Nhà Tiên Tri Được Chọn

Lượt đọc: 6655 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Lúc bảy người chơi ăn xong cơm trưa đã là 3 giờ chiều.

Cơm nước xong, Đoạn Dịch và Lâm Nhạc Xuyên lại vào bếp rửa chén. Hai người không phải kiểu người hay làm việc nhà, rửa chén mà cứ mạnh tay mạnh chân, phòng bếp liên tục vang tiếng lách ca lách cách, như thể không phải họ đang rửa chén, mà đang đi đánh lộn.

Cô gái số 1 nghe không nổi nữa, chạy vào bếp hỗ trợ, Đoạn Dịch tìm cớ kéo Lâm Nhạc Xuyên rời đi, tiện thể đưa mắt ra hiệu cho số 3. Số 3 lập tức hiểu ý, vừa chạy vô bếp khoa trương sến súa kêu la "Chị gái ơi để em giúp chị", vừa nháy mắt với Đoạn Dịch, tỏ ý "Cứ giao cho tôi."

Trong phòng khách, người chơi số 8 ngồi ngốc trên ghế da, vẫn là bộ dáng chìm vào cõi thần tiên; Trâu Bình ngồi bên cạnh cố gắng bắt chuyện với cậu ta, nhưng cũng không thể khơi được câu nào, thấy Đoạn Dịch và Lâm Nhạc Xuyên đi tới, liền chào hỏi họ: "Buổi chiều chúng ta đi đâu?"

Đoạn Dịch nghĩ nghĩ, nói: "Tôi muốn vào rừng kiểm tra thêm, hoặc đi loanh quanh sân khấu kịch, nếu không tìm được thêm manh mối nào thì quay lại lầu 4 xem sao."

"Được. Ba chúng ta vẫn nên đi cùng nhau." Trâu Bình đứng lên nói.

Buổi tối 8 giờ. Các người chơi ngồi vào chỗ của mình, bắt đầu buổi thảo luận cuối ngày.

Trong lúc thảo luận, số 3 cao to và số 1 phối hợp với Đoạn Dịch diễn kịch: Số 3 kiên trì muốn vote số 2, muốn loại cả hai tiên tri; số 1 nói số 2 soi cô ra Người tốt nên cô tin hắn, cô nghĩ số 8 đáng nghi hơn.

Kỹ thuật diễn của hai người vô cùng chân thật, cãi lộn dữ dằn đến mức mặt đỏ tai hồng.

Cho đến khi đúng 10 giờ, kết quả ra lò, danh sách bỏ phiếu hiện trên từng thiết bị.

Số 8 nhận bốn phiếu, số 1, 2, 3, 7 bỏ phiếu cậu ta.

Số 2 nhận ba phiếu từ số 5, 8, và 9 Trâu Bình.

Thời điểm kết quả được công bố, số 8 tự bế vẫn ở trạng thái bài ngoại, cậu ta hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, đơn thuần chỉ vì không thể tự bỏ phiếu bản thân.

Trước khi vào tù, "di ngôn" của cậu ta là: "Em là du khách bình thường. Em 17 tuổi, học trung học phổ thông, chưa từng chơi trò này. Em không có gì để nói. Cứ... cứ vậy đi, hy vọng Người tốt sẽ chiến thắng."

Kể từ đó, tuy rằng sắp vào tù, nhưng biểu tình của cậu ta vô cùng bình tĩnh.

Ngồi đối diện, số 5 và số 9 Trâu Bình liếc nhau, mặt mũi hai người bỗng trắng bệch.

Kết quả bỏ phiếu đã chứng minh mọi thứ, số 1 và số 3 cãi lộn nãy giờ đều là diễn kịch.

Không, không chỉ có thế.

Trán Trâu Bình toát mồ hôi lạnh... Thời điểm cậu ta tìm Đoạn Dịch "Trò chuyện riêng", Đoạn Dịch cũng đã diễn kịch.

Thu hết biểu tình của hai người vào mắt, thấy bọn họ tính rời đi, Đoạn Dịch đứng lên gọi họ lại. "Chờ một chút. Tôi có chuyện muốn nói với mấy người."

Chờ hai người ổn định chỗ ngồi, Đoạn Dịch dùng ngữ khí bình thản mở miệng: "Ngày hôm qua chúng ta bỏ phiếu số 10. Nếu hắn là sói, vậy thì chỉ còn một sói. Nếu không, bây giờ vẫn còn hai sói. Nhưng từ phiếu bầu cùng phản ứng của mọi người, tôi đoán hai người đều là sói."

"Hai người mà là sói thì thua chắc rồi. Chúng tôi còn tận bốn Người tốt, đêm nay mấy người khai đao một người, ngày mai ba Người tốt sẽ bỏ phiếu loại một trong hai, nhất định có thể loại bớt một sói. Đêm mai khai đao người nữa, thì ngày kia hai Người tốt sẽ bỏ phiếu con sói còn lại."

Nỗ lực khống chế biểu tình không quá mức kịch liệt, thêm tí nhu hòa, anh dùng ngữ khí phi thường thân thiện nói: "Thật ra đây chính là cách chơi Ma Sói, tôi lừa bạn bạn lừa tôi, cho nên mọi người không cần trách móc nhau. Tôi hy vọng mọi người tháo bỏ khúc mắc, bắt đầu hợp tác với nhau."

"Phe sói đã thua, không thể dùng phương thức hiến tế Người tốt để đổi cơ hội rời đi nữa. Mấy người chỉ có thể cùng chúng tôi vạch trần bí mật của lâm viên, tìm biện pháp thoát ra ngoài. Mấy người vẫn sẽ sống sót, cùng lắm là không được thưởng đồng vàng thôi."

Tạm dừng một lát, thấy Trâu Bình ngẩng đầu nhìn phía mình, Đoạn Dịch mở miệng nói: "Tôi nói nhiều như vậy, bởi vì tôi không muốn tối nay sói lại cắn Người tốt, nó đã trở nên vô nghĩa. Bớt một người vào tù, nghĩa là thêm một người thăm dò phó bản, hy vọng cùng nhau vượt ải cũng sẽ lớn hơn. Vậy nên, tôi nghĩ chúng ta hãy hợp tác với nhau."

Trầm mặc hồi lâu, hốc mắt Trâu Bình đỏ bừng, nhìn Đoạn Dịch khàn khàn hỏi: "Anh Đoạn, em chỉ hỏi một câu, vì sao anh khẳng định số 6 là sói? Lý do hôm nay anh nói với em là giả, đúng không?"

Nghe đến đó, tựa hồ đoán được cái gì, Lâm Nhạc Xuyên đứng dậy đến bên người Đoạn Dịch, giơ tay đè bờ vai anh.

Đoạn Dịch lại nhìn hắn lắc đầu, thẳng thắn nói với Trâu Bình: "Bởi vì tôi mới là tiên tri thật. Lâm Nhạc Xuyên là phù thủy."

Trái tim Trâu Bình chìm hẳn. Thì ra là thế, hèn gì số 1 và số 3 tin tưởng anh không nghi ngờ, anh đã lén nói chuyện riêng với họ, anh là tiên tri cuối cùng, thân phận tối cao, bọn họ không thể không tin.

Nghe Đoạn Dịch tự lộ thân phận, bàn tay Lâm Nhạc Xuyên đặt trên vai anh không khỏi siết chặt.

Đoạn Dịch biết hắn đang lo chuyện gì, nhìn hắn lắc đầu thêm cái nữa, ánh mắt bình tĩnh đối diện Trâu Bình và số 5: "Việc tráo đổi thân phận là tôi bày ra, không liên quan đến Lâm Nhạc Xuyên. Mấy người có gì bất mãn thì cứ nhắm vào tôi."

Buổi tối 11 giờ. Trong phòng số 7 ở lầu hai.

Đoạn Dịch vừa mới bước ra khỏi phòng tắm, tiếng gõ cửa vang lên, người đến là Lâm Nhạc Xuyên.

Vào phòng, Lâm Nhạc Xuyên thuận tay đóng cửa. "Vừa rồi tôi thấy số 5 vào phòng Trâu Bình. Chắc là bọn họ đang thảo luận xem nên làm gì tiếp. Đến giờ vẫn chưa thấy họ xử lý anh, tôi nghĩ họ đã bị anh thuyết phục."

Đoạn Dịch cười nói: "Lời tôi nói có đạo lý quá mà. Một hai chơi nốt, đến cuối chỉ còn hai Người tốt, cơ hội thoát ra ngoài sẽ bị thu nhỏ."

Cười vài cái ngắn ngủi, Đoạn Dịch cầm thiết bị, click mở giao diện kiểm tra thân phận.

Bỏ qua chân dung những người đã vào tù và những người đã kiểm tra mà biến thành màu đen, ánh mắt anh rơi xuống số 5 và Trâu Bình. Thật ra bây giờ không cần kiểm tra nữa, anh tùy tiện click vào chân dung số 5, giao diện lập tức xuất hiện nhắc nhở hắn là Người sói.

Cầm thiết bị dựa vào ghế sô pha đơn, mày hơi nhăn, Đoạn Dịch không khỏi nói ra nghi vấn trong lòng: "Thật ra việc số 5 là sói tôi chả bất ngờ mấy. Số 6 vừa ra mặt đã soi số 5, nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ quái. Cách chơi của sói hơi bị độc đáo nhể."

Tùy ý ngồi trên sô pha đối diện Đoạn Dịch, Lâm Nhạc Xuyên nói: "Có lẽ liên quan đến đề nghị ban đầu của anh."

"Tôi đề nghị?" Đoạn Dịch nhớ lại một chút, "Đề nghị Người sói không cắn, Người tốt không vote?"

Lâm Nhạc Xuyên gật đầu: "Anh đưa ra kiến nghị đó ngay từ đầu, đêm đầu bình an, không ai vào tù. Nếu phù thủy không nhảy ra xác nhận người bị cắn, Người sói có thể lừa Người tốt rằng họ chưa từng cắn. Họ sẽ khuyên bảo mọi người đừng vote, cứ như vậy, số 5 sẽ không bị bỏ phiếu, còn có thể tỏ vẻ ở phe đối lập với số 6."

Nghĩ đến gì đó, đôi mắt Đoạn Dịch khẽ mở to, đồng tử co rụt lại. "Ồ, người từ đầu đến cuối vẫn luôn đề nghị mọi người đừng vote là... Trâu Bình."

Trầm mặc một lát, Lâm Nhạc Xuyên hỏi anh: "Anh biết quan hệ giữa cậu ta và Trương Trác là thế nào chứ?"

Đoạn Dịch lắc đầu. "Trương Trác thu mua một công ty chuẩn bị ra thị trường, muốn tôi nhập cổ phần vào công ty hắn, mượn tên tuổi của tôi để thổi phồng lừa dối người dùng, đưa ra thị trường sẽ mượn xác lừa tiền. Tôi không đồng ý. Tối đó tôi mở họp ở khu khai phá, hắn đến tìm nhưng tôi không gặp hắn, kết quả đêm đó Trâu Bình đến phòng tôi. Trâu Bình nói..."

Nghĩ đến việc có thể lời Trâu Bình đều là lừa mình, Đoạn Dịch im miệng.

Lâm Nhạc Xuyên ngước mắt liếc anh một cái. "Ngày đầu tiên đã bị sói nhắm vào, anh tưởng mình bị Trương Trác mượn cơ hội trả thù. Xem ra là do Trâu Bình giúp hắn xuống tay. Quan hệ hai người họ có lẽ không như anh nghĩ đâu."

"... Đừng có dùng ánh mắt anh dễ lừa thế để nhìn tôi nữa." Đoạn Dịch hơi bực bội cào tóc vài cái, lại thấy buồn cười, bèn rút một điếu thuốc ra, "Người tốt đang tạm thời thắng thế. Vấn đề chủ yếu vẫn là làm sao để vượt ải."

Một lần nữa lấy thiết bị ra xem, quan sát từng bức chân dung của các người chơi, ánh mắt Đoạn Dịch ngừng lại số 5 một chút, rồi nhìn số 4 và số 6. Bỗng dưng, tim anh đập mạnh.

Qúa rõ ràng, manh mối đặt ngay trước mắt mọi người, thế mà lại bị mọi người xem nhẹ.

Trong chớp mắt, như hoa quỳnh nở rồi tàn, một suy đoán lướt qua đầu Đoạn Dịch.

Ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Nhạc Xuyên, anh nói: "Phỏng đoán của cậu có phần hợp lý. Nhưng chỉ vậy không đủ để số 6 soi số 5 ra sói. Đúng là ban đầu tôi đề nghị đừng vote, nhưng đâu có ai hưởng ứng. Hơn nữa, không thể so sánh với cách chơi Ma Sói thông thường, ở phó bản này, cơ hội để người chơi nói chuyện riêng là rất nhiều. Có quá nhiều biến số, bọn họ không thể đảm bảo số 5 sẽ không bị vote. Kế hoạch sói tự cắn quá dễ thất bại. Bọn họ tuyệt đối không dám chơi như vậy."

"Anh cảm thấy vẫn còn nguyên nhân khác?" Lâm Nhạc Xuyên hỏi.

Đoạn Dịch gật đầu: "Trong đồng dao thỏ Năm bị chết. Vì sao thỏ Năm lại chết? Còn có..."

Ngồi thẳng lưng, anh hỏi Lâm Nhạc Xuyên: "Cậu là người thứ mấy vào nhà?"

Lâm Nhạc Xuyên nói: "Thứ tám, vào ngay trước anh."

Đoạn Dịch nghiêm túc suy nghĩ, đồng tử đen nhánh hơi tỏa sáng: "Tôi bỗng nhớ tới một sự kiện mấu chốt. Số 4 và số 6 tuy là tình chị em plastic, nhưng trước đó hai cô thật sự rất thân thiết. Thế tại sao lại chọn số 4 và số 6? Vì sao không chọn hai số liền kề? Có phải hai cô cố tình tránh số 5 hay không?"

*Tình bạn plastic: ý nói tình cảm như bông hoa nhựa, biết là giả nhưng vẫn mãi tồn tại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộc xích tố