Bị "chỉnh" một cú như vậy, Ngụy Thanh Sơn quả nhiên ngậm miệng không nhắc tới vấn đề chiều cao của Trường Sinh nữa, chỉ là vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu khi những kẻ không biết tốt xấu kia lại dám nói về nghĩa phụ của mình. Hắn lầm bầm lầu bầu, cũng chẳng biết đang nói cái gì.
“Được rồi.”
Lúc này, Ngụy Vân Thư đã từ ngoài phủ trở về, vốn đang lặng lẽ đứng dưới hành lang nhìn bọn họ đùa giỡn, bèn bước tới, chậm rãi lên tiếng.
Sáu năm trôi qua, thời gian dường như cực kỳ ưu ái Ngụy Vân Thư, không hề để lại dấu vết gì trên gương mặt người ấy. Người vẫn là vị công tử phong tư xuất chúng, dung nhan tuyệt thế, khí chất như lan như trúc của năm nào. Tuế nguyệt chẳng những không làm người kém đi chút nào, ngược lại còn tăng thêm vài phần mị lực.
Cũng chẳng trách có kẻ công kích Ngụy Vân Thư, tung tin đồn rằng người vì muốn giữ gìn dung nhan mà phải uống máu đồng nam đồng nữ. Thế nhưng, đây hoàn toàn là lời đồn nhảm. Nếu quả thật chỉ cần uống chút máu chưa qua luyện chế của đồng nam đồng nữ mà có thể khiến người phàm dung nhan bất lão, thì đám quyền quý kia sao có thể bỏ qua?
Ngụy Thanh Sơn nịnh nọt, cung kính mời Ngụy Vân Thư ngồi xuống, rồi mới cẩn thận thốt ra suy nghĩ của mình.
“Nghĩa phụ, vì sao người phải nhẫn nhịn đám người ngu xuẩn vu khống người? Đao trong tay con vẫn còn dùng được, chỉ cần người cho phép, con nguyện vì người mà chém sạch đám người lắm mồm kia!”
“Sau đó con sẽ bị bắt rồi bị chém đầu.”
Ngụy Vân Thư khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nước thanh mát làm cái đầu đang đau nhức dữ dội của người dịu đi đôi chút. Liếc nhìn Trường Sinh, Ngụy Vân Thư biết đây là trà thuốc do Vĩnh An đặc biệt điều chế cho mình, thần sắc vì thế mà càng thêm thư thái.
Chỉ là khi nhìn thấy nghĩa tử vẫn còn đang phẫn nộ kia, Ngụy Vân Thư vẫn không nhịn được mà cảm thán. Thế mà đã lại sáu năm nữa trôi qua, Thanh Sơn ngoài việc tăng thêm tuổi tác và võ nghệ, thật sự là chẳng hề lớn thêm chút trí khôn nào. Người như vậy, nếu mình có rời xa nhân thế, e là cũng chẳng sống được bao lâu.
Vừa nghĩ tới đây, Ngụy Vân Thư lại thấy đau đầu. Nhưng trước khi rời đi, người vẫn phải làm chút gì đó, vì nước Đại Hạ này, vì lê dân bách tính, cũng vì đám nghĩa tử nghĩa nữ này.
Muốn gạt bỏ mọi định kiến, trừ phi lập được kỳ công không thế, lưu danh sử xanh!
Ngụy Vân Thư khẽ điều hòa hơi thở, nở một nụ cười nhạt.
“Lần này triều đình triệu con trở về là vì Nhung Địch. Mùa đông năm ngoái, Nhung Địch bất ngờ gặp trận bão tuyết trăm năm có một, trâu bò và bách tính chết vô số kể. Trên thảo nguyên không trồng trọt lương thực quy mô lớn, thứ họ dựa vào chẳng qua là thịt và sữa của gia súc. Nếu không có gì bất ngờ, đợi đến khi xuân về hoa nở, chắc chắn bọn chúng sẽ quay lại cướp phá.”
“Nhưng lúc đó chúng ta vừa mới bắt đầu cày cấy mùa xuân, làm gì có lương thực dư thừa cho bọn chúng cướp?! Đúng vào lúc giáp hạt, nếu lương thực của bách tính bị cướp đi, họ biết sống thế nào?”
“Ngự sử trung thừa miệng lúc nào cũng nói: ‘Đại Hạ ta đất rộng của nhiều, thứ ăn được nhiều vô kể. Đại Hạ xưa nay lấy nhân đức trị thiên hạ, sao không đem lương thực dư thừa tặng cho Nhung Địch? Như vậy vừa có thể giảm bớt áp lực lương thực cho Nhung Địch, cũng có thể hiển lộ nhân từ của Đại Hạ ta.’”
“... Não lão già đó bị lừa đá rồi sao? Đi giảng nhân đức, giảng lễ nghi với đám người ăn lông ở lỗ, không tim không phổi đó? Những năm qua, Đại Hạ ta lần nào chẳng làm vậy? Nhưng lần nào cũng là công dã tràng! Đám Nhung Địch đó dạ dày ngày càng lớn, lão già chết tiệt kia ở trong chốn êm đềm như Đế Đô thì đêm đêm ca múa, còn bách tính biên quan chẳng lẽ đáng bị cướp bóc hàng năm, nữ tử chẳng lẽ đáng bị bắt về làm công cụ sinh đẻ?! Nghĩa phụ, sao người không một đao chém chết cái kẻ miệng đầy phân đó đi?!”
Ngụy Vân Thư nhíu mày. Thanh Sơn trước kia ở Đế Đô cử chỉ đã tùy tiện, đi biên cương sáu năm, sao hành vi cử chỉ lại càng ngày càng thô lỗ thế này? Sao có thể nói là miệng đầy phân được? Phải nói là lão già không chết kia mới đúng.
“Cho nên ta đã xin bệ hạ phái lão ta đi biên cương làm tuần phủ. Đã là Ngự sử trung thừa có tấm lòng yêu thiên hạ như vậy, sao ta có thể không thỏa mãn lão? Dù sao ta cũng coi như là nửa văn nhân, chút chuyện nhỏ này, chẳng qua là nhấc tay mà thôi.”
Trường Sinh nhịn cười đến khổ sở. Chẳng trách hôm qua có người khóc lóc ỉ ôi ở cửa phủ, hóa ra là vì vậy. Khổ cho Ngự sử trung thừa tuổi đã cao mà còn phải "cõng roi chịu tội" vất vả như thế. Hóa ra là sắp bị đày đi biên cương. Thật kỳ lạ, có những việc nhìn người khác làm thì thấy bình thường, sao cứ đặt lên bản thân lại không chịu nổi? Nếu Ngự sử trung thừa có thể hào sảng chấp nhận rồi đi tới Nhung Địch truyền bá văn minh Đại Hạ, có lẽ Trường Sinh cũng sẽ kính nể vài phần.
Tuy cười thì cười, nhưng qua đó có thể thấy được thái độ của cả triều đình Đại Hạ đối với Ngụy Vân Thư. Phàm là ý kiến người đưa ra, bất kể đúng sai, luôn có kẻ phản đối. Hiện tại bọn họ phản đối Ngụy Vân Thư đã chẳng còn liên quan đến đúng sai nữa, chỉ là vì bọn họ muốn phản đối mà thôi.
Đây là một tín hiệu rất nguy hiểm. Vậy mà Thiếu Đế, với tư cách là chủ một nước, lại có thái độ rất mập mờ đối với Ngụy Vân Thư. Điều này đã gửi đi một tín hiệu cho các triều thần, dẫn đến việc họ ngày càng quá quắt.
Nói đi cũng phải nói lại, luôn có người bảo Ngụy Vân Thư là đại gian thần, nhưng suy cho cùng, Trường Sinh cũng chẳng thấy Ngụy Vân Thư có điểm gì xấu. Có lẽ đối với thế gian, sự khác biệt về cơ thể này, sự kỳ lạ trong ý chí, cùng sự dè chừng do không thể thấu hiểu nhau, chính là tội lỗi lớn nhất rồi.
Ngay khi ba người Trường Sinh đang lặng lẽ trò chuyện, trong cung đột nhiên có người tới. Là Thiếu Đế, muốn gặp Trường Sinh.
“Gặp ta?”
Trường Sinh nhíu mày. Tiểu nội thị kia đứng trước mặt lão tổ tông là Ngụy Vân Thư thì chẳng dám làm càn, lúc này đang nín thở thu mình, nhỏ giọng nói:
“Vâng. Bệ hạ muốn mời Vĩnh An tiểu thư vào cung một chuyến.”
Trường Sinh không khỏi nhìn về phía Ngụy Vân Thư. Tại sao Hoàng đế không triệu kiến Ngụy Vân Thư mà lại triệu kiến cô? Hơn nữa, đây đã không phải lần đầu tiên rồi? Tính kỹ lại trong tháng này, đây đã là lần thứ năm, số lần còn nhiều hơn cả triệu kiến Ngụy Vân Thư. Lần nào cũng ban thưởng hậu hĩnh, nhưng thực tế cô chẳng làm việc gì đáng để khen thưởng cả.
Điều này khiến Trường Sinh không thể không suy nghĩ nhiều.
Vị tiểu Hoàng đế kia không phải là...
Muốn nhân cơ hội lôi kéo mình chứ?
Ngụy Vân Thư không nói gì, chỉ là biểu cảm trên mặt trở nên khó đoán. Phải nói rằng, Thiếu Đế có tố chất trở thành minh quân. Khi còn nhỏ đã biết cách xoay xở giữa các thế lực, những thế lực từng dựa vào phe Thái hậu giờ đã nằm trong tay người. Thậm chí ngay cả tông thất cũng bị người nắm thóp ngoan ngoãn phục tùng. Nếu nhất định phải nói có điều gì mà người chưa quản lý tốt, thì chỉ có mình - kẻ gian thần trong triều đình, cùng với biên cương đầy biến động mà thôi.
Vậy nên, tại sao người lại hết lần này đến lần khác triệu kiến Trường Sinh? Chẳng lẽ thật sự như Trường Sinh suy đoán, muốn lôi kéo Trường Sinh? Không, Ngụy Vân Thư có thể nói là tận mắt nhìn Thiếu Đế lớn lên, đối với những việc không thể làm được, người sẽ không tốn thêm thời gian và tâm sức. Giống như việc người chưa bao giờ cố gắng thấu hiểu chính mình vậy.
Ngụy Vân Thư chợt nghĩ đến tuổi của Thiếu Đế, khẽ ngẩn người. Có một vấn đề người luôn bỏ qua, năm nay Thiếu Đế, hình như đã mười sáu tuổi rồi?