"Ai mà ngờ được hai người này đều là loại cứng đầu, không ăn mềm cũng chẳng chịu ăn cứng."
"Lục đạo hữu không nỡ xóa sao?" Hề Thiển nhìn nàng với ánh mắt khó đoán.
"Sao có thể chứ? Đã các người không cần, ta giữ lại cũng vô dụng." Lục Tri Vi bình thản đáp, tiện tay xóa sạch nó đi.
"Hề Thiển nhướng mày, không tỏ thái độ.
"Quân Trúc, nàng..." Cận Diễn biết dù vừa rồi mình không lên tiếng trách móc, nhưng biểu cảm cũng chẳng dễ coi gì.
Giờ đây nhìn Lê Quân Trúc lạnh lùng, trong lòng hắn đau nhói như bị xé nát.
Đặc biệt là hình ảnh trong lưu ảnh thạch, một Lê Quân Trúc chật vật, hơi thở hỗn loạn, ôm chặt lấy Minh Hề Thiển mà khóc rống.
Cảnh đó khiến tim hắn suýt chút nữa không thở nổi.
"Cận thành chủ có việc gì sao?" Lê Quân Trúc lạnh nhạt nhìn sang.
Không mang theo một chút cảm xúc nào.
Cận Diễn khựng lại, tim thắt lại: "Xin lỗi!"
"Không cần!"
"Quân Trúc, chúng ta đi thôi!" Khoảng thời gian này, Sấu Tâm đã tìm được lối ra.
Đúng vậy, sau khi đến đây, nàng đã có thể liên lạc lại với Sấu Tâm.
"Được!" Lê Quân Trúc không chút luyến tiếc quay người.
Thậm chí không thèm liếc nhìn Cận Diễn lấy một cái.
"Hề Thiển, chúng ta có nên đòi phí qua đường của mấy kẻ kia không?" Sấu Tâm có chút phấn khích.
Phí qua đường? Danh từ mới do Sấu Tâm sáng tạo ra sao?
"Không cần, lối ra ở đây tuy không đơn giản nhưng cũng chẳng quá khó, bọn họ không phải kẻ ngốc!"
"...Ồ!"
Khóe miệng Hề Thiển giật giật, nàng không nói gì, cũng không để Sấu Tâm lộ diện.
Nàng vận linh lực, vỗ một chưởng vào vị trí lối ra.
Linh lực màu tím vàng bao phủ lên, ngay lập tức, mảng tường phát ra tiếng ầm ầm.
Một lối đi hun hút tối dần dần hiện ra.
Hề Thiển dùng thần thức thăm dò, không phát hiện điều gì bất thường.
"Đi thôi!"
Lê Quân Trúc theo sát phía sau Hề Thiển, hai người bước ra ngoài.
"Tiện nhân!" Tây Nguyệt Linh Oanh oán độc nhìn bóng lưng Lê Quân Trúc.
Sát ý trong lòng nàng ta không cách nào kiểm soát nổi.
Lục Tri Vi nhướng mày: "Đi thôi!"
Nàng ta dẫn theo Chung Sở Sở, cả hai cũng biến mất khỏi tầm mắt của bốn người Cận Diễn.
"Tây Nguyệt, nàng... còn đi nổi không?" Đoạn Phỉ Nhiên nhìn Tây Nguyệt Linh Oanh với ánh mắt phức tạp.
"Đi được!" Tây Nguyệt Linh Oanh rũ mắt, nghiến răng đứng dậy.
Xì...
"Đi thôi!" Sắc mặt nàng ta vẫn rất tệ, trắng bệch pha lẫn sắc xanh.
---❊ ❖ ❊---
Tận cùng của động phủ, một bóng người tiên phong đạo cốt, vẻ mặt từ bi đang lơ lửng giữa không trung.
"Người trẻ tuổi bây giờ đều lợi hại thế sao?"
Hắn lẩm bẩm một mình.
Không ai đáp lại.
"Hề Thiển, nàng nói xem chủ nhân động phủ này có phải đặc biệt nghèo không?" Lê Quân Trúc đi bên cạnh Hề Thiển, chợt hỏi.
Nói xong, nàng đột nhiên cảm thấy sau lưng hơi lạnh.
"Không biết, có lẽ vậy!" Bằng không, xông qua hai cửa ải mà chẳng thấy món đồ nào.
"Cũng có thể là do lão ta keo kiệt!" Lê Quân Trúc khinh bỉ nói.
Linh hồn thể đang quan sát trong bóng tối: "..."
"Mặc kệ lão ta, dù có keo kiệt hay không cũng chẳng quan trọng." Lê Quân Trúc lắc đầu, tia uất ức cuối cùng trên mặt đã tan biến.
Hề Thiển mỉm cười nhìn nàng, chuyến đi hôm nay, không hẳn là tốt cũng chẳng phải xấu.
Nhưng có một cái lợi, chính là tâm ma của Lê Quân Trúc đã bị kích phát sớm.
Sau này khi nàng độ lôi kiếp, cũng dễ bề phòng bị hơn!
---❊ ❖ ❊---
So với sự bình an vô sự bên phía Hề Thiển, Đông Phương Kỳ Dương chọn con đường khác lại không may mắn như vậy.
Dọc đường đi nguy hiểm nối tiếp nguy hiểm!
Không bị khôi lỗi đuổi theo thì cũng bị cơ quan thú rượt chạy.
Cử tử nhất sinh thoát khỏi lối đi, lại rơi vào đại điện đầy rẫy linh hồn thể.
Đúng là sống không bằng chết!
Càng nghĩ hắn càng thấy không ổn, chắc chắn là do Minh Hề Thiển giở trò!
Là nàng nguyền rủa hắn!
Cái gì mà "dọc đường bình an", cái miệng quạ đen, chính nàng mới là kẻ dọc đường bình an, cả nhà nàng đều dọc đường bình an.
"A—" Đông Phương Kỳ Dương lơ đễnh bị một linh hồn thể tóm lấy, cắn mạnh vào vai. Trong phút chốc, máu đen rỉ ra từ vết thương.
Lê Quân Trúc: Từ nay về sau bà đây chỉ muốn tu tiên thật tốt, những kẻ khác cút sang một bên...
Cận Diễn: Xong đời!