Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

Lượt đọc: 4717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »
Chương 96
-2: không phải (2)

❊ ❊ ❊

Kinh thành, phủ công chúa.

Dưới ánh nắng ấm áp, trên mặt Thuận Đức công chúa mang một khăn che màu đỏ, Chu Lăng từ bên ngoài bước vào trong điện, đứng sau lưng nàng ta. Thuận Đức thở dài: "Ngự yêu sư lần này bắt về, sức mạnh song mạch có chút kém." Đôi môi đỏ sau tấm khăn khẽ mím lại, trên gò má lưu lại vết sẹo bị lửa thiêu, ánh mắt từ đôi mắt nàng ta càng thêm hời hợt và ác độc hơn trước.

"Đáng tiếc không thể động vào người của phủ quốc sư......"

Thuận Đức công chúa vừa nói xong, đột nhiên trên không xuất hiện một mảnh sáng xanh từ xa lao đến, ánh sáng hung hăng đâm vào kết giới phủ trên kinh thành.

Kết giới kinh thành là do đại quốc sư tạo thành dùng để phòng ngự, cho nên mới có tình huống như bây giờ.

Ánh sáng xanh va vào kết giới vang lên tiếng nổ to, kinh động đến toàn bộ người trong kinh.

Thuận Đức công chúa ngẩng đầu nhìn, khẽ nheo mắt lại: "Thanh vũ loan điểu?"

Chu Lăng nghe thấy, lập tức nhíu mày: "Cõi Bắc đến tấn công Kinh Thành?"

Thuận Đức công chúa xua tay: "Sớm đã nghe nói một mình thanh vũ loan điểu đến ngự yêu cốc phương Nam, ngoại trừ lúc bị giam trong thập phương trận, nàng ta đến đây nhất định không có người cõi Bắc đi theo."

"Nàng ta một mình đến Kinh Sư?"

Giữa cuộc đối thoại giữa hai người, dưới ánh sáng xanh công kích, kết giới đột nhiên nứt ra, kinh thành vang lên tiếng kinh hô, mọi người chưa kịp phản ứng, trên không trung vang lên tiếng loan điểu ngâm, loan điểu hóa thành hình người, lao nhanh thành một đạo sáng xanh, bay thẳng về hướng phủ quốc sư.

Thần sắc Thuận Đức công chúa chợt biến: "Sư phụ......"

Nàng ta đi ra ngoài lại bỗng ngừng lại, đứng yên tại chỗ: "Chu Lăng." Trong lúc nói chuyện, trong phủ quốc sư bỗng vang lên tiếng nổ cực to, gió bão đấu pháp thuật quét ngang toàn kinh thành, thậm chí vô số cành lá trên cây trong phủ công chúa cũng rơi lả tả. Tùy tùng hô hào, Thuận Đức công chúa đứng trong cuồng phong, để mặc cơn gió cuốn đi khăn che trên mặt mình, nàng ta xoay người, bước vào trong điện, "Giúp bổn cung đóng cửa lại."

Nàng ta đi vào trong điện, Chu Lăng theo sau, giúp nàng ta đóng cửa điện sau lưng lại, sóng gió bên ngoài không ngừng tấn công cửa đại điện, khiến cho Chu Lăng không thể không lấy thanh gạc cửa chắn lại, dẫu có như thế, cuồng phong bên ngoài vẫn va vào như cũ khiến cho cả đại điện đều rung chuyển, tiếng kêu thảm thiết của mọi người không ngừng vang lên bên tai.

Thuận Đức công chúa lại từng bước từng bước một đi lên chủ tọa trên điện của mình, ngồi lên trên ghế.

Mắt nhìn cánh cửa bị cuồng phong va chạm đến vang lên tiếng kẽo kẹt, thần sắc tột cùng lạnh băng: "Đợi lưỡng bên câu thương thương, chúng ta sẽ là ngư ông đắc lợi."

Chu Lăng bên cạnh hành lễ, "Vâng."

Thuận Đức công chúa giơ tay mình lên, giữa chỉ tay nàng ta vẫn là ánh sáng đỏ đang luân chuyển, đây là sau khi nàng luyện bí thuật đại quốc sư đưa, pháp thuật nàng học là——biến sức mạnh song lực của người khác thành của mình.

"Nếu có thể có được công pháp của sư phụ." Nàng nhìn lòng bàn tay mình, khóe môi khẽ cong lên, "Đến lúc đó, ta muốn sư phụ làm gì, người cũng sẽ phải nghe theo ta."

Bàn tay khẽ siết chặt, ngón tay sắc bén trực tiếp đâm vào bàn tay đến bật máu, nhưng Thuận Đức dường như không hề cảm thấy đau, nụ cười bên khóe môi lại càng thêm điên cuồng, phóng túng.

♣ ♣ ♣

Bàn tay cầm bút của Lâm Hạo Thanh khẽ dừng lại, dưới ánh nến lay động, mực trên bút hắn vẽ thành một vòng.

"Thanh vũ loan điểu đơn độc đến phủ quốc sư?"

"Vâng." Ân Ngữ đáp, "......Kinh sư đại loạn, phủ quốc sư bị hủy, nhưng loan điểu rốt cuộc không đấu lại đại quốc sư, giờ đã bị bắt, giam trong cung thành."

Lâm Hạo Thanh đặt bút xuống: "Ân Ngữ, chuẩn bị thôi, thời cơ hồi kinh đến rồi."

~Wattpad: Rosenychungchung~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »