Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

Lượt đọc: 4657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »
Chương 87
-2: thí thám (thăm dò thử) (2)

❊ ❊ ❊

Ánh trăng sáng phủ lên mặt băng trên hồ, một người tóc bạc lẳng lặng đứng đó. Một lúc sau, y cúi người xuống, đem lòng bàn tay đặt lên mặt băng, pháp chú xanh lam dưới tay y chuyển động, sâu dưới đáy hồ bỗng lóe lên ánh lam dần dần nổi lên cơ hồ hồi đáp lại y.

Y vẫn chưa tiến vào trong hồ, đôi mắt tựa như nhìn xuyên qua dòng nước u tối, nhìn thấy người nọ dưới lớp băng phong.

Trong dòng nước lạnh, một người lẳng lặng nằm dưới đó, gương mặt nàng vẫn hệt như trước, từng sợi lông mi dường như đang do dự lay động mở hai mắt ra.

Dường như bị cơn đau đâm nát con tim, pháp thuật trong tay Trường Ý bỗng dừng lại.

Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy nàng sau khi đem nàng băng phong lại. Y nhắm mắt, nửa quỳ trên mặt băng, sông núi yên ắng, y cũng chết lặng.

Sau khi tuyết trắng phủ một lớp dày trên vai, y mới thì thầm nói: "Không phải nàng......"

Không biết tuyết đã rơi bao lâu, cơ hồ nhanh chóng vùi cả người y. Lúc này, xa xa bỗng truyền đến tiếng bước chân dường như kinh động đến Trường Ý đang ngây ngốc như một pho tượng đá.

Trường Ý xoay đầu, nhìn về hướng người đến.

"Khống Minh."

"Trong điện không tìm thấy ngươi, đoán rằng ngươi sẽ ở đây, quả nhiên ta đoán đúng."

Trường Ý lúc này mới đứng lên, tuyết vụn trên người y rơi xuống. Y hỏi Khống Minh, "Ta cho rằng ngươi vẫn còn vài ngày nữa mới từ phương nam quay về."

"Trên đường đi, những đứa trẻ trúng độc Hàn Sương có thể cứu đều được cứu rồi, nhưng vẫn chưa hoàn toàn chữa khỏi." Khống Minh lắc đầu, thở dài "Hành động lần này của Thuận Đức khiến cho dân chúng oán hận khắp trời, người đến cõi Bắc càng lúc càng đông, thậm chí làm rung chuyển cả nước, Đại Trần Quốc e rằng sớm ngày diệt vong. Ta nghĩ sự vụ cõi Bắc càng lúc càng bận nên về lại đây."

Trường Ý gật đầu, cùng hắn đi trên mặt băng kiên cố trên hồ, xoay người quay về.

Trên đường, Khống Minh lại nói: "Trên đường về vẫn nghe thấy một tin thú vị."

"Tin gì?"

"Thanh loan rời khỏi cõi Bắc không lâu cư nhiên lại đi về ngự yêu cốc phương nam."

Trường Ý dừng chút: "Ngự yêu cốc? Nàng ta đến đó làm gì?"

"Cái này không ai biết cả." Khống Minh đáp "Mà nay ngự yêu sư của bốn vùng đất ngự yêu hơn phân nửa đã hàng cõi Bắc, những người khác lưu lạc khắp nơi, phủ quốc sư không đủ nhân thủ, càng khó khống chế cục diện ngày nay. Ngự yêu cốc cũng trở thành một nơi thiết lập, mà nay thanh loan cư nhiên lấy thân phận yêu quái, đường đường hoàng hoàng tiến vào trong ngự yêu cốc. Ha......" Khống Minh cười mỉa một tiếng "Có lẽ là muốn đi nghiên cứu thập phương trận giam mình trăm năm trước."

Trường Ý trầm tư một lúc: "Đại quốc sư đâu? Trước đây chúng ta chính là dùng thanh loan để dẫn hắn rời khỏi Kinh Sư, có thể thấy hắn rất xem trọng thanh loan, mà nay tin tức thanh loan trong ngự yêu cốc đến cả ngươi cũng biết, hắn đương nhiên cũng biết. Lần này hắn vì sao không đến tìm nàng ta?"

Khống Minh quét mắt nhìn Trường Ý một cái: "Mặt của Thuận Đức chưa trị khỏi. Hắn sẽ không đi đâu cả."

Trường Ý trầm mặc: "Sở thích của hắn thực sự cổ quái."

"Ai không phải chứ?" Khống Minh lườm y, "Nghe nói, dưới tình huống thuộc hạ của cõi Bắc không đủ, ngươi vẫn cho người đặc biệt giám sát hồ yêu ta đưa về."

Trường Ý im lặng không đáp.

"Bởi vì hắn có vài phần giống Kỷ Vân Hòa ư?"

Trường Ý nhìn Khống Minh: "Ngươi cũng cho rằng thế ư?"

"Hồ yêu đen vốn không nhiều, ta tuy rằng cùng hắn gặp qua một lần, nhưng thần sắc trong mắt hắn thực sự khiến ta nghĩ đến một người, e rằng cũng chỉ có nha đầu vô tâm vô phế như Lạc Cẩm Tang mới nhìn không ra thôi. Nhưng ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, ta giúp hắn bắt mạch qua rồi, chỉ có yêu khí không có sức mạnh ngự yêu sư, hắn chỉ là một hồ yêu bình thường mà thôi."

"Hắn biết thuật biến ảo."

"Thuật biến ảo có khả năng biến đổi dung mạo, nhưng không thể thay đổi khí tức trong huyết mạch được. Trường Ý, hôm nay ngươi đến đây, không phải là muốn xác minh người trong hồ vẫn còn ở đây hay không?"

Trường Ý khẽ hít sâu một hơi, mắt nhìn về xa xa, núi xa phủ đầy tuyết, tiếng gió vù vù bên tai, giọng hắn đầy vẻ tịch liêu.

"Đúng vậy, nàng đã mất rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »