Hiện tại, Từ Trường An trông vô cùng thê thảm.
Bộ thanh bào vốn đã rách nát, gương mặt và đôi môi cũng bị gió tuyết thổi đến nứt nẻ. Nguyên nhân chính là vì Hỗn Độn Châu này chẳng ra làm sao cả, nó thường xuyên thay đổi mùa màng, dù có đang là tiết xuân hay hạ, nó cũng sẽ nhanh chóng chuyển sang tiết thu đông. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ là để hành hạ Từ Trường An mà thôi. Dáng vẻ thê thảm hiện tại của Từ Trường An, tất cả đều là nhờ nó ban tặng.
Nhưng cũng may, mọi chuyện đã qua.
"Tiểu tử ngươi, ra ngoài được là tốt rồi, chẳng bao giờ chịu làm người ta bớt lo. Đúng rồi, ngươi đi vào trong đó làm gì?" Lý Nghĩa Sơn vỗ vai Từ Trường An, cười hỏi.
Từ Trường An nghe Lý Nghĩa Sơn hỏi vậy, trong lòng ấm áp, liền vội hỏi: "Các người đều là đến cứu ta sao?"
Trịnh Đại Ảm lúc này cũng giang tay ra, bực dọc nói: "Không phải cứu ngươi thì chẳng lẽ cứu ta à? Nhưng ngươi cũng đừng đắc ý, tiểu tử ngươi nhân phẩm quá kém, đến cả sư phụ ngươi và Cát Thiên Hà của Thiên Trận Tông cũng phải tới cứu ngươi đấy."
Cát Thiên Hà lúc này vẫn há hốc miệng, mãi không khép lại được. Hắn không sao hiểu nổi, trận pháp mà chính mình vốn chẳng tìm ra manh mối, vậy mà lại bị một kiếm của Lý Nghĩa Sơn bổ ra thật.
Nghe Trịnh Đại Ảm nhắc đến mình, hắn mới chịu khép miệng, hít sâu một hơi, nhìn Lý Nghĩa Sơn với vẻ khó tin, đoạn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhìn về phía Từ Trường An, giơ ngón tay cái tán dương: "Không tồi, nghe Trịnh Đại Ảm thường xuyên nhắc đến ngươi. Nếu sau này có việc cần, chỉ cần lên tiếng, Thiên Trận Tông ta lập tức tới ngay!"
Thấy đối phương đã nói vậy, Từ Trường An khẽ khom người: "Vậy Từ Trường An xin đa tạ tiền bối trước."
Từ Trường An vừa dứt lời, Cát Thiên Hà thở dài một tiếng, mặt mày ủ rũ nhìn Lý Nghĩa Sơn. Hắn không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy Trịnh Đại Ảm liền nhớ tới lời cuồng ngôn vừa rồi của đối phương.
"Ai nha, Lý đạo huynh, khi nào thì cởi quần lót xuống để giặt cho Cát đại sư đây?"
Cát Thiên Hà đỏ mặt, không nói một lời. Lời mình đã thốt ra, cũng như nước đổ đi, nào có đạo lý thu hồi lại được.
Từ Trường An nghe vậy, liền cẩn thận hỏi: "Chư vị, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Chuyện này đến cả Lý Nghĩa Sơn cũng thấy ngoài ý muốn, hắn nào biết mình tùy tiện vung một kiếm mà lại thật sự phá được trận pháp, thế là liền kể lại đầu đuôi sự việc cho Từ Trường An, còn nhấn mạnh việc La Thu Đồng đã đồng ý trở thành đạo lữ của mình.
Từ Trường An cũng hiểu được tâm tư của sư phụ. Lúc ở Tề Thành, chỉ biết quan hệ hai người rất tốt, còn tốt đến mức nào thì hắn không rõ. Nhưng giờ đây khi quan hệ đã xác định, Từ Trường An bước lên trước, quỳ một gối hành lễ: "Đệ tử bái kiến sư mẫu."
La Thu Đồng không ngờ Từ Trường An lại dứt khoát như vậy, nhất thời cảm thấy có chút bất ngờ. Quan trọng nhất là theo lễ nghĩa, nàng cần phải đưa lễ gặp mặt, nhưng lần này ra ngoài vội vàng, chẳng có gì để tặng.
La Thu Đồng suy nghĩ một hồi, chỉ đành tháo chiếc vòng tay màu đen trên cổ tay đưa cho Từ Trường An.
"Chiếc vòng này là mẫu thân ta tặng cho ta. Nay đưa cho ngươi, ta biết ngươi và Nghĩa Sơn tình như phụ tử. Cho nên, thứ này không chỉ cho ngươi, mà còn là cho vị đồ tức tương lai của ta nữa."
Từ Trường An vốn không muốn nhận lễ vật quý trọng như vậy, nhưng La Thu Đồng đã nói đến mức đó, hắn thực sự khó lòng từ chối. Hơn nữa, đúng như lời La Thu Đồng, Lý Nghĩa Sơn đối với hắn vừa là sư vừa là phụ. Hiện tại, ngoài người mẹ không rõ tung tích, chỉ có Lý Nghĩa Sơn là người thân duy nhất.
Tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng dọc đường đi, Lý Nghĩa Sơn dạy hắn công pháp, lúc nào cũng che chở, thậm chí nhiều lần đánh cược tính mạng chỉ để cứu hắn. Tình cảm này, dù là cha con ruột thịt cũng chưa chắc sánh bằng.
Từ Trường An không từ chối nữa, trực tiếp nhận lấy vòng tay, dập đầu hai cái với La Thu Đồng coi như đại lễ.
La Thu Đồng cũng lộ vẻ vui mừng, vội vàng đỡ Từ Trường An dậy.
"Được rồi, được rồi, các người nhận người cũng xong rồi, có phải nên để một người nào đó hoàn thành lời hứa không nhỉ?" Trịnh Đại Ảm dựa vào đầu tường, bộ dáng như chuyện không liên quan đến mình.
Lời này hiển nhiên là nhắm vào Cát Thiên Hà.
Lý Nghĩa Sơn thở dài, hắn cố tình giới thiệu La Thu Đồng chính là muốn mọi người quên đi vụ cá cược đó. Nhưng Trịnh Đại Ảm này lại cứ không chịu buông tha. Muốn nói hắn phá trận thế nào, chính hắn cũng chẳng giải thích được, tóm lại cứ vung kiếm là trận pháp mở ra.
"Trịnh Đại Ảm, ngươi tìm việc gây sự phải không?" Cát Thiên Hà hạ giọng nói, mặt mày không chút kiên nhẫn, hai người lúc này trông như kẻ thù vậy.
"Sao lại là ta gây sự? Đây là chuyện của ngươi mà!" Trịnh Đại Ảm cao giọng hơn một chút.
Cát Thiên Hà trừng mắt nhìn Trịnh Đại Ảm, ánh mắt như muốn xẻ thịt đối phương. Trịnh Đại Ảm lại chẳng bận tâm, đối với Thiên Trận Tông mà nói, khi không có nguy hiểm thì người Thiên Cơ Các chính là mối đe dọa lớn nhất; nhưng khi có nguy hiểm, Thiên Cơ Các và đệ tử của họ lại là huynh đệ đáng tin cậy nhất của Thiên Trận Tông.
"Ngươi..." Cát Thiên Hà giơ bàn tay run rẩy chỉ vào Trịnh Đại Ảm.
Dù biết hai vị tiền bối không thực sự trở mặt, Từ Trường An vẫn nhỏ giọng nói: "Hai vị tiền bối, thực ra trận pháp không phải do sư phụ ta phá..."
Cát Thiên Hà nghe vậy như vớ được cọc, vội nắm lấy vạt áo rách rưới của Từ Trường An: "Ngươi... ngươi nói lại lần nữa xem."
Từ Trường An nuốt nước miếng, sợ Trịnh Đại Ảm và Cát Thiên Hà xé xác mình: "Thực ra, nơi này có cơ duyên của một vị trưởng bối để lại, ta chỉ cần có được cơ duyên đó là có thể khống chế trận pháp. Lúc sư phụ ta vung kiếm, ta... vừa vặn mở được trận pháp."
Cát Thiên Hà nghe xong, thở phào một hơi, đầy kiêu ngạo nhìn Trịnh Đại Ảm: "Có người, mọc tai để làm cảnh à?"
"Ai chứng minh được? Dù sao ta chỉ tin vào những gì mình thấy." Mặc kệ thế nào, Trịnh Đại Ảm vẫn không tin, tuy không bắt được Cát Thiên Hà giặt quần lót, nhưng nhìn đối phương chịu thiệt là hắn thấy vui rồi.
Nghe hai vị tiền bối cãi nhau như trẻ con, Từ Trường An chỉ đành thở dài: "Hai vị tiền bối, xin hãy xem đây."
Hắn vừa nói vừa bắt đầu cảm ứng Hỗn Độn Châu trong cơ thể. May thay, hiện tại Hỗn Độn Châu đã chịu nghe lời, dưới sự khống chế của hắn, trận pháp lại lần nữa vận hành. Để chứng minh, Từ Trường An đi vào trong cấm chế rồi lại đi ra. Thấy cảnh này, Trịnh Đại Ảm mới thực sự tin lời Từ Trường An. Thực ra hắn luôn tin Từ Trường An, chẳng qua chỉ muốn nhìn Cát Thiên Hà ăn quả đắng mà thôi.
Từ Trường An bất lực thở dài. Hai lão già này thật là!
Từ Trường An bình an vô sự trở ra, lại còn đạt được cơ duyên, mọi người vui vẻ xuống núi. Vừa đến chân núi, Tiểu Thanh Sương đã đẫm lệ nhào vào lòng Từ Trường An. Cô bé khóc như hoa lê dính hạt mưa, nàng cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại Từ đại ca nữa. Từ Trường An ôm Tiểu Thanh Sương an ủi một hồi, mới khiến cô bé nín khóc mỉm cười.
Mọi người cùng nhau ăn uống dưới chân núi để chúc mừng Từ Trường An bình an trở về. Nhưng sau vài chén rượu, ai nấy đều bắt đầu tò mò về cơ duyên của hắn.
"Trường An, lần này ngươi đạt được cơ duyên gì?" Người khác hỏi có lẽ không lễ phép, nhưng người hỏi là Lý Nghĩa Sơn thì chẳng vấn đề gì.
Từ Trường An không giấu giếm, kể lại chuyện Tiểu Phu Tử bảo hắn đến Vân Mộng Sơn, đồng thời cũng kể về những chuyện xảy ra với Hỗn Độn Châu. Chỉ là, về thân thế của mình và những chuyện năm xưa, hắn không nhắc tới. Đương nhiên, chuyện Hỗn Độn Châu khiến mỗi lần công kích hắn đều phải dốc toàn lực, hắn cũng không nói ra. Không phải không tin mọi người, mà là không biết phải mở lời thế nào.
Dù sao hắn cũng thu hoạch được cơ duyên, ngược lại còn làm thay đổi phương thức chiến đấu, còn những thứ khác thì chẳng tiến bộ chút nào. Chuyện này nói ra cũng chẳng mấy ai tin.
Khi người khác hỏi về Hỗn Độn Châu, Từ Trường An đều lấy ba chữ "Không biết" để chặn lại. Ngược lại là Trịnh Đại Ảm, nghe chuyện Hỗn Độn Châu tự động chui vào cơ thể Từ Trường An, hắn vuốt cằm, nheo mắt đưa ra phỏng đoán: "Hỗn Độn Châu này, hẳn là thích Hỗn Độn chi lực!"
"Nói nhảm, ngươi thử nói cho ta xem Hỗn Độn chi lực là cái gì xem nào?" Cát Thiên Hà thẳng thừng đáp.
Trịnh Đại Ảm suy nghĩ rồi nói: "Hỗn Độn chi lực chính là sự hỗn loạn, vô tự. Công pháp của Từ Trường An khi vận hành va chạm lẫn nhau khiến hắn suýt gặp chuyện, trạng thái đó chính là hỗn độn, nên mới hấp dẫn được Hỗn Độn Châu. Tất nhiên, đây chỉ là ta đoán, không chắc chắn."
"Sức tưởng tượng phong phú thật, sao ngươi không đi viết thoại bản đi!" Đối với cách nói này, phản ứng đầu tiên của Cát Thiên Hà là cho rằng đó là chuyện hoang đường.
Dù Hỗn Độn Châu đang ở trong cơ thể, nhưng mọi thứ về nó vẫn còn là ẩn số.
Lý Nghĩa Sơn không quản hai người cãi vã, liền giơ chén rượu về phía Từ Trường An. Hai chén chạm nhau, Từ Trường An lập tức cảm nhận được lực đạo truyền vào trong chén. Hắn biết, đây là sư phụ muốn khảo nghiệm mình. Có lẽ vì men rượu, Từ Trường An cũng đánh trả. Cuối cùng, hai chén rượu đồng thời vỡ tan, nhưng rượu bên trong không hề văng ra ngoài, hai người cùng hất tay lên không trung, rượu tựa như rồng nước bay thẳng vào miệng.
So với việc xem Trịnh Đại Ảm và Cát Thiên Hà cãi nhau, Chung Linh và Trương Chi Lăng thích xem Từ Trường An và Lý Nghĩa Sơn luận bàn hơn. Hai thầy trò cùng cười lớn, đi ra ngoài nhà.
Trong phòng chỉ còn lại Trịnh Đại Ảm và Cát Thiên Hà.
Hai người đứng yên, Lý Nghĩa Sơn cầm Di Đỉnh, Từ Trường An cầm Thiếu Cự. Hai thầy trò này công pháp gần như giống hệt nhau, ngay cả công pháp Hồng Liên Nhất Mạch Lý Nghĩa Sơn cũng biết. Năm đó khi Kiếm Sơn lão nhân kết bái với Lý Nghĩa Sơn, đã dạy hắn không ít công pháp, nhưng mỗi tên chiêu thức ông đều đặt bừa, khiến đến tận bây giờ Lý Nghĩa Sơn cũng không rõ mình rốt cuộc biết những môn công pháp nào.
Hai người đứng vững, sau đó bay lên không, hai thanh trường kiếm va chạm vào nhau. Trên người Từ Trường An ánh sáng rực rỡ, lập tức tung chiêu, Lý Nghĩa Sơn vốn chỉ muốn kiểm tra đồ đệ nên không dùng toàn lực. Nhưng giờ đây, Từ Trường An lại bị bắt buộc phải dốc toàn lực.
Lý Nghĩa Sơn muốn lưu thủ, điểm đến thì dừng, nhưng Hỗn Độn Châu trong cơ thể Từ Trường An lại không cho phép. Bất ngờ thay, Lý Nghĩa Sơn bị Từ Trường An vung một kiếm đánh rơi xuống đống tuyết.
Lý Nghĩa Sơn lảo đảo bò ra khỏi tuyết, thấy Từ Trường An đứng trên không trung cầm kiếm Thiếu Cự, khóe miệng lộ một nụ cười: "Được, có chút ý tứ!"
Lý Nghĩa Sơn nói rồi lại bay lên, đứng đối diện Từ Trường An. "Vạn Kiếm Quyết, ra!"
Nghe sư phụ dùng Vạn Kiếm Quyết, Từ Trường An không do dự, cũng cao giọng quát: "Vạn Kiếm Quyết, ra!"
Kiếm quyết và thủ pháp của hai người giống hệt nhau. Hai đạo kiếm khí va chạm, Lý Nghĩa Sơn lùi lại một bước. Dù hiện tại hắn đã là Khai Thiên Cảnh, nhưng đây chỉ là luận bàn nên hắn mới lùi lại.
Tiếp đó, hắn thay đổi pháp quyết, dưới chân xuất hiện hoa sen đỏ.
"Công pháp Hồng Liên Nhất Mạch!" Lý Nghĩa Sơn quát lớn.
Từ Trường An không do dự, hai thầy trò động tác giống hệt nhau, không chút sai lệch. Hai đóa hồng sen tan biến ở giữa hai người. Dưới tình thế dốc toàn lực, Từ Trường An lại đánh ngang tay với Lý Nghĩa Sơn.
Công pháp và động tác của hai thầy trò giống hệt nhau, thứ duy nhất phân định thắng bại là pháp lực và sự thấu hiểu công pháp. Nếu nói về pháp lực, Lý Nghĩa Sơn chưa chắc đã mạnh hơn Từ Trường An, nhưng về sự thấu hiểu, Từ Trường An lại kém sư phụ.
Hai người đối địch cũng như hai quân đối chọi, nếu lực lượng ngang nhau, thì chỉ có kẻ dũng cảm mới thắng. Kẻ dũng cảm thắng là vì hắn có thể không chút cố kỵ phát huy toàn bộ thực lực. Mà Từ Trường An lúc này, dù không có sự dũng cảm đó, cũng đang phát huy toàn bộ thực lực. Thậm chí, vì công pháp và kiếm quyết giống hệt nhau, nó khơi dậy lòng hiếu thắng của hắn. Hắn chỉ muốn cảm nhận sự khác biệt trong kiếm quyết của hai người để nâng cao bản thân.
Ban đầu hắn còn giữ được bình tĩnh, nhưng sau đó càng lúc càng không thể khống chế. Hai người dường như đánh ra chân hỏa, chiêu thức cũng dần thay đổi: Từ Trường An thiên về cương mãnh, còn Lý Nghĩa Sơn lại thiên về linh hoạt. Dù cùng một công pháp, nhưng trong tay hai người lại mang hai phong thái hoàn toàn khác biệt.
Trong phòng, Trịnh Đại Ảm và Cát Thiên Hà vẫn đang đấu khẩu, còn ngoài phòng, trận chiến đã trở nên vô cùng kịch tính.
Lý Nghĩa Sơn thấy đồ đệ mình đánh ngang tay với mình, trong lòng không khỏi an ủi. Dù sao ông cũng là sư phụ, tu vi cao hơn hai đại cảnh giới, kinh nghiệm lại lão đạo. Ông tìm được một cơ hội, kiếm quyết thay đổi, đâm thẳng vào cánh tay phải của Từ Trường An. Từ Trường An nhận ra ý đồ, vội thu kiếm về. Nhưng Lý Nghĩa Sơn chờ chính là cơ hội này, trường kiếm thẳng lấy yết hầu Từ Trường An. Tất nhiên, ông kiểm soát lực đạo rất tốt, sẽ không làm tổn thương đồ đệ. Dù sao ông cũng là sư phụ!
Từ Trường An nhận ra nguy hiểm, lập tức vung Thiếu Cự quét ngang. Lý Nghĩa Sơn tưởng mình sắp thắng nên không phòng bị, pháp lực cũng thu liễm lại. Nhưng cú quét ngang của Từ Trường An lại không hề lưu thủ. Vì Hỗn Độn Châu, mỗi cú đánh của hắn đều là toàn lực. Nhát kiếm này trực tiếp đánh văng Lý Nghĩa Sơn, khiến ông như một hòn đá, đập mạnh xuống mặt tuyết, tạo thành một hố sâu.
La Thu Đồng trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này, vội vàng chạy tới. Lý Nghĩa Sơn hộc ra một ngụm máu, được La Thu Đồng đỡ dậy, truyền đến một giọng nói: "Tiểu tử, ta thử xem ngươi tiến bộ thế nào, ngươi lại dám xuống tay độc ác thế hả!"
Từ Trường An biết mình gây họa, nhưng giải thích đã muộn. Hắn nảy ra ý định, giả vờ kiệt lực, hạ từ trên không xuống rồi ngã nhào trên mặt đất. Từ Trường An thực ra không sao cả, hắn làm vậy, thứ nhất là để giữ thể diện cho sư phụ, thứ hai là sư phụ chắc chắn sẽ quan tâm hắn, lúc đó hắn sẽ tìm cơ hội giải thích. Hỗn Độn Châu này, đúng là hại người!
Quả nhiên, đúng như dự đoán, Lý Nghĩa Sơn vội vàng tới chăm sóc Từ Trường An, miệng lẩm bẩm đầy khó hiểu: "Ta mạnh đến thế sao?"
Đến tối, mọi người thấy Từ Trường An vẫn chưa tỉnh, đều vô cùng lo lắng. Lý Nghĩa Sơn trong lòng thậm chí còn sinh ra cảm giác áy náy. Biết được tình hình này, Từ Trường An vốn định giải thích với Lý Nghĩa Sơn chỉ đành thở dài trong lòng, tiếp tục giả vờ hôn mê. Chuyện này, chỉ đành để sau hãy nói.
Chỉ vì một màn kịch của Từ Trường An, mọi người đã ở lại đây thêm ba ngày. Hiện tại đã gần tháng Chạp, sắp đến Tết rồi. Lý Nghĩa Sơn lần này bị Từ Trường An vô tình làm bị thương, nhưng cũng nhờ họa được phúc, tình cảm giữa ông và La Thu Đồng thăng hoa nhanh chóng, thậm chí quyết định qua năm mới sẽ tổ chức hôn lễ. Không chỉ muốn kết hôn, ông còn muốn làm lớn, để người trong thiên hạ biết phu nhân của Lý Nghĩa Sơn tên là La Thu Đồng!
Hơn nữa, hiện tại sáu tông thế yếu, Lý Nghĩa Sơn cũng định làm một việc lớn, tuyên cáo với thế nhân rằng Thục Sơn vẫn còn đó! Hiện nay thiên hạ đại loạn, Lý Nghĩa Sơn muốn mượn dịp này tuyên bố, dù đệ tử Thục Sơn mạnh hay yếu, đều phải cống hiến cho nhân tộc. Đây cũng là tông môn đầu tiên công khai thái độ. Năm xưa Thục Sơn là người đứng đầu chính đạo, dù hiện tại phần lớn lực lượng ở Kiếm Ngục, nhưng Thục Sơn vẫn muốn giữ vững phong thái của đệ nhất đại phái năm nào! Còn chi phí tổ chức hôn lễ, đương nhiên do Từ Trường An đang mang lòng hổ thẹn chi trả.
Sau trận chiến Ủng Cốc, Kim Ô Nhất Mạch cũng an ổn hơn nhiều, Từ Trường An và mọi người vốn định về Trường An đón một cái Tết yên bình. Nhưng một tin tức đột ngột ập đến khiến họ phải thay đổi hành trình, quay lại Túc Châu.
"Nghiên Mặc Trì, bị Kim Ô Nhất Mạch Yêu tộc bắt giữ!"
Hai chương này trạng thái không tốt, mọi người tạm xem qua. Nghiên Mặc Trì bị bắt, trước đó đã có phục bút.
Mặt dày cầu các loại phiếu, ngoài ra tiếp tục đẩy nhóm: 926916903