Dù huyết trì đã bị hủy, nhưng mùi máu tanh nồng nặc vẫn không tan đi, lơ lửng trong không khí, vô cùng khó ngửi.
"Không có." Tiểu Thiên vô cùng cạn lời, sao lại nghèo đến mức này, chẳng có thứ gì cả!
"..."
"Chúng ta cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất Thấu Tâm sắp thăng cấp rồi."
"Đúng rồi, hình như có khôi lỗi!"
"Khôi lỗi?" Hề Thiển khựng lại, chẳng lẽ là con đã truy sát bọn họ lúc trước?
"Có bốn con! Đều là khôi lỗi cấp chín." Tiểu Thiên phấn khích nói. Có được thứ này, chẳng khác nào trong tay có bốn cao thủ Hóa Thần sơ kỳ.
"Bốn con? Đều là cấp chín sao?" Hề Thiển hơi ngạc nhiên. Lúc bọn họ chạy thoát, rõ ràng chỉ có sáu con, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì khiến chúng thăng cấp?
"Có thể mang đi không?"
"Có thể!" Khôi lỗi hiện tại là vật vô chủ.
"Tiểu Thiển, để ta đi lấy cho cô!" Tiểu Bạch nghĩ thầm, chắc chắn cô không muốn để những kẻ ở đây biết đến sự tồn tại của khôi lỗi.
"Được, ngươi đi đi!" Với thực lực của Tiểu Bạch, muốn tránh né bọn họ mà đi lấy đồ là chuyện dễ như trở bàn tay.
---❊ ❖ ❊---
"Chúng ta rời đi thôi!" Hề Thiển nhìn Ngọc Vãn Yên cùng mấy người khác. Bọn họ đều đã hồi phục.
Ngay sau đó, vài người không thèm quan tâm đến những kẻ khác, cùng nhau rời đi.
Diệu Diệc Kiêu cười khổ một tiếng, rồi thu lại tâm trí, vội vã đuổi theo. Cùng đi theo còn có hai nam tử áo đen và Lăng Thần Không.
Tiết Chỉ Tình nhìn bóng lưng Lăng Thần Không rời xa, suýt chút nữa hộc máu. Trong mắt hắn, thực sự không hề có hình bóng của nàng.
Mà Cận Diễn lại nhìn Lê Quân Trúc đầy cay đắng, bước chân nặng nề như đeo chì, không thể nhúc nhích.
"Lục tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?" Chung Sở Sở ngồi xổm trước mặt Lục Tri Vi.
Lục Tri Vi tái mặt, gắt gỏng: "Ngươi nhìn bộ dạng ta bây giờ giống như không sao à? Còn không mau đỡ ta dậy?"
Lục Tri Vi lườm Chung Sở Sở một cái, kẻ này thật không biết nhìn sắc mặt, đồng thời trong lòng nàng cũng rất giận Minh Hề Thiển. Dù gì nàng cũng đã ra tay ngăn cản Đông Phương Vô Ngôn mới giúp bọn họ có cơ hội hủy diệt Huyết Linh Trì. Thật là kẻ vô lương tâm, đi mà chẳng thèm chào lấy một tiếng.
Sở dĩ Hề Thiển không quan tâm đến Lục Tri Vi khi rời đi, là vì nàng đã nhìn thấu sự toan tính ẩn giấu trong đáy mắt đối phương. Tuy không rõ ràng, nhưng nàng vẫn nhìn thấy. Hơn nữa, giữa họ tối đa chỉ coi là hợp tác mà thôi!
Đường ra rất nhanh. Chưa đầy hai canh giờ, bọn họ đã ra ngoài.
"Kính nhi..."
"Ngươi muốn làm gì?" Hoa Từ Kính vội vàng lùi lại, cảnh giác nhìn Diệu Diệc Kiêu.
"Ta..." Diệu Diệc Kiêu thấy vẻ phòng bị trong mắt Hoa Từ Kính, nghẹn lời.
"... Ta không muốn làm gì cả."
"Vậy ngươi theo ta làm gì?" Hoa Từ Kính toàn thân đầy gai góc, dù sao nàng cũng không tin Diệu Diệc Kiêu không có mục đích gì. Hắn biết nàng là Hỗn Nguyên Thánh Thể, rõ ràng là muốn biến nàng thành đỉnh lô. Ban đầu thì cưỡng đoạt, bây giờ lại ra vẻ không có động tĩnh.
"... Ta chỉ là muốn ở gần nàng hơn chút thôi." Diệu Diệc Kiêu nhìn chằm chằm Hoa Từ Kính, trong mắt chỉ có hình bóng nàng. Thế nhưng, Hoa Từ Kính vốn đã định kiến từ trước nên chẳng hề nhìn thấy sự thâm tình trong mắt hắn.
"Hề Thiển, chúng ta đi thôi." Hoa Từ Kính hít sâu một hơi, nhìn về phía Hề Thiển. Nàng thực sự không muốn nhìn thấy Diệu Diệc Kiêu. Mỗi lần thấy hắn, nàng lại nhớ đến những ngày tháng bị bức ép, nơm nớp lo sợ.
"Ừm, đi thôi!" Hề Thiển thầm lắc đầu trong lòng, cũng chẳng biết hai người này đã xảy ra chuyện gì.
"Này, đừng đi mà Minh Hề Thiển..." Lăng Thần Không đuổi theo, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng mấy người đang rời đi.
"Ngươi có việc gì?" Hề Thiển khựng lại, dừng bước.
"Không có việc gì."
Hề Thiển liếc hắn một cái, xoay người bỏ đi!
"Này, chờ chút, ta đi cùng các người."
"... Ngươi xem ngươi đi cùng chúng ta có tiện không?" Hề Thiển cạn lời nhìn hắn, không hiểu kẻ này bị làm sao.
"Ha ha..." Lăng Thần Không nhìn bốn ánh mắt đang trừng mình, cười gượng: "Hình như... không tiện lắm thật..."