Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Lượt đọc: 22580 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »
Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2).

❊ ❊ ❊

Tháng mười Tây Bắc, trời cao mây nhạt, gió thê lương thổi qua đất đai cằn cỗi, chỉ để lại một gốc cây Bạch Dương sớm bị gió thu thổi bay hết lá vàng, cô độc và kiên trì cắm rễ nơi mảnh đất cằn cỗi mà mênh mông này. Tây Nhung là một bộ tộc nơi biên giới phía bắc Đại Kim, được gọi là dân tộc sống trên lưng ngựa, cực kỳ dũng mãnh thiện chiến. Từ tám năm trước, sau khi đại vương tử Bạch Anh của bộ tộc Tây Nhung giết chết lão Vương cướp lấy vương vị trở thành vịa vua mới, bộ tộc Tây Nhung liền bắt đầu chuẩn bị phản bội Đại Kim.

Một mặt Bạch Anh tích cực tiến hành trang bị quân đội, mặt khác bắt đầu thao tác xây dựng hình tượng thần linh. Hắn ra lệnh tuyên dương, thần thánh hóa chiến tích, tiếp tục sùng bái thần Sáng Thế của bộ tộc Tây Nhung —— đại thần Thiên Chiếu.

Đại thần Thiên Chiếu sáng lập ra loài người thần thánh cao cấp nhất —— người Tây Nhung, người Tây Nhung giáng sinh xuống trần thế là để trở thành tùy tùng của Đại thần Thiên Chiếu, để thay đổi cái thế giới không tin thần linh này.

Sau khi thừa kế vương vị tám năm, Bạch Anh thông qua thầy tế tuyên bố Đại thần Thiên Chiếu ban thần ý, rằng Đại Kim mù quáng tự đại không ai tin đại thần Thiên Chiếu, con dân Tây Nhung nên giết chết tất cả những kẻ dị giáo này.

Bộ tộc Tây Nhung chính thức phản bội Đại Kim.

Hoàng đế Đại Kim cùng quần thần sa vào cuộc sống an nhàn hưởng lạc, trang bị quân đội chưa đủ, quân phản loạn Tây Nhung thế như chẻ tre, rất nhanh đã tiến tới gần thành trì lớn nhất Tây Bắc - Mặc thành. Phía Đông, Mặc thành dựa vào núi Minh Ngọc hiểm trở, thành cao tường chắc, dễ thủ khó công. Quân phản loạn quyết định đóng quân ở ngoại ô phía Tây của Mặc thành, vừa mặc cho binh lính đốt giết cướp phá, vừa thu gom lương thảo chuẩn bị cho cuộc chiến chiếm thành sau này.

Đức vua Bạch Anh của Tây Nhung mang theo đội quân chủ lực đi trước mở đường, đến thôn trang nhỏ có tên Trải dài mười tám dặm ở Thành Tây cách Mặc thành mười tám dặm, hắn lệnh cho thuộc hạ đóng quân. Vì dọn dẹp chỗ ở cho quân đội của mình, hắn lệnh cho thuộc hạ bắt đầu tắm máu —— trừ nữ tử thanh xuân, còn lại mặc kệ nam nữ già trẻ, toàn bộ đều giết chết.

Hắn dùng lý do giết người phóng hỏa giống hệt tất cả những quân phản loạn khác: tất cả những người dân này đều là dị giáo không tin đại thần Thiên Chiếu, Đại thần Thiên Chiếu hạ lệnh xuống, phải tiêu diệt toàn bộ những giống người cấp thấp này.

Theo tiếng vó ngựa liên miên không dứt, thôn trang nhỏ Trải dài mười tám dặm luôn luôn yên tĩnh biến thành thế giới máu tanh, nam bị giết, nữ bị bắt, nhà cửa bị thiêu, tiếng kêu khóc, tiếng xin tha, tiếng ngựa hí, tiếng trường đao chém vào xương phát ra chói tai, đan vào thành một vùng máu và lửa, nước mắt và cười gằn, đúng là thảm kịch chốn nhân gian.

Liễu Liên cùng người cộng tác Từ Liên Ba liên tục ăn gió nằm sương cưỡi ngựa như bay, cuối cùng cũng chạy tới Tây Bắc trước khi Mặc thành rơi vào tay giặc.

Lúc bọn họ lần theo dấu vết đến được thôn trang Trải dài mười tám dặm, trận tàn sát sắp kết thúc, hiện đang kết thúc.

Liễu Liên và Từ Liên Ba núp trong rừng bạch dương phía đông thôn Trải dài mười tám dặm.

Cỏ hoang mọc dưới rừng bạch dương cao ngang người, cung cấp chỗ ẩn thân tốt nhất cho Liễu Liên và Từ Liên Ba.

Xa xa không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương, tiếng kẻ địch hả hê cười điên cuồng từ trong thôn xóm. Mặt Liễu Liên tái nhợt không còn vẻ tươi cười, đôi môi đỏ tươi mím thật chặt, hai tay nắm chặt thành quyền, khẽ run.

Mười sáu tuổi, hắn cho là mình đã đủ lạnh đủ tĩnh, thế nhưng cùng là con dân Đại Kim, lại bị thứ súc sinh này đuổi tận giết tuyệt đến thế!

"Ngươi có thể nhanh một chút không!" Liễu Liên đè nén tức giận, không nhịn được bộp một phát chọc vào Từ Liên Ba đang hóa trang giúp hắn.

Từ Liên Ba - mười bảy tuổi cau mày, gương mặt thanh tú lộ vẻ nghiêm nghị. Mặc dù bị Liễu Liên chọc phải, kẻ luôn luôn có thù phải trả như hắn lại lần đầu tiên không phản kháng, mà từ tốn nói: "Nhanh! Nhanh! Mặc dù hầu kết ở cổ ngươi không quá rõ ràng, nhưng vẫn phải che giấu chứ!"

Từ Liên Ba vừa bận rộn, vừa phỉ nhổ: "Ta nói ca ca ngươi đó, ngươi nói xem rốt cuộc ngươi là thế nào, rõ ràng bộ dạng còn đẹp hơn cả nữ nhân, tại sao lại có cái hầu kết đáng chết này? Tại sao?"

Liễu Liên nghe vậy giận dữ, đưa tay gõ lên đầu Từ Liên Ba một cái: "Ca là đàn ông chân chính đó biết không! Không có hầu kết sao ca có thể là đàn ông chân chính!"

Từ Liên Ba luôn không chịu thiệt thòi, lập tức cũng gõ lên đầu Liễu Liên một cái: "Đừng quấy rầy ta, quấy rầy nữa ta sẽ vẽ con rùa đen lên mặt ngươi!"

Liễu Liên tính tình nóng nảy không thúc giục nữa, hắn đưa tay phải vuốt lên thân cây Bạch Dương khô héo, trong lòng suy tính kế hoạch hành động.

Tốc độ của Từ Liên Ba rất nhanh, không mất quá nhiều thời gian đã giúp Liễu Liên hóa trang xong, cả búi tóc cũng vấn thành búi tóc đôi của tiểu cô nương Đại Kim, kế tiếp chỉ cần chờ Liễu Liên thay quần áo thôn nữ là xong.

Hắn đưa một bộ quần áo vải bố sậm đã bị giặt đến trắng bệch cho Liễu Liên, đang muốn thúc giục Liễu Liên thay nhanh, lại phát hiện trên thân cây Bạch Dương bên cạnh đã bị Liễu Liên bấu một dấu móng tay thật sâu.

Thừa dịp Liễu Liên thay quần áo, Từ Liên Ba đưa tay phải ra, dùng hết toàn lực bấu lên chỗ phía trên dấu tay của Liễu Liên. Sau khi bấu xong, so sánh một chút, cuối cùng đau đớn phát hiện, hình như võ công của Liễu Liên đã vượt qua mình.

Từ Liên Ba bắt đầu suy tư: là bởi vì gần đây ta đắm chìm vào dịch dung, bỏ phế võ công? Hay bởi vì Liễu Liên quá chăm chỉ, ngày đêm không ngừng luyện công, cho nên hắn mới vượt qua ta?

Liễu Liên thay quần áo xong, Từ Liên Ba bước lên giúp hắn sửa sang lại, sau đó đứng thẳng người, nhìn tiểu mỹ nữ đối diện cài trâm gỗ mặc áo vải lại không giấu được vẻ đẹp như tiên tử hạ phàm, hắn lộ vẻ nghiêm túc, mắt nhìn chằm chằm Liễu Liên, trầm giọng nói: "Liễu Liên, Vương Gia có dặn, dù được hay không, đều phải an toàn rút lui!"

Bởi vì Liễu Liên luôn hăng hái, vì hoàn thành nhiệm vụ mà cả mạng cũng không cần, trước khi đi Vương Gia đặc biệt dặn dò Từ Liên Ba, nhất định phải trông nom Liễu Liên, mang Liễu Liên hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về!

Liễu Liên cũng nhìn hắn, chợt cười một tiếng, cũng không che giấu nét sáng chói trong đôi mắt hoa đào: "Từ Liên Ba, vóc người ta đã cao hơn ngươi!"

Từ Liên Ba: "......"

Sống chết ở trước mắt mà ngươi còn so đo việc vóc người cao hơn lão tử sao!

Liễu Liên nhìn Từ Liên Ba đang ngơ ngác, khẽ mỉm cười, nói: "Chờ ta dưới tàng cây bạch quả ở phía đông ngoài thành năm dặm, không chết không rời!"

Giọng của hắn rất nhẹ, nhưng bốn chữ "Không chết không rời" cuối cùng lại bị hắn phun ra từng chữ từng chữ, nói như chém đinh chặt sắt.

Từ Liên Ba nhìn hắn, mắt có chút chua xót, đưa tay vỗ vai hắn một cái.

Liễu Liên khẽ cười một tiếng, thân thể đột nhiên nghiêng về phía sau tung người, mấy bước liền không thấy tăm hơi.

Cùng lúc khi hắn lướt đi, Từ Liên Ba liền vội vàng nhảy theo hướng ngược lại ra ngoài.

Lúc tướng quân Mã Phi Hổ của quân phản loạn Tây Nhung mang theo một đội binh lính dò xét trong thôn xóm, hình như nhìn thấy vạt áo xinh đẹp chợt lóe trong rừng cây, hắn không nói gì, mà giơ Trường Đao dính đầy máu tươi chỉ về hướng vạt áo biến mất.

Binh sĩ cấp dưới của hắn cười lớn, có một giọng nói mạnh mẽ hô lớn: "Hay quá hay quá! Là một nữ tử!"

Mấy người lính trong đó dẫn đầu vọt vào rừng cây, rất nhanh mấy người liền kéo một nữ hài tử áo quần vải bố từ trong rừng cây ra, vừa kéo về phía Mã Phi Hổ, vừa nói: "Tướng quân, quả là một con dê trắng!"

Mã Phi Hổ ngồi trên ngựa, tùy ý nhìn nữ hài tử bị hắn ta kéo tới, rốt cuộc cũng không dời nổi đôi mắt trợn tròn.

Đây là một tiểu cô nương y hệt tiên nữ trên trời, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay là một đôi mắt hoa đào lấp lánh ánh sáng chói mắt, giống như vì sao sáng nhất đẹp nhất trong đêm.

Da thịt nàng mịn màng, giống như có thể bấm ra nước, thân thể nhu nhược bị quấn trong lớp quần áo vải bố rách nát khẽ run, kích thích dục vọng của con người.

Mã Phi Hổ nhìn một lát, mới nói: "Thật là một con dê trắng tuyệt đẹp!"

Hắn dùng hết toàn lực dời mắt đi, tay cầm dây cương nắm rồi lại nắm, cuối cùng nói: "Người đâu, đưa con dê trắng này đến chỗ Đại Vương!"

Trên mặt mấy người lính lộ vẻ tiếc hận, bọn họ vốn đang mong đợi tướng quân vui đùa đủ, sẽ đến phiên bọn họ thay nhau chơi đùa, không ngờ Tướng quân lại trung thành tận tâm với Đại Vương đến thế, cư nhiên đưa thịt béo bên khóe miệng tặng ra ngoài.

Mã Phi Hổ cũng không nhìn con dê trắng y hệt tiểu tiên nữ thêm lần nào nữa, hắn sợ nhìn thêm một lần, hắn sẽ không nhịn được.

Đại Vương Bạch Anh ham thích nhất chính là sắc đẹp, nếu biết mình có được sắc đẹp như thế mà không dâng cho hắn, e rằng con đường trước mắt của mình đều sẽ bị phá hỏng. Chỉ tiếc Đại Vương có ham mê ngược đãi, sau khi qua tay hắn, chỉ sợ Tiểu Tiên Tử này sẽ không còn mạng, nếu không mình cũng có thể......

Sau khi mang theo quân đội tiến vào thôn Trải dài mười tám dặm, đức vua Bạch Anh của Tây Nhung lệnh cho thân binh tìm một ngôi nhà tốt nhất trong thôn, đuổi hết mọi người trong nhà ra ngoài. Hắn cưỡi ngựa đứng ngoài cửa, nhìn thân binh cầm Trường Đao, từng đao chét hết cả nam lẫn nữ. Nghe tiếng kêu thảm thiết trước khi chết của những người này, trong lòng Bạch Anh có một loại khoái cảm khó có thể ức chế.

Sau khi giết chết toàn bộ cả nhà mười mấy miệng ăn, Bạch Anh lệnh cho thân binh ném tất cả thi thể vào cống rãnh ở trước cửa.

Mặc dù thi thể đã bị dọn đi, nhưng trên mặt đất trước cửa lớn đều là máu, máu thấm vào cả trong bùn, có nơi còn quanh co chảy đến chỗ trũng thấp.

Ngôi nhà của gia đình này tường lam ngói xám, được xây thành một Tứ Hợp viện, Bạch Anh sải bước đi vào, vì chém giết kích thích mà dục hỏa của hắn thiêu đốt khiến gân mạch muốn nứt ra, hắn phất cho thân binh một bạt tai, phẫn nộ quát: "Còn không mau tìm nữ nhân cho Bổn vương!"

Thân binh kia vừa muốn xông ra tìm nữ nhân, Mã Phi Hổ đã mang Tiểu Tiên Nữ đến.

Bạch Anh không nhìn Mã Phi Hổ, cũng không nghe thấy mấy lời nịnh nọt bợ đỡ của Mã Phi Hổ, hắn chỉ nhìn bóng dáng nhỏ nhắn gầy yếu bị binh lính lôi kéo, chỉ thấy ánh mắt sáng chói cùng đôi môi đỏ tươi trên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn —— đây là loại hình có thể kích thích thú tính của hắn nhất, hơn nhiều năm trước kia, hắn đã chơi đùa một nữ nhân rất giống như thế.

Bởi vì quá mức tuyệt vời, quá mức kích thích, quá mức quý hiếm, hắn vẫn luôn nhớ mãi nhiều năm.

Bạch Anh tiến lên, đoạt lấy Tiểu Tiên Nữ, quắp về hướng chánh phòng. Hắn đá văng cửa phòng, quắp Tiểu Tiên Nữ vào phòng, dùng chân đạp cửa.

Mã Phi Hổ thấy cửa phòng đóng ngay trước mắt, trong lòng bắt đầu hối hận. Hắn nặn ra một nụ cười miễn cưỡng, nói: "Đại Vương sắp hưởng thụ một trận diễm phúc, dê hai chân ở bên ngoài rất nhiều, người anh em này cũng muốn ra ngoài thả lỏng một chút, ai muốn đi cùng?"

Binh lính cùng các tướng quân trong sân đều biết người nằm dưới thân Đại Vương chưa ai toàn mạng, lúc vào bằng chân, lúc ra là thi thể đã bị làm nhục, cả người không còn chút da thịt hoàn chỉnh nào, cho nên cũng không đợi thêm, hô vang một tiếng, đều cùng Mã Phi Hổ ra ngoài.

Chỉ có Huyết y vệ (hộ vệ áo đỏ huyết) trung thành nhất của Bạch Anh, vẫn đứng ở trước phòng, không nhúc nhích.

Lúc sắp đi đến bên giường, Bạch Anh dùng sức ném Tiểu Tiên Nữ lên giường, sau đó cười gằn bước tới.

Thật ra mặt mũi hắn tương đối anh tuấn, làn da màu lúa mì, gương mặt hẹp dài, mày kiếm rậm đen, con ngươi hẹp dài, lỗ mũi cao thẳng, đôi môi trên mỏng dưới dày, vừa nhìn liền nhận ra huyết thống Vương tộc Bạch thị của Tây Nhung, chỉ là tà khí khiến người ta run sợ đã phá hư phong cách toàn thân của hắn.

Tiểu Tiên Nữ dường như cực kỳ sợ hãi, khóc cũng không khóc nổi, cả người nằm lỳ trên giường, mặt quay lại nhìn Bạch Anh, vì hoảng hốt mà trong đôi mắt trợn to tràn đầy sợ hãi.

Bạch Anh rất hưởng thụ sợ hãi của nàng, bước lên trước roẹt một tiếng, xé váy vải bố của nàng.

Hắn cúi đầu, một tay ấn chặt nàng, một tay xé quần lót của nàng.

Động tác của Bạch Anh không nhanh, hắn luôn thích không nhanh không chậm hưởng thụ quá trình tàn phá chém giết.

Tay của hắn mới vừa tiếp xúc đến quần lót của Tiểu Tiên Tử, đột nhiên cảm thấy trước mắt như chợt lóe ánh đen, tiếp đó cổ có chút tê ngứa.

Bạch Anh nhíu mày, tay phải sờ sờ cổ, sao lại ướt nhẹp, hắn cúi đầu nhìn, tất cả đều là máu.

Bạch Anh nhìn thân thể Tiểu Tiên Tử - chỉ một kích mà thành - sắp nhảy ra, trong đầu đột nhiên hiểu rõ, thân thể hắn lảo đảo ngã xuống, ngón tay chỉ vào nữ tử đẹp như tiên: "Ngươi ——"

Nữ hài tử cười, mắt hoa đào khẽ nheo lại, nhếch miệng lên, hai lúm đồng tiền nho nhỏ lúc ẩn lúc hiện, nàng mở miệng nói chuyện, nhưng giọng lại rất trầm, Bạch Anh chỉ thấy đôi môi đỏ tươi của nàng nhẹ nhàng phun ra hai chữ, hắn nghe rất rõ, hai chữ kia là ——"Phụ thân".

Đầu của hắn sắp rời khỏi cổ, cái chết đến gần, Bạch Anh giống như giật mình tỉnh mộng, những những ký ức bị tháng năm phủ bụi chỉ như mới hôm qua, đều lần lượt hiện lên trong đầu hắn.

Một lần nữa quay về mười bảy năm trước, lần đầu tiên hắn dẫn thuộc hạ Huyết y vệ cải trang rời biên giới cướp bóc, ở Mặc thành gặp được nữ hài tử đẹp như tiên đó, chân tướng là đây!

Đó là hắn lần đầu tiên hắn cưỡng hiếp mà không giết chết con mồi.

Hắn cưỡi ngựa mang theo nàng, dẫn nàng trở về bộ tộc Tây Nhung, cuối cùng lại hiến tặng nàng cho phụ vương của mình.

Chín tháng sau, nàng sinh một đôi Long Phượng Thai, bởi vì phụ vương nói hai đứa bé này xinh đẹp tinh khiết như hai đóa hoa sen trước tòa sen của Đại thần Thiên Chiếu, cho nên đã đặt tên rất đẹp cho bọn họ, bé lớn là nữ, tên gọi Ngọc Liên; bé nhỏ là nam, tên gọi Thanh Liên.

Hai đứa bé càng ngày càng xinh đẹp, vào lúc vừa tám tuổi, càng ngày bọn họ càng tựa như tiên tử ngồi trước đại thần Thiên Chiếu trong bức họa. Phụ vương thật yêu chìu chúng!

Nhưng sao Bạch Anh hắn cho phép người khác uy hiếp địa vị của mình chứ?

Một đêm kia, hắn giả mượn việc say rượu, đâm chết phụ vương, ngay trước mặt hai đứa bé, một lần nữa hắn xé quần áo của nàng, đè nàng dưới thân.

Ngọc Liên xông đến cứu mẫu thân của mình, lại bị hắn bắt được ném vào vách tường.

Nhìn tỷ tỷ té xuống đất giống như búp bê vải rách, Thanh Liên im lặng quỳ trên mặt đất.

Nàng liều mạng giẫy giụa, gào thét: "Bạch Anh, đó là con của ngươi, là con của ngươi!"

Hắn lập tức ngây dại.

Từ dưới người hắn nàng liều mạng tránh thoát ra ngoài, nhào tới thi thể nữ nhi Ngọc Liên.

Chỉ chốc lát sau, nàng dùng sức đập vào vách tường mà nữ nhi đã mất mạng.

Chờ khi hắn tỉnh táo lại, Thanh Liên tám tuổi đã biến mất, dưới góc lều chỉ lưu lại một khe hở, hẳn là chui ra từ nơi đó?

Trong lều chỉ còn lại hắn và hai thi thể lạnh băng —— nữ nhân của hắn và nữ nhi của hắn.

---

Từ Liên Ba dắt hai con ngựa, đứng dưới cây bạch quả, lo lắng nhìn về phía tây.

Một bóng đen từ phía tây chạy như bay tới.

Từ Liên Ba vội cưỡi ngựa của mình.

Liễu Liên phi thân nhảy lên ngựa của hắn, thúc vào bụng ngựa, "Giá" một tiếng, phóng ngựa chạy đi.

Từ Liên Ba giục ngựa đuổi theo.

Sau nửa canh giờ, hai người giấu ngựa thật kỹ, leo lên núi Minh Ngọc.

Trên đỉnh núi Minh Ngọc, Từ Liên Ba đang chuẩn bị lương khô và nước cho Liễu Liên, lại phát hiện Liễu Liên bắt đầu nôn mửa.

Từ Liên Ba vội đến trông chừng hắn.

Liễu Liên nôn sạch, đến cuối cùng đã không còn gì để nôn, khạc ra chỉ là nước.

Không biết từ lúc nào, một vầng trăng sáng treo giữa không trung, soi sáng cõi đời ô trọc.

Liễu Liên không nôn nữa, hắn nằm trên cỏ, nhìn lên trăng sáng trên bầu trời.

Vừa rồi Từ Liên Ba cứu chữa cho hắn một lúc lâu, giờ một chút hơi sức cũng không còn, cũng ngồi xuống bên cạnh hắn. Nhìn gương mặt đã tẩy hóa trang xinh đẹp tươi sáng như ngọc dưới ánh trăng của Liễu Liên, thở dài nói: "Sao ngươi lại khổ như thế chứ? Nếu ghê tởm đến thế, lần sau để ta ra tay cho!"

Liễu Liên không nói gì.

Sau hồi lâu, Liễu Liên từ dưới đất tung mình lên, như ngọn giáo đứng trước mặt Từ Liên Ba, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy nụ cười rực rỡ, sóng mắt hoa đào lưu chuyển, lóe sáng ngời dưới ánh trăng: "Đi thôi, tiếp tục hành động của chúng ta!"

Trong một đêm, sau khi vua của Tây Nhung bị cắt cổ ám sát, thủ lĩnh của ba đạo quân Tây Nhung đều bị cắt đầu lúc đang ngủ, quân đội Tây Nhung bắt đầu lưu truyền giả thuyết Đại thần Thiên Chiếu trừng phạt, trong khoảng thời gian ngắn đã rơi vào nội loạn.

Ngày hôm sau, đại quân do Nam An vương thống lĩnh hành quân ngày đêm đã đến Mặc thành, lập tức tổ chức mười vạn đại quân vây bắt và tiêu diệt quân phản loạn Tây Nhung.

Một tháng sau, Tây Nhung làm phản kéo dài ba tháng đã hoàn toàn bị bình ổn.

Trước khi đại quân xuất phát, Từ Liên Ba và Liễu Liên từ biệt người bạn nối khố mà rời đi.

Mục tiêu lần này của bọn họ là kinh đô Đông Khu quốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »