Nạp Thiếp Ký II

Lượt đọc: 3672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3-4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 52
thật và ảo

❊ ❊ ❊

Trên bàn trong tẩm cung của Trầm vương phi, một cái đèn chiếu ra ánh sáng hôn ám. Gió lạnh từ đâu đó thổi vào, khiến nó lập lòe không ngừng. Trầm Tuyết Phỉ sợ hắc ám, nên khi ngủ đều thường để đèn.

Nàng để lên giường cả buổi, nhưng cứ trăn trở qua lại không thể chợp mắt. Hiện giờ còn là mùa xuân, lúc này còn chưa có ruồi muỗi, do đó màn trướng không cần buông xuống. Lúc này nàng nằm nghiêng người ra ngoài, mở to đôi mắt phượng mỹ lệ, ngơ ngẩn nhìn ra cửa, cũng không biết là đang có tâm sự gì.

Từ xa xa ẩn ước truyền lại tiếng cười nói náo loạn, xem ra là âm thanh truyền lại từ tiệc rượu vui đùa trong hôn lễ. Có một câu gọi là "Điểu minh sơn canh u" (chim hót núi càng vắng), tẩm cung của Trầm vương phi chính là như thế. Bên ngoài náo nhiệt phi phàm, càng làm cho tẩm cung u ám lạnh giá. Chỉ có điều mọi thứ đó nàng sớm đã quen rồi.

Trong cơn hôn ám, Trầm Tuyết Phỉ cảm thấy gió rất lạnh, đưa hai tay ôm đôi vai thon thả mịn màng, rúc người vào trong mềm. Động tác này khiến nàng nhớ đến cảm giác được Dương Thu Trì ôm vào trong lòng. Loại cảm giác êm dịu, an toàn đó quyến rũ nàng sâu cực. Tuy lúc đầu nàng chỉ là có phản ứng hoảng sợ tự nhiên, nhưng khi nàng nằm gọn trong lòng Dương Thu Trì rồi, nàng biết lựa chọn đó là chính xác. Đó là loại cảm giác mà nàng nhất mực khát vọng, là bến cảng có thể tránh gió bảo, là nơi mà con thuyền nhỏ phiêu linh như nàng chỉ có đậu vào mới có thể yên ổn thảnh thơi.

Trầm Tuyết Phỉ ôm hai vai vuốt khẽ làn da mịn màng láng mịn như lụa của mình, lòng thầm nghĩ nếu đôi tay này là của Dương Thu Trì, và hắn trần trụi ôm nàng như thế này, thì nàng sẽ được hưởng tư vị gì?

Trầm Tuyết Phỉ nỡ nụ cười ngọt ngào và cả thẹn, nhắm mắt lại nhớ kỹ từng dư vị còn đọng lại khi nàng ở trong lòng Dương Thu Trì. Bờ ngực rộng ấy, cánh tay có lực ấy toát ra khí tức nam nhân khiến người ý loạn tình mê. Rồi lời nói thấp trầm và hùng hồn ấy, khiến cho lòng nàng không còn cảm giác gì sợ sệt nữa cả. Trầm Tuyết Phỉ thậm chí nghĩ, nếu như lúc này Dương Thu Trì đột nhiên xuất hiện bên nàng, vén mền ra, chiếm hữu nàng, nàng có cự tuyệt hay không đây...? Nhất định là không rồi, thậm chí, tự trong đáy lòng nàng còn ai oán vì sao hắn lại không tơi nữa.

Đang xuân ý lại láng, Trầm Tuyết Phỉ đột nhiên cảm thấy mền trên người mình từ từ tuột xuống dưới.

Nàng giật mình cả kinh, mở mắt ra nhìn, thấy trong ánh đèn hôn ám, một nam tử đang cúi xuống bên giường nàg, đưa tay kéo mền nàng, đồng thời mỉm cười nhìn làn da ngọc ngà mà cái áo lót màu hồng nhạt không thể nào che hết.

Nam tử này che ánh sáng, nhìn không rõ mặt, Trầm Tuyết Phỉ vội dùng tay che ngực, hoảng loạn nhưng cũng vui mừng gỏi hỏi: "Thù Trì! Là Thu Trì hả?"

"Là ta đây! Tiểu bảo bối! Không ngờ ta lại quay về hả? Hắc hắc hắc, nghĩ đến ta phải không?" Lời này tràn đầy sự dâm đãng.

Đấy không phải là giọng nói hồn hậu của Dương Thu Trì. Trầm Tuyết Phỉ kêu lên một tiếng kinh hãi, vội lăn vào trong giường, định chui xuống dưới, nhưng kẻ đó đã chụp lấy vai nàng kéo quay trở lại.

Lúc này thì nàng đã nhìn rõ, thì ra chính là Vương Quốc Tử đã quay lại! Trên vai còn đeo băng trắng, tựa hồ bị thương.

"Ngươi... ngươi định làm cái gì?"

Vương Quốc Tử cười khằng khặc dâm đãng: "Nương nương, tiểu sinh sợ người một mình cô độc, đặc biệt đến đây bồi bạn người, cùng người cộng hưởng vu sơn a." Nói xong, hắn đưa tay vén mền của Trầm Tuyết Phỉ.

Trầm Tuyết Phỉ túm mền giữ trước ngực, kêu thét lên: "Tiểu hắc!"

Tiểu hắc cẩu nằm phục trong góc nhà ngẩng đầu lên cảnh giác nhìn quanh, lại nhìn ngẩn Trầm Tuyết Phỉ.

"Tiểu Hắc mau cắn hắn! Mau cắn chết hắn a!" Trầm Tuyết Phỉ túm mền vừa tránh, vừa kinh khủng kêu lên.

Tiểu hắc cẩu đứng dậy bước đến trước mấy bước rồi đứng lại, ngễnh đầu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Trầm Tuyết Phỉ.

"Tiểu Hắc! Ngươi... ngươi sao không nghe lời vậy!" Trầm Tuyết Phỉ cố sức giữ mền, hét lớn: "Thu Trì! Thu Trì cứu ta! Cứu mạng a!"

"Vô dụng thôi, không cần kêu nữa, hộ vệ của nàng giờ này bận chuyện khác rồi, không rảnh để ý đến nàng đâu. Hắc hắc, đừng khẩn trương, thả lỏng chút đi, nàng sẽ nhanh chóng thưởng thức tư vị khoái lạc thôi."

"A...! Cút! Mau cút đi! Cứu mạng a...! Thu Trì cứu ta a...!" Trầm Tuyết Phỉ rục vào góc giường, kinh khủng đến mặt méo mó, rít lên chói lói.

"Nương nương! Nương nương người sao vậy?" Tiểu Nhị vừa chạy vừa cài lại quần áo thỏng ra, đứng bên cạnh tiểu hắc kinh khủng nhìn Trầm Tuyết Phỉ kinh hoảng thất thố trên giường.

Tiểu Hắc cẩu ngẩng đầu nhìn Tiểu nhị, miệng ứ ứ tựa hồ như không biết làm gì, sau đó quay đầu ra ngoài phòng sủa uông uông hai tiếng.

Trầm Tuyết phỉ bảo tiểu nhị: "Mau! Mau đi gọi Thu Trì, mau lên! Tên súc sinh Vương Quốc Tử định làm nhục ta! Mau gọi Thu Trì đến cứu ta a!"

Lúc này thì ngoài góc truyền vào tiếng than: "Tuyết Phỉ, ta ở đây, đừng sợ!"

Trầm Tuyết Phỉ quay đầu nhìn, thấy đằng sau màn trước có một hô vệ đeo yêu đao đang thương xót nhìn nàng.

"Thu Trì!" Trầm Tuyết Phỉ vụt dậy, bò từ đầu giường tới cuối giường, quỳ đứng dậy, thậm chí không kịp vén màn, nhảy ngay về phía Dương Thu Trì.

Dương Thu Trì bước tới tiếp nàng trên không, xé màn ôm nàng chặt vào trong lòng, dịu dàng bảo: "Tuyết Phỉ, đừng sợ, ta ở đây, ta nhất mực ở cạnh nàng đây!"

"Mau giết hắn! Mau giết tên súc sanh đó! Thu Trì, hắn định khi nhục ta, mau giết hắn, mau đi!" Trầm Tuyết Phỉ rục người vào lòng Dương Thu Trì, toàn thân không ngừng run run.

"Giết ai?" Dương Thu Trì ôm nàng nhìn tứ phía.

"Vương Quốc Tử! Hắn đứng bên giường, chàng không thấy sao?" Trầm Tuyết Phỉ thò đầu ra khỏi lòng Dương Thu Trì nhìn qua bên giường - bên giường không có ai, nàng vội nhìn tứ phía, thì ngoài tiểu nhị và tiểu hắc cẩu ra, không còn ai khác, "Hắn... hắn nhất định là chạy rồi, thấy chàng đến, hắn chạy rồi!"

Dương Thu Trì giữ chặt hai vai của Trầm Tuyết Phỉ, dịu giọng an ủi: "Tuyết Phỉ, ta nhất mực ở bên nàng, vừa rồi ở tẩm cung của quận chúa ta đã đánh lui thích khách xong là đến đây ngay, nhất mực thủ ở phòng của nàng."

"A! Chàng nhất mực ở phòng ta?" Trầm Tuyết Phỉ đẩy bật Dương Thu Trì ra, cả kinh hỏi, "Vậy chàng..., vậy ngươi vừa rồi sao không ngăn tên súc sanh Vương Quốc Tử đó, trơ mắt nhìn ta bị hắn khi nhục?"

"Trong phòng không có ai, mọi chuyện đều là ảo giác trong đầu nương nương mà ra!" Dương Thu Trì thương xót nhìn nàng.

"Ảo giác? Ảo giác cái gì? Ai nói đó là ảo giác, hắn kéo mền của ta, nói định lên giường làm nhục ta, ta nhìn thấy rõ ràng, sao lại là ảo giác?" Trầm Tuyết Phỉ khản giọng nói.

Dương Thu Trì quay đầu nhìn tiểu nhị và tiểu hắc cẩu ở bên cạnh: "Nàng hỏi bọn họ coi, vừa rồi có nhìn thấy cái gì không?"

Trầm Tuyết Phỉ chuyển đầu nhìn tiểu nhị: "Tiểu nhị, ngươi cũng nhìn thấy phải không? Ngươi phải làm chứng cho ta! Tên suc sanh Vương Quốc Tử này vừa rồi muốn làm nhục ta, ngươi nói đi, ngươi nói cho huynh ấy biết đi!"

Tiểu nhị đã nước mắt đầy mặt: "Nương nương..., người đã bị ảo giác thật đó..., Dương công tử không nói sai, vừa rồi trong phòng không có ai khác, tân cô gia đã bị thích khách đâm bị thương, lúc này đang nằm rũ trong tẩm cung của quận chúa..."

Trầm Tuyết Phỉ lắc đầu: "Ngươi nói dối, ngươi vì sao lại nói dối, Vương Quốc Tử vừa rồi rõ ràng là ở đây, hắn còn kéo mền của ta, muốn lên giường cưỡng gian ta, ngươi nói đi! Ngươi vì sao lại nói dối?"

Tiểu nhị đã khóc lệ đầy mặt, chẳng nói được câu nào, chỉ cố sức lắc đầu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3-4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »