Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4580 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 222
quá mềm lòng..

❊ ❊ ❊

Lam Tích tiễn Kỉ Kiến Thận đi rồi, lại đến bẩm báo với Tuyền Cơ có hai người là Vạn Như Lan và Ninh Tuyết cầu kiến, không biết khi nào thì có thể triệu kiến các nàng tiến cung.

Mấy ngày nay các nàng đã trở thành khách quen của hoàng cung, những việc lặt vặt của việc lên kế hoạch chương trình và xúc tiến buổi từ thiện rất nhiều, nhưng hai nữ nhân này trước giờ chưa từng than mệt, sự tích cực của các nàng cũng khiến Tuyền Cơ bất ngờ.

“Để bọn họ một canh giờ sau hãy đến đi, ta phải ăn những món này trước đã, tối qua Lam Tinh làm mấy món này rất là ngon! Ta còn muốn ăn tiếp.” Nhắc đến đồ ăn ngon, Tuyền Cơ cũng coi như có tinh thần hơn một chút.

“Ngài đó, chỉ nghĩ đến ăn thôi!” Lam Tích trêu chọc nói.

“Ngươi thấy nhà ta không có người lớn, liền muốn bắt nạt ta có phải hay không?” Tuyền Cơ quay sang làm mặt quỷ với nàng.

“Không dám không dám, Hoàng hậu tha mạng.” Lam Tích cười, chẳng có chút hối hận nào, tự ý đi ra ngoài giúp nàng thu xếp đồ ăn.

Vạn Như Lan và Ninh Tuyết đi đến gặp Tuyền Cơ, đem tiến triển của buổi từ thiện ra báo cáo một lần, tất cả đều rất thuận lợi, dù sao mấy mệnh phụ phu nhân kia đều nghĩ đây là chủ ý của Hoàng hậu nương nương, nào dám không ủng hộ?

Hiện tại tình hình ở Kỉ quốc khá là tốt, trên dưới Ninh quốc bất kể có suy nghĩ thế nào đối với những thủ đoạn của Kỉ Kiến Thận đã làm trước đây, cũng đã dần chấp nhận vị tân Hoàng đế này.

Nghĩ lại lúc Cảnh Hòa đế, thậm chí là các vị tiên hoàng của Ninh thị còn tại vị thì Ninh quốc có khi nào có được cảnh phồn hoa như bây giờ đâu? Vốn là mối đại họa hàng đầu như Nhạc quốc bây giờ đến Lung Giang còn không vượt qua nổi, càng khiến cho người dân có thêm lòng tin.

Ít nhất sau khi sát nhập vào Kỉ quốc, thì không còn giống như năm vừa rồi, cứ đến cuối năm lại phải thắt lưng buộc bụng mà nạp quân phí hoặc là cống nạp phí “Hộ Quốc” cho Nhạc quốc nữa.

Kỉ Kiến Thận cho đại bộ phận quan viên của Ninh quốc được tiếp tục làm việc, lương bổng chỉ tăng không giảm, đối với nhân dân thì giảm tô giảm thuế, còn thi hành những chính sách có lợi cho dân chúng, mọi người không còn phải lo cứ đến cuối năm không bị tăng thuế thì cũng bị tham quan bóc lột, tất nhiên sẽ thấy Kỉ Kiến Thận chính là vị Thánh quân mà mọi người mong muốn.

Vạn Như Lan và Ninh Tuyết cũng xem như xuất thân từ quý tộc thất thế, giờ phút này thay Hoàng hậu làm việc. Những gia đình quan nha trước đây lạnh nhạt với các nàng hiện tại lại phải cúi đầu nịnh hót. Trong lòng các nàng đúng là ngổn ngang trăm lối. Cách nhìn đối với Tuyền Cơ cũng chậm rãi thay đổi.

Tuyền Cơ với sự thay đổi thái độ của hai nàng cũng không có suy nghĩ gì, dù sao đối với nàng mà nói, thì hai người này chỉ là đối tác của nàng mà thôi.

Hôm nay, khi bàn xong việc chính, hai người các nàng cũng không có ý thoái lui. Nhất là Ninh Tuyết luôn hiện ra cái ý muốn nói lại thôi.

“Còn có việc gì sao?” Tuyền Cơ xem bộ dạng muốn mà không dám của các nàng, đành phải chủ động khơi chuyện.

Ninh Tuyết do dự một hồi. Rốt cuộc mở miệng: “Thần thiếp thật ra là muốn thay Ninh Châu cầu xin Hoàng hậu thương tình…”

“Ninh Châu? Nàng ta làm sao?”

“Hoàng hậu không biết gì sao?” Ninh Tuyết có chút ngạc nhiên, hạ lệnh xử lý một nhà Ninh Tuấn chính là Vạn Tố Hòa, mà nghe nói Vạn Tố Hòa gặp mặt Hoàng hậu mỗi ngày cơ mà.

“Ta… bản cung rất ít khi nói chuyện triều chính với Vạn đại nhân.” Tuyền Cơ thiếu chút thì lỡ miệng nói sai, nhưng quả thật đối với chuyện triều chính không có tí hứng thú nào.

Vạn Như Lan thấy Ninh Tuyết do dự, liền dứt khoát mở miệng: “Ninh Tuấn Thế tử mưu phản, người trong nhà cũng phải bồi tội, thân quyến bị đày lên cực bắc lạnh giá, Ninh Châu vốn được nuông chiều từ bé, lần này đi… sợ là lành ít dữ nhiều.”

Tuyền Cơ nhớ đến cô gái xinh đẹp cao ngạo không ai sánh bằng trong cung ngày trước, hiện tại không ngờ đã luân lạc trở thành tù nhân bị người khi dễ, còn bị sung quân đến nơi cực bắc lạnh lẽo khôn cùng, một thiên kim tiểu thư, chỉ sợ chưa đến nửa đường đã chịu không được.

“Bản cung cần phải hỏi qua ý kiến của Vạn đại nhân rồi nói tiếp, mà đại khái đến ngày nào thì xuất phát?” Tuy cảm thấy được tội của Ninh Châu không đến mức bị như thế, nhưng dù sao cũng liên quan đến đại tội mưu phản. Không phải chuyện giỡn chơi, nếu mình kiên trì thì chắc hẳn có thể cứu nàng, có điều làm như vậy đối với Đại ma vương và cậu có thể gây ra ảnh hưởng gì không thì khó nói lắm.

Cũng không phải nàng lòng dạ tiểu nhân, mà là hai người này và Ninh Châu cũng không phải thân thuộc gì, hiện tại lại cùng nhau thay nàng ta cầu tình... nàng hoài nghi trong việc này có trá (việc gian trá, ẩn giấu)! Vẫn là nên hỏi cậu trước rồi nói.

“Mười ngày nữa sẽ áp giải rời kinh.” Ninh Tuyết thấy giọng điệu Tuyền Cơ có chút thả lỏng, vội vàng nói: “Ninh Tuấn làm chuyện hồ đồ, liên lụy tới người nhà, xin Hoàng hậu niệm tình trước kia cùng với nàng ấy cũng có một đoạn từng là tỷ muội với nhau, mà giơ cao đánh khẽ!”

Tuyền Cơ cười khổ. Không dám nói chính xác. Ninh Tuyết là người thông minh, thấy mục đính hôm nay đã đạt được, liền vội vàng kéo Vạn Như Lan hành lễ cáo lui.

Buổi tối, Vạn Tố Hòa cũng không có tiến cung như thường lệ, mà phái người vào báo có chuyện gấp cần làm.

Tuyền Cơ dứt khoát lôi kéo Lam Tích, Lam Tinh đến ngự hoa viên làm chuyện gây ô nhiêm môi trường, đại sát phong cảnh - nướng thịt!

Lam Tích, Lam Tinh cứ nghĩ là nàng chỉ là nhất thời cao hứng, không ngờ tới Tuyền Cơ làm có bài bản hẳn hoi, nhìn cách thức giống như là đã làm rất nhiều lần.

Bởi vì đã đuổi hết cung nữ đi, nên hiện tại, ngự hoa viên chỉ có ba người các nàng, còn có mấy vị bảo tiêu ẩn náu ở chỗ bí mật âm thầm bảo hộ, Tuyền Cơ cũng lười bảo vệ hình tượng, xắn tay áo lên. Tự mình nhóm lửa.

Lam Tích, Lam Tinh ngăn không nổi nàng, đành ở một bên chuẩn bị tinh thân chế nhạo và thu thập chiến trường, lại không ngờ nàng lại làm thành thạo, sâu sắc hiểu được cái gọi là “Phóng hỏa”, qua một hồi bếp lò cũng từ từ nổi lửa.

Tuyền Cơ đắc ý bội phần thẳng lưng, nhận lấy khăn tay ẩm mà Lam Tinh đưa lau đi lọ nghẹ trên mặt, khoe khoang nói: “Ta lợi hại không! Nói tới nhóm lửa nhen lò ta chính là cao thủ!”

Hai nàng dở khóc dở cười. Lam Tích nói: “Thật không ngờ, người ngoài ăn, còn có thể làm việc này!”

Tuyền Cơ trừng nàng, cuối cùng chính nàng cũng nhịn không được mà cười rộ lên.

Kiếp trước từng có thời gian nàng đi làm thêm ở quán thịt nướng kiếm tiền. Nhìn nam nữ thanh niên bằng tuổi với mình cười đùa, chính mình lại nhem nhuốc một bên thay bọn họ nhóm lò đốt lửa, vừa đói vừa mệt, vẫn phải tươi cười nướng thịt thật là ngon phục vụ. Không phải không vất vả, không phải không ủy khuất, chỉ là lúc ấy không rảnh thương thân tiếc phận.

Quay đầu nhìn lại những khó khăn vất vả mà mình đã trải qua cũng không có gì to tát, chỉ là biến thành một màn hình ảnh ở sâu trong ký ức mà thôi.

Hôm nay muốn ăn thịt nướng, đại khái là khi nghe xong chuyện của Ninh Châu, cô nương ấy từ thiên đường tiến tới địa ngục, so với bản thân trước đây, sợ là bi thảm bội phần.

Ngày hôm sau, Vạn Tố Hòa vẫn bận rộn không thể tiến cung, ngày thứ ba vẫn như thế… Ngày thứ tư, Tuyền Cơ nghĩ, dứt khoát nhắn người báo với cậu bớt chút thời gian tiến cung một chuyến.

Nàng rất muốn ra ngoài tìm gặp hắn một chút, thế nhưng cậu đã nói đi nói lại với nàng rằng, muốn xuất cung cần “Trang bị đến tận răng”, trang phục và đạo cụ của Hoàng hậu thật sự nặng, lại không thể thiếu một món nào, cho nên… Vẫn là nên quên đi!

Vạn Tố Hòa đêm đó cũng đã đến, thấy Tuyền Cơ, câu đầu tiên là: “Ninh Nguyệt, ngươi quá yếu lòng.”

Tuyền Cơ lắp bắp kinh hãi, cậu chẳng lẽ là đã nghe được tin đồn gì rồi?

“Ninh Tuyết cùng Vạn Như Lan đến tìm ngươi cầu tình, kỳ thật là do ta lén nhắc nhở vài tên lão bằng hữu của Ninh Tuấn, để cho bọn họ tìm hai người kia kiếm ngươi cầu tình.” Vạn Tố Hòa bình tĩnh nói ra nội tình.

“Cậu là muốn thử ta sao? Có phải là ta làm sai không?” Tuyền Cơ chợt hiểu.

Vạn Tố Hòa vuốt mái tóc dài của nàng: “Ninh Nguyệt, lòng dạ lương thiện là việc tốt, nhưng không thích hợp ở chỗ này. Quốc có quốc pháp, cả nhà Ninh Tuấn vốn dựa theo quốc pháp mà xử, nếu ai cũng muốn có ngoại lệ, như thế phải làm sao? Hơn nữa lần này phạm pháp lại là thân tộc của người, nói về tình thì chính là người bên cạnh ngươi, ngươi tha cho bọn Ninh Tuấn rồi, kẻ hiểu chuyện thì sẽ nói ngươi lương thiện, kẻ không hiểu chuyện sẽ nói ngươi bao che. Ninh quốc mới vừa sát nhập vào bản đồ Kỉ quốc không lâu, thế lực tiền triều vẫn còn đang lăm le, càng không ít người muốn thừa cơ làm loạn, một khi ngươi mềm lòng sẽ nhận lấy hậu hoạn.”

Tuyền Cơ gật đầu nói: “Ta biết rồi, chuyện của Ninh Châu ta sẽ nghĩ biện pháp khác. Có điều cậu à, những lời này cậu chỉ cần trực tiếp nói với ta là được, cần gì phải đi một vòng lớn như vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »