"Nói bậy nói bạ?" Lê Quân Trúc nhướng mày: "Nếu ta nói bậy, sao ngươi lại khẩn trương?"
"Ta..." Trong mắt Tây Nguyệt Linh Diên thoáng qua vẻ quẫn bách, nàng ta đã phản ứng thái quá rồi.
"Hừ!" Lê Quân Trúc cười lạnh.
Chuyện Tây Nguyệt Linh Diên giả trai, dường như không đơn giản chút nào.
Liếc nhìn Lê Quân Trúc một cái, nhận ra nàng cũng có suy nghĩ tương tự.
Hề Thiển không nhắc nhở thêm nữa!
Lê Quân Trúc vốn là người thông minh, sẽ biết phải làm thế nào.
"Tây Nguyệt, ngươi thực sự là nữ tử sao?" Đoạn Phỉ Nhiên vốn đang giúp nàng ta chữa thương, nghe vậy khí tức liền rối loạn.
Tây Nguyệt Linh Diên chỉ cảm thấy một luồng đau nhói thấu tâm can truyền từ trong kinh mạch ra.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch!
"Xin... xin lỗi." Đoạn Phỉ Nhiên vội vàng hoàn hồn, trừng mắt nhìn Lê Quân Trúc.
Lạc Thiên Phàm và Cận Diễn nhìn Tây Nguyệt Linh Diên đầy suy tư.
"Quân Trúc, chuyện vừa rồi... là thế nào?" Cận Diễn suy nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi.
Trong lòng hắn có dự cảm chẳng lành!
Sắc mặt Lê Quân Trúc lạnh nhạt, không nói lời nào.
Ở một bên, Lục Tri Vi vốn đang xem kịch vui khẽ cười rồi bước tới.
"Vị đạo hữu này muốn biết chuyện gì đã xảy ra thì rất đơn giản..."
"Ngươi là ai?" Cận Diễn nhíu mày, lúc ba người họ tiến vào chỉ thấy cảnh Lê Quân Trúc đâm Tây Nguyệt Linh Diên.
Họ không hề chú ý đến việc còn có người khác.
"Đừng bận tâm ta là ai, chỉ cần biết chân tướng là được rồi." Lục Tri Vi nhướng mày, trong tay cầm một viên đá nhỏ trong suốt.
"Lưu Ảnh Thạch?!" Lạc Thiên Phàm trợn tròn mắt.
Nghi ngờ nhìn Lục Tri Vi.
Độ quý hiếm của Lưu Ảnh Thạch hiện nay, ngay cả Lạc Sa Thành bọn họ cũng không có lấy một viên.
Toàn bộ đại lục, Lưu Ảnh Thạch còn sót lại đếm trên đầu ngón tay.
"Nhãn lực không tệ nha!" Lục Tri Vi cười nhạt.
"Vậy thì, hãy xem chuyện gì đã xảy ra nhé?" Nói đoạn, nàng ta ném viên Lưu Ảnh Thạch lên không trung, rót linh lực vào.
Trước mắt mọi người lập tức hiện ra cảnh tượng vừa rồi.
"Lê gia các ngươi bị diệt môn là do kỹ năng không bằng người, đáng đời..." Tây Nguyệt Linh Diên vẻ mặt khinh bỉ, đứng từ trên cao nhìn xuống, vẻ coi thường hiện rõ mồn một.
"A—" Lê Quân Trúc suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, sau đó được Hề Thiển cứu.
---❊ ❖ ❊---
"Thế nào? Quá trình sự việc này đã thỏa mãn chưa?" Lục Tri Vi thấy họ xem xong liền cười như không cười lên tiếng.
Hề Thiển nhìn biểu cảm khó coi của ba người kia, khóe miệng khẽ nhếch vẻ châm biếm.
Thế nhưng...
Tại sao Lục Tri Vi lại cắt bỏ phần đầu đi, hành động này của nàng ta...
Dường như là muốn lấy lòng?
Ngay từ đầu nàng đã phát hiện Lục Tri Vi dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại nhưng không ngăn cản.
Chính là đoán rằng có thể sẽ dùng đến!
Tuy nhiên, nàng không hề có ý định để viên Lưu Ảnh Thạch này lại chỗ Lục Tri Vi.
"Viên Lưu Ảnh Thạch này, tặng cho... Lê đạo hữu thế nào?"
Ý cười nơi khóe miệng Hề Thiển sâu thêm, càng khẳng định Lục Tri Vi là nhắm vào nàng mà đến.
"Vô công bất thụ lộc, ngươi xóa đoạn này đi là được rồi." Lê Quân Trúc sao có thể không biết sự trân quý của Lưu Ảnh Thạch?
Người ta dựa vào cái gì mà tặng nàng? Chẳng phải là có mưu đồ sao.
Mà đối tượng mưu đồ ấy à!
Nàng chẳng có gì cả, thiên phú tuy cũng khá nhưng chưa đến mức khiến người ta phải mưu tính.
Cho nên, kẻ này mưu đồ thứ quý giá nhất bên cạnh nàng...
"Lê đạo hữu e là sau này sẽ dùng đến, xóa đi chẳng phải đáng tiếc sao?" Vừa rồi nàng nghe rất rõ, cháu gái của thành chủ Tây Nguyệt đã làm bị thương phó thành chủ Tây Nguyệt.
Không sợ Tây Nguyệt Chước gây phiền phức sao?
"Chẳng có gì đáng tiếc cả, thứ này vô dụng với ta!" Tây Nguyệt Chước sẽ chỉ khẳng định là lỗi của nàng.
Dù sao bây giờ nàng không sao, người có chuyện là Tây Nguyệt Linh Diên.
Còn về quá trình, căn bản không hề quan trọng.
Lục Tri Vi nhướng mày, mục đích ban đầu khi nàng ghi lại là muốn lấy lòng Minh Hề Thiển, sau đó tiếp cận nàng.
Dù không phải là nàng, thì Lê Quân Trúc bên cạnh cũng không tệ.
Lục Tri Vi: Ồ hố! Chẳng có ai mắc câu...