Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 6156 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

“Lận Tường! Lận Tường, cậu ở đâu!”

Nỗi sợ hãi của Lận Tường đã vọt lên đến đỉnh, lúc nhịn không được suýt nữa đã ngất đi, cậu ta liền bắt giữ được tiếng gọi tên mình của Hạ Bạch từ trong một tràn tiếng thét chói tai hoảng sợ.

Nước mắt của cậu ta lập tức rơi xuống.

Vừa rồi khi bị Ôn Thu cột lại, cậu ta cảm thấy thi thể dưới người của mình đang hít thở có lẽ chỉ là ảo giác của não trong lúc hoảng sợ, nhưng khi tiếng thét chói tai vang lên, cậu ta cảm giác được hơi thở này nhất định là thật, trên gáy của cậu ta đã có hơi ẩm, thi thể kia đang thở vào ngay đó, có thể cũng đang nhìn cậu ta.

Nhưng cậu ta không thể tránh ra được tý nào, cả người xụi lơ, chỉ có thể thân mật khăng khít mà nằm ở trên người của thi thể.

Cậu ta sắp bị hù chết rồi, thật sự bị hù chết chứ không hề nói quá đâu.

Đúng lúc này thì nghe được tiếng của Hạ Bạch.

Hạ Bạch lại đến tìm cậu ta lần nữa.

Lần này còn kinh dị gấp mấy lần so với lần trước.

Hạ Bạch nhất định là thiên sứ do trời cao phái xuống cho cậu ta rồi.

Nếu Hạ Bạch là con gái, cho dù cậu ta có táng gia bại sản cũng nhất định sẽ cưới cho bằng được.

Hạ Bạch cho cậu ta sức mạnh, cậu ta liều mạng giãy tay chân bị ghìm chặt, quyết sống mái với thi thể dưới người, thẳng tiến không lùi mà giãy giụa lên.

Giường ở nhà xác số 1 là giường khung sắt đơn giản, chất lượng không thể nói là tốt, rất nhẹ, dưới sự dốc hết toàn lực, cho dù đính kèm theo một bộ thi thể thì cũng kẽo kẹt rung chuyển, đồng thời tạo ra tiếng ma xát chói tai ở trên sàn nhà.

“Ở đây, Hạ Bạch, tôi ở đây……”

Hạ Bạch rất nhanh đã nghe được tiếng của cậu ta, chạy vào nhà xác.

“Hạ Bạch, Hạ Bạch.” Lận Tường khàn cả giọng gọi cậu.

Hạ Bạch: “Đừng gấp, đang mở đây.”

Nước mắt chảy rào rào trên mặt Lận Tường, cơ thể của cậu ta căng cứng, cố gắng tránh xa xác chết bên dưới càng nhiều càng tốt, “Có hô hấp, thật sự có, xác chết vùng dậy, xác ch·ết vùng dậy đấy Hạ Bạch, thật sự……

Tôi muốn chết quá đi mất á á á á!”

Hạ Bạch *****, đầu ong ong khi nghe tiếng la hét ầm ĩ bên ngoài, giống như có cái gì sắp mở ra, nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc.

“Mở xong rồi.”

Giây tiếp theo, Lận Tường trực tiếp bật ra khỏi giường.

“Loảng xoảng!”

Gió mạnh thổi tung cửa sổ cũ nát, mưa gió và tia chớp cũng dắt tay nhau cùng đến.

Gió lạnh cuốn tất cả vải trắng đắp trên thi thể cả phòng trong khoảng thời gian một hoặc hai giây, thi thể lộ ra dưới tia chớp, khuôn mặt màu nâu tím, mí mắt vùng vẫy, đôi tay cứng đơ duỗi thẳng, giống như giây tiếp theo sẽ nhao nhao lên vậy.

“Thấy được không!

Bọn họ cử, cử động đó!

Làm sao bây giờ……

Làm sao bây giờ Hạ Bạch’’ Lận Tường vừa mới tiếp xúc thân mật với xác chết, bị nhiều thi thể dọa đến mức choáng váng luống cuống, “Tim tôi đập nhanh quá.”

Hạ Bạch nhìn chằm chằm những thi thể nằm trên giường ở trong phòng, nuốt một ngụm nước miếng, che ngực lại, “Tôi cũng thế.”

“Vậy, vậy ta, chúng ta đi nhanh lên.”

Giống như lần trước, hai người cực kỳ ăn ý nhìn nhau một cái, Lận Tường rống to: “Ba, hai, một! —— chạy!”

“A a a!” Lận Tường bị sự sự kh.ủng bố tàn phá và tra tấn cả đêm thét chói tai chạy về phía cửa, nước mắt chảy rào rào, đôi mắt đều đỏ.

“A a a!” Hạ Bạch áp lực suốt đêm, lúc này cuối cùng như bị cái gì mở phong ấn, gia phả cũng không dùng được, điên cuồng mà chạy về phía thi thể trong phòng, hưng phấn đến khuôn mặt đều đỏ.

Lận Tường chạy đến cửa: “……?”

“Ôn Thu!”

“Ôn Thu, chị ở đâu? Đừng chạm vào Sở Tuyết Lâm!”

“Cạch!”

Khi Hoa Hạo Minh và Mạnh Thiên Hữu cửa nhà xác số 4 thì nhìn thấy Ôn Thu đang quỳ rạp trên đất thét chói tai, vừa lúc nghe được âm thanh nặng nề lại điếc tai, là âm thanh của một vật nặng rơi xuống đất..

Âm thanh này…… Hoa Hạo Minh từng vào nhà xác số 4 lập tức nhận ra được, chỉ có thể là tiếng hộp đựng tiêu bản và dịch formalin đen rơi xuống đất.

Ôn Thu đang ở trong ánh sáng của điện thoại di động của bọn họ, đương nhiên không có ai khác mở chúng nó, hoặc là đẩy chúng nó.

Như vậy……

Hoa Hạo Minh ngừng thở, từ từ di chuyển ánh sáng của điện thoại di động một cách cứng nhắc.

Ánh sáng từ từ di chuyển từ trên bức tường ố vàng lốm đốm xuống phía dưới bức tường.

Không phải những chiếc hộp đen dễ thấy chất đống bên tường, mà là một chiếc hộp đặt dưới đất, nắp hộp đen bị lật xuống đất, một đôi chân sưng vù trắng bệch đứng thẳng bên cạnh.

Không biết hơi thở của ai run lên, ánh đèn cũng rung theo, toàn bộ nhà xác số 4 cũng ma sát sột sột soạt soạt theo.

Ánh đèn di chuyển lên trên rồi va chạm với chất lỏng đang trượt xuống, đuổi theo màu nâu chuyển sang màu trắng, khô héo biến thành sưng vù.

Đôi mắt của ba người mở càng lúc càng lớn, đồng tử bên trong run rẩy, ảnh ngược phản chiếu ra một con mắt rồi lại một con mắt, những con mắt đó như đang khoan sâu vào trong đáy mắt của bọn họ.

Bộ thi thể nữ này như đang tái hiện lại sự sống, trên người trắng bệch trơn ướt mọc đầy con mắt, những con mắt đó đồng loạt mở nhìn chăm chú vào bọn họ.

“Đây, đây chính là Sở Tuyết Lâm, quả nhiên chị ta có dị dạng!

Đây là bí mật của chị ta!” Ôn Thu khàn giọng kêu lên, khủng hoảng trong cơ thể đều bị cô ta gào ra, cô ta hưng phấncười một tiếng, “Tìm được rồi!

Chúng ta tìm được chân tướng rồi!”

“Cẩn thận!!!”

Ôn Thu nghe tiếng của Mạnh Thiên Hữu ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ khác thường của cậu ta.

Cùng lúc đó, cổ cô ta trầm xuống, có thứ gì đó lạnh buốt cưỡi ở trên cổ cô ta. Trong số những tiêu bản người ở bên tường, có một bào thai đang thành hình.

Bên tai cô ta vang lên một âm thanh như vừa khóc vừa cười, non nớt, lạnh lẽo, ai oán.

Theo một tiếng này, toàn bộ thi thể trong nhà xác số 4 đều bắt đầu cử động.

“A a a! Hoa Hạo Minh! Cứu tôi với!”

Mạnh Thiên Hữu liên tục lui về phía sau, nhìn thi thể bào thai kia mở mắt ra, tròng mắt đen sì nhìn chăm chăm vào Ôn Thu, cậu ta cũng hoảng sợ mà hô to: “Hoa Hạo Minh! Hoa Hạo Minh! Cứu chị ấy với!”

Hoa Hạo Minh là người mạnh nhất trong lòng bọn họ, là người duy nhất có thể đối kháng với đám thi thể đang sống lại đầy quỷ dị này.

Hoa Hạo Minh đúng là di chuyển, cũng đúng là tiến đến gần cái xác mới vừa đứng lên ở cạnh anh ta, sau đó cứ thế mặt không cảm xúc cắn một cái lên vai của xác chết.

Mạnh Thiên Hữu sợ tới mức té xỉu ở trên mặt đất.

Chứng ăn bậy.

Đám thi thể giống như sống, sở thích của người chơi cũng hoàn toàn dị hoá.

“Hạ, Hạ Bạch, Hạ Bạch!” Trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, người mà cậu ta có thể nghĩ đến cũng chỉ có Hạ Bạch.

“Hạ Bạch!” Lận Tường phát hiện không đúng cũng kêu Hạ Bạch.

Cậu ta nhận nhận được Hạ Bạch không ở sau mình, vừa quay người lại liền trợn tròn mắt.

Hạ Bạch duỗi đôi tay, hai má đỏ bừng chạy về phía thi thể.

Thi thể kia vừa mới ngồi dậy thì đã bị Hạ Bạch ôm cổ, hưng phấn mà cọ cọ cọ lên cổ.

Cọ xong cái này, cậu lại kích động mà chạy đến ôm vào một cái khác.

Ôm cái này xong, cậu lại nhanh chóng kéo một cái xác khác, toàn bộ thi thể của nhà xác đều muốn chạm vào cọ cọ.

“A a a nhiều quá đi! Nhiều thi thể quá đi mất!” Cậu hưng phấn lại cực kỳ thỏa mãn mà lăn qua hai thi thể một cái.

Lận Tường: “……?”

Lận Tường: “???”

Lận Tường: “??????”

Lận Tường vẫn luôn biết Hạ Bạch trông rất đẹp, đẹp đến mức khi cậu hơi tập trung nhìn vào một người thì sẽ làm cho người ta nói không ra lời.

Khi vừa định làm bạn tốt với Hạ Bạch, Lận Tường cũng thường xuyên xuất hiện loại tình huống này.

Nhưng mà, Hạ Bạch thường xuyên có vẻ như đi vào cõi vũ trụ thần tiên, dáng vẻ não không còn ở trong hộp sọ nữa, giống như một con búp bê có linh hồn bỏ nhà ra đi rồi.

Lúc này, tất cả linh hồn của cậu nhất định đều đã trở lại, chấn động lòng người, ai nhìn cũng hết hồn, chính là những thi thể này đây.

Hạ Bạch siêu phàm thoát tục, không có h.am m.uốn gì của cậu ta.

Cậu ta không hiểu.

Cậu ta bị sốc nặng rồi.

Đầu óc cậu ta giờ đây đang giơ chân chạy như điên mà bỏ chạy luôn rồi.

Những thi thể đó có lẽ cũng không thể hiểu được, khi bị Hạ Bạch cọ cọ dán dán rồi lôi lôi kéo kéo, thi thể vốn đã cứng đờ lại càng thêm cứng đờ.

Một tia sét nổ tung, chiếu sáng trạng thái của đám thi thể lúc này, có hai khi thi thể bị Hạ Bạch ôm ôm, khuôn mặt nâu xám còn tràn ra màu hồng hồng nữa.

Lận Tường: “?”

Cú sốc lần này của cậu ta mang theo rất nhiều nghi vấn, những nghi vấn này thậm chí còn áp cả cơn sợ muốn chết vừa rồi.

Xác chết thở ở bên dưới người cậu ta khiến cho cậu ta sợ đến mức khó thở gần như ngất đi, đang…… đỏ mặt ư?

“Hạ Bạch! Hạ Bạch!”

Tiếng gào tan nát cõi lòng ở ngoài cửa gọi Lận Tường trở về hiện thực, cậu ta nhìn thấy Mạnh Thiên Hữu đang bị một bàn tay khô héo kéo chân lôi vào nhà xác số 4.

Mạnh Thiên Hữu sợ tới mức khuôn mặt vặn vẹo, móng tay cắm thật sâu vào vết nứt trên sàn nhà, máu chảy ra rất nhiều.

“Anh Hoa đâu?!” Lận Tường chạy tới dùng sức giữ chặt cánh tay của Mạnh Thiên Hữu kéo ra ngoài.

“Anh ta đang gặm thi thể! Sở thích của bọn họ bị dị hóa hoàn toàn rồi!”

Lận Tường: “?”

Lận Tường trong nháy mắt suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng chỉ có thể bật ra một chữ “Đệch”, cậu ta liều mạng kéo Mạnh Thiên Hữu ra phía ngoài.

Nhưng sức lực của đối phương quá mạnh, vượt quá giới hạn của con người, thậm chí Lận Tường cũng thiếu chút nữa đã bị kéo luôn vào nhà xác số 4.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »