Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 6113 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Hơi thở của Lận Tường trở nên nặng nề hơn, cậu ta thậm chí còn không dám dời ánh sáng điện thoại về phía vào bóng tối xung quanh.

Hiện giờ cậu ta mới biết được, cậu ta chủ động đi tìm xác của Sở Tuyết Lâm, xác minh dị tật của cô, nhiệm vụ này khó đến thế nào, mặc dù trước đó cậu ta đã nghĩ nó rất không đơn giản rồi, khi trong hoàn cảnh này mới biết quả thực là độ khó địa ngục mà.

Nếu không phải là mấy cái đối diện với cửa, cậu ta còn phải cầm di động chiếu từng cái kiểm trả sao?

Ôn Thu: “Trước thầy đại thể số 7 chuẩn bị tiết học trước đi.”

Lận Tường: “Hay là chị soi đèn pin đi.”

Ôn Thu nhìn qua.

Lận Tường: “Di động của tôi sắp hết pin rồi, chúng ta chỉ có thể mượn đồ sạc ở ký túc xá, điện thoại di động thường xuyên sạc chưa đến 50%.”

Chắc chắn không phải do cậu ta sợ, cậu ta còn phải tiết kiệm chút pin nữa.

Ôn Thu hiển nhiên cũng rất sợ, cô ta nhắm mắt hít sâu hai lần, mới dời ánh sáng di động về phía bên trong nhà xác số 4.

Ánh sáng đầu tiên rơi xuống đất, di chuyển trên một bàn chân khô khốc màu nâu xám dựa vào tường rồi từ từ di chuyển lên, là những thi thể nằm trên giường, mỗi người đều được phủ vải trắng, im lặng trong bóng tối, không muốn bị làm phiền..

Thầy đại thể mà bọn họ muốn tìm ở sau cùng, ngâm trong bình formalin màu đen.

Ôn Thu: “Cậu đi vớt anh ta ra đi.”

Lận Tường căng thẳng đến khàn cả giọng, “Chị, chị đi được không, tôi sợ quá.”

Ôn Thu: “Tôi phải chiếu đèn cho cậu, cậu đi lẹ đi.”

Lận Tường chả.y nước mắt đi qua, tuy rằng nước mắt là bị formalin hun ra, nhưng cậu ta thật sự đang khóc kêu mẹ kêu Hạ Bạch ở trong lòng.

Cuộc sống trước kia thật sự quá hạnh phúc, người của đội Công Kiên thật sự là quá vĩ đại.

Lận Tường không dám mở mắt nhìn, nửa khép mắt, tầm mắt không dám dừng ở trên mặt thầy đại thể, chỉ liếc nhẹ cơ thể màu nâu đáng sợ của anh ta, cắn răng nhắm mắt kéo anh ta ra.

“Chị, đến giúp tôi với.” Giọng này đã có hơi nức nở.

Trong bóng đêm, Lận Tường đứng trong một đống thi thể, kéo ***** một thi thể, trên người dính đầy formalin, quay đầu nhìn về phía cô ta.

Ôn Thu lui về phía sau một bước, “Cậu không thể cõng anh ta lên sao?”

“Không thể!” Giọng rất thấp nhưng khàn đặc.

Ôn Thu thật sự không muốn đi, “Cậu có phải là đàn ông không đấy.”

“Không phải, tôi vẫn là thiếu niên!”

Lận Tường nhất định không thể bế thầy đại thể này, cậu ta cảm thấy nếu cõng vị này thì nhất định sẽ cảm giác đầu của anh ta đặt trên vai mình, nhất định sẽ thổi hơi vào cổ của mình, hoặc là đột nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm cậu ta.

“Đây là nhiệm vụ hai người, chị như vậy không sợ không hoàn thành nhiệm vụ sao?” Lận Tường nói: “Chị không qua phụ thì tôi cũng mặc kệ.”

Ôn Thu cắn răng đi qua, cắm thẳng điện thoại di động vào trong túi, nâng hai chân thầy đại thể lên.

Ánh sáng của điện thoại di động bị lớp quần áo che khuất, tia sáng mờ tối của nhà xác càng thêm u ám, hai người mới vừa đi một bước, Ôn Thu đụng phải một thi thể đứng dựa tường, vừa nhấc mắt liền nhìn thấy hai hốc mắt trống rỗng của thi thể.

“A! A a a a!”

Cô ta ngã một cái, Lận Tường cũng ngã theo, đụng vào trên đùi một thi thể, lại trượt xuống chân của thi thể, nằm trên bàn chân của thi thể, đồng thời thầy đại thể đè ở trên người cậu ta, mặt đối mặt với cậu ta.

“Á á á, cái mặt cái mặt, vừa rồi anh ta nhúc nhích kìa!”

“Nhúc nhích cái gì mà nhúc nhíc, đó là thi thể không biết đã chết bao nhiêu năm rồi!” Ôn Thu run giọng quát lớn.

Hai người lăn lộn một hồi, cuối cùng cũng chuyển thầy đại thể ra khỏi nhà xác số 4.

Đêm nay Lận Tường đã chảy hết nước mắt của cả năm rồi, lúc này trên mặt vẫn còn treo hai dòng, “Chị, sao tôi cứ nghe thấy có tiếng bước chân đi theo chúng ta thế.”

Ôn Thu: “Đó là tiếng bước chân của chúng ta vọng trong hành lang!”

Lận Tường: “Thật không, chị quay đầu lại nhìn thử đi?”

Ôn Thu: “…… Sao tôi lại xui xẻo cùng một nhóm với cậu như thế!”

Lận Tường: “Chị, chị đừng có nói như vậy, tôi cũng muốn chung nhóm với Hạ Bạch và anh Hoa lắm.

Tôi nói chị nghe, chị đừng nhìn Hạ Bạch đẹp trai gầy yếu như vậy mà lầm, cậu ấy can đảm lắm đấy, cậu ta đối xử với tôi rất tốt, năm đó chính là cậu ấy cõng tôi ra khỏi nghĩa địa, tôi nói chị nghe……”

Ôn Thu không thể nhịn được nữa, “Câm miệng!”

Nhưng ít nhiều cũng nhờ cậu ta không ngừng lải nhải, bầu không khí âm trầm kh.ủng bố đã đỡ được một ít.

Ôn Thu bước nhanh ở phía trước, Lận Tường chân dài hoàn toàn có thể đuổi kịp tốc độ của cô ta.

Hai người chật vật lại nhanh chóng mà chuyển thầy đại thể đến phòng thí nghiệm giải phẫu.

Sau khi chuẩn bị cho tiết dạy xong, hai người ngồi bệt ở phòng thí nghiệm lầu hai, đều không có nói chuyện.

Lận Tường đoán Ôn Thu có thể cũng giống mình, cũng muốn nhân cơ hội này tìm kiếm xác của Sở Tuyết Lâm ở lầu một, nghĩ đến đây, mặc dù sợ đến không chịu nỗi, cậu ta vẫn đứng dậy, lấy việc dẫn đầu sẽ chiếm được tiên cơ mà đi tìm xác Sở Tuyết Lâm.

Ôn Thu thấy cậu ta đứng lên thì cũng lập tức đứng lên, không nói tiếng nào cắm đầu đi xuống dưới.

Lận Tường nhìn thấy cơ thể của cô ta đều đang run rẩy, nghĩ thầm cần gì phải vậy chứ bà chị.

Cậu ta cũng cần gì phải vậy chứ Nghĩ thì nghĩ thế, cậu ta vẫn bước nhanh đi xuống.

Hạ Bạch và Hoa Hạo Minh nói với cậu ta, xác nữ ở đối diện cửa nhà xác số 4 có khả năng rất lớn, có thể Ôn Thu cũng có thể bắt đầu từ cái rõ ràng nhất này, cậu ta cần phải nhanh hơn Ôn Thu một chút.

Lận Tường đè nén sợ hãi cùng nước mắt, bước nhanh đuổi theo bóng người trước mặt, đi ngang qua Ôn Thu ở cửa nhà xác số 1.

Trong phút chốc bước trước cô ta một bước, cậu ta bỗng nhiên mở to hai mắt.

Trong tay Ôn Thu không biết đã có thêm một sợi dây kẽm từ khi nào, cô ta siết chặt dây quanh cổ cậu ta, mặt nhìn nghiêng lên từ phía dưới vai cậu ta một chút..

Lận Tường liều mạng gỡ dây kẽm kia, nhưng do cậu ta không đề phòng ngay từ đầu, bỏ lỡ cơ hội chiếm kèo trên, sợi dây kẽm đặc chế cực mỏng ghìm sâu vào da thịt, cậu ta có gỡ thế nào cũng không ra.

Cậu ta có thể cảm giác được tay của Ôn Thu đang run rẩy, sức lực lại cực mạnh, nhưng ánh mắt nhìn cậu ta cực kỳ lạnh lùng, đặt trên bản thân tiêu bản cũng không hề có cảm giác không hài hòa.

“Tôi sẽ trói cậu ở nhà xác số 1, không muốn chết thì hợp tác đi.” Cô ta túm dây kẽm lui về phía sau.

Dây kẽm xiết chặt ra một vòng máu tươi, Lận Tường gần như không thể hô hấp, càng đừng nói đến việc nói chuyện, đành phải lui từng bước về phía sau theo cô ta, lui vào nhà xác số 1.

Vì cậu ta đi lùi vào nhà xác, cho nên không nhìn thấy được bên trong có gì. Trong cơn đau đớn dữ dội, nghĩ đến lời của Hạ Bạch, nhà xác số 1 chứa thi thể mới.

Lui về phía sau thêm một bước thì đụng phải một chiếc giường.

“Ngồi xuống, nằm đi.” Ôn Thu nói, dây kẽm càng đâm sâu vào trong thịt.

Lận Tường đành phải nghe lời, ngoan ngoãn ngồi xuống, cậu ta biết Ôn Thu đang muốn trói cậu ta ở trên giường.

Trong một giây ngồi xuống kia, cậu ta liền ý thức được mình đang ngồi trên một thi thể. Cả người cậu ta cứng đờ, mặt lộ vẻ cầu xin mà nhìn về phía Ôn Thu.

Ra sức đánh cho cậu ta một trận cũng được, xin bà chị đừng cột cậu ta lên trên giường có thi thể mà.

Đáp lại cậu ta chính là một cú đánh cùi chỏ đau đớn.

Lận Tường choáng váng mà ngã nghiêng ở trên giường, cậu ta có thể cảm giác được hai tay hai chân của mình đều bị cột vào trên khung giường, sợi dây quanh cổ cũng bị trói chặt vào giường, dán sát với thi thể phía dưới.

Cậu ta dường như cảm thấy có thứ gì đó thở ra từ miệng của thi thể mình đang đè lên, da gà và lông tơ bắt đầu cùng nhau lan tràn từ nơi đó, cậu ta liền không phát ra âm thanh nào, hô hấp cũng không nốt.

Trong nhà xác tối tăm có một tia sáng lóe lên.

Vừa rồi điện thoại trong túi đã rơi xuống đất, tin nhắn của Hạ Bạch gửi đến liền sinh ra tia sáng này.

Hạ Bạch: [Dừng lại!] Hạ Bạch: [Đừng đi kiểm tra thi thể của Sở Tuyết Lâm. ] “Dừng, dừng lại…… Đừng đi……” Lận Tường nhìn về phía bóng lưng của Ôn Thu biến mất.

Nhưng Ôn Thu hoàn toàn không nghe được giọng nói yếu ớt không rõ ràng của cậu ta, nhưng cho dù có nghe được thì cô ta cũng sẽ không dừng lại.

Cô ta từng bước đến gần nhà xác số 4 trong bóng tối.

Thực ra, dựa theo kế hoạch ban đầu của cô ta, hôm nay sẽ không mạo hiểm đi tìm Sở Tuyết Lâm.

Chỉ cần kéo thêm một ngày nữa là có thể chờ Hoa Hạo Minh chết, vậy thì phần thưởng của trò chơi chính là của cô ta rồi.

Nhưng, khi đó Hoa Hạo Minh chết, em trai cô ta cũng chết, hai ngưởi sẽ chết vào lúc một hai giờ đêm nay.

Trước sáng hôm nay, cô ta còn chưa có suy nghĩ sẽ thay đổi kế hoạch, mặc dù tối hôm qua nhìn thấy cảnh kia, một số ký ức ùa về khiến cho cô ta mất ngủ cả đêm.

Cô ta nhất định phải có được phần thường trò chơi, nhất định.

Chỉ cần cô ta có được một vũ khí để mình sống sót có thể ở trong trò chơi, mọi thứ trong thế giới hiện thực đều chẳng là gì, cô ta có thể vượt qua ba mẹ mình chỉ trong một giây, trở thành người mà bọn họ không thể không ngẩng đầu lên nhìn.

Nhưng.

Sáng hôm nay, Ôn Đông sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, vậy mà còn mỉm cười khi nhìn cô ta.

Cậu nói: “Không sao cả, khá tốt…… em thật sự đã trở thành một cô gái giống chị rồi.”

Cô ta nổi điên mắng cho cậu ấy một trận, mắng ra cả nước mắt.

Ôn Đông nhìn chằm chằm nước mắt của cô ta, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ mặt đau buồn, “Chị, trong mắt chị rốt cuộc đã bị cái gì che mất thế?

Nếu chị không nhìn thấy, chị có từng nghĩ tại sao ba mẹ ủng hộ chị học kinh tế quản lý, mà lại vui vẻ đồng ý cho em học y hay không?”

Mùi formalin quá nồng khiến cho nước mắt Ôn Thu không ngừng chảy ra. Cô ta cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở đang tràn ra khỏi môi.

Hiện giờ cô ta càng muốn có được phần thưởng trò chơi, cái giá của sự chìm nghỉm quá cao rồi, cô ta đi cho đến một bước hôm nay cũng đã hy sinh quá nhiều thứ.

Bọn họ đã tìm được gần như đầy đủ chuỗi manh mối, chỉ thiếu mỗi nhân vật chính trong câu chuyện là Sở Tuyết Lâm.

Trên người Sở Tuyết Lâm nhất định có manh mối mấu chốt, ai là người tìm được đầu tiên thì người đó sẽ có khả năng cao lấy được phần thưởng trò chơi.

Cô ta đi đến trước thi thể nữ ở nhà xác số 4.

Đây là tiêu bản người mà cô ta nghi ngờ nhất, Mạnh Thiên Hữu từng nói với cô ta, sau khi thi thể ở học viện y trải qua xử lý rồi được vớt ra khỏi formalin, cho dù là làm tiêu bản người, bởi vì phải dùng cho việc học nên cũng không mặc quần áo, mà tiêu bản người này, không chỉ có thể được xác định rõ ràng là giới tính nữ, mà còn mặc váy nữa.

Quá kỳ lạ.

Cô ta có khả năng là Sở Tuyết Lâm nhất.

Sự dị tật của cô ta được giấu dưới lớp váy này.

Ôn Thu không chút do dự dùng dao phẫu thuật mình mới lén trộm mới nãy cắt qua lớp váy của cô gái, chiếc váy dày rơi ra khỏi người cô.

Mượn ánh sáng di động, Ôn Thu tiêu bản người này không chớp mắt, muốn nhìn xem dưới lớp váy rốt cuộc là cái gì.

Một tiêu bản cơ thể người hoàn chỉnh.

Không thể nào!

Trong mắt Ôn Thu xuất hiện một tia hoảng loạn, đây phải là thi thể của Sở Tuyết Lâm mới đúng, thi thể này phải nên có dị tật mới đúng.

Nếu đây không phải Sở Tuyết Lâm, Sở Tuyết Lâm nên ở đâu chứ?

Cô ta nhất định ở nhà xác số 4, chỉ có như vậy mới có thể nguyền rủa những người tiến vào nhà xác, khiến người bị dị hoá sở thích nổi điên cho đến chết.

Hơn nữa còn rất có thể là nơi mà tầm mắt bọn họ không thể tránh khỏi có thể tiếp xúc.

Còn nơi nào khác trong nhà xác số 4 có điều kiện phù hợp hơn?

Nhất định chính là bộ thi thể này.

Nhất định là nó!

Đúng! Có thể dị tật ở đâu đó khó nhìn thấy, bọn họ suy đoán có lẽ Sở Tuyết Lâm hẳn là bị khuyết tật cơ thể, có thể là ở trong cơ thể cô.

Cô ta không thể chấp nhận đây không phải là Sở Tuyết Lâm, điên cuồng tìm kiếm mọi chứng cứ có thể chứng minh đây là Sở Tuyết Lâm.

Đúng vậy, nhất định là trong cơ thể cô ta!

Mới bắt đầu bọn họ đã là sinh viên y học lâm sàng, học viện bảo bọn họ tham gia lớp giải phẫu vào mỗi buổi chiều, ngoại trừ việc nói với bọn họ tòa nhà thực nghiệp giải phẫu có vấn đề, việc yêu cầu bọn họ tham gia lớp học giải phẫu hàng ngày cũng chính là để bọn họ có thể sử dụng giải phẫu vào những thời điểm mấu chốt.

Hiện tại chính là thời khắc mấu chốt.

Đáng tiếc cô ta chưa từng nghiêm túc học giải phẫu, càng chưa từng giải phẫu ở trong giờ học, dao phẫu thuật điên cuồng quơ múa loạn xạ ở trong bóng đêm.

Dông tố che đậy mọi thứ, tia chớp thỉnh thoảng thoáng qua một tia hung hãn.

“Phụt.”

Có thứ gì đó đập vào mặt cô, phát ra từ xác chết của người phụ nữ Dính nhớp, trơn ướt, có trọng lượng, mang theo mùi tanh hôi nồng nặc.

Khi Ôn Thu phản ứng lại thì thứ kia đã hoàn toàn chui vào trong bóng đêm, nhanh như vậy, còn sốt ruột điên khùng hơn cả cô ta.

Cô ta ngơ ngác mà đưa tay sờ mặt mình, sờ đến cả bàn tay chất lỏng dính nhớp.

Nhà xác cách đó không xa truyền đến tiếng động, bên trong chấn động xen lẫn âm thanh bén nhọn.

Những thi thể ngâm trong formalin của nhà xác số 4 được đặt trong một chiếc hộp sắt lớn giống như quan tài, âm thanh này dường như là truyền đến từ nơi đó, lại dường như ở chỗ sâu hơn.

Vừa rồi cô nóng lòng muốn giải phẫu tiêu bản cơ thể người, sử dụng cả hai tay, di động đã rơi xuống đất, nơi đó tối tăm u ám, không thể nhìn rõ, cũng không dám dùng đôi mắt tìm kiếm bên trong bóng tối không biết.

Cô ta run rẩy xoay người sờ di động.

đầu tiên là sờ được mấy bộ phận đã bị cô ta giải phẫu, chất thành từng mảnh từng khối ở trên mặt đất, tiếp theo sờ đến một chân. Là một tiêu bản nam ở cách thi thể nữ không xa.

Ngón chân cứng ngắc nhúc nhích ở dưới lòng bàn tay cô ta.

“A! A a a a!!!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »