Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4344 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 221
mỗi người tự bảo trọng..

❊ ❊ ❊

Tuyền Cơ thực nể mặt cậu, hoặc nói đúng hơn là nể mặt tay nghề của Lam Tinh, ngửi được mùi đồ ăn, dù tinh thần không phấn chấn nhưng vẫn chải đầu rửa mặt rồi ra gặp người.

May là hiện giờ trời đã vào thu, có thể mặc quần áo kín, giấu được cổ, nếu không để cậu nhìn thấy, thực sự sẽ rất mất mặt.

Lam Tinh nấu gì ăn cũng rất ngon, tiểu rùa vốn không giỏi hờn dỗi lâu, ăn vài miếng thì mắt híp lại cười rộ lên, Kỉ Kiến Thận nhìn thấy cũng thoải mái một chút.

Sau khi ăn xong, tiễn Vạn Tố Hòa đi về, Kỉ Kiến Thận liền lôi kéo Tuyền Cơ, lại gọi đám người Triệu Thập Nhất đến rồi lấy tất cả cung nỏ ra xem, xem xong hết thì thở dài nói: “Cách chế tạo loại cung nỏ này tương đối phức tạp, muốn sản xuất hàng loạt e rằng phải mất một thời gian để huấn luyện thợ.”

Tuyền Cơ gật đầu nói: “Triệu Thập Nhất rất có tài, nhưng dù sao thợ có kỹ thuật giỏi như hắn cũng không nhiều lắm.”

Triệu Thập Nhất nghe Tuyền Cơ khích lệ dường như có chút luống cuống tay chân, chắp tay cúi người nói với Tuyền Cơ: “Đa tạ chủ mẫu khích lệ.”

Tuyền Cơ cười rộ lên nói: “Ta nói thật, ngươi đừng quá khách khí, có một tay nghề như thế này, nên kiêu ngạo.”

Quay đầu làm mặt đau lòng nói với Kỉ Kiến Thận: “Huynh luôn lãng phí nhân tài!”

Kỉ Kiến Thận thấy tâm tình nàng đã chuyển biến tốt đẹp, lại có thể cùng mình nói đùa, trong lòng rất vui mừng: “Chẳng phải ta đã khai thác được một nhân tài quan trọng nhất là nàng rồi sao? Những nhân tài khác, liền giao cho nàng khai thác.”

Mấy tên thuộc hạ thấy bọn họ bắt đầu liếc mắt đưa tình liền thức thời chắp tay lui ra. Tuyền Cơ chọc chọc vào ngực hắn nói: “Khi dễ ta rồi lại đến dỗ dành ta, hừ hừ! Ta không chịu cái chiêu này của huynh đâu!”

Kỉ Kiến Thận kéo nàng vào trong lòng, thành thật nói: “Ta thực may mắn vì người phát hiện ra nàng đầu tiên chính là ta, càng may mắn vì ngày đó đã không buông tay, cuối cùng nàng đã trở thành người của ta.”

Vừa nói vừa hôn lên trán Tuyền Cơ cười nói: “May mắn rằng nàng là người của ta, nếu mà là của bên địch nhân, sợ rằng thống nhất thiên hạ sẽ không đơn giản như vậy.”

Tuyền Cơ gật đầu nói: “May mắn chúng ta không phải địch, nếu không không biết ta đã phải đi đầu thai bao nhiêu lần rồi. Hừ hừ! Huynh đừng nghĩ rằng ta không biết, huynh cái đồ tồi bụng dạ nham hiểm này!”

Nói xong đưa hai tay kéo khóe mắt khóe miệng lên, làm một cái mặt quỷ cực kỳ xấu quái, khiến Kỉ Kiến Thận cười ha ha.

“Đừng giày vò gương mặt nàng. Ta nhìn rất đau lòng…”

“Đồ tồi háo sắc!”

“Đúng vậy. Đặc biệt là sắc của nàng…” Nói xong lại bắt đầu hướng tới địa phương không đứng đắn.

Tuyền Cơ cảnh giác đưa tay đẩy hắn ra, cảnh cáo nói: “Huynh không được đụng vào ta.”

Kỉ Kiến Thận cười cười nói: “Nàng vẫn còn nhớ Phù Phong Bộ chứ?” Tay duỗi ra muốn chộp lấy Tuyền Cơ. Tuyền Cơ nhanh chóng sải bước sang trái tránh được.

Hai người cứ vậy chơi trò đuổi bắt trong cung điện trống trải.

Tuy Tuyền Cơ đã cố gắng điều tiết nhịp thở, tập trung tránh né nhưng vẫn chưa tới nửa nén hương đã bị Kỉ Kiến Thận bắt được.

Dùng sức hít sâu mấy hơi, Tuyền Cơ mếu máo nói: “Huynh ức hiếp ta hôm nay sức khỏe không tốt.”

Lần này Kỉ Kiến Thận không tiếp tục đùa giỡn với nàng nữa, mà còn thực nghiêm túc nói: “Nàng nhớ kỹ, gặp phải cao thủ, nếu không nắm chắc thời điểm trốn thoát thì không nên tùy tiện sử dụng Phù Phong Bộ, thà rằng bị bắt, đừng làm gì cả. Ngoan ngoãn chờ ta tới cứu nàng.”

Tuyền Cơ sửng sốt, hiểu được vừa rồi là Đại ma vương muốn thử xem, với công lực của hắn, sử dụng toàn lực để bắt nàng thì cần bao nhiêu lâu, để nàng biết, Phù Phong Bộ cũng không thể bảo hộ nàng an toàn tuyệt đối.

Cao thủ bình thường sẽ không phòng bị nhiều với một cô gái không biết võ công như nàng, khi trông giữ cũng sẽ có chút lơi lỏng, nhưng nếu nàng tùy tiện sử dụng Phù Phong Bộ, chọc giận kẻ địch, sẽ gây thương tổn cho chính mình. Muốn chạy trốn lần nữa sẽ rất khó khăn.

Ngoan ngoãn tựa vào lòng Đại ma vương, hiếm được lúc nghe lời dịu ngoan nói: “Ta đã biết, vì huynh, ta sẽ bảo vệ mình thật tốt.”

“Đây mới là rùa ngoan của ta.” Ôn tồn nói rồi nhẹ nhàng hôn lên môi Tuyền Cơ, nụ hôn không mang dục niệm, chỉ có dịu dàng thương tiếc cùng an ủi.

Hắn tin tưởng võ công của đám Triệu Thập Lục, nhưng mọi việc luôn cần đề phòng vạn nhất, sau khi mẫu phi, con trai và Tuyền Cơ lần lượt gặp chuyện không may, hắn không dám mảy may có chút thiếu cảnh giác nào.

Ngay như lần Tuyền Cơ đến Ninh kinh. Đến Đông Lâm Bảo còn suýt chút xảy ra chuyện, tuy rằng nếu ngày đó Tuyền Cơ theo lẽ thường vẫn mở cửa, Ninh Tuấn cũng không làm hại nàng, nhưng ngộ nhỡ có cao thủ của Nhạc Nghịch ẩn núp ở đó, liền khó nói chắc.

Hành trình kế tiếp của hắn rất chặt chẽ, sẽ không thể luôn mang theo Tuyền Cơ bên người để tiện hành động, sau này có lẽ còn có nhiều nguyên nhân khiến Tuyền Cơ phải tạm thời rời khỏi phạm vi bảo hộ của hắn, kẻ địch của hắn rất nhiều, thật sự không thể yên tâm một chút nào.

“Bây giờ vi phu hầu hạ ái thê tắm rửa đi ngủ nhé!” Ngày mai sẽ rời khỏi, Kỉ Kiến Thận tạm thời vứt bỏ lo nghĩ sang một bên, ôm lấy Tuyền Cơ đi về hướng bể tắm phía sau tẩm điện.

“Huynh không được có ý đồ bất chính!” Tuyền Cơ tuyên bố trước.

“Nàng vẫn còn thiếu ta mấy trang giấy hình đó…” Kỉ Kiến Thận cười vô cùng hấp dẫn hàm súc. “Ta bảo đảm đêm nay sẽ không làm nàng đau, sẽ rất thoải mái…”

“Không được không được!” Tuyền Cơ nhe răng nanh trắng như tuyết cắn một ngụm lên cổ Đại ma vương, cắn xong quyết liệt nói: “Ta mệt chết đi, huynh từ xa về cũng nhất định rất mệt! Đêm nay ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, không được tiếp tục, nếu không ta cắn cho huynh không thể gặp người.”

Dưới sự uy hiếp dã man của con nợ, đêm đó Kỉ Kiến Thận chỉ có thể thỏa mãn với một chút lợi tức, không thể đem tất cả nợ nần thanh toán một lần. Nhưng cuối cùng cũng có thể ôm tiểu rùa ngủ, cái “gối ôm” này đã trở thành pháp bảo cam đoan cho giấc ngủ chất lượng tuyệt vời của hắn.

Tuyền Cơ tỉnh ngủ thì Triệu Kiến Thận đã không còn bên người, nhìn thấy giường ngủ trống rỗng thiếu vắng người bên cạnh thì lập tức cảm thấy tràn ngập mất mát, nhớ tới hắn nói hôm nay sẽ đi, trong lòng cả kinh, hay là hắn không nói một tiếng đã bỏ chạy?!

Đồ tồi ăn xong bỏ chạy!!! Ách… Là đồ tồi ăn không được bỏ chạy.

Đang lúc Tuyền Cơ oán giận đầy mình thì bỗng nhiên thấy có bóng người lóe lên bên ngoài bình phong, nhân vật vô cớ bị oán trách đang đi vào.

Kỉ Kiến Thận thấy Tuyền Cơ đã tỉnh, thực tự nhiên đi đến bên nàng, đưa tay vuốt vuốt lại mái tóc dài bị rối loạn sau giấc ngủ, cười nói: “Heo con, cuối cùng cũng tỉnh, ta sắp phải đi mà nàng vẫn còn chưa ngủ dậy.”

Tuyền Cơ nhìn thấy hắn, bỗng nhiên đưa tay ôm chặt lấy hắn, dùng sức dụi đầu vào lòng hắn, dịu dàng nói: “Ta nghĩ huynh đã đi rồi…” Lời nói tràn ngập tủi thân lưu luyến.

Tiểu rùa rất ít khi dính người như vậy, khó được lúc nàng biểu hiện không muốn hắn rời xa như vậy, Đại ma vương đương nhiên mừng rỡ hưởng thụ yêu thương nhung nhớ của mỹ nhân: “Ta nói rồi, nếu lại phải để nàng ở lại mà không nói tạm biệt một tiếng, không biết nàng sẽ hờn dỗi ta bao lâu nữa.”

Thật tốt! Đại ma vương vẫn còn nhớ rõ lời nàng nói.

Tuyền Cơ quyết định thưởng cho hắn một chút, đưa tay ra sau gáy ôm lấy đầu hắn rồi hôn lên môi… Kỹ xảo là học từ hắn, tuy rằng không thể trông cậy trò giỏi hơn thầy nhưng lại hấp dẫn hắn vô cùng, như vậy là đủ rồi.

Nụ hôn này thiếu chút đã dẫn đến một màn vận động kịch liệt, cuối cùng bị tiếng gõ cửa của Lam Tích cắt ngang. Kỉ Kiến Thận ảo não nhớ tới hành trình của mình, nhịn không được cúi đầu cắn Tuyền Cơ một ngụm, oán hận nói: “Nàng thật là một con rùa xấu xa!”

Tuyền Cơ cười ha ha nói: “Đã đến giờ, huynh ngoan ngoãn xuất phát đi, đừng nhớ ta quá nhé!”

Kỉ Kiến Thận dở khóc dở cười vỗ mông tròn nàng một cái, lúc này mới đứng dậy chỉnh sửa y phục rồi đi.

Khi bóng dáng hắn biến mất phía sau bình phong, tươi cười trên mặt Tuyền Cơ tiêu tan, ai! Chờ đến khi Đại ma vương trở về, sợ là đã mười ngày nửa tháng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »