Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)

Lượt đọc: 4697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »
Chương 96
không phải (1)

❊ ❊ ❊

Kỷ Vân Hòa mất trí khiến Lạc Cẩm Tang và Cù Hiểu Tinh có chút trở tay không kịp.

Nhưng Lạc Cẩm Tang nghĩ rồi nghĩ, cũng gật đầu, ban đầu nàng ta cùng Khống Minh ở phương nam chữa trị cho trẻ con có song mạch bị trúng độc, bắt Kỷ Vân Hòa về, khi ấy, nàng sử dụng thuật biến ảo thành dung mạo của nam tử, Lạc Cẩm Tang không nhận ra nàng, nhưng nàng vốn có thể nhận ra Lạc Cẩm Tang, mà lúc đó, nàng chỉ xem họ là người lạ.

"Không......Không sao." Lạc Cẩm Tang hồi phục tinh thần, nắm lấy tay A Kỷ, nói với nàng, "Quên rồi cũng không sao, muội vẫn còn nhớ, muội, à còn có Cù Hiểu Tinh, hắn cũng bên cạnh tỉ một thời gian rất dài, còn có người cá, người cá cũng nhớ, bọn muội sẽ đem chuyện trong quá khứ từng chút từng chút một kể cho tỉ nghe."

Dứt lời, Cù Hiểu Tinh vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, bọn ta sẽ kể cho người nghe."

A Kỷ thoáng im lặng, nói: "Các ngươi là bạn của ta." Không phải nghi vấn, mà là sau khi quan sát, nàng nói ra một câu trần thuật khẳng định, Lạc Cẩm Tang và Cù Hiểu Tinh lập tức ồn ào phụ họa, thậm chí bắt đầu đếm trên đầu ngón tay về khoảng thời gian bọn họ quen biết bao lâu. A Kỷ nghe xong lời họ kể, thực sự cảm thấy mơ hồ, trong đầu nàng không có những cảnh đó. Nàng chỉ đành nhìn về hướng người cá sau lưng hai người."

Y trầm mặc đứng đằng sau, tầm mắt rũ xuống, không biết đang trầm tư về chuyện gì, A Kỷ mở miệng hỏi: "Vậy chúng ta......là bạn bè phải không?"

Lạc Cẩm Tang và Cù Hiểu Tinh ngừng nói, theo ánh mắt của nàng nhìn về hướng Trường Ý.

Trường Ý nâng mắt nhìn nàng.

Bốn mắt giao nhau, bên trong căn nhà gỗ đổ nát thoáng trầm xuống.

"Không phải."

Y chỉ đáp hai từ.

Lạc Cẩm Tang và Cù Hiểu Tinh đều không dám đáp lời. Chỉ có A Kỷ nghĩ ngợi rồi cười đáp: "Ta cũng cho là như thế." Nàng tiếp "Trước khi hôn mê, ta dường như nhớ ra một chút chuyện liên quan đến ngươi, nhưng bây giờ nhớ rõ hơn rồi, là ta đâm ngươi một kiếm......"

Trường Ý nghiến chặt răng, lúc nàng nhắc đến chuyện này, vết thương trong lòng sớm đã lành kia, bỗng lập tức có chút đau đớn.

Đúng vậy, trên vách vực, dưới đêm trăng ấy, nàng đâm y một kiếm.

A Kỷ thở dài, trong lòng nghĩ, có lẽ đây chính là lý do Lâm Hạo Thanh không muốn nàng đến cõi Bắc, không muốn nàng lộ ra dung mạo thật......

"Ngươi có lẽ rất hận ta đúng không?" Nàng hỏi.

Sau khoảng ngắn trầm tịch——

"Không phải."

Trường Ý lại đáp hai chữ này.

Không phải.

Lần này, không chỉ A Kỷ, đến cả Lạc Cẩm Tang và Cù Hiểu Tinh đều kinh ngạc ngẩng đầu, sửng sốt nhìn Trường Ý. Ba cái đầu, sáu con mắt đều đồng dạng kinh ngạc, nhưng lại kinh ngạc vì những nguyên nhân khác nhau.

Trong lòng Lạc Cẩm Tang thầm nói, người cá này rốt cuộc cũng nói ra rồi!

Cù Hiểu Tinh kinh ngạc vì y giam giữ hộ pháp đến chết, cư nhiên còn nói không phải!?

Mà A Kỷ......

Nàng không hiểu.

Nàng đâm y một nhát, khiến y bị thương rất nặng, thông qua ánh mắt hỗn độn khi ấy, nàng vẫn cảm nhận được sự không thể tin được cùng tuyệt vọng từ thần sắc trong mắt y.

Nhưng bây giờ người cá lại nói......

Y không hận nàng?

Tại sao?

Không đợi A Kỷ hỏi.

Trường Ý đột nhiên xoay người, bước ra phía trước của căn nhà gỗ đổ nát, y nói: "Nhiệt độc của Điện Hỏa cần năm ngày sau ăn thêm một Hải Linh Chi mới có thể hoàn toàn giải trừ, trong khoảng thời gian này không được sử dụng công pháp, nếu không nhiệt độc tái phát sẽ không có thuốc chữa."

Y nói xong liền bước ra khỏi cửa. Chỉ để lại ba người vẫn đờ đẫn bên trong.

Trường Ý bước ra ngoài căn nhà, tung người nhảy xuống biển băng, dưới biển lớn, y mới có thể đến được một nơi trầm tĩnh. Y thả lỏng cơ thể chìm xuống đáy biển, trong đầu vẫn hiện lên câu trả lời của mình đối với câu hỏi mà Kỷ Vân Hòa vừa hỏi y——

"Ngươi có lẽ rất hận ta đúng không?" Nàng hỏi.

"Không phải."

——Trường Ý nhắm mắt, y cũng không nghĩ đến, bản thân cư nhiên nói ra đáp án như thế này.

Đối diện với Kỷ Vân Hòa sống lại từ cõi chết, đối diện với một kẻ không biết gì về quá khứ trước kia, nàng hỏi y có phải hận vì chuyện nàng từng muốn giết y không.

Y mở miệng trả lời, lại cư nhiên là một câu phủ nhận.

~ Wattpad: Rosenychungchung~

Cửu liên tục ra chương mới, khổ nỗi Rosenychungchung đang quá bận thi cử nên chỉ trích được chút xíu thời gian để dịch đoạn này ~ Spoil tí là Hòa nhớ ra mọi chuyện trong chương sau nhé ~ Chương này vẫn còn một cảnh nữa ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74 Chương 74 Chương 75 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 98 Chương 98 Chương 99 Chương 99 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 102 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118
Tiến »