Đại Hoa không đáp, lập tức ngẩng đầu nhìn pho tượng trong sân, thần sắc có chút phức tạp.
"Tôi không biết, tôi chỉ biết ngọn núi này có thần linh che chở. Chỉ là, cho dù có thần linh che chở, nhưng với những kẻ sẵn sàng vứt bỏ con gái mình vào núi cho dã thú ăn thịt hoặc đem làm vật tế lễ như thế này, thì ngọn núi này cũng chẳng thể trụ được bao lâu nữa..."
"Khi cô đến đây, có lẽ đã nghe người ta nói ngọn Bắc Sơn này rất linh thiêng, dân làng trong vòng bán kính trăm dặm quanh núi đều sống rất tốt đúng không?"
Trường Sinh gật đầu.
Chính vì thế nên khi chọn lên núi, Trường Sinh mới không điều tra quá nhiều, bởi vì nàng vốn chỉ muốn thả lỏng tâm trí, đợi những sóng gió xoay quanh mình dần lắng xuống, cũng như chờ đám Phật tu ở Tây Phương Phật Quốc không còn ý định bắt nàng về làm đệ tử nữa là có thể rời đi. Thật sự không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Đại Hoa vô cảm nhìn pho tượng trong sân, dường như nàng đang nhìn nó, mà cũng như đang nhìn lại cuộc đời mà mình không hề muốn nhớ tới.
"Thực ra, trước kia ngọn núi này không hề giàu có, cũng chẳng có vẻ linh khí dồi dào như bây giờ. Rất lâu, rất lâu về trước, nơi đây chỉ là một ngọn núi hoang. Đừng nói đến thú săn, thời đó trên núi có được vài tán cây lưa thưa đã là trời cao phù hộ rồi. Cô gái nhỏ, có lẽ cô không biết, ở cái chốn khỉ ho cò gáy như chúng ta lúc bấy giờ, căn bản không có cô gái nào muốn gả tới đây. Không còn cách nào khác, người ngày càng ít, cái ăn cái mặc không đủ, không nuôi nổi nhiều con, nhưng để nối dõi tông đường và nuôi sống gia đình, phần lớn những đứa con gái thừa thãi đều bị người nhà vứt bỏ. Khi đó, trong khe núi, hài cốt bé gái chất chồng, oán khí ngút trời. Đáng than thay, họ vẫn còn trách móc không có phụ nữ chịu gả vào, sợ đoạn mất hương hỏa. Giống như người chú của tôi vậy, cả nhà người thì bệnh, kẻ thì ngốc, đến bản thân còn chẳng lo nổi, vậy mà vẫn muốn cưới vợ sinh con cho con trai. Sinh con ra lại không nuôi nổi, rồi lại vứt bỏ những đứa bé gái, lấy cái danh nghĩa mỹ miều là nối dõi hương hỏa."
"Có đôi khi tôi thật sự không hiểu, loại hương hỏa này còn có cần thiết phải duy trì tiếp hay không?"
"Đứa trẻ sinh ra trong một gia đình như vậy, chưa nói đến việc liệu có bị dị tật do cha mẹ, ông bà để lại hay không, dù cho may mắn sau này là một người lành lặn, thì trong nhà vẫn còn ông bà già yếu bệnh tật, người cha tâm trí không bình thường chỉ như đứa trẻ sáu tuổi, cùng người mẹ ốm yếu câm lặng. Nhiều người kéo chân như vậy, nhà lại chẳng phải có vạn lượng bạc, cũng chẳng phải dòng dõi danh gia vọng tộc hiển hách gì, tự nhiên không thể gửi con đi đọc sách luyện võ, cuối cùng chẳng phải vẫn phải đào đất kiếm ăn sao?"
"Một gã nông dân, dù có làm việc mệt chết trên đồng ruộng, liệu có nuôi nổi cả đại gia đình toàn người ốm đau tàn tật cần thuốc thang này không? Chẳng lẽ sinh nó ra, chỉ để nó sinh ra là để chịu tội thôi sao? Đợi đến khi nó lớn lên, biết được vì để nuôi sống bản thân mà chị em ruột thịt của mình bị vứt bỏ trên núi tự sinh tự diệt, thì sẽ có tâm trạng thế nào?"
"Đứa trẻ như vậy, sau này chỉ có hai kết cục. Hoặc là nó trở nên tê liệt giống như tổ tiên mình, cho rằng tất cả những điều này là lẽ đương nhiên, hoặc là nó sẽ chỉ sống trong hối hận suốt đời."
"Tôi thật sự không hiểu, muốn sinh nuôi một đứa trẻ, chẳng lẽ không nên chuẩn bị mọi thứ thật đầy đủ trước khi sinh chúng ra sao? Chẳng lẽ sinh nuôi chúng, chỉ đơn thuần là để nối dõi hương hỏa dưỡng già?"
Đại Hoa càng nói càng giận, đến cuối cùng gần như phẫn nộ cất tiếng chất vấn. Nàng cũng không biết mình đang chất vấn ai, có lẽ là những kẻ ngu muội vứt bỏ con mình vào núi, hoặc có lẽ là thực tế xã hội đầy đau khổ bất lực nhưng không thể thay đổi này chăng?
Giọng nàng hơi lớn, làm đứa bé gái giật mình run rẩy, nhưng rất nhanh đã được người đàn bà lớn tuổi kia dỗ dành mà im lặng, chép chép cái miệng nhỏ rồi chìm vào giấc ngủ. Người đàn bà lớn tuổi kia bất mãn trừng mắt nhìn con gái mình một cái, rồi ôm đứa bé lắc lư dỗ dành.
Đại Hoa lúc này mới sực tỉnh, nàng cười khổ một tiếng, ngượng ngùng xin lỗi rồi mới tiếp tục kể.
"Chuyện là như vậy đấy, thời đó nhà nào trong vòng trăm dặm quanh Bắc Sơn hầu như đều không có con gái, chỉ còn lại ngày càng nhiều nam đinh. Hừ! Nam đinh! Không có phụ nữ, họ tự sinh ra được chắc? Càng nghèo càng đẻ, càng đẻ càng nghèo, chắc là nói về tình cảnh đó đấy."
"Nhưng có lẽ là trời cao che chở, một ngày nọ, ngọn núi này 'sống' lại."
"Sống lại?"
Trường Sinh không nhịn được mà chen lời.
"Đúng vậy."
Vì thời gian đã quá lâu, Đại Hoa đã không còn nhớ rõ, giờ chỉ có thể hồi tưởng mơ hồ những chuyện mẹ mình từng kể.
"Mẹ tôi nói, lúc bà còn nhỏ đã biết ngọn núi này như thể sống lại, không chỉ bắt đầu mọc đủ loại hoa cỏ cây cối, mà còn có ngày càng nhiều thực vật bị thu hút tới. Ngay sau đó, cuộc sống của người dân nơi đây dần dần khá hơn. Không phải nói là giàu có bao nhiêu, ít nhất cũng không còn cảnh bữa đói bữa no như trước. Đời sống khá lên, trẻ con cũng nhiều hơn, có mười mấy năm trời, trẻ con ngày càng nhiều, mọi người đều nói là Sơn thần của ngọn núi này đã nghe thấy lời cầu nguyện của dân chúng nên đáp lại, còn nói cuộc sống sau này của mọi người sẽ tốt hơn nhiều. Từ lúc đó, ngày nào cũng có rất nhiều người lên núi tế lễ cầu nguyện với Sơn thần."
Nói đến đây, biểu cảm của Đại Hoa có chút phức tạp khi nhìn về phía mẹ mình.
"Mẹ tôi, có lẽ cũng chỉ trải qua được vài năm tốt đẹp như vậy thôi. Đợi đến khi bà mười mấy tuổi, dân làng quanh Bắc Sơn đột nhiên kinh ngạc phát hiện, trong số những đứa trẻ sinh ra, rất nhiều đứa có dị tật thân thể này nọ. Ban đầu, mười đứa thì chỉ có một hai đứa, nhưng về sau lại càng nhiều, mười đứa thì có năm sáu đứa bị dị tật. Cô cũng biết đấy, dân làng ở đây vốn có thói quen vứt bỏ con gái. Khi phát hiện trong đám trẻ có nhiều đứa bị tật nguyền, những đứa bị vứt bỏ đầu tiên chính là các bé gái."
"Sau đó, sinh khí của ngọn núi kia dần suy yếu?"
Đại Hoa kinh ngạc nhìn Trường Sinh, im lặng gật đầu.
Trong tiếng hát ru con đầy từ ái của người đàn bà lớn tuổi kia, Đại Hoa tiếp tục kể câu chuyện đã đè nén trong lòng mình rất lâu.
"Mẹ tôi là một người cứng cỏi, bất kể sinh bao nhiêu đứa con, dù là trai hay gái, bà đều kiên quyết không cho phép vứt bỏ chúng. Nhưng rất không may, năm đứa con đầu của mẹ tôi đều là con gái, hơn nữa các chị của tôi, ít nhiều đều có dị tật. Vì phải chăm sóc các chị, mẹ tôi không chịu sinh thêm nữa, thế nhưng, những bậc trưởng bối kia làm sao cho phép? Cho nên nhân lúc mẹ tôi đi làm ngoài đồng, họ đã đem năm người chị của tôi lên núi vứt bỏ hết cả."
Khi nói những lời này, trong mắt Đại Hoa thấp thoáng có tia lửa nhảy múa, đó là ngọn lửa của sự thù hận!
"Mẹ tôi quỳ xuống cầu xin họ, dập đầu đến chảy cả máu, thế mà không ai chịu nói ra tung tích của các chị tôi. Sau đó mẹ tôi một mình vào núi rất nhiều lần, đều không thể tìm thấy người, cuối cùng khi bị cưỡng ép đưa về, người đã sốt đến mê sảng. Từ lúc đó, tinh thần của mẹ tôi đã có chút vấn đề."