Nhà Tiên Tri Được Chọn

Lượt đọc: 6614 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Một đám mây kéo tới, khiến ánh sáng trong rừng tối sầm.

Tiết Cảnh bước lùi về sau, ánh mắt nhạy bén trừng Minh Thiên.

Mồ hôi trên trán hắn ta không ngừng chảy xuống.

"Mặc kệ nó là dao gì, nếu mày dùng nó giết tao, chính là trái với quy định! Mày không thể dùng bạo lực với tao!"

Minh Thiên cười tươi, ánh mắt lại lạnh lẽo tương phản hoàn toàn. "Tôi sẽ không dùng bạo lực với anh. Nó khát máu, có linh tính. Nó sẽ tự đi tìm anh."

"Chuyện, chuyện này không có khả năng..." Nghe thế, hai chân Tiết Cảnh nhịn không được bắt đầu run lên.

"Sao không có khả năng?" Minh Thiên nói, "Kể cả anh có dùng đồng hồ chảy ngược thời gian, cũng không trốn nổi. Nó có thể xuyên qua thời gian tìm thấy anh. Thật ra..."

"Anh biết đấy, đồng hồ này không quý báu lắm. Nó chỉ có thể đảo ngược mười phút, nó thường được dùng trong lúc thảo luận chơi Ma Sói, ngoài ý muốn chơi sai kịch bản hoặc vote sai gì đó, có thể dùng nó để thu hồi hành động. Nhưng ở phương diện thay đổi sinh tử, công năng của nó không quá thần kỳ. Nhất là so với đạo cụ lợi hại gấp mấy trăm lần."

Nói xong lời cần nói, Minh Thiên không nhìn hắn ta nữa, lấy ra một tờ giấy.

Minh Thiên niệm một đoạn chú ngữ với dao găm trước mặt, mũi dao bỗng bùng lên ngọn lửa.

Ngọn lửa đốt trụi tờ giấy, gần như không chừa chút tro bụi.

Ngay sau đó dao găm bay lên, tự chuyển động, mũi nhọn nhắm thẳng vào Tiết Cảnh.

"Mày, mày..." Tiết Cảnh nhìn chằm chằm thanh dao, tựa hồ gợi nhớ ra ký ức nơi sâu thẳm trong đầu.

Nhưng hắn ta không động đậy.

Hắn ta có thể ngẩng đầu, có thể xoay người, có thể giơ tay, nhưng hắn ta không thể bước đi.

Cứ như có bàn tay vô hình vươn lên từ dưới nền đất, nắm chặt hai chân hắn ta.

"Trên giấy viết tên và ngày sinh nhật của anh. Đọc chú ngữ, dao găm thiêu hủy tên và ngày sinh, liền khóa mục tiêu vào anh, sau đó giết anh. Cảnh này có quen mắt không?"

Con dao đã phi đến sát mặt Tiết Cảnh, cắt phăng một nửa khuôn mặt hắn ta.

Một tia máu văng lên trời, bông hoa hồng xinh đẹp trên thanh dao bạc nở rộ.

Giây lát sau, màu đỏ bị đầu lâu xương khô cắn nuốt.

Vì thế dao găm lại thèm khát, chém nhát thứ hai vào Tiết Cảnh.

"Cần hiến tế một mạng người để qua ải. Cục diện hôm nay... thật là giống ngày đó."

"Cách hiến tế, tờ giấy đặc thù, chú ngữ, dao găm, lúc đó chúng ta đều tìm được đủ... Chỉ cần giao họ tên và ngày sinh giả cho dao, khởi động chú ngữ là xong."

"Thời điểm vào phó bản đó, các đồng đội tuy thân quen nhau, nhưng vẫn chưa thân đến mức cho nhau biết ngày sinh của mình. Nhưng các anh là bạn đại học, bạn cùng phòng, thậm chí là giường trên giường dưới. Các anh biết ngày sinh của nhau."

"Đã từng bị anh hại, anh ấy hận anh. Nhưng anh ấy chưa từng muốn mạng anh. Anh ấy không khai ngày sinh nhật của anh. Anh thì sao?"

Tiết Cảnh dùng chút sức lực cuối cùng chất vấn: "Mày... rốt cuộc mày là ai?"

"Không cần biết tôi là ai. Anh chỉ cần biết rằng mình có lỗi với Đoạn Dịch. Mọi thứ phát sinh bây giờ, đều do anh gieo gió gặt bão."

Máu đổ trước mắt càng ngày càng đỏ, đè chồng lên bóng ma đáng sợ nhất trong ký ức.

Tinh thần Minh Thiên khẽ lung lay, lại nghe thấy tiếng Nhà Tâm Nguyện.

"Dùng dao găm lăng trì hắn, có ý nghĩa gì đâu? Cầm lấy dao, tự tay đâm chém hắn đi."

"Hắn còn thở, còn chưa chết. Cậu tự tay giết hắn mới tính là chân chính báo thù."

Minh Thiên hít một hơi thật sâu. "Tao không muốn báo thù. Tao chỉ muốn cứu anh ấy."

"Đừng trốn tránh. Ta biết rõ nội tâm của cậu. Cậu hận hắn, cậu muốn giết hắn!"

"Không tự tay giết hắn, làm sao cậu có thể hả giận?"

"Thật ra là cậu ghen ghét hắn! Đoạn Dịch năm 18 tuổi đã quen biết hắn. Hai người cùng đi thư viện, cùng viết chương trình, cùng nhau gây dựng sự nghiệp. Lúc ấy, cậu ở đâu?"

"Thời điểm bọn họ ngày đêm ở chung với nhau... thậm chí cậu còn không quen biết anh ấy."

"Mày con mẹ nó câm miệng. Ngày xưa bọn họ chỉ là bạn thân. Bọn họ..."

"Nhưng giữa các cậu không phải tình anh em. Đoạn Dịch nói anh ấy không tin cậu, sẽ không coi cậu là anh em thân thiết đâu nhỉ?"

"Trên tay cậu đã dính đầy máu tươi, dựa vào cái gì để được ở bên anh ấy? Cậu biết mà, anh ấy ghét nhất loại người như cậu. Vì sao... cậu không cùng Tiết Cảnh đồng quy vu tận?"

Mùi máu tươi càng lúc càng nồng, xuyên qua màn mưa máu, Minh Thiên thấy gương mặt Đoạn Dịch, và cơ thể bị lăng trì.

Không, không, đây là giả.

Mình đã giế.t chết Tiết Cảnh.

Chuyện đó sẽ không phát sinh lần nữa.

Minh Thiên dùng hết sức bình sinh, hung hăng đấm vào mặt mình một cú, lúc này mới thanh tỉnh một chút.

Hắn nhắm mắt lại, cưỡng ép bản thân hồi tưởng, nhớ lại Đoạn Dịch đã ôm mình thật chặt.

Hai người lúc ấy ôm sát lẫn nhau, như chạm đến linh hồn của nhau.

Đoạn Dịch dán sau cổ hắn nói chuyện với hắn, răng môi truyền đến độ ấm nóng cháy, đủ để hòa tan cơ thể lạnh lẽo sau một chặng đường dài.

Hắn nghe thấy Đoạn Dịch kêu mình là "Tiểu Thiên". Anh nói: "Tiểu Thiên, đến bên tôi."

Mở mắt ra, đáy mắt Minh Thiên khôi phục tỉnh táo.

Hắn biết mình không thể chậm trễ. Máu quá dễ khơi gợi cảnh tượng Đoạn Dịch bị giết, tạo cơ hội cho nhà nhỏ mê hoặc tâm trí, dụ dỗ mình chìm vào ảo giác lần thứ hai.

Huống chi nơi đây rất gần Đoạn Dịch, anh sẽ sớm tìm tới.

Không lề mề trì hoãn, Minh Thiên nhanh chóng xoay người rời đi.

Minh Thiên không lập tức đi tìm Đoạn Dịch, mà đến chỗ bọn họ thường nấu cơm lấy bật lửa và xăng.

Tiết Cảnh đã tắt thở, hành vi phóng hỏa sẽ không bị phán định dùng bạo lực. Hắn rải xăng xung quanh thi thể Tiết Cảnh và Chân Cao Kiệt, đốt lửa, thi thể và khu rừng nên đốt quách hết đi.

Giữa ánh lửa thấp thoáng hắn chạy ra ngoài bìa rừng. Còn chưa chạy ra khỏi rừng, Minh Thiên đã thấy bóng dáng Đoạn Dịch chạy tới.

Biểu tình Đoạn Dịch rất sốt ruột. Chắc là vì anh thấy cháy rừng, lo mình gặp chuyện ngoài ý muốn.

"Tiểu Thiên! Tiểu Thiên cậu có ở đây không! Nghe thấy tôi nói thì đáp một tiếng!" Đoạn Dịch vừa chạy vừa gào thét khắp nơi.

Ở phía sau anh là Hứa Nhược Phàm và Doãn Oánh Oánh chạy theo.

"Ấy ấy, anh đừng vội vào. Thế lửa càng lúc càng lớn. Không an toàn." Hứa Nhược Phàm mở miệng, ý đồ ngăn anh lại.

Hiển nhiên là cô ngăn không nổi Đoạn Dịch.

Trước đấy, Ổ Quân Lan đưa Tra Tùng Phi, Khang Hàm Âm đến chỗ bờ sông, tìm được Bành Trình lạc đường vô tình chạy tới bờ sông.

Không hiểu sao Bành Trình ngâm mình dưới nước, cũng không biết là đang làm gì.

Xác nhận hắn ta còn sống, Ổ Quân Lan kệ hắn ta, nói hai người còn lại canh chừng hắn ta, tự đi tới chỗ đám Đoạn Dịch.

Trở lại khu nhà cây, ở trên cao trông thấy lửa chỗ nhà nhỏ đã lắng xuống, cô bèn chạy đường vòng đến đó, hỏi Đoạn Dịch tình huống.

Đoạn Dịch đã giải quyết hết NPC, cũng hết sạch đạn, súng của Nicole biến mất. Lúc này thấy Ổ Quân Lan, anh hỏi tình huống của Minh Thiên.

Nhưng Ổ Quân Lan không biết xuất phát từ băn khoăn gì, không dám nói tỉ mỉ.

Đoạn Dịch chỉ đành tìm xung quanh nhà nhỏ một vòng.

Anh không tìm được người, lại thấy trong rừng có đám cháy, lòng cực kỳ lo lắng.

Anh tạm dừng bước chân, cởi áo thun, xin Doãn Oánh Oánh một chai nước khoáng, mở ra xối lên áo thun, còn nửa chai thì dội lên nửa thân trần.

Làm xong công tác chuẩn bị, anh dùng áo thun ướt bịt miệng mũi, chạy vào rừng cây nơi thế lửa đang lớn dần.

Cách chỗ cháy rừng khoảng 50 mét, Đoạn Dịch thấy Minh Thiên chạy ra từ bên trong.

Ánh lửa nhiễm đỏ cây xanh trời xanh, cũng chiếu rọi đồng tử hắn đến mức sáng ngời.

Hắn từ sâu trong ngọn lửa đi tới, như từ địa ngục trở lại nhân gian.

"Tiểu Thiên?! Cậu có ổn không!" Đoạn Dịch lập tức chạy đến bên người hắn.

Dang hai tay, Minh Thiên choàng ôm Đoạn Dịch vào trong lòng.

Thật lâu sau, hắn dùng giọng điệu mỏi mệt lẫn yên lòng nói: "Em ổn. Chỉ kém một chút, đều giải quyết xong rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố