Nhà Thám Tử Cô Đơn

Lượt đọc: 12759 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Truyện thứ chín
pháp mối tình át-xít

Át-xít là một trong những món được dùng nhiều nhất để giải quyết hận tình. Hầu hết đều do ghen tuông. Bà vợ lớn nhan sắc đến độ tàn phai bị đức ông chồng bay bướm bỏ bê thường đón đường cô vợ bé măng tơ để tạt vào mặt một lon át-xít đặc sệt. Và kết quả giai nhân nghiêng nước nghiêng thành trong phút chốc biến thành quỷ dạ xoa.

Chẳng hạn vũ nữ C.Nh.

Tuy nhiên, đôi khi đàn ông cũng là nạn nhân của vụ tạt át-xít. Chuyện giữa những kẻ yêu nhau thường lắt léo như đường hẻm phía sau đô thành hoa lệ. Nên các vụ tạt át-xít cũng chứa đựng những éo le không tiền khoáng hậu.

Vai chính của thiên tình sử não nùng đầy nước mắt, máu, cường toan và …mủ hôi thối này là một cặp trai gái Pháp, yêu nhau một cách ghê gớm, yêu nhau đến nỗi có thể chết cho nhau được. Pháp là xứ có nhiều của lạ, sâm-banh, rượu vang, phó mát, cỏ-nhát, ba-tê Pháp ngon tuyệt cú mèo đã đành, nghệ thuật nấu ăn, pha rượu cốc-tay lại đạt tới mức thượng thừa, ai đã nếm thử một lần là suốt đời nhớ hoài nhớ mãi.

Ấy, nước Pháp còn một nghệ thuật khác, cao hơn nghệ thuật o bế thần khẩu một bậc. Khỏi nói, ai cũng biết nghệ thuật này là nghệ thuật tình yêu. Ôi thôi, bàn về tình yêu thì nước nào cũng tự coi mình là đàn anh, đàn chị. Các dân tộc chà và, cà ri Ấn độ thường cậy có Kama Sutra, mấy chú con Trời với tài ba được miêu tả trong Kim bình Mai thường chê thiên hạ là bết bát. Nhưng khách quan và công bình mà nói thì người Pháp có thể chưa giỏi bằng, và đặc biệt là chưa có « nhiều món ăn chơi bằng » Hoa-Ấn, song về khoản đam mê, khoản điệu nghệ thì họ là một dân tộc cự phách…

Ngoài cái thú …yêu đương độc đáo ra, có lẽ người Pháp chẳng còn gì đáng ghi vào lịch sử cổ kim nữa. Họ yêu thật lạ, thật chì. Thấy gái đẹp ngoài đường là hai mắt lác xệch, cặp giò như chùng hẳn lại và chôn xuống vỉa hè. Nếu thu gồm nhỡn tuyến đàn ông có mặt trong một bữa tiệc thì xoàng ra cũng đủ hơi điện chiếu sáng một tòa nhà lớn…

Họ đã yêu là yêu chết thôi. Chúng ta ăn cơm trưa xong thường nghỉ ngơi (cho bao tử làm việc), đi tắm cũng không dám vì sợ làm hại bộ máy tiêu hoá. Còn người Pháp lại khác. Bụng đói hay bụng no không phải là điều đáng quan tâm. Buổi trưa chúng ta nằm dưỡng sức thì họ hùng hục làm…tình.

Họ là dân tộc cực đoan về tình yêu, song về vấn đề hôn nhân lắm lúc họ lại bảo thủ ngoài sức tưởng tượng. Gần đây đã xảy ra vụ cô giáo 30 tuổi yêu cậu học trò 16 để rồi bị tuyệt vọng, dư luận đàm tiếu, gia đình ngăn cản, nàng phải mượn cái chết để giải thoát. Cái chết tức tưởi của nàng đã làm hàng triệu thanh  niên nam nữ chảy nước mắt và được quay thành phim.

Câu chuyện « mối tình át-xít » xảy ra từ lâu mà không hiểu tại sao ít được nhắc tới. Tên chàng là Olivier và nàng là Michèle. Chàng là người Pháp chính cống nên chàng yêu cực đoan, nhưng đến khi tính việc trăm năm chàng lại bảo thủ một cây.

Nguyên do chàng là con nhà gia giáo. Song thân chàng sẵn sàng cho phép chàng làm tất cả mọi việc, trừ cái việc ngược với tiêu chuẩn môn đăng hộ đối. Thân phụ Olivier thuộc giòng giõi quý tộc. Ngày xửa ngày xưa, ông cố của chàng từng làm vua, và họ chàng từng ngự trị trong nhiều năm liên tiếp trên ngai vàng nước Pháp. Chế độ quân chủ không còn nữa, nhưng giòng máu « con vua thì lại làm vua » vẫn chảy trong huyết quản Olivier.

Chỉ riêng giòng máu vua chúa này cũng đủ bắt Olivier phải e dè, phương chi phụ thân chàng còn là chủ nhân một công ty nhập cảng tơ lụa lớn ở kinh đô ánh sáng Ba lê nữa. Nếu song thân chàng có con bầy, con đống, thì may ra chàng còn dám cưỡng lại kỷ luật thép của gia đình. Đằng này định mạng tai ác đã khiến chàng làm con một. Chàng được cưng như trứng mỏng, từ nhỏ đến khi trưởng thành chàng sống dưới sự che chở của gia đình.

Cũng như nhiều con nhà giàu khác, Olivier học hành không lấy gì làm xuất sắc. Chàng lại không có tài năng nào đặc biệt. Dầu vậy, chàng đeo đuổi giấc mơ họa sĩ. Song thân chàng muốn chàng tốt nghiệp cao đẳng thương mại để tiếp tục nghề nhà, nhưng vì chàng là con một nên nguyện vọng làm họa sĩ của chàng không hề bị ngăn chặn.

Phụ thân chàng, một người nhìn xa thấy rộng, không tỏ vẻ phản đối khi chàng yêu cầu theo nghề vẽ. Ông nghĩ rằng Olivier theo nghề vẽ chẳng qua chỉ là sự bốc đồng thông thường của tuổi trẻ thời đại. Ông chiều ý con một cách dễ dàng vì ông tin tưởng Olivier sẽ bỏ nghề họa sĩ sau khi cơn động cỡn nghệ thuật bị tàn lụi.

Với cuốn sổ chi phiếu của phụ thân, Olivier thuê một căn nhà rằng rãi, trang hoàng lộng lẫy gần khu đại học. Phòng vẽ của chàng được thiết trí không thua phòng vẽ của các danh học kiếm tiền như nước. Olivier vùi đầu vào đống bút lông, mực màu và giá vải. Chàng miệt mài sáng tạo, và một thời gian sau chàng hoàn thành một số họa phẩm. Như phụ thân chàng đoán trước, những họa phẩm này chẳng có tí gì nghệ thuật. Nó chỉ là những  khung vải bệt màu loang lổ và sặc sỡ. Chỉ có thế thôi. Nếu Olivier không ngụ trong tòa biệt thự sang trọng, nếu chàng không có mức sống đế vương, khách đến xem tranh không được mời ăn uống phủ phê thì chắc chắn những khung vải vô giá trị này đã bị ném vào sọt rác.

Không ai dám nói thẳng với Olivier rằng chàng là họa sĩ hạng bét. Một số bạn bè lưu manh còn cho chàng uống nước đường bằng cách nức nở ca tụng chàng nữa. Và Olivier nở phồng mũi, lại chúi đầu vào đống mực màu, tiếp tục vẽ lia vẽ lịa…

Phụ thân Olivier tin rằng thằng con lãng tử sẽ trở lại với ông, và ông sẽ có thể nhào nặn tương lai của nó. Ông không ngờ được rằng Olivier đã vuột khỏi tầm tay kiểm soát rộng lớn của ông. Lần đầu Olivier sống xa gia đình. Và đó cũng là lần chót chàng ở với cha mẹ.

Vì chàng gặp tiếng sét ái tình…

Michèle có một sắc đẹp hơi độc đáo. Độc đáo ở đây có nghĩa là nàng không có những bộ phận đẹp trên cơ thể, chẳng hạn như mắt hồ thu long lanh, mũi không cần độn silicôn, miệng trái tim, răng trắng đều, vai thuôn, da mịn. Cái gì của nàng cũng chỉ ở mức trung bình nhưng chẳng hiểu sao chúng lại toát ra một sức hấp dẫn khác thường. Có lẽ bí quyết của ma lực này nằm trong luồng nhỡn tuyến nửa lừng khừng, nửa si mê, và trong giọng nói khàn khàn của nàng. Đàn bà giọng khàn khàn thường là quán quân phòng the, lực sĩ nước bền thế vận cũng bị cho « de » là cái chắc, phương chi Michèle của chúng ta còn được hóa công phú cho một tấm thân nhăng nhẳng, không dính chút mỡ, múi thịt nào cũng rắn chắc như đúc bê-tông.

Với cặp mắt đa tình thượng thặng, và tấm thân đều đặn lôi cuốn này, nàng trở thành cái đinh của đàn ông trong các buổi họp. Nàng được một danh họa để ý, và mời làm gái mẫu.

Dĩ nhiên trong những ngày đầu tiên, nàng làm gái mẫu với đầy đủ quần áo. Dần dà nghệ thuật tiến sâu hơn, và nàng cũng cởi bỏ thêm quần áo để rồi nàng thành gái mẫu lõa thể hoàn toàn, trước khi nàng ngụ luôn trong xưởng vẽ với nhà thợ vẽ.

Ông họa sĩ này người Mỹ, khoái nếp sống kinh đô ánh sáng nên bỏ rơi vợ con vù luôn một mạch qua Ba lê. Mối tình già nhân ngãi non vợ chồng giữa ông họa sĩ Mỹ và cô gái mẫu khỏa thân kéo dài không được bao lâu. Nói cho đúng, ông họa sĩ Mỹ chưa phải là người đàn ông thứ nhất trong đời nàng, cuộc đời bềnh bồng sóng gió.

Nàng đã ngồi mẫu nhiều lần. Ngồi mẫu vẽ cũng như ngồi mẫu nặn. Ngồi để đắp tượng mất thời giờ hơn nhiều. Có khi nàng phải ngồi cả buổi. Cho nên nàng mê ông điêu khắc cũng không phải quá đáng. Nhà điêu khắc này mang quốc tịch Thụy điển. Nàng cho ông điêu khắc Thụy điển leo cây và cặp kè với ông họa sĩ Mỹ. Lý do : ông điêu khắc hơi luống tuổi. Nhưng tránh vỏ dưa chỉ để gặp vỏ dừa, ông họa sĩ Mỹ này cũng chẳng trẻ gì hơn ông điêu khắc.

Vừa khi ấy Olivier xuất hiện.

Chàng trồng cây si với nàng. Nàng không giấu diếm với chàng quá khứ chẳng mấy đẹp đẽ của nàng. Thứ nhất, nàng sinh trong một gia đình nghèo, trong một khu nghèo, nàng chẳng được ăn học bao nhiêu. Thứ hai, nàng bồ côi từ nhỏ nên từ nhỏ nàng đã bị ném vào chợ đời phũ phàng và tàn bạo. Đối với một cô gái tứ cố vô thân, không có nghề nghiệp đàng hoàng, sống giữa Ba lê văn vật thì sa ngã là chuyện tất nhiên.

Michèle sa ngã, nàng gia nhập đạo binh thanh lâu. Trong thời gian này, nàng trải qua nhiều cơ cực. Nhờ dịp may, nàng thoát khỏi nanh vuốt thần bạch mi, nhảy vào địa hạt làm gái mẫu.

Olivier biết rõ nguồn gốc của nàng. Khốn nỗi, chàng chỉ biết rõ điều ấy sau khi yêu nàng tha thiết. Tuy nhiên, yêu là một chuyện, lấy nhau vì yêu lại là chuyện khác. Thoạt tiên, chàng chỉ nhắm mắt yêu nàng, và nàng chỉ nhắm mắt yêu chàng chứ chưa ai đề cập tới vấn đề ăn đời ở kiếp với nhau. Các cặp trai gái nào cũng vậy, cứ yêu nhau cho sướng cái đã, rồi sau này sẽ tính. Trai gái nước Pháp lại càng ít quan tâm đến hôn nhân hơn trai gái các nước khác.

Nhưng việc phải đến đã đến. Trong cơn đầu gối tay ấp, nàng ngỏ ý muốn làm vợ chàng. Nàng nói là sẵn sàng gánh chịu mọi sự hy sinh. Nàng thề thốt nếu không lấy  được chàng sẽ uống thuốc độc quyên sinh. Đêm ấy, Olivier dự định thú hết mọi việc với song thân. Thấy gương mặt nghiêm nghị của cha, chàng chùn lại. Chàng chỉ dám than thở với mẹ. Mẹ chàng nghe chàng tâm sự hồi lâu và làm thinh không đáp. Olivier đinh ninh bà quở mắng. Trái lại, bà nói với chàng bằng giọng ngọt ngào :

-Con đừng tưởng mẹ không biết. Mẹ biết con quen Michèle từ lâu.

Olivier bàng hoàng :

-Trời, ai đã nói với mẹ ?

-Khỏi cần ai nói, mẹ cũng biết. Con yêu Michèle, ngày nào con cũng đi chơi, đêm nào con cũng hẹn hò, cuối tuần nào con cũng về vùng quê đổi gió. Mọi người trong họ nội họ ngoại đều biết, chẳng riêng gì mẹ.

-Thưa mẹ, nghĩa là ba cũng…

-Dĩ nhiên.

-Chắc ba giận con lắm.

-Giận thì không. Chỉ hơi lo âu thôi. Ba là người sáng suốt và giàu kinh nghiệm. Ba nghĩ rằng sự đam mê của con chỉ là phản ứng của tuổi trẻ. Con trai lớn lên vấp phải bẫy tình là đương nhiên. Ba mẹ không cấm con yêu. Không cấm con tận hưởng những thú sống thanh niên. Nhưng mặt khác, con cũng đừng nên quên rằng gia đình ta thuộc hàng quý tộc, từ nhiều đời có uy danh lớn. Nếu xảy ra chuyện gì thì ba mẹ sẽ không thể nào sống được. Con lại là con một, ba con làm việc từ nhiều năm nay, và gây dựng được sản nghiệp đồ sộ này để lưu lại cho con.

-Thưa mẹ…

-Con chưa hiểu mẹ cũng đã hiểu con định thưa với mẹ đêm nay những gì. Con muốn xin con muốn xin cưới Michèle, phải không ?

Mắt Olivier rực sáng :

-Thưa mẹ vâng. Nàng yêu con. Con cũng yêu nàng. Chúng con đã gắn bó mật thiết  với nhau…

Giọng mẫu thân chàng lạnh lùng :

-Như mẹ vừa nói, ba mẹ không cấm con yêu. Nhưng ba mẹ không thể chấp nhận việc hôn nhân.

-Mẹ ơi, xin mẹ thuyết phục ba cho con. Con biết là mẹ thương con, mẹ tán thành nhiệt liệt.

-Olivier, con biết Michèle làm nghề gì chưa ?

-Nàng làm mẫu vẽ.

-Trước đó, Michèle làm gì ?

-Thưa mẹ, dĩ vãng là dĩ vãng. Trong đời, có ai dám chắc là không bị một lần lầm lạc. Nhưng đó không phải là lỗi của nàng. Vì bồ côi, vì hoàn cảnh kiếm sống, nàng phải lăn lưng vào nơi trà đình tửu quán. Song nàng vẫn trong như giá, vẫn trắng ngần. Vả lại,…

-Con đừng bênh vực nữa, vô ích. Con không thể nào lay chuyển được ba con.

-Nhưng còn mẹ ?

-Mẹ không cưỡng lại ý ba.

-Thưa mẹ, ba vốn nghiêm khắc. Nếu mẹ có lòng thương con, và khoan dung đối với Michèle, con tin là sau cùng ba sẽ chấp thuận.

Bà mẹ ngẫm nghĩ một lát rồi thở dài, giọng vô cùng buồn bã :

-Về phần mẹ, mẹ có thể chiều chuộng mọi sở thích của con. Nhưng về vấn đề con cưới Michèle …

Bà sụt sùi khóc. Olivier tê tái cõi lòng. Chàng vốn yêu mẹ. Chàng không có đủ can đảm nhìn mẹ khóc, nhìn mẹ khổ sở vì chàng.

Đến khi chàng gặp lại Michèle, chàng tê tái cõi lòng không kém. Chàng thờ thẫn sánh vai người yêu đi trên đường phố. Kinh thành Ba lê đông như mắc cửi, vậy mà chàng vẫn cảm thấy cô đơn như đang lang thang trên hòn đảo hoang vắng giữa biển khơi.

Tình cờ cặp tình nhân qua tháp Eiffel. Ngọn tháp cao 300 mét –và là công thự cao thứ ba trên thế giới- từng là nơi chất chứa nhiều kỷ niệm giữa hai người. Hồi mới quen nhau, nàng đã rủ chàng lên tháp. Du khách thường lên đỉnh tháp bằng thang máy trả tiền vào những bữa đẹp trời. Hôm ấy mây sám giăng đầy nền trời vần vũ. Thoạt đầu hai người lên tầng hai để vào tiệm ăn. Sau đó chẳng hiểu sao, nàng nổi hứng kéo chàng lên tận đỉnh. Dưới chân hai người, thành phố Ba lê chìm trong màn sương. Nàng ôm chầm lấy chàng, rồi nói, giọng ướt nhèm nước mắt :

-Em thấy rõ lắm, anh ạ.

Chàng kinh ngạc :

-Em thấy gì rõ ? Thành phố bên dưới hả ?

-Không. Em vừa thấy tương lai của chúng mình. Tình yêu của đôi ta cũng mịt mù như màn sương.

-Hừ…em chỉ nghĩ vớ vẩn.

-Không, em rất thực tế. Em đoán trước gia đình anh sẽ ngăn cản, không cho anh lấy em làm vợ. Nhưng em nghĩ rằng gia đình anh không thể ngăn cản trái tim em đập. Không hiểu sao em chỉ muốn chết, anh ạ.

-Bậy nào.

Michèle ngậm thinh, không nói thêm gì nữa. Biết nàng buồn, Olivier bèn đánh trống lảng, kể sự tích và những giai thoại về tháp Eiffel cho nàng khuây khỏa. Nàng là dân Ba lê chính cống, song nàng lại hiểu rất ít về những danh lam thắng cảnh của Ba lê. Chàng nói tràng giang đại hải, không ngoài mục đích mượn chuyện tháp Eiffel để an ủi nàng. Nào là tình chúng ta sẽ trường tồn như tháp. Em thấy coi, thiên hạ đòi triệt hạ tháp nhiều lần mà tháp vẫn đứng trơ trơ. Tháp được khánh thành năm 1889 thì vẻn vẹn 10 năm sau dân chúng Ba lê ghét cay ghét đắng, bàn đến vấn đề triệt hạ tháp vì họ cho là tháp quá xấu, làm thành phố xấu lây. Nào là trong đại chiến thứ hai, người Đức đã nghĩ đến việc triệt hạ tháp để lấy 12.000 khúc sắt và 2 triệu rưỡi cái đinh ri-vê về chế tạo quân cụ. Nào là có lần hỏa hoạn xảy ra trên đỉnh khi các thang máy không chạy được khiến đội nón đồng phải trèo lên tận nơi để dập tắt ngọn lửa. Nào là có lần một nhóm cực đoan Algérie gài bom đồng hồ toan làm nổ tháp mà được gỡ ngòi kịp thời …Nào là, nào là…

Michèle tiếp tục giữ thái độ đăm chiêu gần như bí mật. Trong những ngày sau đó, Olivier dẫn nàng đi thăm những thắng tích. Ba lê là thành phố có nhiều thắng tích lịch sử lừng danh nhất. Chàng hy vọng nàng sẽ nguôi nỗi buồn, và cả chàng cũng vậy.

Chàng đã lầm. Chàng đã trổ tài kể truyện thao thao bất tuyệt, kết quả của nhiều năm ăn học, song người đẹp vẫn dửng dưng. Những cảnh đẹp độc nhất vô nhị trong kinh đô ánh sáng không thể làm nàng rung động. Nàng sánh vai chàng mà thần trí nàng để đâu đâu.

Chủ nhật ấy, hai người đến viện bảo tàng Louvres, viện bảo tàng vĩ đại nhất thế giới. Nàng không quan tâm tới pho tượng thần Vệ nữ hoặc họa phẩm Mona Lisa, được coi là siêu phẩm độc nhất vô nhị. Nàng lặng lẽ nắm tay chàng đi hết 3 cây số hành lang trong viện bảo tàng, mặc cho chàng than thở bàn chân bị giày chật làm sây sát. Đột ngột, nàng dừng lại, hỏi chàng :

-Anh có yêu em bằng em yêu anh không ?

Chàng kinh ngạc :

-Dĩ nhiên là bằng. Nhưng tại sao em lại hỏi anh như vậy ?

-Vì em sợ.

-Sợ gì ?

-Chúng mình bị chia rẽ.

-Không bao giờ. Không sức mạnh nào trên cõi thế này có thể chia rẽ đôi ta. Dầu anh chết, anh vẫn yêu em.

Nàng xiết chặt tay chàng :

-Thật thế, anh nhé.

Hai người đã ra đến kế cận nhà thờ. Giáo đường này có một tập quán đặc biệt, ấy là cứ hai chủ nhật một lần làm lễ cầu nguyện cho linh hồn các nhà thơ đã quá cố. Khi ấy, buổi lễ đang được cử hành.

Chàng bảo nàng :

-Chúng mình vốn là nghệ sĩ. Ngoài thú vẽ, anh còn mê làm thơ. Sau ngày anh chết, em nhớ đến đây đọc kinh cho anh.

Nàng đáp :

-Em sẽ ở bên anh mãi mãi.

Michèle vừa dứt lời thì giông tố xảy ra. Giông tố này là một gã đàn ông lạ từ một góc đường vụt tới. Có lẽ hắn theo dõi cặp tình nhân từ lâu, với ý định đen tối nhưng chưa có hoàn cảnh ra tay vì đường phố sáng chủ nhật ở khu bảo tàng thường đông đúc.

Michèle chưa kịp nhìn thấy gì thì Olivier đã thét lên một tiếng khủng khiếp rồi ngã vật xuống đường. Gã đàn ông lạ chạy biến vào con đường gần đấy, và hòa lẫn trong đám đông.

Mọi việc đã diễn ra nhanh chóng, đến khi Michèle hiểu rõ thì đã muộn. Quá muộn. Gã đàn ông đã hắt trọn một ve nước vào mặt Olivier. Hắt trọn vào giữa mặt. Nước vàng này là át-xít. Một thứ nước át-xít đậm đặc có sức tàn  phá ác liệt. Chạm sắt, sắt còn bốc khói, nhão nhoẹt trước khi trở thành méo mó. Huồng hồ da thịt. Da thịt trên mặt mềm mại. Cho nên khuôn mặt khôi ngô, sáng sủa, đầy đặn của Olivier đã trở thành một khối thịt siêu lệch, nhầy nhụa và ghê tởm. Michèle phục xuống cạnh người yêu, khóc lóc thảm thiết.

Nàng tưởng chàng chết.

Chàng không chết. Nhưng sống cũng như chết. Vì hai mắt chàng –hai mắt sâu thẳm có khả năng soi thấu lòng người và lôi kéo những người đàn bà rắn rỏi nhất- đã bị chất át-xít xuyên cháy. Chàng đã bị mù lòa.

Nạn nhân được chở ngay đến bệnh viện. Các danh y trong thành phố và các phương tiện y khoa hiện đại nhất được huy động, song không thể nào cứu được Olivier khỏi mù.

Từ đó, Olivier sống trong đêm tối thăm thẳm. Cuộc điều tra của cơ quan an ninh  tiến hành ráo riết. Gia đình nạn nhân còn tung tiền thuê các sở trinh thám tư truy tầm thủ phạm nữa. Tuy nhiên, tìm ra sự thật trong đống rác ngút trời không phải dễ. Quá khứ của Michèle có thể được ví với đống rác ngút trời. Trước khi ăn nằm với Olivier, nàng đã ăn nằm với nhiều người đàn ông khác. Đó là những cuộc chung chạ « chính thức ». Nàng từng chung chạ với nhiều người khác một cách bán chính thức hoặc thầm lén nữa. Nói trắng ra, nàng vốn là con điếm. Olivier bị tạt át-xít có lẽ vì một gã đàn ông nào đó ghen tuông. Nhưng hắn là ai ? Là kẻ đã từng chiếm hữu thân xác nàng thân xác chẳng lấy gì làm tốt đẹp, hay là kẻ hoàn toàn xa lạ ?

Truy tầm căn cước những kẻ ăn nằm với Michèle là việc rất khó. Song khó mà còn làm được. Làm sao truy tầm được những kẻ vô danh chỉ yêu nàng mà chưa hề được nàng đền đáp bằng ân huệ xác thịt ?

Do đó cuộc điều tra bị khựng lại. Không một tia sáng nào được rọi vào vụ ám sát. Sau nhiều tháng công cốc, cảnh sát Ba lê đành miễn cưỡng xếp gác hồ sơ.

Thời gian lạnh lùng trôi qua…

Trong khi ấy Olivier vẫn nằm bệnh viện. Thoạt đầu Michèle ở luôn trong nhà thương, săn sóc chàng ngày đêm. Nàng tận tụy với chàng hơn cả vợ tận tụy với chồng, mẹ tận tụy với con, khiến ai nấy đều khen ngợi. Riêng song thân Olivier là không khen ngợi. Trái lại, họ càng bực mình và tức giận. Họ cho rằng Olivier bị tạt át-xít là vì nàng, là vì dĩ vãng điếm đàng lang chạ của nàng. Nếu Michèle là con nhà nề nếp thì Olivier đâu đến nỗi thân tàn ma  dại. Bởi vậy, song thân Olivier nghiêm khắc ngăn cấm Michèle bén mảng đến bệnh viện, nơi chàng điều trị.

Sự vắng mặt bắt buộc của Michèle làm cơn bệnh của Olivier gia tăng. Chàng lên cơn sốt li bì. Sau khi khỏi sốt, chàng bỏ ăn, bỏ ngủ. Cha mẹ chàng túc trực bên giường, tìm lời khuyên giải nhưng vô hiệu. Olivier sa sút thấy rõ. Chỉ trong một thời gian ngắn chàng vốn đẫy đà giờ chỉ còn da bọc xương. Y sĩ điều trị bó tay trước cơn bệnh đột biến. Sau cùng, gia đình chàng đành phải chấp thuận cho Michèle trở lại săn sóc.

Michèle như có phép màu. Nàng vừa xuất hiện là Olivier hết bệnh. Chàng ăn lại, ngủ lại đều đặn như cũ. Michèle tiếp tục đóng vai điều dưỡng viên, chăm nom ăn uống, thuốc men, ngủ ngáy và tắm rửa cho chàng.

Olivier về nhà sau khi sức khỏe được hoàn toàn bình phục. Trừ đôi mắt bị mất ánh sáng. Và gương mặt đầy thẹo. Nhưng tình yêu của Michèle đối với chàng vẫn còn nguyên vẹn. Còn thắm thiết hơn nữa là khác.

Sự tận tụy của Michèle dần dà thuyết phục được gia đình Olivier. Ban đêm, nàng chỉ chợp mắt một giấc ngắn. Suốt ngày nàng ở cạnh Olivier. Nàng đọc cho chàng nghe những bộ tiểu thuyết mới nhất. Nàng hát những bài ca chàng ưa thích. Nàng đẩy xe cho chàng tắm nắng, dạo mát, tập thể dục. Nàng  chỉ nghĩ đến chàng, quên cả trang điểm. Ban đêm, nàng ngủ trong căn phòng đối phòng chàng. Nàng chờ mọi người ngủ say mới âm thầm đến với chàng. Chàng chỉ bị mù, không nhìn thấy gì, chứ chàng không hề bị thiếu thốn tình yêu. Kể cả tình yêu tinh thần lẫn xác thịt.

5 năm hạnh phúc trôi qua rất nhanh. Michèle không hề hé răng đòi hỏi. Nhưng Olivier không thể ngậm miệng được mãi. 5 năm trước, khi chàng còn sáng mắt, chàng ngỏ lời xin lấy Michèle làm vợ thì song thân chàng cương quyết từ chối. Chàng tin tưởng giờ đây song thân sẽ không từ chối nữa. Vả lại, chàng đã đến một quyết định dứt khoát : trong trường hợp không được gia đình chấp thuận, chàng sẽ một mình làm lễ thành hôn.

Nhưng song thân chàng đã hiểu. Đành rằng Michèle không phải là cành vàng lá ngọc, song vị tất nhưng những cô gái cành vàng lá ngọc khác khó thể tận tụy với Olivier như nàng. Thời gian 5 năm đã cho họ thấy Michèle là cô gái nết na. Nàng làm nghề lầu xanh chẳng qua là do hoàn cảnh bắt buộc. Nàng đã chuộc lại lỗi lầm cũ. Nàng đã mang lại nguồn sống vô tận cho Olivier. Dầu chàng là con một, dầu chàng sẽ thừa hưởng cả một gia tài kếch sù, song thân chàng đã chấp thuận cho Michèle trở thành vợ chính thức của chàng.

Hôn lễ được sửa soạn linh đình.

Thì giông tố xảy ra.

Giông tố lần này không phải là chai nước át-xít làm thẹo mặt và mù mắt. Và nạn nhân lần này cũng không phải là Olivier.

Hôm ấy Michèle đi vắng. Nàng được tài xế nhà lái xe đến một tiệm may sang trọng thử lại áo cưới và mua sắm một số đồ cưới. Trong tư thất tráng lệ của gia đình Olivier chỉ còn lại Olivier và song thân chàng. Một chiếc xe của công an từ từ chạy vào hoa viên rộng rãi.

Một nhân vật công an cao cấp xuống xe. Người này đến thông báo một tin quan trọng : hung phạm trong vụ tạt át-xít đã bị thộp cổ. Hắn là một kẻ bán hàng xén tồi tàn. Hắn thú nhận đã đích thân tạt chai cường toan tai hại vào mặt Olivier. Sở dĩ hắn thú nhận tội lỗi là để khi thở hơi cuối cùng hắn trút bỏ được hối hận. Y sĩ cho biết hắn sắp chết vì bệnh hoại huyết. Và hắn đã gọi điện thoại cho cảnh sát, khai hết sự thật.

Sự thật…chao ôi, sự thật quá đỗi tàn bạo. Trong lời khai của anh bán hàng xén, một chi tiết kinh thiên động địa đã được phanh phui. Chi tiết này có tính chất bất ngờ nên thoạt nghe, chàng trai si tình mù mắt Olivier đã ngất xỉu.

Hung thủ thú nhận chính hắn tạt át-xít, song hắn không phải sở hữu chủ của chai át-xít. Hắn cũng không hề mảy may ghen tuông, thù hằn với nạn nhân. Hắn không hề ngửa tay lãnh một xu teng nào trả công cho vụ tạt át-xít.

Lý do khiến hung thủ đón đường tạt át-xít vào mặt Olivier là vì ái tình. Hắn trung thành với nàng như con chó trung thành với chủ. Nàng bảo hắn nhảy từ đỉnh tháp Eiffel xuống đất tự vận, hắn cũng tuân lệnh răm rắp chứ đừng nói là tạt một chai át-xít tầm thường nữa. Nàng trao át-xít cho hắn, dặn dò cẩn thận là đến đợi nạn nhân tại đâu, vào hồi mấy giờ, và sau khi tạt át-xít thì phải trốn đi đâu.

Nàng là ai ? Chúng ta đã biết.

Nàng chủ mưu vụ tạt át-xít vì nghĩ rằng chỉ có làm chàng mù mắt thì mới độc chiếm được chàng. Đó là lời nàng khai trước tòa.

Điều nàng không khai, song tòa án đã biết rõ có thể được tóm tắt như sau : Nàng chủ mưu vụ tạt át-xít là để độc chiếm cái sản nghiệp khổng lồ mà chàng trai con một được thừa hưởng.

« Lùi
Tiến »