Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 5605 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 231

❊ ❊ ❊

Hạ Bạch không biết phạm nhân lớp khác như thế nào, nhưng cậu có thể chắc chắn rằng, lớp cậu có một phạm nhân từng thi được 451 điểm, lần này đã đạt 643 điểm.

Anh ta chỉ mất mười ngày để tăng gần 200 điểm.

Nếu từ 300 điểm lên 500 điểm thì Hạ Bạch còn thấy bình thường, nhưng với kiến thức phức tạp như vậy, 600 điểm đã là một cột mốc khó vượt qua, việc tăng thêm 10 điểm sau mốc 600 còn khó hơn nhiều.

Hạ Bạch không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu biết điểm mấu chốt của trò chơi này đã xuất hiện. Nguyên nhân khiến trường này có nhiều người đỗ vào các trường danh tiếng mỗi năm đã được hé lộ.

"Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có học giỏi nhập vào người bọn họ rồi?" Dương Mi hỏi khi đến căn tin.

Sau mười ngày học tập ngày đêm không ngừng nghỉ, lần này anh ta chỉ thấp hơn lần trước 2 điểm, đạt 633 điểm.

Mấy người bọn họ đều đã qua điểm đạt, Hoa Hạo Minh thì suýt toang, vẫn còn đang thở phào, anh ta chỉ vừa qua điểm đạt 2 điểm.

Vốn dĩ lần này phải có hơn 80% người chơi không đạt, thực tế là có rất nhiều người chơi sắp bị loại, nhưng số lượng ít hơn dự kiến, chỉ có 134 người, số còn lại thì kỳ lạ là đều qua điểm đạt.

Phải biết rằng, Hoa Hạo Minh vốn đã hơn 600 điểm, mười ngày này gần như không ngủ, vậy mà cũng chỉ vừa đủ điểm đạt.

Vậy mấy trăm người kia đã làm thế nào để qua điểm đạt? Thậm chí còn có người đạt đến 680, 690 điểm.

Từ sau khi phân lớp, những người được cho là học sinh kém không còn ăn chung với bọn họ nữa, nên bây giờ ở căn tin cũng không thấy bóng dáng của những người có sự tiến bộ vượt bậc đó, muốn quan sát họ cũng không được.

Lúc này Hạ Bạch mới nhận ra, "Việc trường phân lớp không phải vì họ gây rối, mà đúng là để dạy theo năng lực, chủ yếu là dùng phương pháp đặc biệt cho những học sinh kém kia.

Việc họ tách biệt với chúng ta ở ký túc xá và căn tin là để tránh chúng ta ảnh hưởng đến họ."

"Đúng vậy, giống như việc mười mấy người học lại lớp 12 bị đưa vào thư viện." Lăng Trường Dạ nói.

"Lát nữa tôi sẽ đi xem." Văn Vũ Tân xoa xoa trán, có vẻ mệt mỏi, "Nếu vậy thì lần thi thứ hai của chúng ta sẽ rất khó khăn, điểm đạt chắc chắn sẽ tăng, có khi phạm vi kiểm tra cũng sẽ mở rộng."

Lăng Trường Dạ lấy ra mấy lọ thuốc, đặt lên bàn ăn, "Đây là chuẩn bị đặc biệt cho phó bản này, phần thưởng trò chơi mà Cục quản lý trò chơi thu thập được từ người chơi, uống vào có thể không cần ngủ, giữ cho tinh thần tỉnh táo, nhưng cũng có tác dụng phụ, sau khi ngừng thuốc có thể sẽ phải ngủ bù vài ngày."

Hoa Hạo Minh chửi thề một tiếng, cầm lấy một lọ.

Dương Mi như bị liệt mặt, vươn tay lấy một lọ.

Văn Vũ Tân nhăn nhó mặt mày cầm một lọ.

Hạ Bạch không lấy, "Em cố thêm chút nữa, ít nhất đến lần thi thứ ba mới dùng."

Dương Nghi thì khỏi phải nói, lần này anh ta lại đạt 729 điểm, đứng nhất toàn khối, bỏ xa những người khác.

Nhìn vẻ mặt thoải mái của anh ta, bọn họ không khỏi nghiến răng nghiến lợi.

Đang ăn cơm, bọn họ bỗng thấy rất nhiều người. Đó là các bảo vệ đang kéo người ra ngoài, chắc là hơn một trăm người không qua điểm đạt trong kỳ thi lần này.

Văn Vũ Tân lập tức bỏ đũa xuống, đi ra cửa sổ, "Không giống lần trước, lần này trong mắt họ không có vẻ hoảng sợ, chỉ là vô hồn, có người nhắm mắt, không ai giãy giụa."

Cô vừa nhìn vừa nói với mọi người, các bảo vệ đi đến trước tòa nhà văn phòng, tòa nhà chắn mất tầm nhìn của Văn Vũ Tân, cô chạy ra ngoài, thuần thục leo lên một cái cây, tiếp tục quan sát từ trên cao.

Hạ Bạch: "..."

Thì ra không cần cậu dạy.

Lăng Trường Dạ cũng đi theo cô ra ngoài, Hạ Bạch đoán anh muốn sao chép kỹ năng của Văn Vũ Tân trong trò chơi này.

Nếu chỉ xét về thi cử thì kỹ năng của Văn Vũ Tân vẫn hữu dụng hơn, lần sau cậu có thể chép bài của Dương Nghi rồi.

"..."

"Họ bị ném ra ngoài trường rồi." Văn Vũ Tân quay lại nói, "Ném ra ngoài trường thì chắc chắn sẽ chết sao? Đây là lần đầu tiên tôi thấy kiểu này."

"Sẽ chết." Dương Nghi khẳng định, "Thế giới trò chơi của chúng ta là Trường cấp 3 Đại Huệ, trường cấp 3 chính là toàn bộ thế giới của trò chơi này, cũng là không gian ổn định.

Nếu bị ném ra khỏi không gian này, tức là bị ném vào không gian không ổn định, thậm chí vặn vẹo, cơ thể con người không thể chịu đựng được."

Văn Vũ Tân thở dài.

Hoa Hạo Minh nhìn Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, nói: "Thở dài cái gì chứ, bọn họ vốn là tội phạm tử hình, sắp bị hành quyết rồi, cơ hội này là do họ tự nguyện tranh giành mà."

"Anh nói đúng." Văn Vũ Tân nói, "Tôi chỉ đang lo cho bản thân mình, tôi như thấy trước được tương lai của mình vậy."

Dương Mi đề nghị, "Chúng ta mau tìm cách để họ nâng cao thành tích đi, tôi cảm thấy trong thời gian ngắn mà có thể tiến bộ nhiều như vậy, có lẽ là do có học giỏi nhập vào."

Lăng Trường Dạ đề nghị, "Chúng ta có thể tìm hiểu cách này, nhưng nếu tìm được, tôi không khuyên mọi người dùng nó ngay, giống như việc tôi không đưa thuốc này cho mọi người trước kỳ thi đầu tiên."

"Đúng vậy." Dương Nghi cũng nói.

Dương Mi khó hiểu, "Tại sao?"

Lăng Trường Dạ hỏi ngược lại, "Nếu thật sự có học giỏi nhập vào được, tại sao những học sinh trường cấp 3 vào trò chơi trước lại bị tiêu diệt toàn bộ?"

Dương Mi ngớ người.

Lăng Trường Dạ phân tích về map đặc biệt mà họ đã cùng nhau tham gia trước đó, "Còn nhớ âm phủ 101 của đài truyền hình Hoa Ninh không?

Trong trò chơi đó có mục phẫu thuật thẩm mỹ, người phẫu thuật đầu tiên đã bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ có những người phẫu thuật sau mới có thể rời khỏi trò chơi."

Dương Nghi nhớ trò chơi đó, anh ta nói: "Trò chơi đó chính là đang chế giễu việc con người thích đi đường tắt."

Lăng Trường Dạ nói, "Trong trò chơi này, chúng ta là học sinh, mà nhiệm vụ chính của học sinh là cố gắng học tập.

Chúng ta hãy dựa vào sức mình trước, khi nào không thể gắng gượng được nữa thì hãy dùng đến các biện pháp đặc biệt trong trò chơi."

"Thảo nào Hạ Bạch muốn đợi đến kỳ thi thứ ba mới dùng thuốc." Hoa Hạo Minh nhìn Hạ Bạch.

Hạ Bạch lộ vẻ ngơ ngác, như không hiểu gì cả.

Sau khi bàn bạc một lúc trong bữa trưa, bọn họ nhanh chóng quay lại học.

Cùng với bảng điểm còn có thêm rất nhiều tài liệu học tập đang chờ họ nghiền ngẫm.

Buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đến lớp, nói sơ qua về kết quả lần này, đặc biệt nhấn mạnh, "Dựa vào kết quả lần này và điểm chuẩn của 100 trường đại học hàng đầu năm nay, nhà trường đã quyết định điểm đạt cho kỳ thi tới, không tăng nhiều, chỉ 630 điểm, nhưng phạm vi kiểm tra sẽ mở rộng gấp đôi so với lần trước."

"..."

Không biết các lớp khác thế nào, nhưng học sinh lớp 1 đều cảm thấy khó thở.

Mở rộng gấp đôi nghĩa là gì?

Phạm vi kiểm tra lần trước đã vượt quá kiến thức trung học phổ thông rồi, giờ lại mở rộng gấp đôi, chẳng khác nào họ phải học thêm một lượng kiến thức tương đương với một năm học cấp ba trong vòng mười ngày.

"Các em đừng lo lắng, nội dung thi lần này đều nằm trong tài liệu ôn tập, các thầy cô đã soạn sẵn cho các em rồi, các em không cần làm gì khác, cứ xem tài liệu là được." Giáo viên chủ nhiệm nói, "Vậy tôi không làm phiền các em nữa, các em bắt đầu học đi."

Hạ Bạch rút một quyển từ trong đống tài liệu học tập, bắt đầu đọc với vẻ mặt chán nản.

Với lượng kiến thức này, ngay cả Hạ Bạch cũng không có nhiều thời gian ăn cơm, chứ đừng nói đến Hoa Hạo Minh. Nhiệm vụ tìm kiếm manh mối chủ yếu đặt lên vai Lăng Trường Dạ và Dương Nghi.

Dương Nghi vốn là thiên tài, Lăng Trường Dạ có thể chép bài của anh ta. Nhưng anh cũng không thể tụt lại quá xa, nếu không, nhỡ bị phân lớp lại, không được chép bài của Dương Nghi thì sẽ rất thảm.

Buổi tối trên đường về ký túc xá là thời gian chính trong ngày để họ trao đổi manh mối.

Lăng Trường Dạ vừa đi vừa nói với mọi người, "Buổi trưa lúc họ ăn cơm, tôi đã quan sát một chút, mấy người trong số họ giống với học sinh lớp 12 học lại, thậm chí còn có những triệu chứng rõ rệt hơn."

Hoa Hạo Minh hỏi, "Triệu chứng gì?"

"Đi đứng không cân đối, có một người còn bị ngã, không nói chuyện với ai, không phản ứng với tiếng động bên ngoài." Anh lại nói thêm một phát hiện mới, "Họ ăn nhiều hơn trước, đặc biệt là đồ ăn nhiều calo."

"Việc ăn nhiều hơn thì giải thích thế nào?" Hoa Hạo Minh cảm thấy rối não vì trò chơi này.

Dương Mi nói, "Có lẽ là do hồn ma không thể ăn, thèm quá lâu cho nên khi nhập vào người liền ăn uống thả ga?"

Hoa Hạo Minh nói, "Nghe cũng có lý."

"..."

Hạ Bạch thấy xấu hổ giùm, bọn họ thật sự coi suy đoán của cậu là sự thật à?

Dương Nghi nói, "Tôi đã trực tiếp hỏi họ, nhưng không ai nói vì sao thành tích lại tăng nhiều như vậy, tôi nghi ngờ họ đã ký thỏa thuận gì đó với nhà trường, không được tiết lộ cho chúng ta.

Lần sau tôi sẽ dùng kỹ năng hỏi thêm vài người."

Hạ Bạch hỏi, "Khi anh nói chuyện với họ, họ có biểu hiện gì bất thường không?"

"Nói là bất thường thì cũng đúng, mà nói không phải thì cũng không giống." Dương Nghi nói, "Rõ ràng là khi tôi hỏi, không ai thèm để ý đến tôi cả."

"..."

Lăng Trường Dạ nói, "Hỏi được thì hỏi, không được thì thôi, mục tiêu chính của chúng ta vẫn là thi cử."

Vừa nhắc đến thi cử, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Dương Mi ôm đầu, chỗ vừa va vào cây, đau khổ nói, "Đội trưởng, có lẽ tôi thật sự không được, chúng ta nên tìm manh mối đi, tìm cách kia, có lẽ có thể dùng một chút, không thể hoàn toàn dựa dẫm vào nó."

Dương Nghi nhìn anh ta, há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, rồi quay sang nhìn bóng đêm phía xa.

Lăng Trường Dạ nói, "Hãy cố gắng thêm một kỳ thi nữa.

Kỳ thi thứ hai này thật sự rất khó, có lẽ nhóm học sinh trước đã tìm đường tắt trong kỳ thi này, cho nên mới bị tiêu diệt toàn bộ.

Mọi người hãy cố gắng học tập, nếu đến kỳ thi thứ ba mà không còn cách nào thì hãy tìm manh mối và dùng cách của trường."

Nghe anh nói vậy, Dương Mi như thấy được chút hy vọng, anh ta gật đầu, "Đêm nay tôi không ngủ nữa, tôi sẽ đọc thêm một quyển sách."

Đến anh ta còn nói vậy thì Hoa Hạo Minh và Văn Vũ Tân cũng không biết nói gì hơn.

"Đừng lo lắng, lo lắng không có lợi cho việc học." Dương Nghi nói, "Tôi sẽ tổng kết trọng điểm của kỳ thi, kỳ thi nào cũng có trọng điểm cả."

Hoa Hạo Minh nhìn anh ta một cái, cuối cùng không nói gì.

Vốn dĩ bọn họ rất ghét Dương Nghi, nhưng trong phó bản này, họ lại không thể không dựa vào anh ta. Tất nhiên, việc Dương Nghi nói tổng kết trọng điểm có lẽ chủ yếu là dành cho Dương Mi.

Mọi người đang nói chuyện thì bỗng nghe thấy một tiếng thét chói tai.

Tiếng thét phát ra từ phía sau họ, gần khu nhà học.

Mọi người lập tức nhanh chân đi về phía đó, từ xa đã thấy một vũng máu.

Có người nhảy lầu tự tử từ tầng bốn của thư viện.

Vốn dĩ nếu nhảy từ tầng bốn thì có lẽ không thảm đến thế, nhưng người này cố tình cắm đầu xuống, rơi trúng bậc thang bên ngoài thư viện, chết ngay tại chỗ, cổ bị vặn vẹo, máu từ đầu *****.

Hạ Bạch biết người này ngồi ở đâu, hai ngày nay cậu không ít lần xem camera trong điện thoại của Lăng Trường Dạ, biết rõ vị trí chính xác của mười mấy học sinh này.

Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn lên thấy hơn chục người khác đang nhìn ra từ cửa sổ, cậu lập tức triệu hồi em gái Tuyết Mộc.

Trong trò chơi lâu đài cổ Hồng Sắc, bọn họ đã phối hợp rất tốt, chủ yếu là do em gái Tuyết Mộc tìm kiếm chứng cứ rất giỏi, lần này cũng vậy.

Khi các bảo vệ và giáo viên đang cố gắng xua học sinh ra phía trước, những học sinh khác thì đang nhìn xuống dưới, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào người tự tử, thì tóc của em gái Tuyết Mộc đã kéo dài đến tầng bốn của thư viện, bắt đầu chuyển những thứ có thể là manh mối ở phía sau thư viện cho Hạ Bạch.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »