Nhà Thám Tử Cô Đơn

Lượt đọc: 12755 | 10 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Truyện thứ sáu
pháp ba lê sợi dây chuyền 20 triệu

Có nhiều loại tội phạm, nhưng trên bình diện quốc tế, người ta thường chia làm 2 : tội phạm đổ máu, và tội phạm tri thức.

Con người nhiều khi thật khôn, nhiều khi cũng thật khờ. Bằng chứng : một tên lưu mang đăng báo ở Mỹ một mẩu rao vặt ngắn « hãy gửi cho tôi một đô la », tiếp theo lai cảo thứ nhì « hãy gửi một đô la ngay, vì chỉ còn một tháng là hết hạn », và lai cảo cuối cùng « hãy gửi ngay cho tôi một đô la vì chỉ còn một ngày nữa là hết hạn ». Tên lưu manh chỉ đăng rao vặt khơi khơi thế mà nhiều người dại dột gửi tiền cho hắn, hắn kiếm được số tiền 300.000 mỹ kim ngon ơ. Cảnh sát không sao bỏ tù được hắn vì hắn không hứa hẹn luờng gạt gì cả.

Năm 1957, một tên trùm quốc tế Simonowicz với sự phụ lực của 2 đồng lõa đã lừa một nhà buôn đồng hồ ở Thụy sĩ một cách dễ ớn. Hắn điện cho nhà buôn, yêu cầu chở đến 500 cái đồng hồ vỏ vàng trị giá 40.000 phật-lăng Thụy sĩ. Hai nhân viên của nhà buôn mang đồng hồ đến giao để rồi bị đánh tráo va-li, khi mở ra chỉ thấy muối. Cũng trong thời gian ấy, một nạn nhân ở Anh quốc bị tráo hàng, mất 2.000 Anh kim mà chỉ lấy được đá sỏi. Một nạn nhân khác bị lừa lấy toàn là khoai tây.

Về khoản lường gạt tráo hàng này, dân chơi ở nước ta đã tỏ ra tài hoa không kém. Nhưng chưa có dân chơi Việt nào sánh ngang anh chị tây phương trên lãnh vực đánh tráo hạt soàn.

Hai gã diện sang, có xe hơi đen bóng loáng chờ ngoài cửa, ung dung vào tiệm nữ trang, và dạm bán một số hạt soàn đáng giá.

Chủ tiệm coi hàng xong, bàn định giá cả hồi lâu, toan xỉa tiền ra mua thì hai gã lưu manh nói rằng đó chỉ là hàng mẫu, nếu chủ tiệm đồng ý về giá cả đại cương trong một vài ngày tới chúng sẽ mang lại toàn bộ. Chủ tiệm mừng rơn vì vừa trả được giá hời.

Càng mua nhiều, càng có nhiều lời nên chủ tiệm bằng lòng răng rắc.

Theo thủ tục trong nghề buôn bán kim cương, hai gã lưu manh bỏ những viên hột soàn đã xong giá cả vào trong một cái phong bì giấy trắng bóng, ngoài bì, ở góc được ghi số ca ra. Phong bì đựng kim cương được gấp lại theo một thể thức định sẵn và nhét vào một cái phong bì thứ hai. Chủ tiệm đếm đủ tiền, bỏ cùng vào phong bì với hột soàn. Phong bì được khằn lại bằng xi, và một tên lưu mang đóng triện lên trên. Sở dĩ phải làm vậy để đảm bảo hột soàn không bị tráo đổi, và số tiền mua được ấn định dứt khoát. Ngoài ra, chủ tiệm còn được bảp đảm là người bán sẽ trở lại cho dẫu họ tìm ra người mua giá cao hơn. Dấu xi và triện chỉ được mở với sự hiện diện của người mua và người bán.

Nhưng hai gã dạm bán đi thẳng một lèo. Quá ngày hẹn, không thấy họ đến, chủ tiệm kim cương bèn mở phong bì. Hỡi ôi, trong phong bì chỉ thấy …thủy tinh và xấp giấy bạc …giả, làm bằng giấy báo cắt ngay ngắn.

Những vụ lườn gạt như trên đã xảy ra sau đại chiến thứ 2. Cảnh sát Quốc tế Interpol mất bao nhiêu tâm cơ và ngày tháng mới loại trừ được một số chủ chốt.

Tuy nhiên, Interpol cũng đã thất bại nhiều lần.

Chẳng hạn, trong vụ « sợi dây chuyền 20 triệu »…

Một chiếc Mercédès dài ngoằng và đồ sộ chạy rà rà bên lề rồi đậu lại, ngay trước cửa tiệm. Cửa tiệm kim hoàn của ông Franck là nơi hẹn hò của giới thượng lưu đại phú ở thủ đô Ba lê. Tài xế xe Mercédès nhanh nhẹn bước xuống, đi vòng ra sau, mở cửa cho chủ nhân. Cử chỉ thành thạo và chính xác như rô-bô của tài xế chứng tỏ y đã học lớp huấn luyện lái xe cho nhà giàu.

Y dạt sang bên, dường như sợ tấm thân lực lưỡng của y che khuất chủ nhân. Chủ nhân là một nữ lưu phục sức cực kỳ sang trọng. Sang trọng mà không lòe loẹt. Nữ lưu trạc 32, 33 tuổi tràn đầy nhựa sống, tuổi nẩy nở toàn diện của đàn bà.

Phố sá Ba lê buổi chiều đông như hội. Năm ấy là năm 1939. Cuối mùa hè năm 1939, Ba lê đang còn an toàn vì mãi đến đầu tháng 9, Đức quốc xã mới tung 44 sư đoàn thép vào Ba lan, châm ngòi thế chiến thứ 2. Trai thanh gái lịch hồi ấy không thể ngờ rằng chỉ hơn một năm sau, ngày 05/06/1940, quân đội Đức rầm rộ băng qua sông Seine, để rồi ngày 14 nghênh ngang tiến vào Ba lê bỏ ngỏ. Cả ba quốc gia Pháp, Bỉ và Hòa lan bị đánh bại không còn manh giáp trong vòng 44  ngày ngắn ngủi.

Ba lê cuối mùa hè năm 1939 đang còn an toàn nên tiệm bán hột soàn nổi tiếng của ông Franck còn mở cửa. Ông Franck chăm chú nhìn qua cửa kính trong suốt từ nãy. Ông đã có đủ thời giờ quan sát lề lối trưng diện của thiếu phụ. Chỉ riêng bộ xiêm áo  của nàng đã cho thấy nàng thuộc giòng quyền quý, quen tiêu tiền không đếm. Cộng với chiếc Mercédès mới toanh và gã tài xế mặc đồng phục trắng, đội cát-kết viền vàng. Nữ lưu phải là khách xộp đến mua sắm chứ không phải đến ngắm nghía những cái nhẫn, vòng tay và dây chuyền đeo cổ nạm hột soàn óng ánh đặt trên nền nhung láng mượt.

Ông Franck, chủ tiệm, vội ra cửa đón khách. Nữ lưu chuồi cái xắc da lên mặt tủ. Trong ví nàng chắc chắn có nữ trang đáng giá, và cuốn sổ chi phiếu. Vậy mà nàng vứt bỏ tênh hênh, không thèm để ý tới, như thể nó là cái túi trống rỗng. Cặp mắt lanh lợi tuyệt đẹp và vô cùng đam mê của nàng còn bận chiêm ngưỡng sợi dây chuyền dát một viên kim cương 58 mặt màu trắng xanh không chút gợn.

Quả nàng là người sành hột xoàn. Hột xoàn có nhiều màu khác nhau : trắng, xanh hồng, da cam, thậm chí cả màu lục, màu đen nữa. Trên thế giới chỉ có 3 viên màu cực quý.(1)

Hột xoàn màu xanh biếc của vua nước Pháp Lô-y thập tứ, gọi là kim cương Hy vọng. Hột xoàn hồng nhạt, và hột xoàn màu lục cũng của một vị vua chúa. Hột xoàn màu vừa quý, vừa hiếm. Tuy nhiên, màu vàng lại rẻ rề, ít người ưa chuộng. Phụ nữ ưa hột xoàn màu trắng xanh vì nó phản chiếu ánh sáng, làm gia tăng vẻ đẹp của người đeo nó.

Nữ lưu quả là người sành sỏi vì nàng không quan tâm đến những viên màu vàng to tướng. Nàng chỉ chú ý đến viên trắng xanh nhỏ nhất mà sang nhất. Nhỏ nhất mà đắt tiền nhất.

Nàng mỉm cười với ông Franck :

- Nghe nói tiệm ông có những viên kim cương đẹp nhất Ba lê. Ông cho phép tôi ngắm một lát nhé.

Ông Franck khom mình, cung kính :

- Dạ, dạ, hân hạnh được nghênh tiếp bà. Bà cứ tự tiện. Nhưng xin bà ngồi cho khỏi mỏi chân. Tôi xin mang lại trình bà để bà lựa chọn.

Một cái ghế bọc nhung đã được kéo sẵn. Khách quý đến tiệm ông Franck luôn luôn được săn sóc lễ độ và chu đáo. Ông Franck có biệt tài quan sát. Nhìn diện mạo, bộ điệu và cách phục sức, phát biểu, ông có thể biết khách giàu đến bậc nào, khách thuộc thành phần xã hội nào. Trong quá khứ, nhiều đồng nghiệp của ông « trông mặt bắt hình dong » nên bị lừa một cách thảm hại. Lắm tên lưu manh, bịp bợm quốc tế ăn diện đúng thời trang, toàn là quần áo, giày dép thượng thặng nên họ tưởng lầm là khách xộp. Ông Franck thì khác. Hơn ai hết, ông đã biết rõ cái áo dòng đen không thể làm thành thày tu. Dầu bọn anh chị quốc tế đóng kịch giỏi đến đâu, ông cũng phăng ra.

Ông đã nghiên cứu nữ lưu tỉ mỉ ngay từ khi nàng sắp bước qua ngưỡng cửa. Nàng là giai nhân thượng lưu thứ thật. Sự học vấn, nề nếp quý phái, và lối sống nhung lụa của nàng đã hiện rõ như vẻ đẹp xuất phàm của sợi dây chuyền kim cương trắng xanh ông đang mân mê trong tay.

Ông Franck đã có nhiều kinh nghiệm về đàn bà. Ông chưa mang đồ đắt tiền nhất ra vội. Phải đi tuần tự từ dưới lên trên. Từ món rẻ lên đến món đắt nhất. Nữ lưu là người sành hột soàn nên ông Franck dự định xuất trình những món không rẻ và cũng không đắt, nghĩa là sàn sàn bậc trung…

Ông Franck rón rén đặt cái khay phủ nhung đen trước mặt nữ lưu. Khay nữ trang này ông vừa lấy từ tủ sắt ra. Nó đựng những sợi dây chuyền giá cả khác nhau. Ông hỏi nữ lưu :

- Bà dùng khoảng mấy ca ra (2) ạ ?

Nữ lưu đáp, giọng êm ái như chim sơn ca hót buổi sáng mùa xuân :

-Không cần lớn lắm. Như thế này được rồi. Tôi chỉ cần đẹp, sáng và trong.

Mua hột soàn phải theo 4 tiêu chuẩn bất dịch : kích thước lớn nhỏ, màu sắc, mực độ trong sáng, và cách thức rũa gọt của nó. Nữ lưu cầm cái kiếng lúp áp vào mắt. Loại kiếng này khuếch đại 8 lần, một vết li ti cũng soi thấy. Kim cương có vết là kim cương tồi. Nữ lưu liếc qua rồi bỏ xuống. Giọng nàng có vẻ không vui :

- Màu sắc của những hột này tạm được. Nhưng nó không lấy làm trong lắm.

Nữ lưu chỉ sợi dây chuyền bên trái :

- Hột này có bọt.

Rồi chỉ sợi bên phải :

- Còn cái này có than. Vết than rất nhỏ nhưng cũng làm giảm vẻ toàn mỹ.

Vết than, bọt, vết sần và chấm trắng là 4 khuyết điểm của hột soàn. Nếu nó bị một trong 4 khuyết điểm này, giá trị của nó tụt thang kinh khủng. Lời phê bình của nữ lưu làm ông chột dạ. Ông là chủ tiệm kim hoàn đúng đắn, không bao giờ dám lừa gạt khách hàng. Nhưng ông không thể đưa ra những món đắt nhất ngay trong phút đầu tiên. Ông đành xin lỗi :

-Dạ…đang còn nhiều hột khác, đẹp hơn, tốt hơn. Xin bà chờ cho một phút.

Ông Franck đã đánh trúng sở đoản của nữ lưu. Khi ông bê cái khay trên có sợi dây chuyền trị giá 20 triệu quan ra, ông nhận thấy luồng mắt của nàng như có hào quang. Nàng chỉ hơi nhếch mép cười. Nụ cười tỏ vẻ ưng thuận hơn là nụ cười ngoại giao thường lệ. Đột nhiên nàng ngồi thẳng người, mặt hơi nghiêm trang, đầu gật nhè nhẹ. Nàng ngước lên, dáng điệu hơi rụt rè. Đoán được ý nghĩ của khách, ông Franck nghiêng mình :

- Thưa, bà muốn ướm thử sợi dây này ?

Không đợi nàng trả lời, ông Franck kéo tấm gương soi về phía nàng. Tấm gương này được thửa riêng, nó tôn thêm nhan sắc của người soi, nó được lồng trong khung vàng, vàng thật 18 ca ra, được một công nhân kim hoàn khéo tay làm ra từ nhiều thế kỷ trước. Trước nữ lưu, hàng ngàn người đàn bà đẹp đã soi gương này.

Những ngón tay búp măng dài dài, thon thon, trắng toát như trứng gà bóc thoăn thoắt sau gáy.

Chà, cái gáy của nàng trũng xuống, và cũng trắng kinh khủng. Người đàn ông nào được hôn cái trũng gáy của nàng phải là người có diễm phúc nhất nước Pháp. Phương chi ngoài cái trũng gáy hấp dẫn, nàng còn có nhiều cái trũng hấp dẫn khác. Eo ôi, ông Franck đã quá tuổi trồng cây si với những tấm thân núi lửa, vậy mà những báu vật núi lửa của nữ lưu vẫn làm ông bủn rủn chân tay. Dĩ nhiên người đẹp là hoa có chủ. Nhưng chồng nàng là ai ? Doanh nhân đại phú ? Đại thương gia ? Hay là y sĩ nổi danh ? Trong những năm lộn xộn ở châu Âu, giới y sĩ kiếm tiền như nước, vợ y sĩ -nhất là các bà đẹp không được chồng săn sóc đúng mức- thường tự an ủi bằng quần áo trưng diện và mua sắm hột soàn.

Ông Franck buột miệng khen :

- Theo ý kiến tôi, sợi dây bà đang đeo rất thích hợp với nhan sắc lộng lẫy của bà…

Ông Franck vừa nói vừa dò xét phản ứng của nàng. Ông nhận thấy mắt nàng chớp nhẹ, rồi nàng lại cười, miệng cười thật tươi :

- Vâng, sợi dây này có vẻ ăn nhịp với khuôn mặt tôi. Nhưng…nhưng…

- Thưa bà, tôi đã đoán được ý bà. Xin bà đừng ngại về vấn đề giá cả. Vì một mệnh phụ phu nhân như bà không thể nào đeo một sợi dây kém hơn. Vả lại, tôi nghĩ rằng ông nhà không thể không chiều bà.

-Chưa chắc, ông ơi. Ông định bán bao nhiêu ?

Ông Franck giả vờ ngần ngừ một phút :

-Thưa bà…như bà đã biết, tôi chỉ bán những nữ trang nạm kim cương đắt tiền nhất ở Ba lê. Sợi dây chuyền này lại là nữ trang đắt tiền nhất của tiệm tôi, xin bà  thông cảm. Cách đây mấy tháng, chúng tôi đặt giá cao hơn, song hiện nay…hiện nay…thưa bà, chúng tôi hạ xuống, chỉ còn có 20 triệu, vâng 20 triệu quan…

Những hột kim cương trong vắt được mặt gương phản dội ánh sáng, làm da mặt nữ lưu trắng hồng, tỏa đầy thèm muốn. Lòng ông Franck cũng nao nao. Nữ lưu mân mê sợi dây nằm lọt giữa trũng ngực sâu mát và tròn trịa của nàng, giọng băn khoăn :

-Thú thật với ông, tôi mê sợi dây này kinh khủng. Nhưng tôi còn ngần ngừ là vì nó quá đắt. Tôi sẽ cố gắng thuyết phục chồng tôi. Và chừng nào chồng tôi ưng thuận, tôi sẽ liên lạc với ông.

-Thưa, quý ông nhà là…

-Tôi là bà Carteau Breton.

Ông Franck nghiêng mình thật thấp để biểu lộ sự cung kính. Giáo sư Breton, hội viên Hàn lâm viện Y khoa Pháp quốc, là bậc thày của giới y sĩ, một nhân vật được trọng vọng, và cũng là người có nhiều tiền, nếu không có thể để ném qua cửa sổ thì ít ra cũng có đủ để vợ ông mua 5, 7 sợi dây chuyền hột soàn 20 triệu phật-lăng.

Ông Franck cảm thấy tự mãn. Ông đoán đúng. Giầu kinh nghiệm nghề nghiệp có khác…Ông bèn hỏi :

-Thưa bà, chừng nào tôi được hân hạnh mang sợi dây chuyền này đến trình giáo sư ?

-Theo tôi nghĩ, vấn đề này tùy thuộc vào ông nhà nhiều hơn. Nhưng nếu ông không thấy gì trở ngại, tôi đề nghị ông lại đằng nhà tôi. Như ông đã biết, chồng tôi bận tíu tít cả ngày, thậm chí ban đêm cũng không được ngủ yên giấc, nhiều khi đến ba, bốn giờ sáng mới được chợp mắt để rồi 7, 8 giờ bị điện thoại dựng dậy. Ông nghĩ coi…

-Thưa bà, tôi hiểu. Giáo sư không thể nào đến đây. Tôi xin sẵn sàng đến hầu ông bà bất cứ lúc nào.

-Hy vọng ngày mai nhà tôi có thể tiếp được ông. Tôi sẽ gọi điện thoại trước báo tin,  để cả ông lẫn nhà tôi đều khỏi mất thời giờ. Thời giờ là vàng ngọc, phải không ông ?

-Dạ, thời giờ là kim cương, là hột xoàn…Tôi xin bà cầm lấy danh thiếp của tôi. Có số điện thoại ở tiệm và nhà riêng, bà có thể kêu tôi khi nào bà muốn.

Ông Franck khúm núm tiễn bà khách quý phái ra ngoài. Nghệ thuật xử thế của ông từng được các đồng nghiệp khen là tuyệt diệu. Khách đã ghé tiệm ông khó thể ra về tay không. Bà vợ của giáo sư Breton mới lưu lại trong vòng 5 phút mà đã thuận mua sợi dây chuyền 20 triệu quan. Trong tương lai chắc chắn ông còn chào bán thêm nhiều nữ trang đáng giá nữa.

Nữ lưu chìa bàn tay cho ông chủ tiệm hôn. Nàng ghé tai ông, nói nhỏ :

-Sợi dây của ông đã mang lại một niềm vui mới cho tôi.

Tài xế riêng của bà Breton đã đứng nép một bên, tay vừa nhấc cái mũ kết khỏi đầu. Ông Franck khom mình :

-Chào bà, xin được hẹn bà đến mai.

Nữ lưu đáp :

-Vâng, hẹn ông đến mai.

Ông Franck bâng khuâng nhìn theo chiếc xe đen sang trọng. Ông lẩm bẩm « quý phái thật, đẹp thật… »

Người đàn bà quý phái và diễm lệ mà ông chủ tiệm Franck ca tụng ấy ngồi vắt chân chữ ngũ để lộ cặp giò thuôn tròn trước mặt giáo sư y khoa Breton. Giáo sư sửa soạn lại gọng kiếng :

-Mời  bà…

Nàng có sắc đẹp phi thường, song giáo sư Breton không có thời giờ cũng như thói quen chiêm ngưỡng nhan sắc giai nhân. Những ai vào phòng mạch ông đều được ông coi là người bệnh. Dầu là đàn ông hay đàn bà. Dầu là đẹp hay xấu. Sồ sề hay nảy nở. Nữ bệnh nhân này không có hẹn trước song ông không thể từ chối vì nàng năn nỉ cô thư ký là có chuyện cần gấp, nàng lại hứa không ở lại lâu, lấn giờ của bệnh nhân khác. Cô thư ký trình tấm thiếp, giáo sư Breton liếc nhìn thấy giòng chữ vàng, in nổi « Bà Louis Franck ». Ông Breton cố moi óc như không nhớ đã được gặp người đàn bà xinh đẹp như mộng này ở đâu. Vả lại, ông ít ăn chơi, tiệc tùng nên ít quen đàn bà đẹp. Tuy nhiên, ông đã nghe nói đến ông Franck, một trong những chủ tiệm kim hoàn giàu nhất Ba lê.

-Thưa bác sĩ, câu chuyện của tôi rất khó nói. Tôi đang đang bối rối, tôi sợ làm nhàm tai bác sĩ.

-Xin bà cứ nói. Làm thày thuốc phải nghe mọi tâm tình của bệnh nhân. Câu chuyện  của bà ra sao ?

-Thưa, không phải của tôi. Mà là của nhà tôi.

-Ông Franck ?

-Vâng.

-Ông nhà ra sao, thưa bà ?

-Thưa bác sĩ, nhà tôi hành nghề kim hoàn từ nhiều năm nay, đúng ra là hành nghề cha truyền con nối. Ông thân nhà tôi cũng là chủ tiệm kim hoàn, và cửa hàng của gia đình bên chồng tôi, như bác sĩ biết, từng được tiếng trong giới kim hoàn ở trong và ngoài nước. Từ ngày tôi và André lấy nhau đến giờ, chưa có chuyện đáng ngại nào xảy ra. André là tên riêng của nhà tôi. André là người rất bình thường, không hề có triệu chứng thần kinh bất ổn. Bạn bè đều mừng cho tôi, vì hạnh phúc của vợ chồng tôi lúc nào cũng trong sáng, trong sáng như viên kim cương. Chúng tôi có tiền bạc dư dật, con cái đề huề, ngoan ngoãn. André lại khỏe mạnh, tính tình rất tốt. Nhưng tình hình đã đổi khác…

-Đổi khác như thế nào ?

-Nhà tôi không còn là người như trước nữa. Thật ra nhà tôi không mắc bệnh điên.

-Khùng ?

-Nói là khùng cũng chưa đúng. Tôi nghĩ rằng André mắc một chứng bệnh thần kinh hơi …đặc biệt.

-Yêu cầu bà giải thích rõ ràng hơn nữa.

-Như tôi đã nói, André là người ham say nghề nghiệp. Nhưng khi ra khỏi tiệm, về nhà với vợ con, André gác mọi chuyện nghề nghiệp sang hèn. Từ ít lâu nay, đúng hơn từ mấy tuần nay, tình trạng trái ngược đã xảy ra. Về nhà hay bất cứ ở đâu André đều nghĩ đến nghề nghiệp.

-Thì có sao đâu, thưa bà. Trừ trong giấc ngủ, suốt ngày đêm tôi chỉ nghĩ đến nghề nghiệp, vậy mà tôi vẫn bình thường…Có lẽ ông nhà làm việc hơi nhiều. Bà nên khuyên ông nhà đi miền biển, miền quê đổi gió. Chỉ tạm xa thủ đô một thời gian ngắn là hết…bệnh. Nếu bà muốn cho như vậy là …bệnh thần kinh.

-Nếu nhà tôi chỉ mệt não, sinh ra gắt gỏng, bần thần hoặc chán chường thì chẳng nói làm gì. Đằng này nhà tôi đổi khác một cách …lạ lùng, khó hiểu, bác sĩ ạ. Chẳng hạn nhà tôi gặp ai, dầu người ấy quen hay không quen, thân hay sơ nhà tôi đều cho là khách, là thân chủ. Thậm chí trong các cuộc tiếp tân tiệc tùng hội nghị đúng đắn, sang trọng, nhà tôi cũng bám sát từng người rồi dạm bán hột soàn. Nhà tôi dạm bán dai dẳng đến nỗi ai cũng sửng sốt. Thật ra, trong những ngày đầu, nhà tôi nhuốm bệnh. Bạn bè chúng tôi tưởng là nhà tôi nói đùa, dạm bán với mục đích tiêu khiển. Dần dà họ mới biết là nhà tôi dạm bán thật, chứ không phải đùa. Họ liền mách tôi. Tôi để ý theo dõi, quan sát André. Và, trời ơi, họ nói đúng. Tâm trí André bị lệch lạc. Bây giờ André hơi khùng. Nhưng từ khùng đến điên không còn xa mấy. Người quen cho tôi biết là căn bệnh thần kinh này có thể được chữa khỏi, bằng phương pháp tâm lý hòa hợp với thuốc men và chạy điện não, và họ khuyên tôi đến nhờ bác sĩ…

Nữ lưu ngưng nói, rút mù soa ra thấm nước mắt. Cái mù soa màu hồng của nàng tat thơm. Giáo sư đại học Breton phải ngây ngất. Khi ấy ông mới thấy nàng có cặp mắt đẹp hết chỗ nói. Đẹp như nàng mà lấy ông chồng khùng thật uổng. Ông an ủi nàng :

-Tôi nghĩ rằng bà đã lo lắng thái quá. Tôi chưa gặp ông Franck, song căn cứ vào lời bà vừa trình bày, tôi có thể suy luận là ông nhà không đến nỗi mắc bệnh đáng ngại như bà tưởng đâu. Chẳng qua ông bị ám ảnh nghề nghiệp.

-Ám ảnh nghề nghiệp ?

-Vâng, làm việc quá sức thường mắc một chứng bệnh tâm lý, gọi là ám ảnh nghề nghiệp. Bệnh này thuộc loại nhẹ, rất nhiều người mắc phải. Điều trị không lấy gì làm khó. Chỉ phiền phức đôi chút. Dầu sao ông nhà cũng phải đến gặp tôi.

-Thưa bác sĩ, tôi đã nghĩ đến chuyện nhà tôi đến thăm bệnh. Từ vài tuần nay, tôi nói  với nhà tôi là thần sắc hư hao phải nhờ bác sĩ điều trị và nhà tôi đã đồng ý. Nếu bác sĩ cho phép, nhà tôi sẽ xin ghé phòng mạch.

-Vậy thì tốt. Bà muốn hẹn ngày giờ nào cho ông nhà ?

-Tôi xin phép để được có mặt cùng một lúc với nhà tôi.

-Vâng, cả hai ông bà càng tiện.

-Tôi muốn đến trước nhà tôi một lát. Như vậy để nhà tôi khỏi có mặc cảm. Xin bác sĩ tha lỗi, đàn ông thường có mặc cảm bị vợ lấn át, đi chữa bệnh mà có vợ kè kè một bên là họ không ưa. Tôi tin rằng nhà tôi gặp tôi tình cờ tại đây sẽ không phiền lòng, trái lại, còn vui thích nữa. Tôi sắp xếp như vậy có ổn không, thưa bác sĩ ?

-Bà tính rất chu đáo. Tôi sẽ ra lệnh cho cô thư ký mời ông nhà vào xa lông ngay sau khi đến đây. Hẳn bà đã biết, thân chủ của tôi thường qua phòng thư ký trước khi được mời vào xa lông, rồi từ xa lông mới vào phòng mạch của tôi. Hai ông bà sẽ có thể trò truyện với nhau dăm ba phút trong xa lông. Nếu ông bà đến vào buổi chiều, gần xẩm tối, nghĩa là vào cuối giờ khám bệnh của tôi thì xa lông hết khách, ông bà được rảnh rang hơn.

-Vâng, được thế thì còn gì bằng. Xin bác sĩ cho chiều mai được không ạ ?

Giáo sư Breton cúi xem trong cuốn lốc-nốt trên bàn. Ông sửa lại gọng kiếng lần nữa rồi đáp :

-Chiều mai thì được, 5 giờ. Đúng 5 giờ, tôi sẽ tiếp ông nhà.

-Đa tạ bác sĩ. Bác sĩ đã ra ơn cho gia đình chúng tôi.

-Đó là bổn phận của tôi. Xin bà yên tâm. Một lần nữa, tôi nhắc lại là bệnh của ông nhà chẳng có gì trầm trọng. Thôi chào bà, hẹn bà đến 5 giờ chiều mai.

Ông Franck vốn kị những buổi hẹn cao su. Ông hẹn ai là đến đúng ngắc, không chậm cũng không sớm một phút. Giáo sư Breton hẹn ông 5 giờ chiều, ông sửa soạn từ 4 giờ. Trước giờ hẹn 30 phút, ông đã lái xe trong thành phố. Ông sợ đường kẹt nên kém 10 phút xe ông đã chạy qua phòng mạch của bác sĩ Breton tọa lạc trong một khu sang trọng và yên tĩnh. Ông đậu xe cách phòng mạch một quãng, ngồi đợi trước vô-lăng.

Ông bước vào phòng mạch đúng 5 giờ chiều thiếu nửa phút. Cô thư ký mặc áo choàng trắng tinh hồ bột, ủi phẳng nếp, đang cúi đầu trên cuốn sổ. Ông Franck đằng hắng rồi nói :

-Tôi có hẹn với giáo sư.

Cô thư ký đóng cuốn sổ lại :

-Dạ, ông là ông André Franck ?

-Vâng, chính tôi. Xin cô trình với giáo sư là tôi đã đến.

-Dạ, mời ông vào xa lông.

Sa lông là căn phòng khá rộng, trang hoàng lộng lẫy, toàn bằng ghế bành bọc nhung đỏ, riềm cửa cũng bằng nhung đỏ. Trong sa lông không thấy ai, ngoại trừ một thiếu phụ đang đọc báo. Tờ báo trải rộng trên tay nên ông Franck không nhìn thấy mặt nàng. Cô thư ký tuân lệnh giáo sư Breton, dẫn ông Franck vào rồi trở ra ngay.

Thiếu phụ buông tờ bào xuống, đứng dậy khép cửa phòng. Ông Franck nhận ra bà Breton. Nàng đưa bàn tay cho ông hôn :

- Hân hạnh được gặp lại ông. Đêm qua, sợi dây chuyền của ông là tôi không sao ngủ nổi.

Ông Franck bàng hoàng trước mùi thơm da thịt trộn lẫn với nước hoa từ bàn tay bà Breton tiết ra. Ông lễ phép đáp :

- Xin bà tha cho. Hôm nay tôi xin giúp bà lấy lại giấc ngủ đầy mộng đẹp.

- Phiền ông chờ vài ba phút. Nhà tôi đang khám một bệnh nhân quen. Người này không có hẹn, nhưng là chỗ quen biết nên nhà tôi không thể từ chối.

- Chẳng sao cả, thưa bà. Tôi chờ bao lâu cũng được.

- Hồi sáng, kêu điện thoại cho ông, tôi có thưa với nhà tôi là ông đến đây để cho nhà  tôi coi sợi dây chuyền kim cương. Không biết ông có…

- Thưa bà, dĩ nhiên là có.

Ông Franck thận trọng lấy trong túi áo trong ra cái hộp dài. Mở ra, sợi dây chuyền hột soàn óng ánh dưới ánh đèn nê-ông. Mắt bà Breton vụt sáng :

-Trời ơi, nó đẹp quá ! Ông phải liệu lời để nhà tôi ưng thuận, vấn đề tiền bạc không quan trọng mấy. Ông chỉ cần thuyết phục nhà tôi là sợi dây này rất đẹp, và rất hợp với vóc dáng, y phục của tôi. Sở dĩ tôi nhấn mạnh tới điểm thuyết phục vì cách đây hai tuần có người mang đến bán sợi dây chuyền trị giá 22 triệu quan. Nhà tôi muốn lấy cho tôi, nhưng tôi lại không ưng ý. Chẳng giấu gì ông, nhà tôi cần mua làm quà kỷ niệm ngày cưới cho tôi. A, tôi nhớ ra rồi, tôi phải mặc lại cái áo bằng gấm Á đông tôi mặc tối hôm làm lễ hợp cẩn. Cái áo này gợi lại thật nhiều kỷ niệm…Bây giờ tôi trở vào phòng mặc áo nhé. Ông ngồi chờ tôi được không, chỉ 5 phút thôi, tính đàn bà hay lôi thôi, ông đừng phiền lòng nhé…

- Đâu dám, thưa bà. Xin bà cứ tự tiện. Còn sợi dây chuyền…ơ kìa, bà quên.

- Cám ơn ông Franck.

Nngồi một mình trong phòng khách rộng, ông Franck vui như Tết. Thực giá của sợi dây chuyền chưa đến 20 triệu. Nếu là khách nghiệt ngã, ông phải hạ bớt. Giỏi lắm là bán được với giá 19 triệu. Khi không, ông được lời thêm một triệu. Tìm ra khách xộp, nhắm mắt mua không kỳ kèo trong lúc kinh tế bế tắc này không phải dễ.

Nữ lưu mở cửa ra ngoài độ một phút thì ở trong phòng mạch giáo sư Breton giở cuốn lịch hẹn. Ông sực nhớ đến bà Franck, và ông chồng mắc bệnh ám ảnh nghề nghiệp đang đợi ở xa lông. Ông bèn nhấn chuông gọi cô thư ký :

- Ông ta đến chưa ?

- Dạ đến rồi.

-Cả bà ta nữa chứ ?

- Dạ có. Nhưng bà ta vừa ra xong.

- Đi về ?

-Dạ, tôi không rõ. Chỉ thấy bà ta ra ngoài, và bà ta chẳng nói gì cả.

-Cũng chẳng sao. Cô mời ông ta vào đây.

Bác sĩ Breton thở dài nhè nhẹ. Ông phải khám bệnh từ 8 giờ sáng. Buổi trưa chỉ nghỉ được 15 phút để ăn cơm. Rồi vào trường y khoa để dạy. Trước khi xấp ngửa quay về phòng mạch. Lát nữa, ông lại còn mấy cái hẹn khác ở nhà thương. Trời đất, con người sinh ra sao lắm bệnh thế ? Nhàn cư vi bất thiện, ông chủ tiệm hột soàn Franck quá giàu có, quá sung sướng nên mới mắc phải chứng bệnh tâm lý khỉ khô này.

-Chào ông Franck, mời ông ngồi. Ông hút thuốc lá nhé ?

-Cám ơn bác sĩ, tôi không biết hút.

-Tuyệt. Ông cũng như tôi, không biết hút thuốc. Như vậy là đúng. Nghiện ni-cô-tin chỉ tổ hư phổi, và có thể mang bệnh ung thư. Thế nào, ông Franck, ông có chuyện gì trục trặc trong mình không ?

Ông chủ tiệm hột xoàn trợn mắt ngó giáo sư y khoa. Quái lạ, mình đến để trình sợi dây chuyền kim cương chứ đâu phải đến để khám bệnh mà bác sĩ lại hỏi có chuyện gì trục trặc ?

Ông Franck đáp :

- Cám ơn bác sĩ. Tôi chẳng có gì trục trặc trong mình. Tôi vẫn khỏe như con trâu cui.

- Vậy mà tôi cứ đinh ninh ông bị mệt mỏi. Ông làm việc quá nhiều nên trí óc luôn luôn căng thẳng. Ông nghĩ coi, suốt ngày ông phải tiếp khách đến mua nữ trang. Mỗi người thích một món, có người muốn mua lại rụt rè, hoặc chê ỏng chê eo, có  người không biết nên mua món gì…Làm nghề chủ tiệm hột soàn như ông mà không điên đã là có dây thần kinh bằng thép.

- Bác sĩ nói đúng. Tôi phải có dây thần kinh bằng thép mới kham nổi những đòi hỏi của khách. Nếu vị khách nào cũng có óc lựa chọn dứt khoát như bác sĩ thì sung sướng cho tôi biết mấy. Thật vạn hạnh cho tôi được bán hàng cho bác sĩ.

- Ha ha…tôi hiểu rồi. Ông mang hàng đến bán cho tôi.

-Dạ, thật ra tôi mang hàng đến cho bà nhà.

-Vợ tôi ?

-Dạ, bà giáo sư Breton. Tôi vừa giáp mặt bà xong. Bà ta tỏ ra rất bằng lòng. Bà nói là không có gì làm bà bằng lòng trong ngày cưới bằng sợi dây chuyền kim cương ấy.

-Sợi dây chuyền kim cương ?

-Dạ, bà muốn gây sự ngạc nhiên đặc biệt cho bác sĩ. Sau khi bà mặc cái áo gấm Á đông, bà sẽ đeo sợi dây chuyền để bác sĩ có quyết định tối hậu.

Bá sĩ Breton cố nén tiếng thở dài. Ông Franck mắc bệnh ám ảnh nặng chứ không phải chơi. Không những ám ảnh nghề nghiệp, bệnh nhân còn mắc bệnh ám ảnh hôn nhân nữa. Trường hợp thần kinh bấn loạn này đòi hỏi một sự điều trị kiên nhẫn, tế nhị và lâu dài…

Ông nhìn thẳng vào giữa mặt viên chủ tiệm kim hoàn :

-Vợ tôi dạm mua của ông một sợi dây chuyền hột soàn ?

Ông Franck gật đầu :

-Dạ.

-Ông Franck ơi, vợ tôi không thể dạm mua sợi dây chuyền của ông vì một lý do rất giản dị.

Ông Franck toát mồ hôi lạnh :

-Thưa lý do nào ạ ?

Bác sĩ Breton cười :

-Lý do rất giản dị này là vợ tôi chỉ có thật trong trí tưởng tượng. Nói cách khác, tôi chưa có vợ. Tôi còn sống độc thân.

-Lạ thật, thưa bác sĩ…Tôi vừa gặp bà bác sĩ xong.

-Gặp ở đâu ?

-Ngay trong nhà này. Bà bác sĩ đợi tôi trong xa lông. Tôi đã trò truyện với bà.

-Ông tưởng là đã trò truyện với vợ tôi, nhưng kỳ thật là với bà nhà, với vợ ông.

-Bác sĩ nói sao ? Tôi trò truyện với vợ tôi ?

-Vâng. Ông vừa trò truyện với bà André Franck xong.

Ông Franck buông phịch mình xuống ghế bành, dáng điệu vô cùng vô cùng thất vọng. Rồi ông nói, cân nhắc từng chữ :

-Thưa bác sĩ, người ta thường kể với tôi là các bác sĩ chữa bệnh thần kinh thường thích những chuyện tưởng tượng trên trời dưới biển. Nhưng từ nãy đến giờ có lẽ chúng ta đã tưởng tượng hơi nhiều…

-Tưởng tượng hơi nhiều ?

-Vâng. Vì nếu bác sĩ chưa có vợ thì tôi cũng chưa có vợ. Tôi còn độc thân trăm phần trăm, xin bác sĩ hiểu cho. Tôi xin bác sĩ đi thẳng vào sự thật. Bà bác sĩ Breton đã mua của tôi một sợi dây chuyền hột soàn trị giá 20 triệu phật lăng.

Giáo sư Breton bấm chuông. Cô thư ký hiện ra trên ngưỡng cửa, vẻ mặt nghiêm trang. Giáo sư Breton nói :

-Phiền cô việc này nhé. Người đàn bà ngồi đợi hồi nãy trong xa lông là ai ?

Cô gái hơi ngạc nhiên :

-Dạ đó là bà Franck.

Bác sĩ Breton quay sang ông chủ tiệm kim hoàn :

-Không phải tưởng tượng đâu ông Franck. Mà là sự thật.

Ông Franck tái mặt, bàn tay run run :

-Sự thật hả ? Nếu là sự thật thì chết tôi rồi. Cô thư ký ơi, yêu cầu cô cho biết người đàn bà tự nhận là bà Breton và là bà Franck hiện ở đâu ?

Cô thư ký sửng sốt :

- Bà ấy đi rồi.

- Sao ? Cô nói sao ? Bà ấy đi rồi à ?

- Vâng. Bà ấy đi trước khi ông vào phòng bác sĩ.

Ông Franck nhảy chồm lên, giọng khản đặc :

- Bác sĩ Breton ! Bác sĩ giấu tôi không được đâu. Quả có bà Breton, bác sĩ phải trả 20 triệu quan cho tôi vì bà Breton đã lấy sợi dây dông một mạch. Còn nếu bác sĩ bảo rằng chưa có vợ thì bác sĩ giải thích ra sao về vụ bà vợ đến tiệm tôi, dạm mua sợi dây, dặn mang lại đây, rồi…rồi…

Cô thư ký nói :

- Khổ quá, ông Franck ơi, người đàn bà ấy là vợ ông…Ông mắc bệnh ám ảnh quá nặng…

Ông Franck quắc mắt :

- Cô mới là người mắc bệnh ám ảnh quá nặng. Đây này, điện thoại ở trên bàn, cô hãy kêu cho tiệm tôi. Số điện thoại của tiệm tôi đây. Cô hãy hỏi nhân viên tôi xem bà Franck ở đâu.

Cô thư ký quay số, rồi đưa máy cho bác sĩ Breton.

- Alô, alô…tiệm kim hoàn Franck, phải không ? Tôi muốn nói chuyện với bà Franck. Vâng, bà Franck, vợ của ông chủ. Sao…sao… ?

Đến lượt bác sĩ Breton chồm lên, giọng khản đặc :

- Ông nói đúng…ông nói đúng. Phải, cũng như tôi, ông còn độc thân. Nhưng như thế nghĩa là thế nào ?

Ông Franck chống nạnh, thái độ giận dữ :

- Chẳng là thế nào cả. Tôi sẽ trình báo cảnh sát. Trong vụ này phải có một người mắc bệnh điên, dĩ nhiên người ấy không phải tôi.

Ông trút sự giận dữ lên đầu cô thư ký hiền lành :

- Còn cô nữa, cô là điều dưỡng viên chuyên nghiệp, cô đã học khoa tâm lý, tất cô phải biết phân biệt người ngay, kẻ gian. Tại sao cô lại không phăng ra người đàn bà ăn diện sang trọng này là một tên bịp chúa. Ha ha…, không khéo cô là đồng lõa của mụ bịp chúa cũng nên…

Bác sĩ Breton hơi bất bình :

- Ông nên giữ gìn lời ăn tiếng nói thì hơn. Phải quấy ra sao đã có cảnh sát, tòa án và phát luật…

Ra đến cửa, ông Franck còn ngoái cổ lại :

- Phải, pháp luật…pháp luật sẽ xét sử vụ lường gạt trắng trợn này. Luật sư riêng của tôi sẽ gọi điện thoại cho bác sĩ. Và xin bác sĩ hiểu rằng tôi là Franck, không phải là tay mơ ở Ba lê. Những 20 triệu quan chứ chẳng phải là 5, 7 trăm ngàn để bác sĩ có thể qua mặt tôi dễ dàng được…Chào bác sĩ, và chúc bác sĩ bình an vô sự.

Ông Franck hầm hầm đóng cửa phòng mạch.

Dĩ nhiên là bác sĩ Breton bình an vô sự. Nữ chúa đã bịp ông ngon lành. Cũng như đã bịp ông Franck ngon lành. Sợi dây chuyền 20 triệu đã không cánh mà bay.

Cảnh sát Pháp lùng kiếm khắp hang cùng ngõ hẻm song nữ bịp chúa vẫn biệt tăm tích. Cả Quốc tế Cảnh sát Interpol cũng đành chịu bó tay.

Rồi đại chiến thứ hai bùng nổ. Vụ sợi dây chuyền hột soàn 20 triệu quan Pháp, nghĩa là 200 triệu bạc Việt, bị chìm trong quên lãng.

Chú thích:

(1) viên thứ nhất là viên Hope, 44,5 cara, hiện ở viện bảo tàng Smithsonian, Hoa thịnh đốn. Viên thứ hai Grand Condé ở lâu đài Chantilly, Pháp. Viên thứ ba Vert de Dresde, được giữ trong cung điện Dresde, Đông Đức.

(2) một ca ra là một phần năm của một gờ ram.

« Lùi
Tiến »