Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 5634 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

“Đầu óc cậu ta có vấn đề sao.”

Xung quanh Đồn cảnh sát của trấn Kiều Diên có mấy cây dương già cành cây tươi tốt, đẩy cửa sổ là một màu xanh. Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua kẽ lá xanh mướt chiếu lên ba người, trông rất tươi sáng và yên bình.

Nam cảnh sát nhân dân có khuôn mặt đoan chính nghiêm túc nói với lão Dương và chị gái xinh đẹp: “Tôi đã kiểm tra, cậu ấy là sinh viên năm nhất của Học viện Y Hòa Bình, học về pháp y.

Hơn nữa đừng nhìn cậu ấy chỉ mới 19 tuổi, cậu ấy đi học trễ, còn nhảy luôn mấy lớp, đầu óc không thể có vấn đề được.”

Học viện Y Hòa Bình là niềm tự hào của thành phố Khương Kỳ, là trường đại học y khoa tốt nhất cả nước, điểm tuyển sinh rất cao, trấn Kiều Diên bọn họ đã nhiều năm rồi cũng không có ai đậu được.

Lão Dương cùng chị gái xinh đẹp đều kinh ngạc mà nhìn về phía Hạ Bạch ở cửa sổ đối diện.

Biết cậu 19 tuổi, thân hình gầy gò lại trông giống như một cậu học sinh cấp hai. Một chiếc áo sơmi màu xanh lục, một chiếc túi đeo chéo màu trắng, trông còn non hơn lá xanh ngoài cửa sổ.

Bọn họ biết cậu có một khuôn mặt đẹp, điều này khiến cho chị gái xinh đẹp theo bản năng cho rằng cậu bị làm phiền, chỉ là ánh mắt, ừm, trông cũng có vẻ không thông minh gì cho cam.

Cách nói chuyện, cũng, không bình thường lắm.

Lão Dương: “Gì? Học viện Y Hòa Bình? Còn học cả pháp y?”

“Tôi lại cảm thấy cậu ta hợp với pháp y lắm.” Chị gái xinh đẹp có cái nhìn khác.

“Vì sao?” Lão Dương khó hiểu, một người từng tiếng “Hỉ Thần” như thế, còn thích hợp học pháp y sao?

Chị gái xinh đẹp: “Không phải cậu ta có quan hệ với thầy cản thi sao, tôi nghe nói thầy cản thi có rất nhiều cách cản thi, trong đó có một cái chính là tách thi thể ra rồi ráp lại, tôi cảm thấy phương hướng khá đúng đấy.”

Lão Dương: “……”

Chị gái xinh đẹp bổ sung: “Ít nhất, ít nhất sau này cậu ta sẽ không sợ thầy đại thể*.’’(*là danh hiệu kính trọng mà các bác sĩ giải phẫu đặt cho người hiến tặng cơ thể.) Nam cảnh sát nhân dân hỏi: “Hai người thật sự tin lời cậu ta sao?”

Lão Dương: “Vậy chẳng lẽ cậu ta rảnh rỗi không có gì làm đến Đồn cảnh sát kiếm chuyện sao? Trông cậu ta gấp như thế. Chỉ là không có khả năng Hỉ Thần tự đi mất, có thể là bị trộm rồi.”

Nam cảnh sát nhân dân cương trực công chính, “Cho dù cậu ta nói sự thật, năm Hỉ Thần? Vậy chúng ta phải suy xét đến khả năng cậu ta trộm xác.”

Lão Dương nghĩ nghĩ, “Đến nhà cậu ta xem xem.”

Hạ Bạch ở thôn Mân Thạch thuộc trấn Kiều Diên, nhà cậu ở rìa thôn, cách nhà của những thôn dân khác một khoảng, gần đến chân núi.

Khi bước vào trong nhà cậu mới hiểu được, trong sân chôn quan tài kiểu này, nếu ở gần không hù hàng xóm mới là lạ đấy.

Lão Dương hỏi: “Nơi này vốn đều là thi thể sao? Sao nhà của cậu có nhiều thi thể như vậy? Đừng nói cậu là thầy cản thi, thời đại này làm gì còn thầy cản thi?”

“Cháu không phải.” Hạ Bạch đúng sự thật trả lời: “Lúc còn trẻ ông nội của cháu là thầy cản thi, năm người này đều là khi đó không có nhà để về, ông nội để bọn họ ở lại, cho bọn họ một cái nhà.”

“……”

Ba người kiểm tra hiện trường, sau đó xem camera giám sát.

Đây là điều mà Hạ Bạch cần nhất, cậu muốn thông qua camera giám sát xem Hỉ Thần nhà mình đã đi đâu.

Nhưng cậu thất vọng rồi.

Camera giám sát chỉ quay được cảnh trên đường, không thể quay được trong sân nhà cậu, nhiều nhất chỉ đến trước cửa nhà cậu.

Trên camera giám sát cho thấy, cũng không có năm bộ xương đi ra khỏi nhà cậu.

Đương nhiên không có khả năng có thì mới là bình thường.

Cũng không có người khả nghi ra vào nhà cậu, điều đáng nghi nhất là đèn nhà cậu vẫn sáng vào lúc một giờ sáng.

Ba người quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch.

Hạ Bạch bỏ chạy.

Lại bị bắt lại.

Lão Dương đứng ở cửa Đồn cảnh sát lạnh giọng hỏi cậu: “Có phải cậu đang đùa chúng tôi không? Cậu có biết hậu quả không?”

Hạ Bạch cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn chú đã tin cháu, nghiêm túc giúp cháu điều tra. Cháu không có đùa chú.”

“Không lừa tôi?”

“Không có lừa ạ.”

Lão Dương nhìn chằm chằm cậu vài giây, hỏi cậu: “Khi nào báo danh?”

Chủ đề đổi quá nhanh, Hạ Bạch phản ứng trong chốc lát, mới hiểu được ông ấy nói chuyện báo danh đại học, “Ngày mai ạ.”

Thấy cậu giống như quả cà dầm sương, lão Dương lạnh giọng mắng: “Cậu còn lo chuyện này làm gì? Muốn lo cũng phải lo cho người gặp được Hỉ Thần của cậu kìa?”

Hạ Bạch: “……”

Lão Dương châm điếu thuốc, không có hút, chỉ kẹp ở hai ngón tay, “Cậu thật sự muốn tìm được Hỉ Thần? Mặc kệ như thế nào sao?”

Hạ Bạch chỉ hỏi: “Tìm được vẫn là Hỉ Thần của nhà cháu sao?”

“Nhiều năm như vậy đã sớm biến thành bộ xương trắng rồi, ai lại đi lấy bộ xương làm gì?” Lão Dương nói, ông hiểu Hạ Bạch đang lo lắng cái gì.

Hạ Bạch muốn nói cái gì, mở miệng, khi nói ra lại là: “Cháu rất muốn tìm được bọn họ.”

“Được.” Lão Dương ấn tắt thuốc, ông nói: “Chuyện này không thuộc quản lý của nơi này, muốn hỏi đến cũng không có cách nào, có một Bộ phận có thể phụ trách được, tôi sẽ báo chuyện này với bọn họ.”

Sau khi đi được vài bước, ông lại quay đầu nói với Hạ Bạch nói: “Yên tâm, Bộ phận đó rất giỏi. Cậu lo chuẩn bị nhập học đi…… không đi mua chút gì ăn sao?”

Trong đầu Hạ Bạch đột nhiên hiện lên những bức ảnh mà cậu nhìn thấy đêm qua, chờ khi cậu lấy lại tinh thần, lão Dương đã đi xa.

Hạ Bạch nhón chân, “Cảm ơn ngài!”

Cậu đúng là yên tâm một chút, leo lên xe đạp điện đi đến siêu thị trong thị trấn mua đồ ăn.

Trên đường đi, cậu rõ ràng có thể cảm nhận được bầu không khí trong trấn rất khẩn trương, người đi đường vội vàng, tiếng còi xe nối tiếp nhau vang lên, cũng may vẫn còn trật tự cơ bản.

Cậu vào một cái siêu thị gần nhất, trong siêu thị rất nhiều người, cậu vừa lấy đồ ăn tiện lợi vừa nghe hóng hớt nghe mấy lời bàn tán xung quanh.

Hôm nay quả nhiên thành phố Tuyền Quảng đã bị phong tỏa, nói là xuất hiện nguồn ô nhiễm ở đâu đó, không cho người ngoài đến gần.

Khi lựa đồ ăn, còn có rất nhiều người cố ý xem nơi sản xuất, không ai lấy của thành phố Tuyền Quảng.

Khiến cho thực phẩm thành phố Tuyền Quảng đặc biệt đại hạ giá, rất rẻ, Hạ Bạch lượm được không ít lợi.

Cậu không mua nhiều, mang đến trường học cũng không tiện, đương nhiên cũng là vì không có tiền.

Sau khi trở về, trời cũng đã tối.

Hạ Bạch ngồi ở trước cửa nhà nhìn mấy quan tài trống rỗng trong sân, không có khẩu vị, không muốn ăn cơm.

Ngồi một hồi lâu, cũng không muốn ngủ, gối cô khó ngủ.

Cô đơn ưu sầu cả một đêm.

Hạ Bạch cho rằng trước khi nhập học, cậu sẽ không đợi được kết quả điều tra. Không ngờ, sáng ngày hôm sau lão Dương đã dẫn người đến gõ cửa.

Cộng thêm lão Dương thì có tổng cộng bốn người, ba người khác là hai nam một nữ.

Sau khi giới thiệu đơn gian, người phụ nữ cầm đi điện thoại đi tới đi lui ở trong sân, giống như đang kiểm tra đo lường cái gì đó.

Lão Dương và hai người đàn ông chịu trách nhiệm kiểm tra quan tài, Hạ Bạch đến nhà bếp chuẩn bị nước trà cho bọn họ.

“Cậu ta không nói dối, trong quan tài đúng là từng có xác chết.” Người đàn ông mặc đồ đỏ nói.

“Có hơi khác thường, nhưng không đạt tiêu chuẩn.” Người phụ nữ nói.

Người đàn ông mặc sơ mi trắng hỏi lão Dương: “Đã xác định cậu ta không có trộm xác?”

“Xác định rồi.” Lão Dương nói: “Tôi bảo Tiểu Lôi điều tra kỹ, cậu ta đúng là thuyền xuyên đến nghĩa trang và nhà tang lễ, nhưng chưa từng trộm xác.”

Người phụ nữ khó hiểu: “Không phải, nếu cậu ta không trộm xác, tại sao lại thường xuyên đến nghĩa trang?”

Lão Dương cũng có chút khó nói, giống như cũng không thể tin được lời của mình, “Chắc là đi tản bộ cho tiêu cơm, nghe thôn dân nói, thường xuyên đi dạo sau bữa cơm chiều.”

“……”

“Vậy còn nhà tang lễ?”

“Nghe người ta nói cậu ta thường xuyên đến đó xem lò hỏa táng thi thể, mỗi lần đều lộ ra vẻ đau buồn lắm.”

“……”

Bốn người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch.

Hạ Bạch đang ở trong nhà bếp, phía tây nhà bếp có một cái cửa sổ lớn, Hạ Bạch đứng ở bên cửa sổ pha trà cho bọn họ, có thể là cảm nhận được ánh mắt của bọn họ nên giương mắt nhìn qua, trên mặt lộ ra vẻ mờ mịt.

Cậu có một đôi mắt to xinh đẹp, tròng mắt nhạt hơn người bình thường, có vẻ sạch sẽ lại vô tội, sự mờ mịt này trông hết sức đơn thuần.

“Cậu ta kỳ quái quá, có thể có vấn đề.” Người đàn ông mặc áo thun đỏ nói.

Tầm mắt Hạ Bạch rời khỏi người đàn ông mặc áo thun đỏ, bưng trà hoa cúc đặt ở trên bàn gỗ bên ngoài.

Bốn người đi tới, không để ý đến quan tài đầy sân, sau khi cảm ơn thì bưng trà chậm rãi uống.

Người phụ nữ hỏi: “Bạn học Hạ Bạch, cậu nói Hỉ Thần mà cậu bị mất là những xác chết ông nội của cậu đã giữ lại khi làm thầy cản thi hồi trẻ sao?”

Hạ Bạch gật đầu, “Đúng ạ.”

“Vậy là cũng nhiều năm rồi, hiện tại nhiều nhất chỉ còn lại bộ xương trắng.

Nếu cậu không nói dối, sau khi năm bộ xương ra ngoài thì nhất định sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, nhưng hiện giờ cả thị trấn không hề có tin tức liên quan nào cả.”

Hạ Bạch há miệng, nhưng không nói được lời nào.

Lão Dương: “Nói đi, đừng giấu diếm.”

“Thực ra, bọn họ không phải xương trắng.” Hạ Bạch đành phải nói ra tình hình thực tế, “Nếu ban đêm nhìn từ xa, bọn họ còn rất giống người sống.”

“Sao có thể!

Người đã chết mấy chục năm, cậu lại nói còn rất giống người sống?” Người đàn ông mặc áo thun đỏ tràn đầy không tin, “Có phải cậu gạt chúng tôi không?

Cái gì mà mất Hỉ Thần, đều là lừa người ta đúng không?”

Người đàn ông mặc sơ mi trắng cụp mắt đánh giá Hạ Bạch, anh ta trông ôn hòa sạch sẽ thoải mái, hỏi: “Sao cậu biết bọn họ trông giống người sống?”

Hạ Bạch lần đầu tiên lộ ra vẻ chột dạ với bọn họ. Người đàn ông mặc áo thun đỏ cho rằng cuối cùng cậu đã lòi đuôi rồi thì nghe cậu nói: “Tôi từng đào trộm.”

“……” Việc này cũng không khó hiểu, dù sao cậu cũng thường xuyên dạo nghĩa địa để tiêu cơm, còn đau lòng vì thi thể bị hỏa táng nữa mà.

Người phụ nữ và người đàn ông mặc áo thun đỏ không còn lời nào để nói, người đàn ông mặc sơ mi trắng lại tiếp tục hỏi: “Cậu đào bọn họ làm gì?”

Hạ Bạch: “……”

Hạ Bạch không nói, da mặt hơi mỏng đỏ lên.

“……”

“Cậu ta nhất định có vấn đề! Chúng ta phải dẫn cậu ta về……”

“Câm miệng!” Người đàn ông mặc áo thun đỏ còn chưa dứt lời đã bị người phụ nữ cắt ngang.

Người phụ nữ nói với Hạ Bạch: “Chúng tôi sẽ tìm giúp cậu, tình huống của cậu có chút phức tạp, vì an toàn, chúng tôi cần cử người đi theo cậu.”

Hạ Bạch nói: “Ngày mai tôi phải đến trường báo danh nhập học rồi.”

“Trường nào?”

“Học viện Y Hòa Bình.”

Người phụ nữ liếc nhìn người đàn ông mặc sơ mi trắng một cái, người đàn ông mặc sơ mi trắng nhìn người đàn ông mặc áo thun đỏ, người đàn ông mặc áo thun đỏ cam chịu số phận mà nói: “Vậy cậu có phiền nếu hai người họ vào nhà cậu trong quá trình tìm kiếm, còn tôi cùng cậu đến báo danh nhập học không?”

Hạ Bạch mím môi, gật đầu đồng ý.

Lúc gần đi, lão Dương nói với cậu: “Cậu yên tâm, cậu ta chủ yếu bảo vệ sự an toàn của cậu, cậu ta rất mạnh đấy.”

Hạ Bạch lên tiếng, cậu biết anh ta rất mạnh, tuy rằng anh ta có hơi lớn họng. Người bình tĩnh cả người đầy máu mà cậu nhìn thấy trong bức ảnh bài đăng ngày hôm trước chính là anh ta.

Lão Dương nói anh ta tên là Hoa Hạo Minh.

Học viện Y Hòa Bình ở thành phố Khương Kỳ, từ nhà Hạ Bạch đến trường chỉ có một giờ 40 phút đi xe, Hoa Hạo Minh cho Hạ Bạch thời gian dọn đồ, giữa trưa ăn cơm xong xuôi mới đến đây.

Có người đến trước anh ta một bước, lúc Hoa Hạo Minh đến thì đã có một chiếc ô tô sang trọng màu đỏ lòe loẹt đậu ở trước sân đơn sơ của Hạ Bạch.

Sân nhà của Hạ Bạch sau khi kiểm tra xong đã được dọn sạch vào ngày hôm qua, một người đàn ông mới vừa vào.

Hạ Bạch thấy Hoa Hạo Minh đến thì nói với anh ta: “Đây là Lận Tường bạn học cấp 3 của tôi, trước đó cậu ấy nói muốn đưa tôi đến trường.”

Lận Tường hỏi: “Hạ Bạch, đây là ai?”

Hạ Bạch liếc nhìn Hoa Hạo Minh một cái, Hoa Hạo Minh nặn ra bốn chữ, “Bạn…… của bà con xa.”

“……”

Hạ Bạch nói: “Anh ấy không yên tâm về tôi, cũng đưa tôi đến trường học.”

“À à à.” Lận Tường không chút để ý gọi Hoa Hạo Minh một tiếng anh, cậu ta hỏi Hạ Bạch: “Có di động không?”

“Ừm.” Hạ Bạch gật đầu, lấy một cái di động cũ có một vết nứt trên màn hình ra, “Ông nội.”

Lận Tường định móc điện thoại mới ra rồi lại nhét trở về, “Thật tốt quá, sau này cậu có di động, chúng ta có thể liên lạc rồi.”

Cậu ta lấy một cái di động khác ra, “Mau mau mau, thêm bạn đi!”

Sau khi thêm bạn Hạ Bạch, cậu ta mới cảm thấy mỹ mãn mà giúp Hạ Bạch xách túi bạt dứa, “Giờ chúng ta đi luôn nhé?”

Mấy động tác nhỏ của cậu ta đều bị Hoa Hạo Minh nhìn ở trong mắt, Hoa Hạo Minh nghĩ lại là, hóa ra Hạ Bạch trước năm 18 tuổi chưa từng dùng điện thoại lên mạng, thảo nào…… quái dị như vậy.

—— Đương nhiên điểm này cũng không thể hoàn toàn giải thích sự quái dị của cậu.

Hành lý của Hạ Bạch rất nhiều, Lận Tường giúp cậu xách một túi bạt dứa đen trắng giao nhau, còn có một túi bạt dứa xanh trắng giao nhau.

Hoa Hạo Minh quét mắt nhìn cơ thể gầy nhom của cậu, xách túi túi bạt dứa xanh trắng đi thẳng ra ngoài.

Hạ Bạch đeo cặp sách, ôm túi tài liệu đi phía sau anh ta, nói một tiếng cảm ơn.

Hai người đều lái xe, khi tới cửa, Hạ Bạch cũng không biết nên lên chiếc nào.

Hoa Hạo Minh nói: “Đi xe của cậu ta đi, tôi để xe lại đây.”

Ba người đều đi xe của Lận Tường, Lận Tường lái xe chở bọn họ đến Học viện Y Hòa Bình.

Lận Tường là người thích lảm nhảm, Hoa Hạo Minh cũng không phải người yên tĩnh, huống chi anh ta cũng muốn tìm hiểu thêm chút thông tin của Hạ Bạch, không bao lâu hai người liền trò chuyện với nhau.

Hoa Hạo Minh hỏi: “Cậu là bạn thân của Hạ Bạch sao?”

Lận Tường liên tục gật đầu, “Đương nhiên rồi, ít nhất tôi cũng xem Hạ Bạch là bạn tốt nhất của tôi, Hạ Bạch tốt lắm.”

Hoa Hạo Minh: “Bởi vì cậu ta đẹp, học giỏi à?”

Điều mà học sinh trung học thường để ý nhất chính là thành tích học và bề ngoài.

“Đương nhiên rồi.” Lận Tường vô cùng kiêu ngạo, “Chỉ là, đây đều là mặt ngoài, quan trọng nhất chính là Hạ Bạch đối với tôi thật lòng, rất thật lòng.”

Hoa Hạo Minh nhìn về phía Hạ Bạch trên ghế phó lái, từ góc độ của anh ta chỉ có thể nhìn thấy Hạ Bạch đang quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, bóng của mấy chiếc lá bạch quả già ở thành phố Khương Kỳ đang cùng với ánh nắng đung đưa trên chiếc cằm trắng nõn của cậu.

Hoa Hạo Minh kéo mũ lưỡi trai xuống, cười nói: “À?”

Chiếc cằm hơi căng chặt một chút.

Lận Tường hiện giờ vẫn rất cảm động khi kể lại chuyện đó, “Từ nhỏ tôi đã bị mộng du, trước kia ở nhà còn đỡ, trong một lần huấn luyện quân sự dã ngoại lớp 10, tôi mộng du đến một khu nghĩa địa.

Tôi rất sợ mấy thứ như người chết ma quỷ này kia, nếu tỉnh lại mà phát hiện mình đang trong nghĩa địa thì nào nào cũng sợ đến bay hết hồn vía, là Hạ Bạch chạy theo cõng tôi về.

Tuy rằng cậu ấy vẫn luôn nói không phải cố ý đi tìm tôi, tôi thì biết chắc là thế rồi, chẳng lẽ cậu ấy đi dạo nghĩa địa lúc nửa đêm sao?”

“……”

Xe chạy vào khu phố sầm uất, có lẽ hai người kia đang xem náo nhiệt cho nên rất yên tĩnh.

“Khi tôi tỉnh lại thì thấy mình đang ở trên lưng của Hạ Bạch, nghĩa địa ở ngay phía sau, tôi không hề có bất kỳ ám ảnh tâm lý nào, chỉ là trăng hôm đó rất sáng.”

“Cậu ấy yếu lắm, vậy mà vẫn cõng tôi ra.”

Lận Tường lải nhải nói rất nhiều suốt cả chặng đường, Hoa Hạo Minh nghe tựa như rất vui vẻ, Hạ Bạch nhìn cũng không có ý kiến gì.

Một đường hài hòa.

Cuối cùng khi đến Học viện Y Hòa Bình.

Giây tiếp theo xe dừng lại, Hạ Bạch liền đẩy cửa xe, vùi đầu xuống xe, nhẹ nhàng vỗ lên mặt.

Cũng giống như khi lên xe, Lận Tường và Hoa Hạo Minh đều chia ra giúp cậu xách một túi bạt dứa, cậu đeo cặp sách, ôm một túi tài liệu ở trong ngực.

Hai chiếc túi bạt dứa lớn, ba người mặc ba màu áo xanh vàng đỏ đứng trước cổng ngôi trường danh tiếng trăm năm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »