Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 6122 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 218

❊ ❊ ❊

Cô liều mạng giãy giụa, khàn cả giọng.

Đứa bé trong bụng là hy vọng sống sót của cô ở hải đảo như địa ngục này, rất nhiều đêm, cô muốn chết đi cho xong, đều là đứa bé này cho cô hy vọng, chống đỡ cô vượt qua hết đêm đen này đến đêm đen khác.

Đứa bé trong bụng là con của người con trai duy nhất cô từng yêu, anh ấy vì cô mà không còn hài cốt ở biển cả, cô muốn giữ đứa con này của họ, tiếp nối sự sống của anh ấy.

Đứa nhỏ trong bụng, còn chưa đủ tháng, còn chưa thể rời khỏi cô.

Rời khỏi cô, sẽ chết.

Sẽ chết.

Tất cả đều sẽ chết.

Có thể là cô đã khóc.

Cô nghe được tiếng khóc của rất nhiều cô gái, tiếng giãy giụa của rất nhiều cô gái.

Vào lúc bụng cô bị rạch một nhát dao đầu tiên.

Trong đau đớn bén nhọn, là có thứ gì đó đang tuyệt vọng mất đi, tuyệt vọng liều mạng giãy dụa như thế nào cũng không bảo vệ được.

Cô nghe được ông Lý nói, nhìn đi, không phải vẫn khóc đấy sao?

Cô nhìn thấy bầu trời trên mình, tượng Hải Thần là đen, ông Lý cúi người nhìn xuống cũng là đen, cho nên hết thảy đều là đen, tiếng thét của cô không cách nào xuyên thấu đêm đen, máu tươi của cô cũng không cách nào thẩm thấu đêm đen.

Có cái gì bị cầm đi, không chỉ là đứa trẻ, không chỉ là một đứa trẻ không cần học khóc từ nhỏ.

Trời trong xanh từ từ tối lại.

Trong ánh sáng mờ tối, tất cả cư dân trên đảo đều nhìn thấy đứa bé kia có thêm một con mắt, cho dù cậu bé còn chưa đủ tháng, cũng có thể nhìn ra.

Dân đảo càng thêm tin tưởng cậu bé là Hải Thần giáng thế.

Bọn họ hoan hô, không ai cầm máu cho người phụ nữ trên mặt đất.

Người phụ nữ gần như chảy cạn máu kia, không chết, không biết từ lúc nào cô đã đứng dậy, khi một cô gái khóc gọi tên cô, người dân trên đảo phát hiện cô đã máu me be bét đứng bên cạnh tượng thần.

Mang tahi Hải Thần, sao mẹ của Hải Thần lại chết.

Mẹ của Hải Thần nói, Hải Thần nói cho cô biết, trên người một số người quả thật có tội nghiệt, cần chuộc tội, nhưng cũng không phải dùng nước mắt.

Người thứ nhất chuộc tội chính là ông Lý, cư dân trên đảo đã tận mắt thấy ông ta chuộc tội như thế nào, giống như phát điên nhảy vào biển rộng, đến nơi của Hải Thần để chuộc tội.

Đảo Lam Trà có một số người mới tới, mang đến cho đảo Lam Trà một số đồ vật mới.

Những người này có bị ép buộc, có tự nguyện, nhưng đều mang đến một ít đồ vật mới, ngay cả Hải Thần cũng mang đồ vật mới đến.

Sau đó, Hải Thần của đảo Lam Trà biến thành Bạch Hải Tiên, càng ngày càng nhiều người nghe nói, đảo Lam Trà là một đảo chuộc tội, tới nơi này chuộc tội, chết ở chỗ này, hoặc là ở lại chỗ này.

Chỉ có Cô Bạch vẫn luôn ở đó, cô cũng già đi, giống như những cô gái kia.

Không ai biết, ngày đó cô đã chết.

Nếu không, cô sẽ rời khỏi nơi này.

Không ai biết, chìm đắm trong thế giới chỉ có tội nghiệt, cô đang từ từ thối rữa.

Gian phòng này vẫn âm u như trước, lúc này, xuất hiện ánh sáng lốm đốm, chậm rãi tụ tập, chiếu sáng gian phòng này.

Hạ Bạch càng thêm thấy rõ thi thể nhỏ trong ngực, sống mũi của cậu bé có hình dạng một con mắt nhỏ, cậu không chắc chắn, có thể không phải là con mắt.

Cậu không thể xác định, không biết năm đó những cư dân trên đảo kia là xác định như thế nào.

Thi thể nhỏ đặc biệt nhẹ, không biết có một cân hay không.

Hạ Bạch trả cậu bé lại cho cô Bạch, vừa đến trong ngực của cô Bạch, tay của thi thể nhỏ đã nắm lấy, không biết cậu bé muốn bắt cái gì, nhưng cậu bé bắt được nước mắt của mẹ.

Hạ Bạch hỏi bà: "Bà không thể rời khỏi nơi này sao?"

Cô Bạch cúi đầu nói: "Đâu chỉ là tôi."

Đi lên đường ánh sáng, Hạ Bạch sắp rời khỏi nơi này, nhìn thấy hai người chơi điên cuồng đang dần dần tỉnh táo, trên mặt có mờ mịt, có kinh ngạc, có nước mắt, còn có một số thứ khác.

Cậu hiểu được lời của cô Bạch nói.

Trong lòng mỗi người đều có một đảo Lam Trà.

Có lẽ đôi khi sẽ không nhìn thấy, nhưng vĩnh viễn tồn tại, ngẫu nhiên tự mình thẩm phán, chưa từng hoặc vĩnh viễn tự chuộc tội.

【 Chúc mừng ngài, Người Nhặt Xác - Hạ Bạch đã thành công mở khóa map Đảo Lam Trà. 】 【 Trò chơi đang tính toán, xin chờ một chút. 】 【 Người Nhặt Xác - Hạ Bạch nhận được phần thưởng và thành tựu của map này như sau: 】 【 Tích phân trò chơi: 4812700】 【Tiến độ kỹ năng: Cấp độ kỹ năng 187, tăng thêm hai thi thể mới, kỹ năng cơ thể mới 【 Tóc Medusa】, kỹ năng mới tăng thể chất mới【Mặt Vô Hại】, chi tiết xin mời đến sách kỹ năng xem.】 【 Chúc mừng ngài, Người Nhặt Xác - Hạ Bạch. 】 Hạ Bạch lại trở về nhà hàng của đảo Lam Trà.

Đảo Lam Trà chỉ có một khách sạn, không nhiều người lắm, sau khi Cục quản lý trò chơi bản địa kiểm tra có trò chơi xuất hiện ở đảo Lam Trà thì trực tiếp phái người tới, không có che giấu.

Hạ Bạch nhìn thoáng qua, ngoại trừ năm người chơi chết trong trò chơi trước đó, còn có hai người chơi chưa đi ra, mười bảy người vào trò chơi, chỉ có mười người đi ra.

Lần này, trò chơi cũng phun hết người chơi đã chết ra.

Có chút bất hạnh, chỉ có năm thi thể.

Người Thông Linh nhìn thoáng qua Hạ Bạch, mặt Hạ Bạch lộ vẻ mờ mịt, giống như không biết gì cả.

Những người chơi mới nhìn những người chết thảm kia, im lặng một hồi.

Lăng Trường Dạ mở cửa nhà hàng, người của phân cục Cục quản lý trò chơi nhìn anh một cái, không quen biết, vội vàng cầm túi đựng xác nhặt xác, Hạ Bạch thuần thục giúp bọn họ nhặt xác, người của phân cục Cục quản lý trò chơi nhìn cậu một cái, không biết, nhưng thấy động tác của cậu thuần thục, không có ngăn cản cậu.

Người phía sau nhìn lướt qua bọn họ, kinh ngạc nói: "Các người đều là người chơi mới? Đi ra nhiều người như vậy? Thật là giỏi!"

Hạ Bạch cùng Lăng Trường Dạ ngại mất mặt, không có lộ ra mặt thật, còn mang theo ngụy trang.

Người Thông Linh cũng vậy, ông ta càng cảm thấy mất mặt.

Chỉ có lão Dương đứng ra, ông ấy nói: "Bộ phận hậu cần của tổng cục Cục quản lý trò chơi... Đội trưởng tiền nhiệm của đội cứu viện Dương Tông Quang."

Người của Cục quản lý trò chơi đều dừng động tác, quay đầu nhìn về phía ông ấy.

Lão Dương khẽ cúi đầu, ngón tay còn đang không ngừng run rẩy, nói xong câu đó, lại không nói gì nữa.

Người của phân cục dẫn tất cả bọn họ đến phân cục địa phương, trên đường Hạ Bạch vụng trộm giải thích với bố mẹ phải đến phân cục làm cái gì, sau đó nói cậu muốn chuồn.

Khương Ỷ Đồng vô cùng phối hợp nhỏ giọng hỏi cậu: "Tại sao phải chuồn, con không phải người của đội Công Kiên sao? Biểu hiện tốt ở trong trò chơi như vậy."

Hạ Bạch chỉ nói: "Không muốn dính vào rất nhiều chuyện thôi."

Sau khi bố mẹ nói với cậu sẽ gặp nhau ở đâu thì bảo cậu chuồn đi, còn phối hợp với bọn họ.

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng nhau chuồn mất, còn có một Người Thông Linh giống như cái đuôi.

Ba người liếc mắt nhìn nhau trên đường cái hải đảo, đều tự im lặng.

Cục quản lý trò chơi không ép buộc tất cả người chơi phải đăng ký ở Cục quản lý trò chơi, có người chơi không đi cũng sẽ không truy cứu, cho nên bọn họ trốn cũng không sao, chỉ là làm khó những người chơi mới kia kể lại trò chơi.

Đừng nói bọn họ, Người Thông Linh cũng không thể hoàn toàn kể lại trò chơi. Ông ta đứng trên đường cái, lấy thái độ của một ông già, giọng điệu quái gở nói: "Không tệ, đã mang tôi bay đi rồi."

Lăng Trường Dạ vô cùng lễ phép nói: "Khách sáo rồi."

Người Thông Linh: "Làm sao các cậu tìm được chân tướng?"

Hạ Bạch: "Dựa vào cố gắng."

"..."

Người Thông Linh thở phào một hơi, tiếp tục hỏi: "Thi thể Medusa và Dụ Nhân đâu? Cậu là người thích đến nghĩa địa cõng thi thể, đừng nói cậu không biết thi thể bọn họ đi đâu?"

Hạ Bạch: "Vậy thì tôi sẽ không nói rồi."

"..."

Ông chú nhíu mày, "Kỹ năng linh hồn của con người có liên quan đến kinh nghiệm, chắc chắn kỹ năng của cậu có liên quan đến thi thể."

"Chú từ từ đoán đi, dù sao tích phân trò chơi của tôi còn không chưa chen vào được bảng xếp hạng, chú không có khả năng đoán được thân phận trò chơi của tôi đâu."

"..."

Người Thông Linh bị chọc tức bỏ đi.

Hạ Bạch cười híp mắt tới gần Lăng Trường Dạ, kéo tay anh chờ bố mẹ.

Hai giờ sau bọn họ mới đi ra, phân cục địa phương của Cục quản lý trò chơi lại đưa bọn họ về đảo Lam Trà, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng trở về.

Sau khi trở về liền nghênh đón ánh mắt hơi lộ ra u oán của Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong.

Lăng Trường Dạ không dám nói lời nào, Hạ Bạch gãi đầu hỏi: "Bố mẹ, bố mẹ thuật lại trò chơi có ổn không ạ?"

Khương Ỷ Đồng: "Được được được, lúc bị hỏi thì cứ một câu đại lão nói, đại lão tra, đại lão làm."

"..."

Cũng may sau khi Dương Nghi rời khỏi Viện nghiên cứu, Viện nghiên cứu không quá nghiêm khắc với việc thuật lại trò chơi, đội Công Kiên vào trò chơi làm báo cáo nhiệm vụ đều được, cũng không làm khó người chơi mới bị đưa ra khỏi trò chơi.

Hạ Bạch không nhìn thấy lão Dương, hỏi: "Chú Dương đâu ạ?"

Giang Thanh Phong nói: "Lúc thuật lại trò chơi, anh Dương đã bàn giao hết những gì anh ấy làm trong trò chơi.

Bố nghe thấy người của phân cục gọi điện thoại cho tổng cục các con, hình như là một người phụ nữ ở bộ phận Hậu cần nói là làm phiền bọn họ đưa lão Dương về tổng cục."

Ông có chút lo lắng cho lão Dương: "Không biết anh ấy sẽ bị xử phạt như thế nào."

Lăng Trường Dạ chủ động nói: "Người phụ nữ kia hẳn là trưởng bộ phận Hậu cần Nguy Chính Vũ, lúc ấy là chị ấy nói với lão Dương, pháp luật của chúng ta còn chưa với tới được trong trò chơi, tình huống trước mắt không khác lắm so với lúc chị ấy nói những lời này, chuyện xảy ra giữa người chơi trong trò chơi, Cục quản lý trò chơi tạm thời còn chưa quản được, Viện giáo dục chỉ để ý đến người chơi nguy hại xã hội ở thế giới hiện thực thôi."

Ý tứ trong lời nói, bọn họ đều hiểu.

Lăng Trường Dạ tiếp tục nói: "Nếu như bố lo lắng, chúng ta sẽ đến tổng cục Cục quản lý trò chơi nhìn xem."

"..."

Hạ Bạch liếc Lăng Trường Dạ một cái, giơ ngón tay cái lên với anh.

Lăng Trường Dạ cười che tay cậu lại.

Giang Thanh Phong quả thật muốn nhìn một chút, chủ yếu hơn là, hai người tìm được con trai không muốn nghỉ phép nữa, không kịp chờ đợi muốn dẫn con về nhà, cho nên sáng sớm ngày thứ hai bọn họ đã rời khỏi hải đảo, tính đi Cục quản lý trò chơi trước, lại về thành phố Bắc Ninh.

Cho dù sáng sớm bọn họ bay qua, cũng đã chậm một bước.

Nguy Chánh Vũ nói với bọn họ: "Lão Dương đi rồi."

Lăng Trường Dạ hỏi: "Đi đâu vậy?"

Nguy Chính Vũ: "Về nhà ông ấy, tôi nói địa chỉ của ông ấy cho các cậu biết, bởi vì sau này ông ấy còn phải đến Viện giáo dục học, cho nên lập hồ sơ địa chỉ."

Trước khi đi thành phố Bắc Ninh, bốn người lại đi một chuyến đến nhà lão Dương ở thành phố Phong Ninh.

Đó là một căn nhà kiểu tây nhỏ ở ngoại ô, có một cái sân, còn chưa tới gần, bọn họ đã nghe thấy tiếng mèo kêu, không chỉ một con.

Mở cửa cho bọn họ là một người ngoài dự liệu.

Hạ Bạch nhìn thiếu niên trước mắt ngẩn ngơ, nói: "Đã lâu không gặp, Tống Minh Lượng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »