Ngự Tứ Lương Y

Lượt đọc: 10647 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 12
đánh rắn bảy tấc

❊ ❊ ❊

“Đại lão thái gia, Tình Nhi còn mấy câu, không biết có nên nói hay không.” Phượng Chiếu Tình đột ngột đứng dậy bước ra giữa sảnh, nhẹ nhàng hành lễ với mọi người. Phong thái đoan trang, dáng người uyển chuyển, đúng là khí chất của một thiên kim tiểu thư, khiến người ta muốn quên mất dáng vẻ hùng hổ lúc đối mặt trưởng tỷ vừa rồi.

So với bào muội Phượng Chiếu Điềm, Phượng Chiếu Tình hiển nhiên hợp tiêu chuẩn khuê nữ của các trưởng bối hơn.

Tuy Đại lão thái gia là quý nhân bận rộn nhưng cũng biết chút ít về chắt nữ này. Vì thường ngày Phượng Chiếu Tình rất gắn bó với các tỷ muội khác, cũng được các chư tỷ yêu thích. Nàng là khách quen ở nhà lớn, Đại lão thái gia từng nghe tiểu bối kể về nàng, cũng khá hài lòng tác phong làm việc của nàng.

Bởi vậy thái độ Đại lão thái gia đối với Phượng Chiếu Tình ôn hòa hơn nhiều, gật đầu nói, “Có chuyện gì cứ nói thẳng, ta tin ngươi biết chừng mực.”

Phượng Chiếu Tình khẽ mỉm cười, mở lời, “Đại lão thái gia quá khen, Tình Nhi không dám nhận. Những chuyện khác Tình Nhi không biết, nhưng chuyện hôm nay, đúng là Lục muội không thỏa đáng.”

Phượng Chiếu Điềm vừa nghe liền cuống lên, định mở miệng liền bị Trịnh thị kéo về.

Trịnh thị biết con gái lớn làm việc có chủ kiến, nàng từng ở kinh thành mấy năm, xưa nay đều xem Tam tiểu thư xuất thân cao quý là tấm gương, từng lời ăn tiếng nói đều tuân thủ quy tắc. Ở thành Hoài Thiên này, không có tiểu thư nhà nào sánh bằng Phượng Chiếu Tình.

Vừa rồi bị Phượng Chiếu Ngọc vạch trần việc tham ô, giờ Trịnh thị đã hết cách, toàn bộ hy vọng đều ký thác vào đứa con gái lớn thông tuệ, mong nàng có thể ém chuyện lắng xuống, nhất định không thể cho Đại lão thái gia tra xét sổ sách.

Nhớ khi xưa, tiểu cô ở Phượng phủ cũng xuất thân từ thành Hoài Thiên, lúc đó Phượng phủ đâu sung túc như hiện nay, vậy mà nàng vẫn có thể bay lên làm Hầu gia phu nhân. Trịnh thị vô cùng cưng chiều hai con gái, hy vọng các nàng càng lớn càng xuất sắc. Đặc biệt là con gái lớn, Trịnh thị tin tưởng tương lai nàng chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.

Phượng Chiếu Tình tiếp tục, “Lục muội nhỏ tuổi, lại được nuông chiều thành quen nên tính tình mới trẻ con như vậy, thường xuyên khiến mẫu thân đau đầu. Hôm nay nàng gây phiền cho các trưởng bối, thật sự nên được dạy dỗ lại, không thể để nàng tùy hứng như vậy nữa.” Nàng là tỷ tỷ, nói những lời này vô cùng khí phách.

Phượng Chiếu Tình như đã nhìn ra Đại lão thái gia muốn để các nàng chịu tiếng xấu để bảo toàn thanh danh cho Phượng phủ và Phượng Vân Phi, dù rằng các nàng cũng chẳng phải bị oan. Bây giờ đẩy Phượng Chiếu Điềm ra chịu trách nhiệm thì những người khác sẽ thoát tội, cũng xem như nhanh trí. Chỉ là gặp chuyện lại đẩy muội muội ra trước, nhân phẩm thật không ra gì.

Nghe Phượng Chiếu Tình nói vậy, bầu không khí không còn giương cung bạt kiếm như vừa rồi, Đại lão thái gia cũng thầm gật đầu.

Tuy ông có thể trừng phạt Phượng tam lão gia và Trịnh thị để cứu vãn thể diện cho cả nhà, nhưng nếu có cách giải quyết tốt hơn thì sẽ bớt lo, không phải sao Lý do con trẻ xích mích là tốt nhất, huống chi sổ sách ở tiền viện đâu thể tùy tiện tra xét. Nếu tra ra được có người động tay động chân thì phải xử phạt thế nào Nếu phải phạt, vì mấy nghìn lượng bạc mà mất đi nô bộc đời đời hầu hạ, vậy thì mất nhiều hơn được. Còn nếu không phạt thì làm sao khiến mọi người tin phục

Không điều tra là tốt nhất.

Về chuyện Trịnh thị cay nghiệt với Phượng Chiếu Ngọc thì đóng cửa lén giải quyết là được.

Phượng Chiếu Tình lại nói, “Còn Đại tỷ quanh năm không ở gần người thân, nóng lòng nhớ phụ thân nên mới hấp tấp tranh đoạt lễ vật Đại bá phụ gửi đến, chuyện này là có nguyên nhân, thật đáng thương.”

Tranh đoạt Lời này thật vi diệu. Khóe miệng Tiêu Ngự khẽ nhếch, nhìn vị tiểu thư đoan trang tú lệ này làm cách nào vùi lấp trận sóng gió này.

“Mẫu thân vốn đã chuẩn bị người khiêng lễ vật về viện của Đại tỷ nhưng trước phải nhập vào sổ sách, ngay cả sổ cũng giao cho Đại tỷ. Đại tỷ có gấp cũng không nên… Lục muội oán Đại tỷ không hiểu được lòng thành của mẫu thân nên mới cãi cọ. Mọi chuyện là như vậy, kỳ thực cũng không phải chuyện gì lớn, đều do người hầu không hiểu chuyện chọc vào chư vị trưởng bối. Không dạy kỹ người hầu là do mẫu thân quản thúc còn thiếu sót, Tình Nhi không dám bao che, nay xin nhận lỗi với các vị thúc bá.” Nói xong thì cúi người hành lễ.

“Điêu nô khinh chủ là chuyện thường ngày. Phượng ngũ tiểu thư không cần phải tự trách.” Một phụ nhân trung niên ngồi ghế hàng dưới Hồ tri huyện mở miệng, vẻ mặt hiền lành nhân hậu, dường như rất thông cảm với câu chuyện của Phượng Chiếu Tình. Còn quay ngoắt lại nhìn Phượng Chiếu Ngọc, vẻ mặt không hề tốt đẹp.

Phượng Chiếu Tình nói mấy câu này bảy phần thật ba phần giả, khiến người ta không nhận ra mình nói dối. Nàng đổi trắng thay đen, đổ cho Phượng Chiếu Ngọc gây rối, vì lợi ích cá nhân mà không màng lễ giáo.

“Đại tỷ quanh năm không ra khỏi viện tử, chuyện này cũng không có cách nào. Bởi vì lúc trước di nương của Đại tỷ chỉ lo… không chăm sóc tốt cho Đại tỷ. Thân thể Đại tỷ yếu đuối từ nhỏ, mấy năm trước còn mắc bệnh nặng, dọa mẫu thân sợ hết hồn. Mời rất nhiều đại phu, ai cũng nói Đại tỷ cần tịnh dưỡng. Nếu Đại tỷ muốn ra ngoài thì chỉ cần nói mẫu thân một tiếng. Mẫu thân dù lo lắng nhưng chỉ cần sắp xếp ổn thỏa, hơi phiền chút nhưng không phải là không thể.”

Phượng Chiếu Tình vừa dứt lời, phụ nhân trung niên liền hừ lạnh, mở miệng, “Một tiểu thư khuê các đương nhiên cửa lớn không ra cổng trong không bước, cả ngày muốn ra ngoài là thế nào Còn nói không được gặp ai, vậy không biết Phượng đại tiểu thư muốn gặp người nào”

Phụ nhân trung niên dường như hết sức hài lòng Phượng Chiếu Tình, mỗi lời phụ họa đều nhắm vào Phượng Chiếu Ngọc.

Phượng Chiếu Tình đánh tráo khái niệm, đem chuyện hắn tiết lộ bị giam lỏng bẻ cong thành Phượng Chiếu Ngọc không muốn an phận trong nhà, đối với một tiểu thư khuê các thì đây là tội rất nặng.

Tiêu Ngự ngẩng đầu nhìn Đại lão thái gia. Nếu vị tộc trưởng này nghe lời Phượng Chiếu Tình, vứt hắn về tay Trịnh thị thì lần này e là thực sự nguy hiểm đến tính mạng. Trịnh thị sẽ không kiêng kỵ thân phận Phượng Chiếu Ngọc, tiểu thiếu niên đáng thương vốn đã bị xem là con rơi của gia tộc, những người kia đâu biết thủ đoạn của Phượng Vân Ninh. Không ai coi trọng cái mạng nhỏ của hắn. Chỉ có Phương thị thật lòng muốn bảo vệ hắn nhưng nàng lại không có năng lực.

Phượng Chiếu Tình lại tiếp, “Chuyện lần này, thật sự là do mẫu thân lo Đại tỷ thấy bức bối trong lòng, Đại tỷ lại ít giao tiếp với người ngoài nên bị điêu nô lừa gạt mới hiểu lầm tấm lòng của mẫu thân. Bây giờ hiểu lầm được tháo gỡ, Đại tỷ nhất định sẽ không trách mẫu thân nữa. Những nô tài gây xích mích cũng nên được giáo huấn lại.”

“Cái gì mà giáo huấn lại, vẫn là Tình Nhi quá lương thiện.” Phụ nhân trung niên khinh thường nói, “Đối với thiên kim tiểu thư lòng lang dạ thú chà đạp lòng tốt thì đích thật không đánh không mắng được, nhưng chẳng lẽ bỏ qua cho đám cẩu nô tài Cũng vì mẫu thân con quá nhân từ mới bị đám điêu nô làm phản. Nếu sớm bán quách chúng đi thì làm gì có phiền phức hôm nay.”

Phượng Chiếu Tình mỉm cười, “Đa tạ Lý phu nhân răn dạy, Tình Nhi vô cùng cảm kích.”

“Được rồi, ta sớm biết Tình Nhi là người tốt mà, đúng là phượng hoàng của thành Hoài Thiên.” Lý phu nhân cười nhìn Trịnh thị, miệng khen Phượng Chiếu Tình không dứt.

Tiêu Ngự nhận ra rồi, chắc Lý phu nhân coi trọng Phượng Chiếu Tình, muốn nàng là nàng dâu tương lai chứ gì

Dù cho nàng toan tính thế nào cũng không nên bỏ đá xuống giếng Phượng Chiếu Ngọc không nơi nương tựa, Phượng Chiếu Tình và Trịnh thị chẳng thua gì nhau. Xem ra, nàng không chỉ muốn bắt Phượng Chiếu Ngọc trở về lòng bàn tay của Trịnh thị mà còn muốn đối phó với Bách Linh, diệt trừ người cuối cùng thật lòng thật dạ với Phượng Chiếu Ngọc.

Mới nhỏ mà tâm địa vô cùng ác độc.

Tiêu Ngự ngẩng đầu nhìn Đại lão thái gia, thấy ông trầm ngâm không nói, như đang suy nghĩ.

Phượng Chiếu Tình đột nhiên nhìn Phượng Chiếu Kỳ đứng sau Đại lão thái gia, mỉm cười nói, “Tiểu muội nhiều lời, vượt quá phép tắc. Không biết Đại ca nghĩ gì về chuyện này”

Thái độ của Phượng Chiếu Kỳ đối với Phượng Chiếu Tình khá là hòa nhã, gật đầu nói, “Cứ theo ý Ngũ muội.”

Bách Linh nhìn xung quanh, lòng như lửa đốt. Mẹ con Trịnh thị thì hùng hổ ép người, ngay cả thân đệ song sinh của tiểu thư cũng không lên tiếng bênh vực, trái lại còn hùa theo Phượng Chiếu Tình. Bách Linh nôn nóng đến đỏ mắt, nước mắt lưng tròng mà không dám khóc.

“Mọi việc đã quá rõ ràng.” Phượng tam lão gia thấy không ai nói gì nữa, vội chắp tay lên tiếng, “Xin Đại lão thái gia ra quyết định, đám tiểu bối chúng con sẽ tuân theo.”

Phượng tam lão gia cảm thấy Phượng Chiếu Tình đã giúp họ lấy lại ưu thế, gương mặt ung dung.

Tiêu Ngự rũ mắt, khẽ lắc đầu. Thật sự không có sơ hở gì hả

Tiêu Ngự bước lên hành lễ, nói, “Nhiều lời vô ích, xin Đại lão thái gia kiểm tra sổ sách.”

Kiểm tra sổ sách.

Phượng Chiếu Tình vừa phun châu nhả ngọc nhíu mày, liếc nhìn Phượng Chiếu Ngọc.

Nàng nói nhiều như vậy mà Phượng Chiếu Ngọc chỉ đáp lại có một câu.

Mà câu này lại khiến nàng á khẩu không thể phản pháo.

Nàng tuyệt đối không muốn để người ta điều tra sổ sách theo ý Phượng Chiếu Ngọc nhưng không thể nói được, Trịnh thị cũng không thể, nếu không chính là chột dạ.

Trịnh nghe xong bốn chữ kia, sắc mặt lập tức vặn vẹo. Con tiểu tiện nhân này một mực muốn phơi bày chuyện nàng sợ nhất trước mắt mọi người!

Đại lão thái gia nhíu mày, Tiêu Ngự thản nhiên nhìn lại ông.

Bị ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào mình, Đại lão thái gia hơi bối rối. Vị tộc trưởng trông nom Phượng phủ mấy thập niên cũng không thể kiên trì nhìn lâu hơn, đành phải quay sang chỗ khác.

Mặc cho Phượng Chiếu Tình biện giải đủ đường, mặc cho người khác giả tạo yên bình, sự thật đã rành rành trước mắt. Mọi người đều đã nhận ra, mười mấy năm qua Phượng Chiếu Ngọc bị Trịnh thị hà hiếp.

Nhưng bọn họ có thể vì lợi ích cá nhân mà trải một tấm lụa phẳng phiu đẹp đẽ bao trùm tất cả thị phi, để chân tướng không bao giờ được thấy ánh mặt trời. Mọi người đều biết rõ trong lòng nhưng vẫn thêu hoa trên gấm, giữ vững hình tượng thế gia đoan chính.

Gia tộc lớn nào cũng vậy, đây là vì lợi ích và thể diện của cả gia tộc, vì công chứ không vì tư.

Mà giờ phút này, tộc trưởng Đại lão thái gia lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong sáng vô tư đó.

Đôi mắt đó quá sạch sẽ, cũng quá thấu triệt. Dường như chuyện gì hắn cũng biết rõ, những người lớn vì lợi ích riêng mà chỉ hươu bảo ngựa, rồi lại đòi hỏi ông giành lại công bằng.

Ánh mắt như vậy, ông càng không dám đối diện.

Thấy Đại lão thái gia quay chỗ khác, Tiêu Ngự hơi ngẩn ra, không nhịn được cười khẽ.

Không ngờ Đại lão thái gia quản lý một đại gia tộc phong kiến nhiều năm như vậy mà vẫn còn sót lại tính thật thà. Vì ranh giới đạo đức nên ông mới hổ thẹn, không dám nhìn thẳng một cô bé.

Tuy ông lão vì lời của Phượng Chiếu Tình mà do dự, phớt lờ công lý nhưng nếu đánh giá khách quan, ông thân là tộc trưởng, không thể hành động theo cảm tính. Suy bụng ta ra bụng người, Tiêu Ngụ vẫn rất khâm phục ông.

Nhưng còn ranh giới đạo đức là tốt rồi, có đạo đức thì Phượng lão gia tử tất không thể khoan dung với một việc.

Tiêu Ngự nói, “Tằng tổ bá phụ, con còn một chuyện muốn nói, nhưng mà chuyện này quan trọng, con muốn nói nhỏ với tằng tổ bá phụ.”

Dứt lời, hắn liền đi đến chỗ Đại lão thái gia.

Tam lão thái gia vội hỏi, “Ngọc Nhi, không được làm càn.”

Đại lão thái gia phất tay, nói, “Không sao, Ngọc nha đầu đến đây.”

“Ngọc nha đầu” giật giật khóe miệng, vẫn duy trì phong thái đoan trang đi tiếp.

Những trưởng bối không thể gọi hắn là “Chiếu Ngọc” đàng hoàng hả trời!

Trịnh thị sốt sắng nhìn Phượng Chiếu Ngọc, Phượng Chiếu Tình cũng bó tay nhíu mày.

Vừa rồi nàng đã giải thích vô cùng tỉ mỉ, còn được phu nhân phủ khác hưởng ứng, tại sao Đại lão thái gia vẫn không thuận sườn núi ra quyết định luôn Vì tiếng tăm của Phượng phủ, nàng tin Đại lão thái gia biết tốt nhất phải làm thế nào.

Nhưng chuyện gì đang xảy ra Ông lại cho phép Phượng Chiếu Ngọc cáo trạng riêng, còn ngay trước mắt nhiều người như vậy

“Chuyện gì mà không thể nói quang minh chính đại, còn muốn thầm cáo trạng. Sợ người ta không biết mình xấu xa chắc!” Phượng Chiếu Điềm thấy tỷ tỷ mình chiếm thế thượng phong, tâm trạng đắc ý, không nhịn được mở miệng.

Phượng Chiếu Tình vội kéo nàng về, uy hiếp trừng mắt, không cho nàng nói nữa.

Phượng Chiếu Ngọc dừng lại, quay đầu nhìn lướt qua các nàng.

Trịnh thị bị đôi mắt trong veo liếc qua, lòng chợt hốt hoảng, sợ rằng Phượng Chiếu Ngọc bị Phượng Chiếu Điềm khích mà nói ra bí mật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »