Ngự Tứ Lương Y

Lượt đọc: 10575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 81
gán tội

❊ ❊ ❊

Vừa biết Giản lục tiểu thư y thuật cao siêu, Phượng Vân Phi liền không dám chần chừ. Giản lục tiểu thư là y nữ, lại có đội mũ mạng, Phượng Vân Phi không cần phải kiêng kỵ, đích thân ra đón.

“Giản lục tiểu thư.”

Giản lục tiểu thư hơi khom người, không nhận lễ của Phượng Vân Phi.

“Phượng thái y không cần đa lễ, tiểu nữ không nhận nổi.” Giản lục tiểu thư lên tiếng, “Là Phùng lão bảo ta đến, không biết tôn phu nhân thế nào rồi”

Phượng Vân Phi dĩ nhiên biết Phùng lão là cựu Tổng quản Thái y, cũng xem như ân sư của hắn.

Hắn vốn muốn tìm Phùng thái y, đáng tiếc Phùng thái y đã bị Phượng Vân Ninh gọi đi trước, hắn đã đến Nhân Tín đường một lần, có điều không thấy người.

Không ngờ Phùng thái y lại cố ý để Giản lục tiểu thư đến đây một chuyến, Phượng Vân Phi vừa mừng vừa cảm động.

Giản lục tiểu thư vào buồng trong quan sát tình trạng Lô thị, làm như không ngửi thấy mùi quái dị phảng phất trong phòng, mặt không đổi sắc cẩn thận kiểm tra bệnh nhân.

“Quả nhiên…” Giản lục tiểu thư trầm ngâm.

Phượng Vân Phi vội hỏi, “Giản lục tiểu thư biết là bệnh gì sao” Hắn đã cho dùng vài phương thuốc ngăn bệnh phát tác, hoàn toàn không có tác dụng. Phượng Vân Phi xuất hết sở học cả đời mà vẫn không nghĩ ra nguyên nhân tạo thành triệu chứng bệnh.

Chẳng lẽ Giản lục tiểu thư thật sự nghĩ ra rồi

Giản lục tiểu thư nói, “Nếu ta không lầm, tôn phu nhân không nhiễm bệnh, mà là… trúng độc.”

“Trúng độc” Phượng Vân Phi lắp bắp, “Vậy là sao Chuyện này… nàng trúng độc gì”

Giản lục tiểu thư, “Tạm thời chưa biết. Phượng thái y, nhất định ngươi đã thử rất nhiều phương thuốc nhưng vẫn không giảm được bệnh tình của phu nhân.”

Phượng Vân Phi gật đầu liên tục. Giản lục tiểu thư than nhẹ, “Quả nhiên. Phùng lão xem bệnh cho Quốc công phu nhân, tình trạng tương tự. Đại phu của Nhân Tín đường báo lại, phủ Đại công chúa mời Phùng lão qua chẩn bệnh cho Minh Châu quận chúa, quản gia của phủ Đại công chúa bẩm lại, tình trạng Minh Châu quận chúa cũng y hệt. Bởi vậy, Phùng lão nghi ngờ đây không phải phát bệnh mà giống trúng độc hơn, lại nghe nói thân thể tôn phu nhân khó chịu, liền bảo ta đến vấn an.”

Phượng Vân Phi chỉ lo chăm sóc Lô thị, tuy phủ An quốc công và phủ Đại công chúa có phái người đến mời nhưng hắn không để tâm.

Không ngờ tình hình đã thành như thế. Minh Châu quận chúa và Phượng Vân Ninh cùng phát bệnh trong đêm qua, uống thuốc cũng không có tác dụng.

Căn bản là không bốc thuốc đúng bệnh, chữa sao khỏi được

Nhưng dù biết là trúng độc, lại không rõ loại độc gì, làm sao mà giải

Giản lục tiểu thư, “Trước hết có thể dùng đậu xanh và cam thảo chế ngự độc tính.”

Đậu xanh cam thảo có thể giải bách độc, nếu sớm biết là trúng độc đã dùng loại thuốc này, không chừng giải được độc.

Nhưng đã qua một ngày một đêm, Phượng Vân Phi cũng biết hiện tại chỉ có thể làm theo cách của Giản lục tiểu thư, tạm chế ngự độc tính.

Phượng Vân Phi sai người nhanh chóng đi sắc thuốc, Giản lục tiểu thư dặn nha hoàn của mình đến phủ An quốc công và phủ Đại công chúa báo tin, bảo dùng đậu xanh cam thảo.

“Việc cấp bách là phải tìm ra Minh Châu quận chúa và hai vị phu nhân trúng độc gì.” Âm thanh Giản lục tiểu thư nghiêm trọng hẳn.

Phượng Vân Phi trầm mặt. Đương nhiên hắn biết, muốn tìm ra loại độc gì thì phải điều tra ra người hạ độc.

Nhưng mà nói dễ hơn làm.

Quả nhiên, Giản lục tiểu thư cũng nói, “Có thể cùng lúc hạ độc Minh Châu quận chúa, An quốc hầu phu nhân và tôn phu nhân, e không phải người đơn giản. Ba tòa phủ đệ cách nhau khá xa, người trúng độc đều là nữ nhân trong phủ, tiểu nữ thực sự nghĩ không ra ai lại dùng thủ đoạn chặt chẽ như vậy đối phó với các vị phu nhân và tiểu thư.”

“Bẩm lão gia, phải điều tra chuyện này rõ ràng, bằng không nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.” Một giọng thều thào cắt ngang.

Phượng Vân Phi và Giản lục tiểu thư cùng nhìn qua, chỉ thấy một đại nương đầu tóc chỉnh tề quỳ thưa với hai người.

Nàng là nhũ mẫu của Lô thị, Phương đại nương.

Phương đại nương rất được Lô thị trọng dụng, Phượng Vân Phi cũng kính trọng nàng hai phần, nhưng lúc này còn ai để ý chuyện đó, hắn không để Phương đại nương đứng dậy, trực tiếp hỏi, “Ngươi đã biết những gì Tại sao không nói sớm!”

Phương đại nương dập đầu nhận tội, “Lúc trước lão nô chỉ tưởng phu nhân nhiễm bệnh nặng, căn bản không nghĩ là bị trúng độc. Bây giờ Giản lục tiểu thư đã xác định trúng độc, lão nô mới nhớ đến một việc. Xin lão gia thứ tội.”

“Nói mau.” Phượng Vân Phi mất kiên nhẫn.

Phương đại nương nói, “Hôm qua phu nhân mở tiệc đãi khách, Minh Châu quận chúa cũng đến. Nếu muốn hạ độc, có khả năng cao là ra tay ở yến tiệc.”

Phượng Vân Phi lạnh mặt, “Ý ngươi là trong Phượng phủ có nội gián mưu đồ hãm hại Minh Châu quận chúa! Ngươi có biết hậu quả của lời ngươi nói không! Hôm qua An quốc hầu phu nhân đâu có đến, sao nàng cũng trúng độc kìa!”

Phương đại nương bị chất vấn cũng không bối rối, vẫn cúi đầu kính cẩn trả lời, “Bẩm lão gia, nếu lão nô đã dám nói ra tất không sợ bị trách phạt. Chuyện liên quan đến an nguy của Minh Châu quận chúa và hai vị phu nhân, lão nô nào dám nói lung tung. Nhưng chỉ cần phát hiện manh mối, lão nô tình nguyện chịu phạt vì nói sai cũng không muốn dễ dàng bỏ qua. Có thể sẽ giúp ba vị quý nhân chuyển biến tốt.”

Phượng Vân Phi thấy nàng ứng đối khéo léo, sắc mặt cũng dịu bớt.

Giản lục tiểu thư đứng lên nói, “Đã là chuyện nhà của quý phủ, tiểu nữ xin cáo từ trước.”

Các đại phu khác thấy thế, cũng liên tiếp đứng dậy cáo từ.

Phượng Vân Phi nói, “Giản lục tiểu thư không cần phải đi. Đây không còn là chuyện nhà của riêng Phượng phủ nữa, còn liên lụy cả phủ Đại công chúa và phủ An quốc công. Giản lục tiểu thư cũng nói việc cấp bách là phải tìm ra chủng loại độc, những chuyện khác hãy gác qua một bên. Làm đại phu không kiêng kỵ thứ gì, cứu người là trên hết.”

Giản lục tiểu thư trầm ngâm một lát, lại ngồi xuống.

“Phượng thái y nói đúng, thứ cho ta thất lễ.” Nói rồi lại nhìn Phương đại nương.

Phương đại nương hiểu ý, nói tiếp, “Trong bữa tiệc hôm qua, các vị khách rất vui vẻ, chỉ là giữa tiệc có chút xung đột. Phu nhân muốn mời Đại tiểu thư ra mắt chư vị quý nhân. Lần đầu, Đại tiểu thư từ chối không đến, Minh Châu quận chúa xưa nay tính tình ngay thẳng nên sinh lòng bất mãn với Đại tiểu thư, bảo nha hoàn của mình đi mời Đại tiểu thư. Lần sau thì Đại tiểu thư đến, có vài lời bất hòa với Quận chúa, không khí hơi căng. Cuối cùng Đại tiểu thư uống ba ly rượu bồi tội mới xem như chấm dứt.”

Phượng Vân Phi tái mặt, “Phương đại nương, ngươi có biết mình đang nói gì không Câu nào cũng nhắc đến Đại tiểu thư là có ý gì!”

Phương đại nương cúi đầu nói, “Lão nô chỉ thấy sao nói vậy, không thêm không bớt một chữ, chư vị phu nhân và tiểu thư cũng chứng kiến tận mắt, sao lão nô dám nói dối. Không chỉ vậy, lão nô còn muốn nói, giữa Đại tiểu thư và An quốc hầu phu nhân đã sớm có bất hòa.”

“Đủ rồi!” Phượng Vân Phi tức giận vỗ bàn.

Phương đại nương im lặng cúi đầu.

Nàng không cần phải nói thêm nữa, Phượng Vân Phi chắc chắn sẽ đắn đo.

Những ai trúng độc đều là người có mâu thuẫn với Phượng Chiếu Ngọc. Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp sao

Phượng Vân Phi trầm mặt ngồi suy nghĩ một lát, vung tay gọi quản gia, “Gọi Đại tiểu thư đến đây.”

Hắn nhìn Giản lục tiểu thư, miễn cưỡng cười nói, “Khiến Giản lục tiểu thư chê cười rồi. Không gạt Giản lục tiểu thư, Đại… tiểu thư nhà ta cũng tinh thông y thuật, bảo nàng đến xem xét kỹ càng, không chừng sẽ tìm ra cách.”

Giản lục tiểu thư mỉm cười, “Tất nhiên rồi.” Rồi không nói gì nữa.

—o0o—

Tiêu Ngự đang phát sầu ở hậu viện.

A Lục ôm một bộ y phục đỏ thẫm đưa đến trước mặt Tiêu Ngự, cúi đầu thưa, “Thế tử gia bảo nô tỳ đưa cho Phượng đại phu xem.”

“…Đây là cái gì’

“Áo cưới.”

“…”

A Lục nói, “Phượng đại phu, ngươi xem đi. Thế tử đã tìm những tú nương giỏi nhất kinh thành may bộ áo cưới này, hy vọng ngươi sẽ hài lòng.”

Tiêu Ngự đỡ trán, “Thế tử rảnh rỗi thật.” Chẳng lẽ bình thường không có gì làm sao Còn không phải công tử nhà giàu ăn chơi trác táng à Đúng là nhìn lầm y rồi.

A Lục, “Phượng đại phu đừng hiểu lầm, mọi ngày Thế tử rất bận. Lần này là xin nha môn nghỉ một tháng, cộng với kỳ nghỉ đông để chuẩn bị cho đại hôn.”

Phải rồi, Tạ thế tử là nhân viên công chức mà.

“Lương bổng tháng này của Thế tử vẫn chưa có.” A Lục than vãn, “Tháng này năm trước lương rất hậu.”

“Thế tử nhà ngươi mà thiếu tiền sao” Áo choàng lông thú mỗi ngày đổi một cái, tiền lương làm công chức mà đủ cho y mua một cái áo như vậy chắc

“Đừng khua môi múa mép trước mặt ta, ta nhìn ra đấy.” Tiêu Ngự vươn tay cảm nhận lớp vải xiêm y, nhìn trước nhìn sau.

Cũng may không phải mũ phượng hay khăn quàng vai, hình thức rất đơn giản, khá giống kiểu áo nam, góc áo được thêu hoa văn rất khéo, nét thêu tinh tế mà không cầu kỳ, vải dệt cũng đặc biệt, sờ thấy bóng loáng như ngọc, thậm chí có thể cảm nhận được độ ấm từ đầu ngón tay.

Lúc ở hiện đại, hắn cũng là khách quen của một cửa hàng nhãn hiệu độc quyền, thế mà chưa từng thấy loại vải nào chất lượng tốt như vầy, chắc là kỹ thuật thêu dệt đã thất truyền của cổ đại.

“Không tệ.” Tiêu Ngự vô cùng vừa ý, xem ra Tạ thế tử đã nghiêm túc nghiền ngẫm tâm tư và phong cách của hắn.

Mặc dù không thể thoát khỏi hôn nhân, hắn cũng không muốn ăn mặc như nữ tử. Đây là lần kết hôn đầu tiên trong hai kiếp của hắn, nói không lưu tâm là giả, tuy chỉ là kế thích ứng tạm thời cũng phải để ý.

Tiêu Ngự để Bách Linh cất kỹ áo cưới, đột nhiên bên ngoài có người báo, “Đại tiểu thư, lão gia gọi ngươi đi một chuyến.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »