Nhà Tiên Tri Được Chọn

Lượt đọc: 6557 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Bảy ngày sau.

Các người chơi bước lên xe buýt chở đi phó bản.

Đoạn Dịch và Minh Thiên ngồi ở hàng đầu.

Trên đường đi, các người chơi hầu như đều ngủ.

Đoạn Dịch quay đầu lại, ánh mắt đảo qua mỗi gương mặt người chơi.

Trong quá trình này anh luôn nhíu mày, anh nhớ Minh Thiên từng nói... những người có mặt ở đây đều giống mình, tương lai đã từng chết một lần.

Nếu so sánh với trò chơi trên máy tính, bọn họ là đám người chơi đều đã chết hết, sau khi Minh Thiên thắng trò chơi, mang theo trang bị và ký ức trở về điểm khởi đầu. Hắn thay đổi bản thân của quá khứ, cùng mình và đoàn người chơi lại từ đầu.

Chẳng qua khác biệt là, hệ thống lựa chọn phó bản cho người chơi, căn cứ vào năng lực tổng hợp và phó bản hiện có.

Cũng bởi vậy, bị Minh Thiên ảnh hưởng, mức khó phó bản đầu tiên bọn họ vào là cấp 2.

Lần đầu bọn họ vào phó bản, cũng là lần đầu Minh Thiên trải qua phó bản đó.

Nhưng vô luận như thế nào, đoàn người vẫn có thể đi tiếp, đều là nhờ Minh Thiên.

Không muốn anh gánh mạng người, cái gì Minh Thiên cũng tự thân gánh hết.

...Lúc mình hiểu lầm cậu ấy, có phải cậu ấy đã buồn lắm không?

Đất khách người lạ, Đoạn Dịch tưởng tượng nếu mình bị anh em bạn bè hiểu lầm, mình sẽ cực kỳ thất vọng buồn lòng.

Huống chi Minh Thiên... còn ôm tình cảm đặc biệt với mình?

Đêm đó Minh Thiên bày tỏ nỗi lòng cùng Đoạn Dịch, lo lắng Đoạn Dịch không muốn nhìn mặt mình nữa, Đoạn Dịch trả lời là, nếu mình thật sự như lời hắn, có khác gì lòng lang dạ sói?

Minh Thiên lập tức đáp: "Đương nhiên không phải. Anh chịu nhìn mặt em là quá tốt rồi. Anh Tiểu Dịch, em biết tình huống hiện tại đặc thù, không phải lúc nói chuyện này. Em vốn muốn giấu đến chết, nhưng sau phó bản《 Nhà Tâm Nguyện 》em sửa lại chủ ý, muốn nói cho anh nghe. Nhưng chỉ nói cho anh thôi. Em sẽ không nói cho người khác."

Lời của hắn, Đoạn Dịch nghe mà trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trong đầu anh lướt qua rất nhiều hình ảnh, 15 tuổi bị bắt cóc, 18 tuổi thoát khỏi tổ chức, và cặp mắt 23 tuổi tới khách sạn đón mình đi cầu Nại Hà...

Rồi Đoạn Dịch nhớ tới một chuyện hắn từng kể... thời điểm bị nhốt trong tù, hắn thấy đồng đội ăn thịt đồng đội.

Hơn nửa là chuyện xảy ra sau khi mình và mọi người chết.

Hắn một thân một mình bôn ba đường dài bao lâu, mới đến được điểm cuối, rồi tìm đường quay trở về?

Trong Nhà Tâm Nguyện, Minh Thiên chìm vào ảo giác, nổi điên xách rìu chém Bạch Lập Huy.

Đoạn Dịch nhớ mình đã nói với hắn: "Tiểu Thiên, đến bên tôi."

Khi đó mình đâu có biết... hắn thực sự đã hao hết trăm cay ngàn đắng, để đến được bên mình?

Đoạn Dịch bất giác thở dài, bị Minh Thiên nghe được.

"Anh sao vậy?" Minh Thiên nhìn về phía anh, giúp anh lột vỏ quả quýt.

"Không có gì." nhận quả quýt, Đoạn Dịch chớp mắt, nghiêng đầu nhìn hắn, cuối cùng chỉ nói, "Quả quýt cũng là số liệu."

"Vâng. Đúng vậy." Minh Thiên nói, "Nhưng số liệu bắt chước sinh hoạt chân thật mức độ cao. Nếu chúng ta ở trong trò chơi không ăn đồ ăn, chúng ta sẽ bị đói chết."

"Hình thái sinh mệnh nếu đa dạng nhiều loại như vậy..." Đoạn Dịch cười cười, "Ai biết hiện thực chúng ta thấy, có phải cũng là một trò chơi cỡ lớn? Có lẽ hiện thực mà chúng ta nghĩ, từ góc độ nào đó cũng mang ý nghĩa "giả dối". Trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi mới phát hiện thế giới này cấu thành... không giống những gì tôi từng nghĩ. Linh hồn, ý thức, đều là một hình thái sinh mệnh. Tính ra thân thể tồn tại, cũng chỉ là một trong số các hình thái."

"Anh Tiểu Dịch..."

"Không có gì, tôi cảm thán một chút thôi. Mặc kệ thế nào, cảm tình giữa chúng ta là thật, không phải giả. Cho nên, vứt bỏ hình thức bên ngoài, có ký ức, có cảm tình, nghĩa là chúng ta còn sống."

Cắn một múi quýt, Đoạn Dịch cười nói, "Ví dụ hiện tại, tôi nếm được vị quýt ngọt rõ ràng. Thế nghĩa là tôi còn tồn tại."

"Cậu đừng quá lo lắng cho tôi. Cách hệ thống vận hành ngày đó cậu giảng, tôi có thể hiểu hết. Cho dù cơ thể tôi đã chết ở "hiện thực", tôi không thấy bị đả kích lắm."

Dừng một chút, Đoạn Dịch nói tiếp: "Điều duy nhất tôi lo lắng là bên cha mẹ. Cơ mà nhìn anh họ, chắc là anh ấy biết khá nhiều về hệ thống hoặc thông tin về cái gọi là địa ngục. Anh ấy có thể nghĩ cách giúp đỡ. Còn tôi thì cần làm tốt phần mình, cố gắng sống sót, rời khỏi nơi này."

Minh Thiên cười. "Vâng. Phản ứng của anh giống em dự đoán lắm. Anh vẫn luôn cứng cỏi như vậy."

Trí nhớ Đoạn Dịch thiếu hụt một đoạn thời gian của hai người.

Vì vậy trong mắt anh, Minh Thiên từ một thanh niên lạnh nhạt ngoài hiện thực suốt ngày chống đối mình, có bối cảnh nhà tư sản tới công ty để giám thị mình, bỗng biến thành Tiểu Thiên hở ra là gọi "anh Tiểu Dịch", động một chút là khen ngợi mình, thích bám dính theo mình.

Trước đây đối với sự thay đổi này, Đoạn Dịch không hiểu gì cả.

Anh không nghĩ sâu xa, cũng không cảm thấy có vấn đề gì, Minh Thiên thích khen thì khen.

Cơ mà giờ anh đã biết lý do, đối mặt với Minh Thiên thường xuyên treo miệng mấy câu khen ngợi, cùng ánh mắt sáng trưng nhìn chằm chằm mình, anh ngại quá trời ngại.

Cúi đầu ném mấy múi quýt vào miệng, Đoạn Dịch nghĩ đến cái gì, dời đề tài. "Đúng rồi... Cho nên tôi lý giải là, cậu dùng cách trả thù hung thủ, kéo các đồng đội lẽ ra phải chết trở về. Vậy lần trước..."

"Cậu chạy ra từ trong rừng, nói với tôi "còn một kẻ cuối cùng", là có ý gì?"

Minh Thiên nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ. Đoạn Dịch đuổi theo hắn ánh mắt trông ra, vẫn như cũ là một thế giới sương mù thuần trắng.

Đoạn Dịch nghe thấy thanh âm nặng nề của Minh Thiên truyền đến. "Em đã tính toán cẩn thận. Phó bản tiếp theo, hẳn là sẽ gặp kẻ đó."

·

Xuống xe buýt, Đoạn Dịch lấy bảng số xong, đứng chờ ba người mới tới.

Ba người lục tục lấy bảng số, tự giới thiệu đơn giản.

Số 5 gào họng tên Bạch Tư Niên, giới tính nam, có vẻ là sinh viên, da dẻ trắng trẻo, bị cái là không cao. Cậu ta có đôi mắt rất lớn, mặt hơi giống shota, nét đẹp khiến nữ tính dễ kíc.h thích tình thương mẹ hiền.

Số 6 là một người phụ nữ tên Cao Vận, trước mắt là người lớn tuổi nhất Đoạn Dịch gặp được, khoảng 40 tuổi. Biểu cảm nghiêm túc, ít khi nói cười, cả người tản ra hơi thở phụ nữ thương trường chức cao.

Cuối cùng là người chơi số 10 tên Ứng Khải, tầm 30 tuổi, diện mạo sạch sẽ, dáng người bình thường, nhìn qua có vẻ chất phác, nhưng Đoạn Dịch quan sát vài lần, cảm thấy ánh mắt người này trầm lắng, rất có nội hàm, có lẽ là kiểu người giả ngu điển hình.

Đoạn Dịch phá lệ nhìn số 5 nhiều hơn vài lần.

Không vì cái gì khác, chỉ vì từ đầu đến giờ anh chưa từng gặp số 5 nào sống đến phó bản thứ hai.

Trừ Đoạn Dịch, người chơi khác cũng khó tránh khỏi nhìn 5 thêm vài lần, ở trong lòng yên lặng thắp nến hộ cậu ta.

Đánh giá xong người chơi mới, Đoạn Dịch nhìn xung quanh.

Anh phát hiện phó bản lần này tương đối đặc biệt.

Nơi này chỉ có một trạm xe buýt, trừ hàng ghế chờ, toàn bộ thế giới chìm trong sương mù, cái gì cũng không có.

Bản đồ phó bản lần này ở đâu vậy?

Ngay lúc này, hệ thống phát thông báo.

"Hoan nghênh vào phó bản《 Mê cung 》. Mời tất cả người chơi vào trong phạm vi trạm. Ba phút sau, trạm sẽ xuất hiện ánh sáng truyền tống, đưa người chơi vào mê cung."

"Nhắc nhở lần nữa, trong vòng 3 phút vào phạm vi trạm. Sau ba phút chưa vào phạm vi trạm, người chơi sẽ bị cưỡng chế đăng xuất trò chơi, xem như tử vong."

Nghe đến đó, các người chơi hai mặt nhìn nhau, nghe lời đi vào trong phạm vi trạm xe.

Ba phút sau, có một quầng sáng xuất hiện, làm các người chơi không thể nhìn thẳng, vội nhắm mắt lại.

Ba phút sau mở mắt ra, Đoạn Dịch thấy mình đang đứng trong một ô vuông kỳ lạ.

Cứ như lập thể của trò đại phú ông anh chơi thời còn bé, cho nhân vật đứng vào ô, ném xúc xắc để quyết định hành động và nước đi tiếp theo.

Nhưng chơi đại phú ông có thể xem toàn cảnh bản đồ.

Trò này thì không có. Anh nhìn chung quanh một lượt, trước sau hoàn toàn không thấy gì, chỉ thấy hai bên trái phải có hai ô vuông dài ra xa. Hơn nữa anh cũng không biết bước lên hai ô vuông sẽ xảy ra chuyện gì.

Mà lần này khác biệt nhất chính là, chỉ có một mình Đoạn Dịch đứng trong ô vuông này.

Anh không thấy những người chơi khác.

Nhíu mày, Đoạn Dịch chú ý có chữ viết dưới chân.

Anh ngồi xổm xuống, nhận ra đó là một bài ca dao.

"Một người đàn ông vặn vẹo, đi một dặm đường vặn vẹo; tay cầm sáu xu vặn vẹo, bước lên bậc thang vặn vẹo; mua một mèo con vặn vẹo, mèo con vồ chuột già vặn vẹo; họ cùng sống trong ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo."

Trước mắt mỗi phó bản, người chơi đều sẽ tìm được một bài ca dao nhắc nhở điều kiện vượt ải.

Nhưng Đoạn Dịch không thể không chửi bậy, bài ca dao này là bài duy nhất anh nhìn không ra tí manh mối nào.

Đọc ca dao ba lần, trong đầu anh chỉ có bốn chữ: Chả hiểu kiểu gì.

Bỗng nhiên, dưới chân Đoạn Dịch xuất hiện một tai nghe.

Thanh âm hệ thống lần thứ hai vang lên: "Bởi vì người chơi có thể không chạm mặt nhau, khi thảo luận bỏ phiếu Người Sói, có thể sử dụng tai nghe để đối thoại. Các người chơi chọn số để nói chuyện riêng, hoặc chọn kênh công cộng để công khai nói chuyện."

"Đêm mai 9 giờ là thời gian tranh cử cảnh sát trưởng, đến lúc đó người chơi vui lòng chỉnh tai nghe mở kênh công cộng để tiến hành thảo luận."

"Hữu nghị nhắc nhở. Các người chơi sẽ có những trải nghiệm khác nhau tại mê cung. Kiến nghị thống nhất thời gian thảo luận cố định vào buổi tối 8 giờ. Buổi tối sau 8 giờ là lúc nguy hiểm tại mê cung hạ thấp nhất, thuận tiện cho người chơi bàn luận và bỏ phiếu."

"Lần này 12 người chơi đều là "người lạc đường", ra khỏi mê cung là chiến thắng."

"Trong đó có 4 người thuộc phe Người sói, nếu làm tất cả Người tốt vào tù, có thể rời mê cung ngay."

"Phe Người sói bao gồm 3 sói bình thường, và một quỷ tượng thạch."

"Quỷ tượng thạch và Người sói bình thường không biết thân phận của nhau. Khi Người sói tồn tại, quỷ tượng thạch bị khóa kỹ năng giam cầm; nhưng sau khi 3 người sói đều vào tù, quỷ tượng thạch kế thừa kỹ năng: giam cầm người chơi; ngoài ra, mỗi đêm quỷ tượng thạch có thể kiểm tra thân phận cụ thể của một người chơi."

"Phe Người tốt gồm 4 thần chức là nhà tiên tri, phù thủy, thợ săn, người giữ mộ."

"Mỗi ngày thông qua bỏ phiếu người chơi vào tù, người giữ mộ có thể biết người vào tù là Người tốt hay Người sói."

"Phó bản《 Mê cung 》, độ khó: 9."

"Người chơi vượt ải được nhận 500 đồng vàng. Chúc mọi người chơi vui vẻ!"

- --

*Xem thêm về bản gốc đồng dao: There Was a Crooked Man

Kỹ năng giam cầm = bỏ tù = cắn. Nhắc lại kẻo bị lẫn: Trò chơi Ma Sói này không có khái niệm Cắn. Mọi người khi chơi game quen xài từ cắn nên lúc bàn luận cũng xài Cắn. Chứ hệ thống thì không nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố