, đều chừng ba mươi tuổi, dáng người khỏe đẹp cân đối, đường cong lồ lộ, khiến người ta phải sáng mắt lên.

Sau khi giới thiệu Long Ưng, Khách Lâm Gia Định dùng tiếng Quy Tư nói chuyện với Hoang Nguyên Vũ, Long Ưng ngồi lên ghế đệm, lưng tựa vào tường, thong thả uống trà, hưởng thụ cảm giác thú vị khi ở trong một ngôi nhà trên cây.

Nói chuyện một lúc lâu, Hoang Nguyên Vũ nhìn Long Ưng nói:

- Tộc trưởng cũng nhận được tin tức Biên Ngao tàn sát dân làng ở Cao Xương, tỏ vẻ rất tức giận.

Long Ưng kinh ngạc nói:

- Dường như họ không tranh quyền thế, sao lại hiểu được chuyện xảy ra bên ngoài?

Hoang Nguyên Vũ nói:

- Đúng là họ không tranh quyền thế, bởi vì không ai dám đến trong núi chọc họ, ngay cả người ngang ngược như Tham Sư Thiện cũng không động vào phụ nữ tộc Thiên Sơn, bởi vì sợ trở thành kẻ thù của người Đột Kỵ Thi. Nhưng về tin tức nhạy bén, trong phạm vi mấy trăm dặm thảo nguyên, không có gì giấu diếm được họ. Mỗi lần họ đi săn, có thể đi tới mấy tháng, ra xa ngoài ngàn dặm. Hơn nữa, tộc Thiên Sơn có hơn trăm bộ lạc, phân bố rải rác trong vùng núi Thiên Sơn, có thể thấy tai mắt của họ rất đông đúc. Hiện giờ chắc huynh đã biết vì sao ta mất hai ngày trời để đến gặp họ.

Trong lúc hai người nói chuyện, tộc trưởng và hai bà vợ của ông ta ngồi hai bên, nhìn Long Ưng không chớp mắt với vẻ dò xét, hắn đành phải liên tục đáp lại họ bằng nụ cười ấm áp.

Long Ưng vui vẻ hỏi:

- Họ chịu giúp đỡ sao?

Trước hết Hoang Nguyên Vũ nhìn tộc trưởng giải thích lại những câu mình và Long Ưng vừa nói bằng tiếng Hán, mặt tộc trượng lộ vẻ kiêu ngạo, hiển nhiên “bản lĩnh” nịnh nọt của Hoang Nguyên Vũ không hề kém kiếm thuật của y. Sau đó, y mới nói với Long Ưng:

- Họ không tôn trọng người Hán, cho nên cũng không tin tưởng các huynh, chỉ đến khi ta nói huynh là Long Ưng, cái nhìn của họ đối với huynh mới thay đổi.

Long Ưng kinh ngạc:

- Ông ta lại biết có một người như ta!

Hoang Nguyên Vũ hơi bực:

- Đã nói là tin tức của họ rất bén nhạy! Huynh có biết bây giờ tên tuổi của mình vang dội cỡ nào không? Ở thành thị thì truyền khắp đường khắp ngõ, ở đây thì truyền khắp núi rừng dân dã. Tộc trưởng còn muốn thấy thuật bắn cung của huynh, sáng mai trước khi đi, huynh dành chút thời gian biểu diễn cho ông ta xem.

Y lại tiếp:

- Vốn là họ không nhúng tay vào chuyện bên ngoài, nếu chỉ dựa vào quan hệ giữa ta và họ, cũng chưa đủ để thuyết phục ông ta, nhưng bởi vì có sự kiện tàn sát dân làng, khiến họ rất căm phẫn, quyết định dốc sức giúp mình. Lần này Biên Ngao chỉ có chạy đằng trời!

Y lại quay qua tộc trưởng giải thích lại lời vừa nói với Long Ưng.

Tộc trưởng nghe xong, lại nói một tràng.

Hoang Nguyên Vũ phiên dịch:

- Tộc trưởng chỉ rõ chiến thuật lợi hại nhất của Biên Ngao, là đến và đi nhanh như gió, xuất quỷ nhập thần. Nếu như hôm nay đến đây cướp thiên thạch, lần đầu tiên bị người đoán được hành tung, hẳn là do làm nhiều việc ác, nên bị sơn thần trừng phạt.

Hoang Nguyên Vũ cùng tộc trưởng bàn bạc cụ thể việc hợp tác, tộc trưởng làm dấu cầu phúc cho bọn hắn, rồi lui về phòng ngủ sau lều.

Hoang Nguyên Vũ tắt ngọn đèn, nói:

- Ngủ đi! Còn cả canh giờ nữa trời mới hừng sáng.

Long Ưng ngạc nhiên:

- Ngủ ở đây sao?

Hoang Nguyên Vũ nói:

- Nếu không thì kiếm tàng cây nào đó mà ngủ, nhưng như thế chắc chắn tộc trưởng sẽ không vui. Ta cũng không định đi ngủ. Đi, để ta dẫn huynh đến chỗ này xem mặt trời mọc ở Thiên Sơn.

Hai người trèo lên một đỉnh núi cao lân cận, hướng về phía đông.

Vầng trăng chiếu chênh chếch, xa xa phía sau, núi tuyết uốn khúc, vùng sườn núi phía dưới mở rộng ra vô tận, khe suối uốn khúc, rừng sâu thăm thẳm, vân sam, tùng, tuyết liên, cây tường vi lay động theo gió, vẻ tươi đẹp khiến người ta cảm thấy hết sức sảng khoái.

Hoang Nguyên Vũ hít sâu một làn gió núi, chỉ về phía Quy Tư ở phương xa không thìn thấy rõ, nói:

- Thiên Sơn chặn gió lạnh phương bắc, lãnh thổ của nước chúng tôi mặc dù giáp sa mạc Taklimakan ở phía nam, may mắn là có sông Tháp Lý Mộc làm một lá chắn thiên nhiên, rừng nguyên thủy rậm rạp hai bên bờ chống bão cát xâm lấn, lại tưới tiêu ốc đảo của chúng tôi, nguồn nước đầy đủ, quanh năm không dứt, hình thành vùng bình nguyên phì nhiêu, nước chúng tôi được thiên nhiên ưu đãi hơn hẳn so với các nước lớn nhỏ ở phía bắc núi Côn Lôn và Đại Sa Hải.

Long Ưng thầm nghĩ, nguyên nhân chính là như thế, Quy Tư cũng trở thành miếng thịt lớn khiến nhiều người tranh giành, luôn phải đứng mũi chịu sào, thảo nào hai anh em y không ngừng vì thế tận tâm tận lực để bảo vệ quê hương. Nếu không đạt được mục tiêu, với tính cách đặc biệt của họ, không biết họ sẽ trở nên như thế nào? Bất kể vì nguyên nhân nào, Long Ưng cũng muốn dùng hết sức mình để duy trì sự hòa bình, bình yên trên mảnh đất tươi đẹp này, bất kỳ ai gây chiến tranh, đều là xem thường nơi chốn thiêng liêng này.

Hoang Nguyên Vũ lại chỉ về phía nam, nói:

- Ở đó có núi Công chúa, tên được đặt theo một truyền thuyết bi thương, bởi vì trước đây rất lâu, có một nàng công chúa xinh đẹp của nước Yên Kỳ đã tự tử ở đó.

Trong lòng Long Ưng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, mỗi dân tộc đều có truyền thuyết và tín ngưỡng rung động lòng người của riêng mình, nếu có thể như Lão Tử Lý Nhĩ miêu tả “Dân nước nhỏ, người dân cả đời không qua lại với nhau”, sẽ tốt biết bao nhiêu?

Giọng nói đầy cảm xúc của Hoang Nguyên Vũ tiếp tục lọt vào tai hắn:

- Sông Khổng Tước chảy qua vùng phụ cận núi Công chúa, vùng thượng du của nó có một hẻm núi cheo leo dài hơn hai mươi dặm, là con đường chủ yếu đi vào Đại Sa Hải. Thời nhà Tấn của quý quốc, từng đặt ải Thiết Môn Quan ở chỗ này, vách đá cửa ải dựng đứng ngàn mét, sườn núi hẹp, hang núi sâu, địa thế vô cùng hiểm yếu.

Long Ưng nghe vậy, không biết nói gì.

Gió đêm từng cơn thổi tới, tay áo hai người bay phần phật.

Hoang Nguyên Vũ thấy hắn không trả lời, hỏi:

- Ưng gia đang suy nghĩ chuyện gì vậy?

Long Ưng thở ra một cái, nói:

- Ta đang nghĩ, nếu như không có chiến tranh, không có tình trạng xây thành lập ải canh chừng lẫn nhau, cõi nhân gian này sẽ biến thành chốn cực lạc.

Hắn không khỏi nhớ tới Tiên môn, sau khi theo cánh cửa này rời đi, phải chăng cũng có thể vứt bỏ tất cả mọi phiền não, phân tranh?

Hoang Nguyên Vũ ngẫm nghĩ lời nói của hắn, hồi lâu sau cất tiếng:

- Huynh muội chúng tôi hiểu nhất sự đáng sợ của chiến tranh, trong vòng một đêm, tất cả những gì đang sở hữu đều biến mất, không còn sót lại chút gì, người quen biết cũng trở thành người xa lạ, đối với ngày mai không còn bất kỳ hy vọng nào.

Long Ưng nói:

- Chiến tranh loạn lạc đã đả kích rất lớn đối với các ngươi.

Hoang Nguyên Vũ nói:

- Không phải là rất lớn, mà là vĩnh viễn không thể quên được, cho đến tận bây giờ, điều đó vẫn còn ảnh hưởng tới chúng tôi. May mắn là huynh đã đến rồi.

Long Ưng ngạc nhiên quay lại, nhìn y bằng ánh mắt dò hỏi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371
Tiến »