Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Lượt đọc: 22593 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »
Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn.

❊ ❊ ❊

Lúc chạng vạng, mặt trời vừa xuống núi, trời liền tối đen. Đoàn người Liễu Liên nghỉ ngơi trong một điếm nhỏ ở ven đường. Tiểu Điếm cực kỳ nhỏ hẹp, ngọn đèn dầu mờ tối, chỉ bày thưa thớt vài cái bàn.

Phàn Duy Bân chỉ huy nhóm kỵ binh dũng mãnh cùng Tinh Vệ ăn mặc như người hầu dùng khăn vải lau lau bụi bẩn bám đầy trên bàn và ghế dài, lúc này mới gọi Liễu Liên đang đứng cau mày ở một bên: "Công tử, vẫn nên ngồi xuống trước!"

Đôi mày thanh tú của Liễu Liên nhíu chặt, trong mắt hoa đào tràn đầy coi thường, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngồi xuống ghế.

Vân Noãn theo chân bọn Liễu Liên tiến vào, đang ngồi xuống cái bàn bên cạnh Liễu Liên.

Hắn ngồi cùng mấy hộ vệ mà hắn mang theo. Mấy hộ vệ kia hiểu rõ tâm tư của hắn, đặc biệt để lại vị trí đối diện Mỹ Nhân lạnh lùng cho hắn.

Vân Noãn không thể ăn, cũng không thể uống, chỉ trơ mắt nhìn mỹ nhân ở đối diện. Tuy nói sắc đẹp của vị thương nhân Liễu công tử tới từ Kim Triều này có thể thay cơm, nhưng đi theo mấy ngày nay, hắn cũng gầy đi không ít, lại vẫn không oán không hối.

Tay trái Liễu Liên chống má, tay phải cầm đũa ăn ăn uống uống.

Hắn thích uống rượu, nhưng buổi tối chưa bao giờ uống.

Khi còn bé, bởi vì bộ dạng vô cùng xinh đẹp, cô nhi như hắn bị quấy rầy không ít, không thể làm gì khác hơn là làm cho mình trở nên bẩn thỉu. Ai ngờ cho dù là vậy, vẫn có người dám có ý đồ không chính đáng với hắn.

Bất kể thế nào, trước khi người nọ được như ý hắn cũng sẽ giết chết hắn ta, mặc kệ là dùng thủ đoạn gì.

Cho nên, từ khi bắt đầu lưu lạc năm tám tuổi, mãi cho đến năm mười một tuổi, suốt ba năm, ban đêm hắn không dám ngủ say, cũng không dám uống rượu.

Cho đến khi gặp được Vương Gia, Vương Gia cũng xinh đẹp dùng sự thật nói cho hắn biết, chỉ cần ngươi đủ lớn mạnh, vậy thì không ai dám làm gì ngươi!

Cho đến khi gặp được Vương Gia, hắn mới bắt đầu ngủ an giấc, mới bắt đầu tùy ý uống rượu, mới dám để mình thật sạch sẽ chỉnh tề.

Cho đến khi gặp được Vương Gia, được Vương Gia vun trồng, hắn mới trở nên thật sự mạnh mẽ, mới có thể tùy ý giết chết những kẻ dám mơ ước dung mạo hắn.

Cho nên, ơn Vương Gia nặng như núi.

Liễu Liên ăn một miếng rau cải, cảm thấy thật sự chênh lệch quá xa với món vương phi làm. Hắn nghĩ phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ này, trở về vương phủ thật sớm, thường xuyên ăn được thức ăn vương phi làm. Nghĩ tới đây, hắn tùy ý liếc Vân Noãn đang ngây ngô nhìn mình một cái, vừa lúc chạm vào ánh mắt của Vân Noãn, hắn cảm thấy rất chán ngán, cho nên dời mắt đi, tiếp tục ăn thức ăn.

Vân Noãn bị ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn mà cả người nóng lên, ánh mắt càng thêm nóng rực.

Có tiền có thể sui khiến ma quỷ.

Đêm hôm đó, Vân Noãn ngủ ngon lành trong gian phòng cách vách phòng Liễu Liên.

Hắn đuổi hết tùy tùng ra ngoài, tự mình kéo ghế để tựa vào vách tường, ngồi lên, lắng nghe âm thanh ở sát vách.

Cái gì hắn cũng không nghe được.

Liễu Liên cởi áo lông chồn đen xuống, xếp lại thật gọn, lại cởi áo khoác xuống, cũng xếp gọn đặt bên gối đầu.

Những y phục này đều do vương phi tự tay cắt may, hắn muốn mặc nhiều thêm mấy năm.

Nằm ở trên giường, Liễu Liên cũng không ngủ.

Với công phu của hắn, đương nhiên biết ở sát vách người nọ đang làm gì, giết chết người nọ dễ như trở bàn tay, nhưng không thể giết hắn chết, bởi vì hắn còn hữu dụng.

Trời vừa sáng, Liễu Liên một thân áo choàng lụa trắng mang theo đám người Phàn Duy Bân lên ngựa tiếp tục đi về phía trước.

Vân Noãn dẫn người tiếp tục theo đuôi.

Lần này, Liễu Liên vẫn ở lại một điếm nhỏ.

Vân Noãn vốn có một biệt viện ở đây, nhưng hắn không muốn rời mỹ nhân, vẫn vào theo.

Thấy mỹ nhân áo trắng ở đối diện tỏ vẻ vô vị tẻ nhạt, tùy ý cầm đũa chọc chọc đĩa cải trắng hầm, một miếng cơm một ngụm thức ăn cũng không nuốt nổi, Vân Noãn cực kỳ đau lòng, hắn lặng lẽ nói với hộ vệ mấy câu. Rất nhanh hộ vệ liền ra ngoài, sau một phút, rất nhanh liền bê một hộp đựng thức ăn tiến vào. Hắn ta cầm hộp đựng thức ăn đi tới bàn Liễu Liên, nhìn Liễu Liên, chào một cái, cất giọng thành khẩn: "Vị công tử này, Vương Gia chúng ta có chút tâm ý, xin chớ chối từ!"

Nói xong, không đợi đám người Liễu Liên phản ứng, hắn liền mở hộp đựng thức ăn ra.

Đám người Phàn Duy Bân nhìn thức ăn mỹ vị trong hộp đựng tản ra mùi hương mê người, lại nhìn từng miếng lớn củ cải trắng hầm trước mặt, rối rít dùng ánh mắt mong đợi nhìn Liễu Liên.

Liễu Liên không lên tiếng, lười biếng phất phất tay.

Hộ vệ kia biết hắn đã nhận, vội vui vẻ rời đi.

Phàn Duy Bân cầm đũa gắp một chút cho Liễu Liên, rồi mới bảo mọi người cùng ăn.

Vân Noãn ngồi đó nhìn Liễu Liên tùy ý ăn một chút, trong lòng vô cùng đắc ý.

Vào tháng ba, cách Kinh thành Ô Thổ rất gần, Vân Noãn đã lấy được tư cách đến gần trò chuyện với Liễu Liên —— mặc dù phần lớn thời gian Liễu Liên đều thờ ơ không để ý tới, thỉnh thoảng tâm tình tốt cũng nói một đôi lời.

Có một ngày, Liễu Liên cưỡi ngựa bàn bạc việc buôn bán của nhà mình với Phàn Duy Bân, trên mặt không khỏi mang theo chút phiền muộn.

Vân Noãn ở bên cạnh vội hỏi nguyên do.

Liễu Liên xa cách.

Phàn Duy Bân vội vàng cười nói: "Nhà chúng ta vẫn làm chút việc buôn bán mà triều đình quản lý rất chặt, lần này công tử tới Ô Thổ chính là muốn gặp một nhân vật lớn cực kỳ khó gặp, thế nhưng vị nhân vật lớn này xưa nay không gặp khách lạ, cho nên công tử chúng ta thật phiền lòng!"

"Nhân vật lớn? Ai vậy?" Vân Noãn thật tò mò.

"Phiền quản gia!" Liễu Liên lên tiếng cắt đứt lời hắn.

Phàn Duy Bân lộ vẻ lúng túng, im miệng không nói.

Lòng hiếu kỳ của Vân Noãn lại cố tình mạnh hơn: nếu có thể giúp vị mỹ nhân này một chuyện nhỏ, nói không chừng liền có thể cùng đối mặt trò chuyện với nhau!

Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của Vân Noãn, Liễu Liên Phàn Duy Bân vừa vào kinh liền theo Vân Noãn vào phủ thái tử.

Phủ thái tử phòng bị rất nghiêm, vừa vào cửa phủ, vũ khí của đám người Liễu Liên đều bị lấy đi, hơn nữa chỉ có Liễu Liên cùng Phàn Duy Bân là có thể vào theo Vân Noãn.

Vân Hàn mới vừa lâm triều xong trở về phủ, đang uống trà, đã có người tới báo: "Bẩm thái tử, thất hoàng tử đến!"

Vân Hàn chỉ có một đệ đệ cùng mẹ này, tất nhiên sẽ coi trọng, tùy ý nói: "Để hắn đến đây đi!"

Vân Hàn ngồi trên ghế, nhìn người theo sau Vân Noãn: Liễu Liên cười đến chói lọi như hoa xuân cùng Phàn Duy Bân cười tủm tỉm, nhất thời hiểu tiểu đệ mình bị người lợi dụng, trợn mắt nhìn Vân Noãn một cái.

Vân Noãn còn đang mê muội vị Liễu công tử trong một tháng này lạnh lùng sương giá với mình sao vừa nhìn thấy đại ca liền thay đổi, lại bị đại ca hung hăng trừng mắt liếc.

Vân Hàn tức giận nói: "Cút ra ngoài!"

Vân Noãn không hiểu, không thể làm gì khác hơn là ấm ức ra ngoài, trước khi ra cửa, còn lưu luyến nhìn Liễu công tử một cái. Nào ngờ Liễu công tử cũng đang nhìn hắn, hơn nữa mắt hoa đào còn cong cong cười cười.

Vân Noãn cảm thấy cả người run lên, kích động muốn chết, như mộng du đi ra ngoài.

Vân Hàn đợi đệ đệ ra ngoài xong, mới nhìn về phía Liễu Liên cùng Phàn Duy Bân.

Thân hình hắn cao giống như đúc khi còn ở phủ Nam An vương, chỉ là diện mạo có hơi khác biệt. Lúc ở phủ Nam An vương, hắn mắt mũi như tạc làn da ngăm đen, nhưng bây giờ mặt lại trắng nõn, mày rậm lông mi dài đen nhánh cùng con ngươi xanh thẫm, có một khí thế tuấn mỹ tự nhiên.

Liễu Liên cười vô lại, tùy ý chào một cái, nói: "Tống Chương huynh đệ, đã lâu không gặp!"

Vân Hàn quan sát hắn, nhận ra quần áo trên người Liễu Liên vẫn là do Chu Vương phi ban cho hắn, trong lòng có một loại khó chịu như kim đâm, cho nên quyết tâm không để Liễu Liên được dễ chịu, nhàn nhạt hỏi: "Chu Vương phi có khỏe không?"

Những lời này vừa hỏi ra, Liễu Liên và Phàn Duy Bân cùng thẳng sống lưng, khuôn mặt nghiêm trang, mắt lóe ánh lạnh nhìn chằm chằm Vân Hàn.

Vân Hàn cười ha ha, nói: "Vân Hàn nhận ơn huệ của vương phi đã lâu, cho nên mới hỏi điều này. Mời hai vị ngồi!"

Hắn nhanh nhẹn đứng dậy, mời Liễu Liên cùng Phàn Duy Bân ngồi xuống.

Liễu Liên không cần phải nhiều lời nữa, tiếp theo là đến phiên Phàn Duy Bân ra mặt.

Ban đêm, đám người Liễu Liên và Phàn Duy Bân được sắp xếp vào tịnh xá trong khu thư phòng của Vân Hàn.

Vân Noãn nhớ Liễu công tử nhớ đến tim cũng ngứa ngáy, đứng ở bên ngoài tịnh xá, bồi hồi lại bồi hồi, chần chừ lại chần chừ.

Sớm đã có người đi nói với Vân Hàn.

Vân Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, sai người gọi Vân Noãn đến thư phòng.

"Ta nghe nói, đệ rất thích Liễu công tử?" Vân Hàn ngồi trong thư phòng, trong tay cầm một quả Phật thủ xoay tới xoay lui, mắt nhìn về phía Vân Noãn.

Vân Noãn nhìn Vân Hàn, gương mặt thản nhiên: "Đúng vậy, ca, hắn thật xinh đẹp!"

Vân Hàn nhìn đệ đệ ngây ngốc này, hắn biết đệ đệ si mê nhất là sắc đẹp, hơn nữa còn là nuôi cả nam lẫn nữ, không khỏi nhíu mày nói: "Xinh đẹp? Đệ biết hắn là ai không?"

Gương mặt tuấn tú của Vân Noãn hơi nhăn: "Đệ mặc kệ hắn là ai, dù sao đệ vẫn thích hắn!"

Vân Hàn nhìn vẻ mặt si tình lộ rõ của hắn, nhất thời có chút buồn cười, nói: "Thích khách đứng đầu Kim Triều - Vô Ảnh đao Liễu Liên, sát thủ đứng đầu dưới trướng Nam An vương, mà đệ cũng dám cầu xin tình yêu với hắn?"

Vân Noãn rất chấp nhất: "Nếu đệ một mực lặng yên nổ lực, sau đó mới thổ lộ với hắn, nói không chừng hắn sẽ đồng ý!"

Vân Hàn nhìn đệ đệ luôn luôn quật cường của mình, cho dù mình thích nói đạo lý, cũng không thể mở miệng nói được gì.

Hắn nhìn Vân Noãn, tức giận mà cười: "Ta dám cam đoan người hắn thích là nữ, chứ không phải là nam!"

Vân Noãn nghe vậy, hình như bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm Vân Hàn, nhỏ giọng hỏi: "Ca, nàng kia là ai?"

Vân Hàn có chút phiền não, hắn thuận miệng nói: "Nam An vương phi của Kim Triều!"

Vân Noãn nhìn Vân Hàn, hắn tin. Vân Hàn nán lại Kim kinh hơn nửa năm, nghe nói vẫn luôn ở phủ Nam An vương, ca hắn nói hẳn là thật.

Ngày hôm sau, Phàn Duy Bân Liễu Liên tiếp tục đàm phán cùng Vân Hàn.

Cuối cùng, rốt cuộc cũng đạt thành bước đầu mục đích, chỗ cần chờ đợi chính là Vân Hàn phải chính thức đăng cơ lên làm vua.

Ngày hôm đó, Liễu Liên cùng Phàn Duy Bân đang mang theo mấy tên thủ hạ bước ra khỏi thư phòng của Vân Hàn, lập tức liền chạm mặt Vân Noãn.

Vân Noãn si ngốc nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm vẫn xinh đẹp đến kinh người của Liễu Liên, trong ánh mắt hàm chứa phức tạp, có vui mừng khi gặp mặt lần nữa, có bi phẫn với việc mình bị Liễu Liên lợi dụng sau đó tiện tay vứt bỏ, cũng có một chút tội nghiệp hàm chứa van xin cùng bố thí.

Liễu Liên tựa như nhìn cũng chưa hề nhìn đến hắn, trực tiếp đi về phía trước.

Theo như tính tình của hắn, nếu có người dám nhìn hắn như vậy, sớm đã bị đánh chết ươn, bất quá đây là hoàng tử thứ bảy của Ô Thổ, đệ đệ ruột của Vân Hàn, cho nên hắn chỉ có thể nắm chặt quả đấm liều mạng chịu đựng.

Vân Noãn lại thẳng tắp nhìn hắn, mãi cho đến khi cả bóng lưng Liễu Liên cũng không nhìn thấy nữa.

Người người đều nói trong nhóm Vương tử của Ô Thổ, hắn là người cực kỳ có phúc, mẫu thân là vương hậu, ca ca ruột là thái tử, hắn chỉ cần làm kẻ giàu sang nhàn nhã thôi!

Nhưng kẻ giàu sang nhàn nhã lại có nỗi khổ cầu cũng không được.

Hôm đó, Vân Hàn dùng bữa ăn tối cùng Liễu Liên và Phàn Duy Bân.

Vân Hàn công bố, đây là thức ăn mà mình đã dặn người làm theo hương vị Nam An vương phi tự làm trong trí nhớ của mình.

Nghe lời ấy, Phàn Duy Bân và Liễu Liên đều không có phản ứng —— trong một tháng bọn họ bị bộ dạng này của Vân Hàn kích thích thành quen, đã sớm chết lặng, không ngờ một khi Vân Hàn không diễn vai Tống Chương, sẽ lảm nhảm những lời đáng ghét như thế.

Chỉ là, Liễu Liên vẫn có chút kỳ vọng, dù sao đã gần nửa năm chưa gặp lại vương phi.

Kết quả, ăn bữa cơm này mà thiếu chút nữa Liễu Liên lật bàn, nét cười quen thuộc trên mặt hắn lập tức biến mất không còn: "[email protected]#$%[email protected], vương phi làm thức ăn mà khó ăn như vậy sao?!"

Vân Hàn chau đầu mày: "Ta nhớ chính là mùi vị này!"

Liễu Liên phất tay áo: "Cái rắm!"

Lão nhân gia hắn ta tự mình đến phòng bếp của phủ thái tử, lấy từ bên trong một con gà quay một bầu rượu, trực tiếp phi thân lên nóc nhà.

Đã là mười lăm tháng năm rồi.

Bầu trời treo một vầng trăng tròn, sáng loáng, thì ra cho dù ở bất kỳ nơi nào, trăng sáng đều giống nhau!

Liễu Liên cắn một ngụm gà quay, uống một ngụm rượu, tiếp tục nhìn ánh trăng trên bầu trời.

Uống rượu xong rồi, ném bầu rượu ra nơi xa; xương gà còn dư lại, cũng bị hắn ném ra xa.

Uống rượu say, cũng không cần ngủ, đây cũng không phải là phủ Nam An vương.

Liễu Liên gối lên hai cánh tay, nằm trên nóc nhà ngắm trăng sáng.

Trước kia cũng thường xuyên bị Vương Gia phái đi thi hành nhiệm vụ, có lúc vừa đi liền đi hẳn một hai năm, ví như lần trước, lúc hắn rời đi Chu Tử còn là nha đầu thông phòng nho nhỏ, trở lại Chu Tử đã biến thành vương phi. Khi đó, hắn giống như vẫn không biết nhớ nhung vương phủ.

Hiện tại, mới đi được nửa năm, hắn đã muốn trở về. Chờ khi hắn thật trở về vương phủ, hẳn Tam công tử cũng dứt sữa rồi, đến lúc đó chăm sóc Nhị công tử cùng Tam công tử, nhất định sẽ chơi rất vui. Cũng không biết lúc nào thì vương phi lại có thể sinh một Tiểu quận chúa giống nàng, nhất định sẽ rất đáng yêu.

Nghĩ tới cảnh tượng tương lai, trên mặt Liễu Liên không tự chủ được mà mỉm cười.

Lúc này trong nội viện Diên Hi cư của phủ Nam An vương, đang hoàn toàn náo loạn.

Triệu Trinh đã tự mình dẫn quân đi tra xét biên quan, cho nên Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ liền ở lại Diên Hi cư, tuyên bố sợ mẫu thân ngủ một mình sẽ sợ hãi, phải ngủ cùng mẫu thân một giấc.

Dùng cơm tối xong, bốn mẹ con chơi trên giường.

Bánh trôi nhỏ đã biết ngồi, ngồi ở trên giường cầm túi tiền của Chu Tử vung vẫy chơi đùa. Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ song song lộn nhào ở trên giường, lại luôn lộn thành một đống.

Chu Tử ngồi bên giường, thấy bé nào sắp lật qua, sẽ dùng tay chặn lại, bắt bé lộn trở về.

Ngân Linh, Thanh Thủy, Thanh Châu cùng nhũ nương đứng nhìn một bên, mím môi cười.

Đến giờ đi ngủ, vấn đề xuất hiện.

Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ nói là muốn ở lại, nhưng khi nhũ nương ôm Bánh trôi nhỏ rời đi, vấn đề liền nảy ra.

Bánh trôi nhỏ thấy hai ca ca đều ở lại, mà mình lại bị nhũ nương ôm đi, rất tức giận, khổ là không biết nói chuyện, không thể làm gì khác hơn là vừa khóc lớn, vừa giùng giằng trong lòng nhũ nương.

Hai ca ca Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ vô lương, thấy đệ đệ khóc lớn, càng thêm hưng phấn, ở trên giường "ồ ồ ha ha" vung tay, ngươi tới ta đi hô to gọi nhỏ chọc Bánh trôi nhỏ.

Bánh trôi nhỏ thấy thế, khóc đến càng đau lòng, quả là đau lòng đứt ruột đứt gan.

Chu Tử vội ôm lấy bé từ trong lòng nhũ nương, nói: "Để bé ngủ lại chỗ ta thôi!"

Bánh trôi nhỏ được Chu Tử ôm hôn rồi lại hôn, sờ rồi lại sờ, nhận được rất nhiều lợi lộc, lúc này mới đừng khóc, đợi Thanh Thủy lau mặt cho bé xong, Chu Tử đặt bé lên giường, muốn nghỉ ngơi một chút. Đảo mắt nhìn lại, ba anh em đã bổ nhào thành một đống. Chu Tử vội xông lên giải cứu Bánh trôi nhỏ cười hì hì ra ngoài.

Rốt cuộc, ba huynh đệ cực kỳ mệt mỏi nằm song song ngủ say.

Chu Tử cũng mệt mỏi không muốn cục cựa.

Thanh Châu và Thanh Ba đi tới, nói: "Vương phi, đi tắm rồi nghỉ ngơi một chút đi, bên này có nô tỳ trông chừng rồi!"

Ngâm mình trong thùng tắm, Chu Tử thề, có ba tiểu Thái Tuế này đè xuống, nàng không muốn sinh nữa, nhất định phải tìm Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh, xin bọn họ kê cho mình chén thuốc ngừa thai.

Ngày hôm sau, Chu Tử gọi hai vị thần y tới, nói rõ ý của mình.

Hầu Lâm Sinh cùng Hứa Văn Cử hai mặt nhìn nhau —— hai người bọn họ rất rõ Vương Gia mãnh liệt cố chấp với việc sinh con, ba là đủ rồi? Tuyệt đối không thể!

Hứa Văn Cử cân nhắc một chút, nói: "Vương phi, việc này cực kỳ quan trọng, nên thương lượng cùng Vương Gia một chút!"

Chu Tử lập tức nổi giận, chờ Triệu Trinh trở về, vậy càng đừng suy nghĩ, người nàng vĩnh viễn không đối phó nổi, chỉ có Triệu Trinh.

Năm ngày sau, Triệu Trinh trở về phủ.

Chu Tử đón hắn vào, sau đó tỉ mỉ nhìn hắn.

Đi mới mấy ngày, Triệu Trinh lập tức ăn nắng đen thui, thoạt nhìn lại mang theo chút ngây thơ, biến thành một tiểu tử đen đúa đáng yêu.

Chu Tử lấy quần áo tắm rửa, đẩy Triệu Trinh vào phòng tắm.

Triệu Trinh tắm xong ra ngoài, tóc dài hơi ướt xõa ở phía sau, áo choàng tắm bằng lụa mềm màu trắng dính người rũ xuống, tôn lên gương mặt rám đen tinh xảo, nhìn thấy mà Chu Tử quả thật không thể dời tầm mắt. Thấy Chu Tử ngơ ngốc nhìn mình, Triệu Trinh khẽ mỉm cười, cắn môi một cái.

Động tác này chính là hấp dẫn, Chu Tử cảm thấy cổ họng có chút phát khô, nàng đang muốn đi lấy nước, lại bị Triệu Trinh vượt lên trước một bước, cầm cái ly trên bàn lên.

Triệu Trinh bưng ly lên, nhấp một miếng, sau đó kéo Chu Tử qua, hôn xuống. Hắn chậm rãi mớm nước trong miệng vào miệng Chu Tử.

Chu Tử bị hắn hôn cả người như nhũn ra, vẫn nói: "Còn khát!"

Triệu Trinh lại uống một hớp, lần nữa hôn Chu Tử.

Chờ khi Chu Tử bị Triệu Trinh kéo váy đè lên trên cột giường, nàng mới nhớ tới ý định mấy ngày nay của mình, vội nói: "Triệu Trinh ——"

"Hả?" Triệu Trinh đang chăm chú lấy vật đó của mình ra, nhắm ngay nơi đó của Chu Tử.

"Chờ một chút, chàng đừng......" Mặc dù Chu Tử chống cột giường, nhưng vẫn bị hắn đẩy mà thân thể nghiêng về phía trước.

"Đừng gì?" Vừa nói chuyện, Triệu Trinh vừa đẩy mình tiến vào một chút. Trải qua một phen sờ nắn, phía dưới của Chu Tử đã sớm ướt.

Hai tay hắn đỡ lấy mông Chu Tử, hạ thân dùng sức đi vào, rốt cuộc vào hơn phân nửa, không khỏi thoải mái nhắm mắt lại thở ra một hơi thật dài, cử động mạnh.

"A ——" Phía dưới Chu Tử bị hắn đột nhiên tiến vào, chống đỡ có chút căng đau, mới vừa rên rỉ một tiếng, không nghĩ tới, ngay sau đó chính là một trận bão tố.

Trong tình huống này, nàng vẫn còn quan tâm đến ý định của mình, đứt quãng nói: "Triệu Trinh —— đừng —— đừng —— bắn vào ——"

Triệu Trinh nghe rõ, lại giả vờ không hiểu, vừa ra sức va chạm, vừa cắn vành tai Chu Tử, nhỏ giọng hỏi: "Đừng gì?"

Chu Tử ngây ngốc cho là hắn thật không nghe rõ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói rõ, chỉ sợ Triệu Trinh không cầm giữ được lại bắn vào: "Chàng đừng —— đừng —— đừng bắn —— vào ——"

Kể từ khi ra ngoài, Triệu Trinh đã vài ngày không làm việc đó, Chu Tử ngọ nguậy như vậy, phía dưới lập tức siết mạnh đè ép hắn, Triệu Trinh nhất thời không nhịn được, rốt cuộc hung hăng ra vào mấy cái, sau đó dùng sức nhấn vào Chu Tử, bắt đầu bắn ra.

Đợi sau khi hai người nằm ngủ trên giường, Chu Tử vẫn như đưa đám: "Không phải đã nói chàng đừng......"

Triệu Trinh nhắm mắt lại, tay cũng đang vuốt ve trên người Chu Tử: "Nói không chừng đã sớm mang thai."

Chu Tử nghe vậy, mặt cũng trắng bệch: "Sẽ không xui xẻo đến vậy chứ? Ngày mai thiếp phải đi tìm hai người bọn Hầu Lâm Sinh, bảo bọn họ kê đơn nấu canh tránh thai!"

Triệu Trinh không nói gì, hắn ôm Chu Tử, âm thầm tính toán.

Chu Tử cho là hắn ngủ thiếp đi, núp trong ngực hắn, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi.

Ngủ thẳng đến nửa đêm, Chu Tử bị Triệu Trinh sờ tỉnh, không biết Triệu Trinh lại đi vào từ lúc nào, mà không nhúc nhích, chỉ lấy tay trêu chọc Chu Tử.

Cuối cùng Chu Tử lại đầu hàng nam sắc của Triệu Trinh, lần nữa bị Triệu Trinh thực hiện được ý đồ.

Buổi sáng tỉnh lại, Chu Tử nằm trên giường tính toán, phát hiện mấy ngày nay đúng là giai đoạn nguy hiểm của mình, mà lần nào Triệu Trinh cũng bắn vào.

Xem ra, sợ là có ngừa thai cũng vô dụng, hay là nên làm gì thì cứ làm đi! Chu Tử chấp nhận mà nghĩ.

Buổi sáng, Triệu Trinh còn cho gọi Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh, đến chẩn mạch cho Chu Tử.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Nhà nghèo phải vất vả cần cù lo liệu. Q.1 Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác. Q.1 Chương 3: Rời xa cha mẹ, bán mình làm nha hoàn. Q.1 Chương 4: Đến nhà người tương lai mờ mịt. Q.1 Chương 5: Vào Vương phủ chăm chỉ làm việc. Q.1 Chương 6: Chịu bắt nạt, cố gắng sinh tồn. Q.1 Chương 7: Vừa gặp một lần, hồn liền bay mất. Q.1 Chương 8: Thấy tình trạng vết thương, nảy sinh đau lòng. Q.1 Chương 9: Bị phạt gậy, sợ hãi sinh ra trong yêu thương. Q.1 Chương 10: Bị nhìn ngó, tiểu vương ‘nổi dậy’. Q.1 Chương 11: Đêm trăng sáng, xuân – cung hỗn loạn. Q.1 Chương 12: Hái hoa lại bị đâm chảy máu. Q.1 Chương 13: Chìu theo ý chàng, nhận được ‘mưa móc’. Q.1 Chương 14: Xa cách ngắn ngủi, Chu Tử nghi ngờ vô cớ. Q.2 Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích. Q.2 Chương 16: Giả say mèm, Vương gia học hỏi kinh nghiệm. Q.2 Chương 17: Sinh hiềm nghi, hai Tĩnh tranh thủ cơ hội. Q.2 Chương 18: Thu dọn hành lý, Chu Tử lưu tình. Q.2 Chương 19: Đêm mưa gió, khổ luyện kỹ thuật. Q.2 Chương 20: Bị cười nhạo, Vương gia trấn định. Q.2 Chương 21: Thổ lộ bí mật, hai bóng song đôi. Q.2 Chương 22: Chào từ biệt, lưu luyến không rời. Q.2 Chương 23: Rời Nhuận Dương, chợt nghe tin dữ. Q.2 Chương 24: Lộ chí lớn, Lục Hà thoát thân. Q.2 Chương 25: Dừng ở Trường Đình, Chu Tử dội dấm. Q.2 Chương 26: Từ chối cầu hoan, Triệu Trinh ê ẩm. Q.2 Chương 27: Nói thành lời, hiểu ra sự thật. Q.2 Chương 28: Rõ chân tướng, cả người căm hận. Q.2 Chương 29: Xa nhau một chút, hơn hẳn tân hôn. Q.3 Chương 30: Gặp Quý phi, được thừa nhận. Q.3 Chương 31: Quay đầu ba lần, thương nhân động tâm. Q.3 Chương 32: Vì tiền, hai mẹ con mặt dày mày dạn. Q.3 Chương 33: Lên kế hoạch, ông chủ lớn mắc câu. Q.3 Chương 34: Lập lời thề, Chu Tử vui vẻ. Q.3 Chương 35: Nhận được tin, chánh thê đánh tới. Q.3 Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm. Q.3 Chương 37: Chiến thắng trở về, đi theo về viện. Q.3 Chương 38: Nhịn nửa năm, Vương gia ra oai. Q.3 Chương 39: Sinh oán hận, đẩy ngã Vương gia. Q.3 Chương 40: Gan hơn trời, Chu Tử la lối om sòm. Q.3 Chương 41: Nguyệt tín đến, Vương gia đau thương. Q.3 Chương 42: Tiệc quần phương, tạm chọn phi. Q.3 Chương 43: Âm thầm tranh đấu, huynh đệ hòa hợp. Q.3 Chương 44: Sau đợt rối ren, người ấy đã không còn. Q.3 Chương 45: Chấn động mạnh, Chu Tử thong dong. Q.3 Chương 46: Cục diện thay đổi, Triệu Trinh được lợi. Q.3 Chương 47: Vì lá thư, bại lộ tung tích. Q.3 Chương 48: Cưỡi ngựa đến, Chu Tử bị tóm. Q.3 Chương 49: Thực hiện hình phạt, Triệu Trinh dùng kế. Q.3 Chương 50: Khéo đàm phán, đạt được mục đích. Q.3 Chương 51: Chăm sóc khi đau ốm, hiểu rõ tấm lòng. Q.3 Chương 52: Trở về Nhuận Dương, vương phủ thay đổi. Q.3 Chương 53: Phong làm phu nhân, Triệu Trinh ra oai. Q.3 Chương 54: Đêm động phòng, thổ lộ nổi lòng. Q.3 Chương 55: Trong đêm xuân, lần đầu bàn chuyện con nối dõi. Q.3 Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ. Q.3 Chương 57: Gặp tình địch, Ngân Linh nhổ liễu. Q.3 Chương 58: Tính toán sổ sách, vương gia kinh ngạc. Q.3 Chương 59: Rời khỏi Kim kinh, đại quân tụ họp. Q.3 Chương 60: Vào hoàng cung, thịnh tình khó báo. Q.3 Chương 61: Đêm rét buốt, hội thề ở giáo trường. Q.3 Chương 62: Nhớ Triệu Trinh, mẹ chồng nàng dâu đồng lòng. Q.3 Chương 63: Thiên vị, Quý phi ra tay. Q.3 Chương 64: Chiến thắng trở về, cả nước vui mừng. Q.4 Chương 65: Biến cố phát sinh, Chu Tử rời kinh. Q.4 Chương 66: Gặp lại mẫu thân đệ đệ, nước mắt thấm ướt vạt áo. Q.4 Chương 67: Được cứu chữa, đôi đường khó chọn. Q.4 Chương 68: Gặp lại nhau, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 69: Chăm người ốm, đôi lòng hòa hợp. Q.4 Chương 70: Xét xử phản tặc, Triệu Trinh nổi giận. Q.4 Chương 71: Vợ chồng hòa hợp, chợt sinh biến cố. Q.4 Chương 72: Thành trắc phi, lơ ngơ không biết. Q.4 Chương 73: Tình hình thay đổi, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại. Q.4 Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo. Q.4 Chương 76: Bị khiển trách, Chu Tử tức giận. Q.4 Chương 77: Gặp thân thích, Chu Tử ra mặt. Q.4 Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy. Q.4 Chương 79: Đánh lui tiểu tam, Triệu Trinh xuất độc chiêu. Q.4 Chương 80: Vào hậu cung, vui buồn lẫn lộn. Q.4 Chương 81: Thương em gái ruột, cung đình chấn động. Q.4 Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận. Q.4 Chương 83: Khỏi bệnh, trở về Nhuận Dương. Q.4 Chương 84: Hỏi thăm tin tức, Chu Tử ghen tị. Q.4 Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực. Q.4 Chương 86: Sinh oán giận, rời nhà trốn đi. Q.4 Chương 87: Bắt cô vợ bỏ trốn, Vương Gia bình tĩnh. Q.4 Chương 88: Thỏa thuận giao ước, vui mừng khôn xiết. Q.4 Chương 89: Tặng trang sức, mẹ chồng nàng dâu thổ lộ tâm tư. Q.4 Chương 90: Vào tháng chạp, vội vàng nhiều việc. Q.4 Chương 91: Giải bày tâm sự, Triệu Trinh bảo vệ đất nước. Q.4 Chương 92: Hào Hương cư, tình cờ gặp lại người xưa. Q.4 Chương 93: Chấn chỉnh ‘phu cương’, Vương gia thất bại. Q.4 Chương 94: Bày bố mê trận; bị làn ‘sóng hồng’ lật đổ. Q.4 Chương 95: Cảm nhận tình thân, cha con hòa giải. Q.4 Chương 96: Hưởng thụ lợi ích tình thân; Kim Kinh có biến. Q.4 Chương 97: Lễ giao thừa, cảm nhận tình thân của chàng. Q.4 Chương 98: Nhận cấp báo, nửa đêm rời phủ. Q.4 Chương 99: Châm ngọn lửa chiến tranh, lục đục đấu đá. Q.4 Chương 100: Tình thế khẩn cấp, hết sức căng thẳng. Q.4 Chương 101: Phát sinh đảo chính, tân hoàng lên ngôi. Q.4 Chương 102: Vào kinh thành, trăm việc cần lo lắng. Q.4 Chương 103: Học cách nghiêm trị người dưới, Chu Tử hài lòng. Q.4 Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về. Q.4 Chương 105: Về đến Vương phủ, ngỡ như trong mộng. Q.4 Chương 106: Cha con tranh đấu, Triệu Trinh giành thắng lợi. Q.4 Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn. Q.4 Chương 108: Đêm giữa hè, Chu Tử lâm bồn. Q.4 Chương 109: Ranh giới sống chết, nhìn lại cả đời. Q.4 Chương 110: Tìm kẻ chủ mưu, khó bề phân biệt. Q.4 Chương 111: Gặp con trai thứ, Chu Tử vui mừng. Q.4 Chương 112: Sắc phong chánh phi, song hỉ lâm môn. Q.4 Chương 113: Nũng nịu ngớ ngẩn, Triệu Trinh dạy vợ. Q.4 Chương 114: Bái lạy Thái phi, phu vinh thê quý. Q.4 Chương 115: Vợ chồng đồng lòng trốn khỏi bữa tiệc. Q.4 Chương 116: Bị lạnh nhạt, Chu Tử mất mác. Q.4 Chương 117: Vọng Giang lâu, Triệu Trinh nghe được tin vui. Q.4 Chương 118: Như giấc mộng xuân, Chu Tử cáo ốm. Q.4 Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín. Q.4 Chương 120: Tìm được đầu sỏ, Thừa tướng nổi giận. Q.4 Chương 121: Thể hiện uy nghiêm, Triệu Trinh dạy con. Q.4 Chương 122: Bị dọa vỡ mật, Tứ phu nhân cung khai. Q.4 Chương 123: Đêm mưa yên tĩnh, vợ chồng tình thâm. Q.4 Chương 124: Đến biệt viện, tiếp tục thử thuốc nổ. Q.4 Chương 125: Hứa Hầu cố tình câu bạc. Q.4 Chương 126: Hưởng thụ tình thân, Triệu Trinh dùng kế. Q.4 Chương 127: Che giấu ‘tiểu tam’, Triệu Trinh bị đánh. Q.4 Chương 128: Tranh chấp xong, hai phía đều khó chịu. Q.4 Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh. Q.4 Chương 130: Khỏi bệnh, đôi bên hòa hợp. Q.4 Chương 131: Cùng trao đổi, vợ chồng dây dưa. Q.4 Chương 132: Thiết đặt cạm bẫy, thu được toàn thắng. Q.5 Chương 133: Rời Nhuận Dương, bắt đầu cuộc phiêu lưu. Q.5 Chương 134: Ngủ ở trạm dịch, trải nghiệm hoàn toàn mới. Q.5 Chương 135: Gặp mưu sĩ, ẩn chứa nguy cơ. Q.5 Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng. Q.5 Chương 137: Đại tuyết’ đến, Chu Tử vào kinh. Q.5 Chương 138: Tỷ muội gặp nhau, vui buồn lẫn lộn. Q.5 Chương 139: Hai phúc hắc đấu tranh gay gắt. Q.5 Chương 140: Về Vương phủ, tập trung nhân khí. Q.5 Chương 141: Bị hãm hại, Chu Tử khó chịu. Q.5 Chương 142: Vì hài hòa, vợ chồng đồng lòng. Q.5 Chương 143: Chịu ức hiếp, mỹ nữ cứu anh hùng. Q.5 Chương 144: Vì quyền thế, quyết đi ngược đường. Q.5 Chương 145: Bước một bước, không lối quay về. Q.5 Chương 146: Trở về Nhuận Dương, cả nhà đoàn tụ. Q.5 Chương 147: Trở về Nhuận Dương, đoán được tin vui. Q.5 Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ. Q.5 Chương 149: Khéo trả thù, yêu thương khôn tả. Q.5 Chương 150: Sinh con trai, vui mừng vô hạn. Q.5 Chương 151: Chặt đứt cảm tình, tạm rời Đại Kim. Q.5 Chương 152: Vào Ô Thổ chờ cá mắc câu. Q.5 Chương 153: Cùng rối ren, cả hai nơi đều hỗn loạn. Q.5 Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung thành không đổi. Q.5 Chương 155: Được chi viện, thắng lớn trở về. Q.5 Chương 156: Trở về vương phủ, mọi chuyện rối ren. Q.5 Chương 157: Thái hậu đến, thời gian thắm thoát. Q.5 Chương 158: Chương cuối: Thành Thái phi, ‘già’ còn sinh con gái. Q.5 Chương 159: Ngoại truyện về Liễu Liên (1). Q.5 Chương 160: Ngoại truyện về Liễu Liên (2). Q.5 Chương 161: Ngoại truyện về Liễu Liên (3). Q.5 Chương 162: Ngoại truyện về Liễu Liên (4). Q.5 Chương 163: Ngoại truyện về Liễu Liên (5). Q.5 Chương 164: Ngoại truyện về Liễu Liên (6). Q.5 Chương 165: Ngoại truyện về Liễu Liên (7). Q.5 Chương 166: Ngoại truyện về Liễu Liên (8). Q.5 Chương 167: Ngoại truyện về Liễu Liên (9). Q.5 Chương 168: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (1). Q.5 Chương 169: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (2). Q.5 Chương 170: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (3). Q.5 Chương 171: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (4). Q.5 Chương 172: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (5). Q.5 Chương 173: Ngoại truyện về Từ Liên Ba và Chu Bích (6).
Tiến »